Nuôi Cậu Chỉ Là Bất Đắc Dĩ, Đừng Có Bám Lấy Tôi

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 12

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 104

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Quyển 2: Học viện tối cao và tiếng vọng của thành Vĩnh Đông - Chương 04: Không quen!

Chương 04: Không quen!

“Haizz...”

Gục xuống bàn gỗ cổ điển, Yulina cứ một chút là lại thở dài, thỉnh thoảng day day thái dương, đôi khi còn phát ra tiếng “hít” như thể bị thứ gì đó đâm phải.

Suốt buổi sáng nay, kể từ khi tỉnh dậy, cô luôn cố gắng nhớ lại từng chút một ký ức của mình, nhưng lần nào cũng chỉ nhớ được một hình ảnh thoáng qua.

Người lạ, môi trường lạ, giọng nói lạ, và cả... chiếc xe ngựa có huy hiệu sư tử khiên của gia tộc Warren là thứ duy nhất khiến cô cảm thấy vô cùng quen thuộc, lao vun vút trên một con đường hẹp nào đó, xóc đến mức cô cảm thấy dạ dày và đầu mình sắp nổ tung cùng lúc.

Ký ức xa lạ này không thuộc về mình, cũng không thuộc về Julian Elios, vậy thì câu trả lời đã rất rõ ràng.

“Cơ thể này của mình... cũng có một nguyên chủ sao...?” Yulina lại xoa xoa thái dương đau nhói, mái tóc bạc khẽ lay động theo động tác của cô, rơi xuống bộ ngực bị ép biến dạng.

Cảm thấy không thoải mái lắm, cô đổi tư thế nhưng vẫn thấy khó chịu, đành phải ngồi thẳng người, vuốt phẳng vạt áo hơi nhăn nhúm trước ngực.

Cúi đầu nhìn bộ ngực của mình, Yulina lại thở dài một tiếng, gò má hơi ửng hồng.

“Tại sao một thiếu nữ xinh đẹp thế này lại là chính mình chứ, rõ ràng là đây là gu của mình rất thích mà...”

Đặt hai tay lên bàn, chống cằm, ánh mắt rơi vào tấm gương đứng cách đó không xa, một thiếu nữ tóc bạc xinh đẹp với vẻ mặt u sầu, trong lòng càng khó chịu hơn.

Bất kể là khí chất, dung mạo, hay vóc dáng, đều rất hợp ý cô. Nhưng... đây là chính cô, có thích thì cũng vô dụng!

“Ít nhất mình còn có thể chọn xu hướng tính dục của mình, cùng lắm thì... đợi nuôi dưỡng nhân vật chính hoàn hảo, lúc tôi nghỉ hưu sẽ phong ấn thân nữ này, không dùng nữa là được.”

Khẽ lẩm bẩm một mình, Yulina dời mắt khỏi tấm gương, nhìn tuyết ngoài cửa sổ, dường như lớn hơn buổi sáng không ít, đã phủ một lớp tuyết dày lên hoa cỏ trong sân.

Nghe tiếng bước chân truyền đến từ ngoài hành lang, cô vội vàng ngồi thẳng người, cố gắng khôi phục vẻ mặt lạnh lùng, tiện tay vớ lấy cuốn sách có tiêu đề là “Mùa Đông Vĩnh Cửu” bên cạnh, ngồi nghiêm chỉnh, sau khi xác nhận sách không bị cầm ngược liền lật đại hai trang xem.

“Tôi nói với cậu này, cậu nhất định sẽ thích học viện đó! Không chỉ có thể nâng cao thực lực, còn có rất nhiều thứ không thể tưởng tượng nổi! Hơn nữa quan trọng nhất, còn có rất nhiều cô gái xinh đẹp!”

“...Tôi không có hứng thú với cái cuối cùng.”

“Cậu không thích con gái xinh đẹp, vậy cậu thích gì? Thích đàn ông ôm ấp cậu à?”

“Cũng không.”

