Nữ Thi Sĩ Lang Thang Muốn Cất Tiếng Hát Những Sử Thi Về Ngụy Anh Hùng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

380 1508

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

(Đang ra)

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

Vô Thượng Tà

Lưu Khổng đột nhiên phát hiện ra, nàng hoa khôi vốn nổi tiếng lạnh lùng trong truyền thuyết... hình như chính là cô bạn gái yêu qua mạng của mình!

67 91

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

127 108

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

658 2291

Phần 6: Khúc ca người thi sĩ - Chương 19: Bữa tiệc rượu và ý định của Carol

Chương 19: Bữa tiệc rượu và ý định của Carol

Cuối cùng, hội thiếu nữ cũng hạ quyết tâm tìm Carol để nói chuyện thẳng thắn một lần.

Nòng cốt chính là những cô nàng thuộc "Liên minh Bại khuyển"; họ nhận ra rằng nếu cứ dùng thủ đoạn, có mười ngàn năm nữa mình cũng chẳng đấu lại được Carol, chi bằng cứ đường đường chính chính mà đối mặt.

Thế là, một bữa tiệc rượu được tổ chức.

Đúng vậy, là tiệc rượu chứ không phải tiệc trà.

Đây rõ ràng là sân nhà của Carol.

Thú thật, gần đây cô cũng không mấy khi đụng đến rượu nên trong lòng cũng có chút nhớ nhung vị cay nồng ấy.

Ngay khi nhận được lời mời từ các cô gái, cô đã đồng ý tham gia ngay lập tức.

Arnold dĩ nhiên không tránh khỏi lo lắng, nhưng Carol trấn an rằng mấy cô nàng này có gộp lại cũng chẳng đủ cho cô khởi động.

Cô còn bảo nếu anh thấy không yên tâm thì cứ tham gia cùng, dù sao người ngồi bồi cô đến cuối cùng chắc chắn cũng chỉ có anh mà thôi.

Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, Arnold rốt cuộc vẫn không dám dấn thân vào cuộc nhậu của hội chị em.

Ai biết được lúc say khướt, mấy cô nàng đó có mượn rượu làm càn, gây ra những chuyện kỳ quái gì không?

Arnold vốn là người biết giữ mình, nên cuối cùng anh chọn ở lại bên ngoài, tập trung tu luyện trong yên tĩnh.

Bữa tiệc vẫn được tổ chức bên trong gia tộc Campbell.

Dù Carol khá tò mò về lai lịch thực sự của Hamina Campbell, nhưng nghĩ lại, dù đối phương có muốn từ chối thì cũng phải xem cái cổ của mình có đủ cứng hay không, nên cô cũng chẳng buồn bận tâm thêm.

Vậy là, sau một thời gian dài, Carol mới lại có dịp ở riêng với hội chị em.

Lần gần nhất họ tụ tập thế này là sau khi cô cho Arnold hưởng chút "phúc lợi" rồi bị các cô nàng dùng Chân Ngôn Thuật tra hỏi.

Bây giờ nghĩ lại, lúc đó đáng lẽ cô nên "xử gọn" Arnold cho xong cho rồi.

"Sư phụ, để con rót rượu cho người."

Karin rất mực ngoan ngoãn rót đầy ly cho Carol.

Thái độ hữu hảo đột ngột này khiến Carol hơi bất ngờ, cô nhấc ly rượu lên, khẽ đưa lên mũi ngửi.

"Ái chà, hàng thượng hạng của tộc Người Lùn à? Các cô kiếm đâu ra thế? Thứ này đến cả tôi và Arnold còn dễ say khướt đấy."

Carol hăng hái nhìn mấy thiếu nữ trước mặt:

"Định chơi thật với tôi đấy à? Để tôi xem trình độ của các cô đến đâu. Thế nhưng—"

Cô cười khẩy hai tiếng rồi im lặng.

Thấy các thiếu nữ đều đã rót rượu xong, cô vừa lắc lư ly rượu vừa hỏi:

"Nói đi, bữa tiệc trông như Hồng Môn Yến này, các cô rốt cuộc muốn giở trò gì?"

Những chiếc ly chạm vào nhau, rồi mỗi người uống một ngụm lớn.

Carol mỉm cười, im lặng chờ đợi họ mở lời.

"Sư phụ, con muốn biết, hiện giờ người dành cho Arnold tình cảm như thế nào?"

Karin rốt cuộc không nhịn được nữa, câu hỏi này đã ám ảnh cô suốt thời gian qua.

"Đến nước này rồi mà vẫn còn hỏi chuyện đó sao, Karin. Dĩ nhiên là thích rồi~ Các cô thích Arnold, lẽ nào tôi lại không? Anh ấy là người đàn ông đã nắm chặt tay tôi vào lúc tôi sắp bị Đọa Lạc Quân Vương nuốt chửng. Cho dù trước đây tôi không thích anh ấy, nhưng bị anh ấy theo đuổi nhiệt tình như vậy, chỉ còn cách là xiêu lòng thôi chứ sao?"

Carol nói những lời này mà chẳng chút thẹn thùng, cô chỉ đơn giản bày tỏ cảm nhận chân thực từ đáy lòng:

"Cho nên lần trước tôi mới bảo, cho các cô cơ hội mà các cô không biết tận dụng — các cô tưởng tôi nói đùa chắc? Ai ở bên cạnh Arnold mà chẳng nảy sinh tình cảm? Dù sao anh ấy cũng là một người đầy sức hút như thế. Trước đó tôi bảo các cô cố gắng thêm chút nữa là vì sợ ở bên cạnh anh ấy lâu ngày sẽ thực sự yêu anh ấy. Nhưng các cô đúng là không được việc, làm tôi lỡ yêu Arnold mất rồi."

