Nuôi nấng Bạch Tuyết

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi đã được tái sinh vào một thế giới trò chơi mà tôi không biết gì về nó, nhưng tôi sẽ bảo vệ thế giới gốc bằng tất cả sức mạnh của mình

(Đang ra)

Tôi đã được tái sinh vào một thế giới trò chơi mà tôi không biết gì về nó, nhưng tôi sẽ bảo vệ thế giới gốc bằng tất cả sức mạnh của mình

ウスバー

Đây là câu chuyện về một nhân vật chính bị ném vào một thế giới mà anh không biết một chút nào, chiến đấu hết mình bằng nỗ lực và nghị lực để chạy ngược chiều với cốt truyện gốc!

81 897

Đây là Solomon, đến từ Phòng Xúc tiến Thống trị Thế giới.

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

343 1411

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

560 2936

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

(Đang ra)

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

Vô Thượng Tà

Lưu Khổng đột nhiên phát hiện ra, nàng hoa khôi vốn nổi tiếng lạnh lùng trong truyền thuyết... hình như chính là cô bạn gái yêu qua mạng của mình!

225 534

Web Novel - 12. Thay giáo viên (2)

12. Thay giáo viên (2)

[12화] - Thay Người Dạy Dỗ (2)

"Thật không thể chấp nhận được!"

"Tôi không mong bà thấu hiểu. Chẳng phải tôi đã nói bao nhiêu lần rồi sao, đây là quyết định của Cung Nội Tỉnh."

Tiếng nói lớn của Hầu tước phu nhân Lorenzo khiến tôi lấy lại được tinh thần vừa xao nhãng. Dù rất muốn chất vấn Ainsel ngay lập tức về chuyện Đệ nhất Hoàng hậu tự sát - một vấn đề khiến tôi gần như phát điên - nhưng...

Hiện tại, việc trước mắt mới là ưu tiên hàng đầu.

Hầu tước phu nhân Lorenzo vẫn đang làm loạn với Tể tướng Bangso, nói rằng bà ta không thể chấp nhận việc bị thay thế. Mà cũng phải thôi, tôi đã đoán trước với tính cách của bà ta thì sẽ không dễ dàng chấp nhận.

Khụ khụ.

Tôi đặt tách cà phê đang cầm trên tay xuống bàn, rồi thu hút ánh mắt của Hầu tước phu nhân về phía mình. Ngay khoảnh khắc tôi nhìn Hầu tước phu nhân bằng ánh mắt vô lễ, vốn là sở trường của Vivian.

'Ôi chao.'

Vì Hầu tước phu nhân nhìn tôi bằng đôi mắt đỏ ngầu, gầm gừ như một con thú, tôi suýt chút nữa đã vô thức né tránh ánh mắt đó. Đây mà là biểu cảm của một người coi trọng lễ nghi sao?

"Hầu tước phu nhân Lorenzo, bà có biết vì sao tôi lại muốn trở thành người phụ trách giáo dục của công chúa không?"

"...Bệ hạ Hoàng hậu không hài lòng với tôi đến vậy sao? Ngay từ đầu, việc giáo dục không hề dễ dàng như Bệ hạ Hoàng hậu nghĩ đâu ạ...!"

Dường như Hầu tước phu nhân không còn nghe lọt tai lời tôi nói nữa. Bà ta cứ như thể đang nói bừa, chỉ để cố gắng xoa dịu tình hình hiện tại bằng mọi giá.

Tôi đứng dậy khỏi ghế sofa và tiến lại gần Hầu tước phu nhân. Khi tôi chỉ còn cách bà ta một bước chân, tôi nghe thấy tiếng thở hổn hển của Hầu tước phu nhân, do bà ta đang cố gắng kìm nén cơn giận.

"Đúng vậy, như bà nói đấy, tôi không hề hài lòng với Hầu tước phu nhân."

"Hừ...! Chỉ vì lý do cỏn con đó mà Bệ hạ Hoàng hậu nhận trách nhiệm giáo dục công chúa sao? Chỉ vì ghét bỏ tôi thôi ư?"

Nếu chỉ vì lý do cỏn con đó, thì tôi đã dùng cách khác rồi.