“Vậy cậu không có chút khao khát và mong đợi nào với tình yêu sao?”

“So với những thứ này, tôi càng hy vọng cậu có thể nói cho tôi biết nhiều chuyện liên quan đến học viện Thánh Huy Khung Đỉnh hơn, chứ không phải suốt đường đi cứ khuyên tôi tìm một cô gái xinh đẹp trong học viện.”

“Haizz! Tôi làm thế là vì đại nghiệp tương lai của cậu mà!”

Cách xa cả quãng đường đã có thể nghe thấy giọng điệu thiếu đứng đắn của Clyce, rõ ràng lúc thủ thành trông cũng khá đáng tin cậy, sao ngày thường lại có bộ dạng này? Tại sao cậu ta đối với thân nam của mình lại không có thái độ này? Phân biệt giới tính à?

Đang suy nghĩ thì hai người đã bước vào phòng, nhìn thấy cô thì ngẩn người, một đôi mắt đen, một đôi mắt xanh lục cứ thế nhìn cô, nửa ngày không lên tiếng.

“Sao cứ nhìn chằm chằm tôi làm gì? Tôi đẹp đến thế à?”

Clyce hoàn hồn trước, vành tai ửng đỏ khả nghi, vẻ mặt cợt nhả lập tức thu lại quá nửa: “Khụ ừm, đầu tiên, tôi chỉ tò mò tại sao cô lại đọc sách. Thứ hai, cô quả thực rất xinh đẹp, dù xếp hạng trong cả Đế Quốc cũng thuộc loại xinh đẹp nhất.”

Yulina nghe vậy ngẩn người, rồi thở dài: “Vậy tôi cảm ơn lời khen của cậu...”

Riel lúc này cũng hoàn hồn, đặt cuốn sổ danh sách hành lý trong tay lên bàn: “Trưa nay cô muốn ăn gì?”

Câu hỏi đột ngột này khiến thiếu nữ lại ngẩn người, não xoay chuyển hai giây mới phản ứng lại.

“Tôi... gì cũng được, thời tiết này, có miếng bánh mì nóng ăn là tốt lắm rồi.”

Clyce liếc nhìn Riel, rồi lại nhìn Yulina, gãi đầu: “Hai người... bàn bạc trước với nhau à?”

“Bàn bạc trước cái gì?” Yulina hơi nhíu mày, tỏ vẻ khó hiểu với câu nói không đầu không đuôi này.

“Riel vừa nãy ở bên ngoài cũng nói như vậy, bây giờ cô cũng nói như vậy, hai người không phải thông đồng trước thì là...”

Chưa đợi cậu ta nói hết, Riel lập tức ngắt lời: “Vậy cậu cứ bảo đầu bếp làm đại một ít đi, làm phiền rồi.”

“...Ơ, được rồi.”

Tiếng bước chân của Clyce biến mất ở cuối hành lang, trong phòng lập tức rơi vào sự im lặng ngắn ngủi, chỉ còn lại tiếng tuyết rơi xào xạc ngoài cửa sổ, và tiếng nổ lách tách khe khẽ của ngọn lửa đang cháy trong lò sưởi.

Đôi mắt đen của Riel dừng lại trên đôi mày hơi nhíu của Yulina, ánh mắt lướt qua cuốn sách “Mùa Đông Vĩnh Cửu” bên tay cô gần như chưa lật giở mấy, khi mở miệng giọng điệu vẫn trầm ổn: “Vừa nãy cô day thái dương rất thường xuyên, là vì đau đầu sao?”

Yulina ngẩn người, không ngờ tên này quan sát tỉ mỉ đến thế. Ừ thì cũng đúng, như vậy cũng rất phù hợp với thiết lập nhân vật của cậu ta mà, tỉ mỉ chút cũng tốt, nếu không đến học viện lại biến thành tính cách qua loa đại khái như Clyce thì hỏng bét.

