Chương 24: Nhìn và cho gợi ý
Vương đình của tộc Người Lùn, theo định kiến của Carol, lẽ ra phải mang phong cách khác một trời một vực so với loài người.
Chẳng hạn như cửa phòng phải thấp tè, khiến con người không tài nào chui lọt, hay đại loại là phải khom lưng cúi đầu mới qua được...
Thế nhưng, thật bất ngờ.
Mọi công trình kiến trúc ở đây dường như chẳng khác gì kiến trúc của nhân loại.
Họ vẫn chưa gặp được Vua Người Lùn.
Hiển nhiên, đường đường là một vị quân chủ, ông không thể túc trực mãi bên cạnh con trai mình.
Ngay cả khi vương tử gặp chuyện, việc duy trì trật tự và xử lý chính sự mới là nghĩa vụ hàng đầu của nhà vua.
Người tiếp đón nhóm Carol là mẹ của Đại vương tử, một người phụ nữ tộc Người Lùn tên là Athena.
Dù vóc dáng thấp bé hơn hẳn con người, nhưng ở Athena vẫn toát ra phong thái ung dung, quý phái.
Bà đeo bộ trang sức nặng nề mang đậm dấu ấn thời gian, khoác chiếc váy dài màu nâu nhạt trang nhã và đoan trang.
Chỉ là lúc này, hốc mắt bà vẫn còn vương chút đỏ hoe.
"Ngài Arnold, đây là..."
"Vương phi Athena, đây là thi sĩ lang thang Carol. Cô ấy từng đối đầu với Đọa Lạc Quân Vương và sống sót trở về sau khi rơi vào tình cảnh tương tự Đại vương tử. Với kinh nghiệm của cô ấy, có lẽ chúng tôi sẽ giúp được gì đó cho điện hạ. Còn đây là quý cô Melissa, pháp sư cấp Anh hùng của Đội Thảo Ma."
Nghe Arnold giới thiệu, Athena lập tức tiến đến trước mặt Carol, đôi mắt ánh lên vẻ kinh ngạc xen lẫn vui mừng: "Đọa Lạc Quân Vương! Đó là tồn tại ngang hàng với Huyết Tổ. Cô Carol, mời đi lối này!"
Thái độ của đối phương vô cùng nhiệt tình.
Rõ ràng, tâm lý của một người mẹ đang khiến bà rối bời.
Carol cũng cảm thấy khá thoải mái khi giao tiếp, dù sao đối phương cũng chẳng cao bằng cô.
Tìm được người thấp bé hơn mình vốn chẳng dễ dàng gì, nên cô luôn có thiện cảm với tộc Người Lùn.
Nhìn vương phi nhỏ nhắn thế này, cô thầm nghĩ Gale trông chẳng khác nào sản phẩm lỗi của đột biến gen vậy.
Nhưng chuyện đó cũng chẳng quan trọng.
"Ừm... Để tôi xem tình hình cụ thể của Đại vương tử trước đã, sau đó sẽ hỏi ý kiến của Đọa Lạc Quân Vương." Carol nêu ý kiến.
Nhưng Arnold, người từng trực tiếp tiếp xúc với Đọa Lạc Quân Vương, lại đầy nghi hoặc nhìn cô: "Liệu có thể tin được bà ta không?"
"Không nhất thiết phải tin hoàn toàn, nhưng lời bà ta nói chắc chắn có giá trị tham khảo. Ví dụ nhé, anh cứ coi đáp án của bà ta là đáp án sai đi, thì kiểu gì chúng ta cũng loại trừ được một phương án sai, đúng không? Ở đây tập trung nhiều cấp Anh hùng như vậy, lại thêm sức mạnh của vương đình Người Lùn, nếu tất cả chừng này người mà không phân biệt nổi thật giả trong lời của Đọa Lạc Quân Vương, thì tôi đề nghị hãy trục xuất Đại vương tử, để cậu ta tự đi đầu quân cho Ma tộc quách cho rồi."