Nhìn biểu cảm của Hầu tước phu nhân, người đang giận dữ như thể mình là nạn nhân, tôi khẽ thở dài. Bởi vì cứ nhìn thấy khuôn mặt đó là tôi lại nhớ đến cái 'kết cục' mà tôi đã thấy trong game, khiến tôi thấy khó chịu.

Thành thật mà nói, tôi đã suy nghĩ rất nhiều về việc liệu mình có đang làm điều đúng đắn hay không khi giải quyết chuyện này. Bởi vì nơi tôi đang ở đây không phải là một thế giới diễn ra theo kịch bản như trong game, mà là hiện thực.

Vì vậy, tôi đã tự hỏi liệu Hầu tước phu nhân có khác với trong game hay không.

Thế nhưng...

Tôi cũng không phải chỉ đến đây để ăn chơi vô lo vô nghĩ. Tôi đã thu thập những tin đồn lan truyền trong Hoàng cung thông qua các hầu gái thân thiết, và thậm chí còn xác nhận được tin đồn rằng Hầu tước phu nhân dường như đang ám ảnh công chúa.

"Nếu bà không coi công chúa như một vật thay thế cho Đệ nhất Hoàng hậu, thì tôi đã chẳng cần phải đứng ra nhận làm 'người phụ trách giáo dục' của công chúa rồi."

"...Cái gì...?"

Đôi mắt đỏ ngầu của Hầu tước phu nhân trợn tròn. Cứ như thể bà ta vừa bị đâm trúng tim đen vậy. Bangso, người đứng cạnh nghe thấy lời đó, cũng mở to mắt, tự hỏi liệu những gì mình vừa nghe có phải là sự thật không.

"Khi Đệ nhất Hoàng hậu kết hôn với Bệ hạ, Tiên vương và Bệ hạ Thái hậu đã không tiếc lời khen ngợi bà. Họ nói rằng bà đã nuôi dạy một tiểu thư quý tộc xinh đẹp, thật sự xứng đôi với Bệ hạ."

Trước lời tôi nói, vai của Hầu tước phu nhân run lên bần bật.

Tôi nhìn Hầu tước phu nhân và tiếp tục câu chuyện.

"Tin đồn về việc bà nhận được lời khen của Tiên vương nhanh chóng lan truyền trong giới thượng lưu. Tất cả mọi người đều ca tụng bà, gọi bà là một 'nhà giáo dục' xuất sắc, và sẵn sàng trả bao nhiêu tiền cũng được để nhờ bà giáo dục con cái của họ."

"......Không phải vậy."

"Cứ thế, bà được công nhận thành tích nuôi dạy Đệ nhất Hoàng hậu, được ở lại Hoàng cung và đảm nhiệm vai trò phụ tá cho Hoàng hậu. Thậm chí còn với chức vị 'Mẫu đỡ đầu' của Đệ nhất Hoàng hậu."

"...Không phải vậy."

"Đó chẳng phải là cuộc sống hoàng cung mà mọi quý tộc đều khao khát sao? Chúc mừng bà. Khi đó, bà quả thực là một quý tộc thành công đáng để mọi người ngưỡng mộ."

Khi tôi vỗ nhẹ vào vai Hầu tước phu nhân, bà ta trừng mắt nhìn tôi như muốn xé xác. Dù trừng mắt như vậy, bà ta cũng chẳng thể làm được gì.

Bởi vì câu chuyện này, từ bây giờ mới thật sự bắt đầu.

"Thế nhưng, phải làm sao đây?"

"Bệ hạ Hoàng hậu...!"

Hầu tước phu nhân gọi tôi, như muốn ngăn chặn câu chuyện tiếp theo. Tôi nhìn Hầu tước phu nhân đang bối rối, khẽ mỉm cười rồi tiếp tục câu chuyện.

"Đệ nhất Hoàng hậu mà bà đã nuôi dạy, đã chết rồi."

Kèn kẹt-

Ngay khi lời tôi vừa dứt, tiếng nghiến răng ken két vang lên từ kẽ răng của Hầu tước phu nhân. Không biết bà ta có đang cố gắng chịu đựng lời tôi nói hay không, nhưng nắm đấm siết chặt của Hầu tước phu nhân cũng run lên bần bật.