Cô vô thức rụt tay đang đặt bên thái dương về, đầu ngón tay khẽ cuộn lại: “Ừm... chỉ thỉnh thoảng nhói lên thôi, không sao đâu.”

Yulina tránh ánh mắt dò xét của Riel, quay đầu nhìn danh sách hành lý trên bàn, cố gắng chuyển chủ đề, “Đồ đạc cậu cần chuẩn bị nhập học đã xong hết chưa?”

Riel gật đầu, thuận thế ngồi xuống ghế đối diện cô.

“Xong cả rồi, nhưng mấy hôm nay tuyết rơi khá lớn, cộng thêm thành Vọng Phong vừa kết thúc trận phòng thủ, xe ngựa còn phải mất vài ngày nữa mới đến nơi.”

“Ừm... vậy mấy ngày nay cậu định làm gì?” Yulina gấp sách lại, nhìn Riel.

“Chắc vẫn là luyện tập kỹ năng chiến đấu và kiếm thuật thôi, còn ma pháp bản nguyên của tôi nữa, vì thức tỉnh vội vàng nên vẫn chưa ổn định lắm, cần một thời gian để làm quen mới được.”

Nhắc đến chuyện này, ánh mắt Yulina hơi lảng đi, chuyện này còn phải trách cô nữa.

Nếu không phải lúc đầu quá gấp gáp, vội vàng cho cậu ta uống thuốc thức tỉnh, cũng không đến mức như vậy.

Nhưng may mà nhân vật chính vẫn là nhân vật chính, quá trình thức tỉnh sơ sài đơn giản như vậy cũng không gây ra ảnh hưởng quá lớn đối với cậu ta, không hổ là người đàn ông tương lai có thể trở thành đấng cứu thế.

“Cái đó... nếu cần, mấy ngày nay tôi có thể luyện tập cùng cậu.”

Cơ thể này của mình dù sao cũng là trình độ trung giai cấp một, còn có chút ký ức kiếm thuật tàn dư, làm bạn tập cho nhân vật chính chắc cũng đủ tư cách, tiện thể, coi như là bù đắp cho việc mình chưa chuẩn bị đầy đã vội vàng thức tỉnh ma pháp bản nguyên cho cậu ta.

Riel nghe vậy, trong mắt lóe lên một tia ngạc nhiên, nhưng rất nhanh lại thu về, giọng điệu đặc biệt nghiêm túc: “Không cần đâu, cơ thể cô vẫn chưa khỏi hẳn, bây giờ lại thêm chứng đau đầu, lỡ trong lúc luyện tập không cẩn thận làm cô bị thương thì không hay đâu.”

Ánh mắt cậu ta lơ đãng quét qua thiếu nữ, ho khẽ một tiếng: “Hơn nữa, tôi không muốn xảy ra chuyện... ừm, như lần trước nữa...”

“...”

Căn phòng lại rơi vào im lặng, Riel có thể nhìn rõ gò má vốn lạnh lùng của thiếu nữ dần ửng hồng, lập tức nhận ra mình lỡ lời:

“Ơ không phải không phải! Tôi... tôi không có đang hồi tưởng lại đâu! Tôi, tôi chỉ giải thích thôi, tôi không muốn lòng tốt của cô bị dội gáo nước lạnh! Tôi...”

“Dừng lại, tôi hiểu ý cậu rồi.” Yulina giơ tay ngắt lời cậu ta, thở dài một hơi thật dài, “Phiền cậu quên chuyện này đi, đừng cứ nhắc mãi nữa được không?”

Riel muốn nói lại thôi, thôi lại muốn nói, cuối cùng chỉ có thể thốt ra một chữ “Được”.

Sau đó, trong phòng lại rơi vào im lặng.

Nhìn thiếu nữ cúi đầu im lặng không nói, Riel có chút bồn chồn ngồi trên ghế, không biết nên mở lời thế nào.

