Nữ Thi Sĩ Lang Thang Muốn Cất Tiếng Hát Những Sử Thi Về Ngụy Anh Hùng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

380 1508

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

(Đang ra)

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

Vô Thượng Tà

Lưu Khổng đột nhiên phát hiện ra, nàng hoa khôi vốn nổi tiếng lạnh lùng trong truyền thuyết... hình như chính là cô bạn gái yêu qua mạng của mình!

67 91

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

127 108

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

658 2291

Phần 1: Nữ thi sĩ hát rong và Anh hùng giả mạo - Chương 45

Chương 45

Rốt cuộc Misty và Carol đã nói chuyện gì ở cái nơi quỷ quái này chứ? 

Tại sao Misty lại vội vã rời đi như vậy?

Arnold đứng chôn chân bên ngoài nhà hàng sang trọng, tuyệt nhiên không bước vào nửa bước. 

Suy cho cùng, anh đâu phải Karin, cũng chẳng sở hữu kỹ năng kiểu như "Ẩn thân", mà Misty thì đã bao trọn cả cái nhà hàng này rồi.

Anh chỉ đành đứng từ xa, nhìn Carol đang khua tay múa chân đầy phấn khích với Misty, nhưng cô nói gì thì có trời mới biết. Arnold cảm thấy trong tim như có vuốt mèo cào nhẹ, ngứa ngáy không yên.

Bản năng mách bảo anh rằng Carol chắc chắn chẳng phun ra lời vàng ý ngọc nào đâu, nhưng rốt cuộc là chuyện gì cơ chứ?

Anh khẽ thở dài. 

Yêu vào là khổ thế này sao? 

Nhưng lạ thay, nỗi khổ ấy lại khiến thanh kiếm trong tay anh thêm vững vàng.

Hôm nay chắc chắn sẽ có những mạo hiểm giả thực lực tìm đến để giải quyết vấn đề của thành phố. 

Cổ Linh Thụ đã đạt thỏa thuận với anh nên anh sẽ không can thiệp. 

Nhắc mới nhớ, Kiếm Thánh Lonadia dường như có kỹ năng khắc chế Cổ Linh Thụ, biết đâu cô ta cũng sẽ góp vui.

Thôi thì hôm nay cứ an phận làm hộ vệ trong bóng tối cho Carol là được, dù sao đụng mặt Lonadia cũng phiền phức lắm.

Quan sát kỹ những món trên bàn để tìm hiểu khẩu vị của Carol, Arnold chợt nhận ra cô thiếu nữ này... món gì cũng muốn nếm, và hình như món nào cũng thấy ngon.

Đúng là một sinh vật kỳ lạ.

Cô và Misty quen nhau từ bao giờ nhỉ?

...

Sau màn đánh chén no nê, Carol cảm thấy vô cùng thỏa mãn. 

Hôm nay cô lại được nghỉ làm, dù trên lý thuyết vẫn đang trong trạng thái "đi công tác".

Thong thả bước ra khỏi nhà hàng, ánh nắng chan hòa rót xuống khiến Carol thấy thật bình yên. Cô khẽ nheo mắt, tận hưởng từng tia nắng ấm áp mơn man trên da thịt. 

Vốn dĩ cô định chơi một bản nhạc giúp Misty xua tan ảnh hưởng của Cổ Linh Thụ, nhưng nghĩ lại thì thôi.

Dù gì Misty cũng là đại tiểu thư nhà quý tộc, bản thân cô mà ra tay thì e là múa rìu qua mắt thợ. Đợi đám mạo hiểm giả tới, chắc chắn họ sẽ ưu tiên cứu giúp các tiểu thư đài các trước.

Thành Demar tuy là đại đô thị, có cả chi nhánh Hiệp hội mạo hiểm giả, nhưng nhân lực lại mỏng vì đây vốn là thành phố du lịch. Cao thủ đến đây nghỉ dưỡng thì có, nhưng phải tùy nhân phẩm. 

Chỉ khi nhiệm vụ chính thức ban bố, những kẻ có thực lực mới quy tụ về.

Carol bắt đầu thấy hưng phấn. Kèo này chắc chắn có đại chiến rồi.

Cô rảo bước khắp thành phố, tìm một chỗ đủ cao và an toàn để bao quát toàn cảnh. Khi chiến sự nổ ra, cô có thể thong dong mà quan sát — trong cái thế giới ai nấy đều sở hữu kỹ năng này, sắp tới chắc chắn sẽ là một bộ phim bom tấn 5D công chiếu ngay trước mắt.

Cổ Linh Thụ sẽ ra đòn thế nào đây?

Tiếc thật! Ở đây không có bắp rang bơ, cũng chẳng có "nước ngọt có ga" làm đạo cụ đi kèm. Xem phim hành động mà thiếu mấy thứ này thì mất đi một nửa cái thú.