"...Sau khi Đệ nhất Hoàng hậu qua đời, vị thế của bà trong Hoàng cung trở nên vô cùng nguy hiểm. Bởi vì chức vị 'Mẫu đỡ đầu' của Đệ nhất Hoàng hậu đã biến mất trong chớp mắt."

"......"

"Thậm chí, tin đồn về việc bà có liên quan đến cái chết của Đệ nhất Hoàng hậu cũng đã lan rộng. Những quý tộc tầm thường bắt đầu kiếm cớ chỉ trích bà, nói rằng đó chẳng phải là vấn đề trong phương pháp giáo dục của bà sao."

Dù tôi đã rất bất ngờ khi nghe chuyện Đệ nhất Hoàng hậu tự sát, nhưng trong game, Đệ nhất Hoàng hậu cũng đã được coi là người đã chết rồi. Mặc dù trong game, bà ấy chết vì bệnh tật chứ không phải tự sát.

Vì thế, tôi, người không biết rằng Đệ nhất Hoàng hậu đã chết, đã không thể hiểu vì sao Hầu tước phu nhân lại ám ảnh công chúa đến vậy. Tôi chỉ đơn thuần phỏng đoán rằng có lẽ đã có chuyện gì đó xảy ra với Đệ nhất Hoàng hậu mà thôi.

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc nghe tin Đệ nhất Hoàng hậu đã qua đời hôm nay, tôi đã hiểu rõ lý do Hầu tước phu nhân ám ảnh công chúa.

Rốt cuộc, dù Đệ nhất Hoàng hậu chết như thế nào đi chăng nữa, Hầu tước phu nhân cũng không thể không ám ảnh công chúa.

Chỉ để lấy lại danh dự đã mất của mình.

"Bà muốn khôi phục uy tín của mình bằng mọi giá thông qua công chúa sao?"

"Không phải vậy...! Tôi thật sự là vì công chúa...!"

"Bà nghĩ rằng việc nuôi dạy công chúa giống hệt Đệ nhất Hoàng hậu là thật sự vì công chúa sao? Chẳng phải bà đã định nuôi dạy công chúa y hệt Đệ nhất Hoàng hậu, chỉ bằng cách bắt công chúa đi theo bước chân của bà ấy sao?"

"Điều đó thì có gì là sai chứ?! Phương pháp giáo dục của tôi đã được chứng minh là hiệu quả rồi còn gì! Tôi đã nuôi dạy Đệ nhất Hoàng hậu bằng phương pháp giáo dục của mình, vậy thì phương pháp đó có gì sai chứ?!"

"Chính vì cái phương pháp giáo dục tầm thường đó mà công chúa...!"

Sau này sẽ tự kết liễu đời mình.

Lời đó đã nghẹn lại đến tận cổ họng tôi.

Trong game, công chúa đã phải chịu một nền giáo dục không khác gì 'tẩy não' từ Hầu tước phu nhân. Từ sở thích cho đến cách nói chuyện, mọi hành động đều phải giống hệt Đệ nhất Hoàng hậu.

'Giáo dục' của Hầu tước phu nhân là một hành vi không khác gì hủy hoại nhân cách của công chúa. Mọi thứ đều phải giống Đệ nhất Hoàng hậu, đúng chuẩn Đệ nhất Hoàng hậu. Đó chính là 'giáo dục' của Hầu tước phu nhân.

Lần đầu tiên nhìn thấy cái kết cục này, tôi đã thấy ghê tởm đến rợn người.

Tôi đã tràn đầy hy vọng rằng với những chỉ số cao mà Hầu tước phu nhân mang lại, lần này mình có thể đạt được một cái kết hạnh phúc. Thế nhưng, cái game chết tiệt này, cứ như thể là một hình phạt vì đã giao công chúa cho Hầu tước phu nhân mà không hề nghi ngờ gì.

Thật sự không hề báo trước.

Đột ngột.

Nó đã hiển thị nguyên vẹn hình ảnh minh họa công chúa được tìm thấy trong tư thế treo cổ.

Chưa kịp thoát khỏi cú sốc khi công chúa mà mình hết mực yêu thương nuôi nấng lại tự sát, cái game chết tiệt này đã 'tử tế' bắt đầu giải thích chi tiết vì sao công chúa lại tự sát.

Hầu tước phu nhân mất danh dự vì cái chết của Đệ nhất Hoàng hậu.