Dứt lời, không khí trong phòng lập tức trở nên lạnh lẽo.
Vương phi Athena tỏa ra một luồng áp lực rợn người.
Thế nhưng Carol cứ như "điếc không sợ súng", thản nhiên nói tiếp: "Đến lúc đó vương đình cứ tuyên bố cắt đứt quan hệ, biết đâu phía Ma tộc lại có cách cứu cậu ta. Tất nhiên, nếu bậc làm cha mẹ vì danh dự và sự ổn định của vương quốc mà để con mình phải chết, thì cũng đành chịu thôi. Trách ai được? Chỉ có thể trách số nhọ, thực lực không đủ mà thôi."
Ngay lúc đó, Arnold kịp thời bước đến chắn trước mặt Carol.
Luồng khí thế đáng sợ kia lập tức bị đẩy lùi, thay vào đó là một cảm giác ấm áp bao phủ lấy cô.
"Không sao đâu Arnold, tôi chỉ đang nêu ra kết quả xấu nhất thôi. Chẳng phải vẫn còn những hướng đi tốt đẹp đang chờ sao? Đến lúc không còn cách nào khác thì hãy tính tiếp. Dù sao chúng tôi cũng chỉ đến để giúp đỡ, mục tiêu cuối cùng vẫn là được yên ổn tham gia Cuộc thi uống rượu thôi."
Nói đến đây, cô đảo mắt một vòng: "Nhắc mới nhớ, thưa Vương phi, nếu chúng tôi cứu được vương tử, liệu bà có thể nhờ các thợ rèn trong tộc đúc cho chúng tôi vài món vũ khí không? Loại cấp bậc Dũng sĩ ấy."
Vương phi thoáng hiện một nụ cười, như thể sự lạnh lẽo ban nãy chưa từng tồn tại: "Cô Carol có lẽ chưa rõ tình hình của vương quốc Người Lùn. Nếu là binh khí chế tác hàng loạt, hay thậm chí là cấp Chiến binh, tôi đều có thể hứa với cô. Nhưng với vũ khí cấp Anh hùng và cấp Dũng sĩ, ngay cả tôi cũng không dám chắc chắn điều gì, vì các đại sư rèn đúc chẳng bao giờ quan tâm đến ý kiến của chúng tôi. Họ chỉ đúc vũ khí theo tâm trạng thôi. Vì vậy, tôi chỉ có thể giới thiệu cô với họ — hoặc các vị hãy giành chiến thắng trong Cuộc thi uống rượu, đó là hoạt động duy nhất mà các đại sư công nhận."
Đúng là một chủng tộc quái đản.
Carol thở dài một hơi, rồi đi đến nơi điều trị cho Đại vương tử...
"Đây là... vương tử sao?"
Cô nghi hoặc nhìn Arnold.
Anh trịnh trọng gật đầu: "Đúng là vương tử. Tuy trông giống một cô bé đáng yêu, nhưng quả thực là vương tử."
Carol không tin lắm, cô trực tiếp tốc chăn lên để kiểm tra giới tính của đối phương.
"... Bé thế này sao?"
Arnold vội vàng xách cổ Carol lên, đặt sang một bên: "Cô đến để xem bệnh, không phải để xem giới tính người ta!"
Anh ái ngại nhìn Vương phi Athena, cảm thấy đau cả đầu.
"Cô ấy ở phương diện này hơi bị 'đứt dây thần kinh' một chút."
Sau khi bị Arnold gõ cho hai cái đau điếng, Carol mới chịu ngồi yên.
Thành thực mà nói, Đại vương tử có ngoại hình chẳng khác gì một mỹ thiếu nữ, nhưng cô cũng đã kiểm tra sơ qua, có lẽ do đặc tính chủng tộc nên so với con người vẫn nhỏ nhắn hơn nhiều.
Cô bất giác liếc nhìn xuống phía dưới của Arnold.