Nhưng thôi, đây có lẽ là một "sự nuối tiếc đầy hạnh phúc" đi.

Sau một hồi lùng sục các tòa nhà cao tầng, cuối cùng cô cũng chấm được một công trình dạng tháp. Hỏi thăm chút mới biết đây là "Cổ Linh Tháp" do một vị lãnh chúa thời xưa xây dựng. Trên tháp khắc đầy lời ca tụng Cổ Linh Thụ của người xưa, là nơi các thi sĩ lang thang thường ghé qua để lại bút tích.

"Chà ~ Lãng mạn đấy!"

Với tư cách là một thi sĩ lang thang (tự xưng), cô không thể không lên tháp rồi. Nơi này chẳng khác gì lầu Hoàng Hạc trong truyền thuyết cả.

Thiếu nữ bước lên tháp — người đông hơn cô tưởng. Carol vất vả len chân đi lên, càng lên cao người càng thưa, bởi mọi người nhận ra tầng nào cảnh cũng na ná nhau, chỉ là cao hơn chút thôi.

Khu vực tầng giữa là đông người nhất, vì leo không quá mệt mà vẫn đủ để ngắm nhìn phong cảnh khác biệt so với ngày thường.

Carol thở hổn hển leo lên đến đỉnh. Sân thượng chỉ đủ chỗ cho bốn năm người đứng. 

Và rồi, cô bắt gặp một mỹ thiếu nữ ở đó.

Một người phụ nữ có mái tóc đen tuyền giống hệt Arnold, trên lưng đeo cây cung khổng lồ tỏa ánh sáng lưu chuyển, đang dõi mắt về phía Cổ Linh Thụ.

"Mạo hiểm giả mới tới sao? Không biết so với thực lực của Anh hùng săn ma Cassipero thì thế nào? Cảm giác chị gái này rất mạnh."

Chần chừ một lát, Carol quyết định lùi xuống một tầng. 

View cũng tương đương thôi mà. 

Nữ mạo hiểm giả kia trông có vẻ rất "gắt", lỡ như mạo phạm cô ta — tốt nhất là né đi cho lành.

Tầng áp chót vắng tanh, không gian lại rộng rãi. 

Carol ngồi bệt xuống, thu trọn cả thành phố vào tầm mắt. 

Điều duy nhất lấn cấn là liệu có ông thần mạo hiểm giả cấp Arnold nào lỡ tay chém đứt luôn tòa tháp này không. 

Lúc đó chắc chỉ nước rơi tự do rồi "đăng xuất" tại chỗ.

Nhưng đây tuyệt đối là đài quan sát VIP nhất rồi.

Phân vân một hồi, Carol vẫn quyết định ở lại hóng chuyện. 

Ngẫm lại thì nằm nhà cũng có thể bị đèn trần rơi trúng đầu, uống nước cũng có thể sặc chết. 

Đời này chuyện gì mà chẳng có rủi ro, nếu vì sợ mà bỏ lỡ kịch hay thì Carol không cam lòng.

"...Tại sao cô không ở cùng tầng với tôi?"

Đột nhiên, giọng nói lạnh lùng vang lên sau lưng.

Carol ngơ ngác quay lại, đập vào mắt là cây cung tỏa sáng ban nãy. 

Người phụ nữ đó dáng người không quá cao nhưng cực kỳ cân đối, mũi tên trên tay đã nhắm thẳng vào cô.

"Hả?"

Áp lực gió cuồng bạo khiến tòa tháp rung chuyển dữ dội. 

Carol sợ hãi nhắm nghiền mắt, nhưng tiếng va chạm chát chúa buộc cô phải mở ra.

Ngay trước mắt cô, một bóng lưng quen thuộc đang dùng cự kiếm chặn đứng mũi tên kia.

"Arnold—?"

Arnold không trả lời, ánh mắt găm chặt vào người phụ nữ đối diện: "Cassipero, cô định làm gì?"

"Đây là nhiệm vụ, không cần giải thích với anh."

"Đùa cái gì thế này!!!!!"

Arnold gầm lên. Anh vung cự kiếm, sức mạnh khủng khiếp hất văng Cassipero xuyên thủng bức tường tháp, bay tít ra xa.

Lần đầu tiên Carol thấy Arnold giận dữ đến thế. 

Nhưng ngay sau đó, anh quay lại nhìn cô bằng ánh mắt dịu dàng:

"Carol, cô mau trốn đi. Đối thủ là Cassipero, tôi buộc phải dốc toàn lực. Tôi sẽ bảo vệ cô."

Tại sao Anh hùng săn ma Cassipero lại muốn giết mình? 

Arnold đã ở bên cạnh bảo vệ mình từ lúc nào? 

Đầu óc Carol rối như tơ vò, nhưng cô biết nghe lời Arnold chắc chắn là đúng.