Sự ám ảnh muốn biến công chúa thành bản sao của Đệ nhất Hoàng hậu để lấy lại danh dự đó.

Và công chúa, người cuối cùng đã tự kết liễu đời mình vì không chịu nổi sự ám ảnh đó.

'Đồ đàn bà độc ác.'

Tôi nhìn Hầu tước phu nhân đang cãi lại tôi một cách gay gắt trước mặt, và nghĩ như vậy. Hầu tước phu nhân, người không thể quên được danh dự năm xưa và muốn biến con gái của bà ấy thành bản sao y hệt, thật sự khiến tôi cảm thấy quá độc ác.

"...Dù sao đi nữa, tôi không có ý định thấu hiểu phương pháp giáo dục của bà. Tin đồn về bà độc ác đến mức nào, mà ngay cả Cung Nội Tỉnh cũng phải chọn tôi - người bị đồn là phù thủy - giữa tôi và bà sao?"

"Hừ..."

"Hãy ngoan ngoãn chấp nhận và về hưu đi. Bangso sẽ lo liệu một khoản trợ cấp hưu trí hậu hĩnh cho bà."

Tôi cầm 'thông báo bổ nhiệm' đang bị vò nát trên bàn và lại đưa cho Hầu tước phu nhân. Hầu tước phu nhân ngơ ngác nhìn thông báo bổ nhiệm mà tôi đưa, rồi đột nhiên khúc khích cười.

"Bệ hạ Hoàng hậu đã từng nói với tôi lần trước rồi phải không ạ...? Rằng ý kiến của công chúa là quan trọng."

"...Đúng là vậy."

Nghe câu trả lời của tôi, Hầu tước phu nhân quay phắt đầu lại, rồi lao ra khỏi phòng với tiếng bước chân thình thịch. Trước tình huống bất ngờ đó, cả tôi và Bangso đều chỉ có thể ngơ ngác nhìn theo.

Tôi khẽ thở dài, rồi quay đầu nhìn Bangso. Bangso cũng có vẻ bối rối trước tình huống này giống như tôi. Dù Hầu tước phu nhân có không coi tôi là thành viên hoàng tộc đi chăng nữa thì...

Bangso nhìn cánh cửa đang mở to mà Hầu tước phu nhân đã mở ra, rồi thở dài.

"...Bệ hạ Hoàng hậu hôm nay trông có vẻ khoan dung hơn nhiều."

"Hầu tước phu nhân chẳng phải cũng là một lão già như ông sao? Mỗi khi nhìn thấy mặt Hầu tước phu nhân, tôi lại cứ nghĩ đến ông, nên tôi đã phải kiềm chế khá nhiều đấy."

"Ha ha!"

Nghe lời đùa của tôi, Bangso 'Ha ha!' mà cười. Nếu là theo tính cách của Vivian, thì bây giờ có chặt đầu Hầu tước phu nhân cũng chưa đủ. Bởi vì Vivian vốn không hề khoan dung với những kẻ dám trèo lên đầu mình.

Trong lúc tôi đang đùa giỡn với Bangso, tiếng bước chân thình thịch lại vang lên từ hành lang. Nghe thấy tiếng đó, Bangso lại thở dài, và tôi cũng thở dài theo tiếng thở của Bangso.

Giá như mọi chuyện kết thúc bằng tiếng bước chân thình thịch của Hầu tước phu nhân thì tốt biết mấy.

Giữa những tiếng bước chân vang vọng khắp hành lang, còn có cả giọng nói của một đứa trẻ.

"Khoan, khoan đã...! Đau...! Từ từ thôi...!"

Hầu tước phu nhân xông thẳng vào qua cánh cửa đang mở, tay bà ta đang nắm chặt cánh tay của công chúa. Nhìn Hầu tước phu nhân kéo lê công chúa vào như vậy, tôi suýt chút nữa đã nghẹt thở.

Cả Bangso và tôi đều không thể nói được lời nào trước cảnh tượng của Hầu tước phu nhân. Hầu tước phu nhân bước vào phòng với vẻ mặt gần như điên loạn, nắm chặt vai công chúa và hét lên.