Từ trước đến nay, cậu ta luôn không có kinh nghiệm gì trong việc giao tiếp với các cô gái cùng trang lứa, phần lớn đều là tiếp xúc với đồng nghiệp kỵ sĩ tập sự là nam giới, hoặc là cha mình. Ngoài một số nữ kỵ sĩ hậu cần lớn tuổi hơn và mẹ mình ra, hình như... chưa từng tiếp xúc với phụ nữ trẻ tuổi.

Đương nhiên, Yulina cũng biết điều này, dù sao sự hiểu biết của cô về thiếu niên trước mặt này còn sâu sắc hơn chính bản thân cậu ta.

Nhân vật chính mà lị, sao cô có thể hiểu biết ít được chứ?

Im lặng hồi lâu, Yulina lên tiếng phá vỡ bầu không khí này trước: “Riel.”

“Hả? Tôi đây.” Cậu ta nhanh chóng ngẩng đầu lên, người căng cứng.

Không biết có phải ảo giác không, Riel lúc này luôn mang lại cho người ta cảm giác kỳ quái khó tả. Là ở chung với mình khiến cậu ta thấy ngượng ngùng? Hay là vẫn đang day dứt chuyện trong hẻm nhỏ trước đó? Mình rõ ràng đã tha thứ cho cậu ta rồi mà...

【Thôi bỏ đi, chẳng hiểu tên nhóc này rốt cuộc đang nghĩ cái gì...】

“Ừm... không có gì, chỉ gọi cậu một tiếng thôi.”

Thiếu nữ cười khẽ một tiếng, đưa tay che hờ bên miệng, rồi thuận tay vén lọn tóc bên tai, cầm lấy cuốn sách kia, lật xem từ trang đầu tiên.

Riel nhìn khuôn mặt thiếu nữ, không khỏi có chút thất thần.

Đôi mắt xám xanh đó... luôn khiến cậu ta nhớ đến Julian tóc xanh nhạt dài ngang vai, màu mắt hai người giống nhau đến lạ kỳ, cứ như... anh em? Chị em? Tóm lại đại khái là cảm giác như vậy.

Không chỉ vậy, tính cách hai người ở một số điểm cũng rất giống nhau.

Nhìn động tác thiếu nữ bưng bình trà ấm trên bàn rót trà, bưng tách lên chuẩn bị đưa lên miệng, cậu ta đột nhiên hỏi: “Tiểu thư Yulina, cô có quen Julian không?”

“Phụt!”

Câu hỏi đột ngột này dọa cô phun ngụm trà vừa uống ra, cảnh tượng thất thố như vậy khiến Riel cũng giật mình theo, vội vàng lấy một chiếc khăn tay từ tủ bên cạnh đưa cho thiếu nữ.

“Xin lỗi xin lỗi, đột nhiên hỏi cô một câu như vậy. Nhưng mà... phản ứng này của cô sao lớn thế?”

Yulina vội vàng lau nước trà chảy bên khóe miệng, xua tay: “Không sao, khụ khụ! Chỉ là đọc sách đến đoạn sặc thôi! Khụ!”

【Tên nhóc này chẳng lẽ nhận ra điều gì rồi sao? Hít, mình cũng đâu có làm gì đâu, sao tên nhóc này lại liên hệ mình với Julian được chứ!?】

Cô đặt chiếc khăn tay dính nước trà sang một bên, vô thức nắm chặt vạt váy dưới thân, cố nén sự hoảng loạn trong lòng, cố gắng để giọng điệu nghe có vẻ bình tĩnh hơn một chút: “Cậu nói... Julian à, ừm... tôi không quen.”

“Không quen sao?” Riel gật đầu, không tiếp tục truy hỏi, chỉ ngước mắt nhìn thiếu nữ lần nữa, rồi hạ xuống bàn thở dài, lúc mới gặp trong hẻm nhỏ trước đó cô ấy cũng từng nói không quen.

Ngón trỏ cậu ta gõ nhẹ lên mặt bàn, tuy luôn cảm thấy có chút không đúng, nhưng có lẽ... chỉ là trùng hợp thôi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!