Cô lập tức lấy lại lý trí. 

Mình đang gặp nguy hiểm cực độ.

Cassipero nói là "nhiệm vụ", nghĩa là kẻ địch không chỉ có một mình cô ta — mà là cả Đội săn ma. 

Nếu mục tiêu là mạng sống của cô, cô sẽ phải đối mặt với cả một tổ đội cấp Anh hùng. Không trốn là chết chắc.

Ngay cả Arnold cũng sẽ...

"Đi tìm Karin đi. Cô ấy sẽ bảo vệ cô." Arnold dường như nhìn thấu nỗi lo của Carol.

Karin thực sự đáng tin sao?

Carol vẫn còn hoài nghi, nhưng Arnold bồi thêm: "Sau khi giao đấu, chúng tôi đã hiểu nhau qua từng đường kiếm. 

Tin tôi lần này đi Carol, cô ấy đủ sức bảo vệ cô. 

Còn Cassipero cũng chẳng thể thong dong khi đối mặt với tôi một mình đâu."

Dứt lời, bóng dáng anh biến mất, lao thẳng về phía cơn mưa tên đang trút xuống từ bầu trời.

Carol lập tức "bán xới".

Cốt truyện kiểu quái gì thế này? Cô vừa chạy vừa ngân nga bài "Tiếng gọi vượt trăm năm", triệu hồi Lucy ra bọc hậu, còn bản thân thì cắm đầu chạy thục mạng.

Tại sao lại muốn giết mình? 

Chẳng lẽ mình mang huyết thống đặc biệt? 

Ví dụ như công chúa Ma tộc thất lạc? 

Kịch bản "cẩu huyết" này hay gặp lắm mà!

Dẫu sao mình cũng là trẻ mồ côi, nhỡ đâu cha mẹ là cặp đôi Nhân - Ma cấm kỵ, sinh ra đứa con lai đại nghịch bất đạo, rồi mình sở hữu sức mạnh bí ẩn nào đó mà không hay biết—

Cô lắc đầu thật mạnh, văng hết mấy ý nghĩ vớ vẩn ra sau gáy. Sống sót cái đã rồi tính.

Đội săn ma toàn những quái vật cấp Anh hùng. 

Arnold dù mạnh nhưng nếu đối phương tách người ra truy đuổi thì cô "hẹo" là cái chắc. 

Chết trên hành trình phiêu lưu thì còn chấp nhận được, chứ chết vì bị truy sát lãng xẹt thế này thì tức tưởi lắm.

Bất ngờ thay, cô chạy một mạch đến nhà trọ của Karin mà không gặp chút trở ngại nào.

Thôi kệ, không nghĩ nữa... Cứ tìm Karin để "ôm đùi" giữ mạng cái đã.

...

"Cassipero!!"

Sức mạnh của Arnold bùng nổ, huyết quang bao phủ toàn thân, ngưng tụ thành hình dạng một con Cự Long đang cuộn mình quanh chủ nhân, uy thế ngợp trời.

Cassipero liên tục giương cung bắn trả, mặt lạnh tanh nhưng chân không ngừng lùi lại để giữ khoảng cách.

"Thanh tẩy."

Ánh thánh quang trắng muốt từ trên cao trút xuống, bao trùm cả Arnold và Cassipero. Sức mạnh này mang lại cảm giác bình yên, nhưng sắc huyết quang trên người Arnold lại bị nó bào mòn thấy rõ.

"Helen?"

Arnold liếc xuống mặt đất. 

Ở đó, vị Mục sư đang giơ cao quyền trượng khổng lồ, kiến tạo một "Lĩnh vực".

Lĩnh vực này gây áp lực cực lớn lên Arnold, trong khi Cassipero lại được cường hóa sức mạnh liên tục.

"Melissa đâu? Bảo cô ta ra tay luôn đi, nếu không hai người các cô không có cửa thắng tôi đâu."

Xương cốt toàn thân Arnold kêu răng rắc, tiếng tim đập thình thịch vang dội như trống trận. Cự kiếm trên tay anh bùng lên ánh vàng kim rực rỡ:

"Để tôi xem các cô tiến bộ đến mức nào."

Kẻ diệt rồng vung lên thanh đại kiếm từng kết liễu Cự Long. Giữa bầu trời thành phố du lịch Demar, anh kích hoạt kỹ năng tối thượng của mình.

"Thiên Địa Tuyệt Diệt Trảm!"

Đây là lần đầu tiên kể từ khi rời đội, Arnold tung ra kỹ năng anh từng dùng để thảo phạt Ma tộc hùng mạnh. Một kỹ năng cấp 10 đã chạm ngưỡng Anh hùng.

Nhát chém ấy, tựa hồ muốn xẻ đôi cả thành phố này.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!