"Công chúa...! Bệ hạ Hoàng hậu muốn đuổi tôi đi! Bà ấy nói rằng tôi không giúp ích gì được cho người cả! Công chúa...! Xin người hãy nói một lời... chỉ một lời thôi. Nha? Nói rằng tôi hữu ích hơn Bệ hạ Hoàng hậu đi ạ!"

"A, ư...!"

Trước tình huống phi lý này, tôi cúi đầu nhìn công chúa. Qua lớp tay áo bị Hầu tước phu nhân nắm chặt và kéo lên một cách thô bạo, tôi thấy khắp cánh tay công chúa có nhiều vết bầm tím, và trên cổ tay còn hằn lại một vết đỏ chót.

Cứ như thể đó là vết tích của việc bị ai đó nắm chặt và vặn mạnh một cách thô bạo.

"Khoan đã...! Loren-"

Bangso nhìn thấy vết thương trên cánh tay của công chúa, mặt biến sắc và định ngăn Hầu tước phu nhân lại. Thế nhưng, hành động của tôi còn nhanh hơn cả tiếng ngăn cản của Bangso.

Tôi nắm lấy vai Hầu tước phu nhân đang ngồi xổm, đẩy bà ta ra sau để tách khỏi công chúa, rồi giơ tay lên cao và tát mạnh vào má Hầu tước phu nhân.

Chát-!

Tiếng tát vang lên khiến căn phòng chìm vào im lặng trong chốc lát. Hầu tước phu nhân, với mái tóc rối bù và cơn đau nhức nhối từ cái tát, ôm lấy má mình và ngước nhìn tôi với ánh mắt không thể tin được.

Tôi cố gắng phớt lờ lòng bàn tay đang tê rần, trừng mắt nhìn Hầu tước phu nhân một cách gay gắt.

"Bà thật sự điên rồi sao? Hầu tước phu nhân?"

"Cái, cái này..."

Ngay khi tôi tát bà ta, Bangso vội vàng đưa công chúa ra xa Hầu tước phu nhân. Tôi ngồi xổm xuống trước mặt Hầu tước phu nhân đang ngồi bệt dưới sàn, đối mặt với bà ta.

"Hầu tước phu nhân. Dù tôi ghét bà, nhưng tôi chưa từng nghĩ sẽ làm gì bà cả."

"Bệ, Bệ hạ Hoàng hậu..."

"Tôi chỉ nghĩ đó là sự mè nheo của một lão già, nên đã nhẫn nhịn rất nhiều. Dù bà có hành xử mà không giữ 'lễ nghi' - thứ mà bà luôn tự hào - trước mặt tôi đi chăng nữa."

Tôi lại đưa 'thông báo bổ nhiệm' đang bị vò nát trong tay ra trước mặt Hầu tước phu nhân. Hầu tước phu nhân run rẩy đưa tay ra định nhận lấy, nhưng...

"Thế nhưng, bây giờ tôi còn cần phải nhẫn nhịn nữa sao?"

Tôi liền xé đôi thông báo bổ nhiệm đó. Cùng lúc tờ giấy bị xé, sắc mặt của Hầu tước phu nhân bắt đầu tái xanh lại. Cứ như thể báo trước tương lai của chính bà ta vậy.

Lẽ ra bà ta nên nắm bắt tốt cơ hội cuối cùng mà tôi đã ban cho.

Tôi rải những mảnh thông báo bổ nhiệm đã bị xé vụn xuống sàn, rồi đứng dậy ra lệnh cho Bangso. Chuyện này Bangso sẽ tự giải quyết ổn thỏa thôi.

"Bangso, tôi tin rằng ông sẽ tự mình giải quyết ổn thỏa mà không cần tôi phải nói gì thêm."

"...Vâng, Bệ hạ Hoàng hậu."

Để Bangso đang cúi đầu lại phía sau, tôi nâng cổ tay công chúa lên, người đang bối rối không biết phải làm gì. Nhìn vết hằn đỏ ửng trên cổ tay, tôi bỗng thấy có lỗi một cách vô cớ.

Tôi nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc của công chúa, mỉm cười rồi nói.

"Từ hôm nay, cứ đến giờ học của Hầu tước phu nhân, con hãy đến phòng của ta nhé."

"Dạ...?"

"Vì từ nay về sau, ta sẽ là người dạy dỗ của con."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!