Người đàn ông này, xét trên nhiều phương diện thì đúng là hoàn hảo.
Theo định lý "nhân vô thập toàn", nếu các mặt khác đều quá xuất sắc, biết đâu ở phương diện "kia" lại có khiếm khuyết.
Chẳng trách anh toàn đẩy các em gái ra xa, hóa ra là vì "chỗ đó" có vấn đề.
"Có lẽ anh nên nhờ cô Helen điều trị một chút xem sao."
Sau đó cô lại bị gõ đầu thêm một phát nữa.
"Được rồi! Tình hình tôi xem xong rồi! Giờ tôi đi hỏi Đọa Lạc Loli đây!"
Để xem dạo này có cơ hội nào kiểm tra "thực lực" của Arnold không.
Nếu đúng như mình dự đoán, cô sẽ tha hồ mà cười nhạo anh.
Tất nhiên, với tư cách là anh em tốt, cùng lắm cô chỉ mỉa mai chút thôi, sau đó vẫn sẽ giúp anh nghĩ cách.
Dù sao, nếu không đủ "mạnh" — thì có thể lấy kỹ thuật để bù kích thước mà.
Nghĩ đoạn, cô bước vào thế giới nội tâm của chính mình.
"Vậy, cô có ý kiến gì về tình trạng hiện tại không, quý cô Đọa Lạc?"
Đọa Lạc Loli cười nửa miệng: "Ta chẳng muốn cho ngươi bất cứ phương pháp nào cả. Ngươi nói mấy lời đó bên ngoài có thèm kiêng dè ta đâu, vậy tại sao ta phải giúp ngươi?"
"Dù tôi không nói những lời đó, cô cũng đâu có tốt bụng mà giúp tôi?"
Đọa Lạc Loli hơi ngạc nhiên nhìn Carol: "Đã vậy thì ngươi vào đây hỏi làm gì?"
"Thì cũng phải làm thế cho nó chuyên nghiệp chứ?" Carol xua tay, "Có chữa được hay không thì chẳng ai biết. Ngay cả khi cô đưa phương thuốc, liệu tôi có dám dùng không? Lỡ xảy ra chuyện gì, kẻ thích xem kịch vui như cô thì không sao, chết rồi vài trăm năm sau lại bò ra, còn tôi chết là hết thật. Tôi không thể hy vọng mình sẽ được xuyên không thêm lần nữa đâu."
"Ngươi nói đúng." Đọa Lạc Quân Vương không thèm tranh luận, "Vậy nên, ngươi vào đây chỉ để tám chuyện với ta?"
"Tôi vào đây để điều tra cô." Carol bày tỏ lập trường.
Cô nhìn chằm chằm vào Đọa Lạc Loli, như muốn nhìn thấu điều gì đó trên khuôn mặt bà ta: "Nhắc mới nhớ, tôi khá tò mò là cô đã biết được rất nhiều thứ từ ký ức của tôi đúng không? Không lẽ... cô đang tận dụng kiến thức từ thế giới của tôi để ủ mưu gì đó đấy chứ?"
Đọa Lạc Loli bật cười: "Vậy ngươi nghĩ xem, nếu ta đang làm gì đó, thì sẽ là tận dụng kiến thức gì nào?"
"Cô là một quái vật về mặt tinh thần, nên những phương pháp minh tưởng của thế giới cũ... chắc là tôi cũng chẳng hiểu lắm. Động cơ hơi nước và động cơ đốt trong... vô dụng với cô rồi. Bom hạt nhân?! Chắc chắn cô đang nhắm vào cái này!"
Ngay khi thốt ra câu trả lời chắc nịch đó, cô liền bắt gặp ánh mắt khinh bỉ của Đọa Lạc Loli.
Cô lục lại trí nhớ, phát hiện ra trong não mình... chẳng có chút kiến thức liên quan nào cả.
Cô lập tức hiểu ý của đối phương: "Thế thì... thuyết tương đối! Ít ra tôi cũng biết E=mc²!"
"Dùng được cái rắm." Đọa Lạc Loli không ngần ngại châm chọc, "Mấy thứ đó chỉ để lừa mấy tên pháp sư thôi, chứ bản thân ngươi có hiểu quái gì đâu. Mấy thứ như vật lý lượng tử ta vốn rất hứng thú, nhưng trong đầu ngươi chỉ có mỗi câu: 'Ánh sáng vừa là hạt vừa là sóng'! Những thứ còn lại đâu?! Trong não ngươi chỉ là một màu trắng bóc! Lúc lên lớp thì ngươi ngủ! Lúc đi thi thì ngươi vẽ bậy làm thơ! Ngươi là cái giống gì thế hả?!"
Bầu không khí trong thế giới nội tâm bỗng chốc trở nên ngượng ngùng.
Carol bị Đọa Lạc Loli mắng cho không ngóc đầu lên nổi: "Tôi... tôi đường đường là phú nhị đại! Học mấy thứ đó làm gì?! Có kiếm ra tiền không?"
"Cái hạng người như ngươi sống trên đời đúng là chẳng có ích gì cả. Nếu ta là Arnold, ta chắc chắn sẽ đè nghiến ngươi xuống đất làm chuyện này chuyện kia, rồi để ngươi ngoan ngoãn làm một công cụ duy trì nòi giống cho xong."
"Này! Cô nói thế thì quá đáng lắm rồi đấy!" Carol không ngờ mình lại bị sỉ nhục đến mức này, "Chẳng qua... chẳng qua là tôi không nghe giảng thôi mà! Môn Ngữ văn tôi học giỏi lắm đấy nhé!"
"Ồ."
"Đồ khốn! Cổ Linh Thụ, thả bà ta ra đây! Ta muốn solo với bà ta!"
Hiển nhiên, cây Cổ Linh Thụ đen kịt chẳng thèm đoái hoài gì đến lời của Carol, hình dáng của nó không mảy may thay đổi.
Mất một lúc lâu Carol mới bình tĩnh lại, cô nằm vật ra đất.
"Này, Đọa Lạc Loli, hai chúng ta cứ thế này mãi cũng chán đúng không? Hay là chúng ta trải lòng với nhau một chút đi?"
Nụ cười trên mặt Đọa Lạc Quân Vương chưa bao giờ tắt: "Ta thấy cũng thú vị mà. Nói thật đấy Carol, ngươi mang lại cho ta rất nhiều niềm vui, thú vị hơn nhiều so với những vật chủ trước đây. Bọn họ lúc nào cũng trưng ra bộ mặt 'ta sẽ không bao giờ khuất phục'. Ta thấy ngươi và ta khá hợp cạ đấy, hay là ngươi bỏ mặc Arnold rồi đi theo ta đi? Ta đảm bảo ngươi sẽ đạt đến sự vĩnh hằng trong vòng tay đọa lạc. Giống như ta, giống như Iolis, có được mạng sống vĩnh cửu. Chẳng phải điều đó rất đáng trân trọng đối với một thi sĩ sao? Ngươi có thể chứng kiến vô số câu chuyện trong suốt dòng chảy thời gian đằng đẵng."
"Phủi phui cái mồm! Có tuổi thọ vô hạn thì sẽ biến thành cái thứ quái thai như cô thôi. Cuộc sống thú vị là vì sinh mệnh có hạn, chính vì có giới hạn nên mới đáng để ca tụng. Nếu có tuổi thọ vô hạn, sẽ chỉ biến thành kẻ biến thái như cô thôi. Phải biết mất mát thì mới biết trân trọng, đạo lý này chắc cô không hiểu đâu nhỉ~"
Đọa Lạc Quân Vương im lặng một lát.
"Nếu muốn đối đầu với sức mạnh của Huyết Tổ, tham chiếu theo lý thuyết của ngươi, cần phải có Thổ nguồn Thủy tổ."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