Carol đẩy chiếc ly không đến trước mặt Karin, Karin rất biết điều rót đầy cho cô một ly nữa.

Carol hài lòng mỉm cười, sau đó nói tiếp:

"Các cô có biết dạo này tôi rất hoang mang không? Sau khi yêu Arnold, tôi bỗng trở nên do dự và thiếu quyết đoán. Dường như tương lai mà Arnold phác họa cũng rất tuyệt vời, những ý nghĩ như vậy luôn xuất hiện trong đầu, giờ tôi chẳng biết phải làm sao mới tốt nữa."

"Mấy lời khoe khoang này dừng lại ở đây được rồi."

Helen kịp thời cắt ngang.

"Karin quan tâm chuyện gì tôi không màng, tôi chỉ quan tâm một việc thôi, Carol."

"Có phải là chuyện tôi có chấp nhận cùng các cô trở thành bạn đời của Arnold hay không?"

Tâm tư của Helen quá dễ đoán nên Carol không ngại nói toạc ra:

"Ừm, tôi nghe nói quý tộc có tam thê tứ thiếp cũng là chuyện bình thường. Mà kể cả không phải quý tộc thì đã sao? Arnold chẳng cần đếm xỉa đến mấy cái luật lệ đó, không ai có thể trói buộc ý chí của anh ấy. Thế nên chuyện này chỉ dựa vào ý nguyện của anh ấy, của tôi và của các cô thôi. Mấy người các cô đã đạt được thỏa thuận chưa? Rằng sẽ cùng chia sẻ Arnold với những người khác?"

Cô nở nụ cười nửa miệng, đưa mắt lướt qua khuôn mặt từng thiếu nữ.

Lúc này, Melissa hơi đỏ mặt nói:

"Chúng tôi... gần đây chúng tôi có biết chút ít về chuyện lúc cô và Arnold làm việc đó..."

Mấy cô gái khác trợn tròn mắt, như thể muốn quát "sao cậu lại kể cho cô ta chuyện này".

Tuy nhiên, lời đã nói ra, Melissa dứt khoát huỵch toẹt luôn:

"Theo quan sát của chúng tôi, một mình cô không chịu nổi Arnold đâu đúng không! Nói cách khác, tiểu thư Carol, tuy cô và Arnold tâm đầu ý hợp, nhưng về phương diện 'đó', một mình cô không thể thỏa mãn anh ấy! Nhưng chúng tôi thì khác, tôi là Pháp sư cấp Anh hùng, tôi có thể thi triển ma pháp lên bản thân để chịu đựng sự 'tàn phá' của Arnold, cho nên tôi có thể..."

Melissa bị Karin bịt miệng, Karin vội vàng tiếp lời:

"Nếu là vậy thì với cơ thể được rèn luyện kỹ càng của một Kiếm Vũ Giả, tôi càng có khả năng chịu đựng sức mạnh của Arnold hơn."

Helen lại khinh khỉnh:

"Tôi còn có Thần Thánh Chi Thể cấp 11, nói về độ phù hợp thì ai bằng được tôi?"

Ramura ngồi trong góc uống rượu, không dám ho he một lời.

Phải nói sao nhỉ—

Tiệc rượu của các cô gái này táo bạo vượt xa tưởng tượng của cô.

Vừa vào trận đã bàn đến chủ đề kích thích thế này, cô không khỏi nhớ lại hồi trước các phi tần của mình cũng thường xuyên mở tiệc trà, lẽ nào đối thoại trong những buổi đó cũng toàn ngôn từ bạo dạn thế này sao?

Thế giới phụ nữ đúng là thâm sâu khó lường!

Ramura chợt nhận ra sau khi biến thành con gái, "level" làm phụ nữ của mình còn kém xa lắm.

Cô không phải là một cô gái chính tông — mà nói đi cũng phải nói lại, cô cũng chẳng muốn làm một cô gái chính tông làm gì.

Dù hiện tại cô cũng có chút ý nghĩ nho nhỏ với Arnold, nhưng đó cũng chỉ dừng lại ở mức đó thôi.

Trong cục diện này, cô đâu dám nhảy vào vũng nước đục?

Cảm giác sơ sẩy một giây là bị xử đẹp ngay lập tức.

Nghĩ đoạn, thiếu nữ quyết định cứ thành thật làm một kẻ vô hình cho lành.

Nhìn thấy các thiếu nữ bắt đầu tranh luận về vấn đề ai có thể "chống đỡ" được, Carol bưng ly rượu lặng lẽ thưởng thức dáng vẻ của họ.

Đây đúng là một trải nghiệm thú vị, tuy Arnold không dẫn cô đến những tụ điểm ăn chơi, nhưng trước mắt có các cô gái đua nhau khoe sắc thế này cũng không tệ.

"Vậy sư phụ thấy thế nào?"

Cuối cùng, chủ đề vẫn quay lại chỗ Carol.

"Nếu cần một người đến hỗ trợ, người sẽ chọn ai?"

Phải thừa nhận là các thiếu nữ đã tiến bộ không ít, chẳng hạn như Karin, câu hỏi này rất tinh vi ở chỗ không cho người ta lựa chọn khác.

Thực tế dù Carol chọn ai thì cũng đồng nghĩa với việc cô đã nhượng bộ, mặc định rằng mình cần "một người đàn bà khác".

Nói cho cùng, đây đã được coi là thành công của các thiếu nữ, còn người đó là ai thì họ hoàn toàn có thể tự giải quyết nội bộ sau.

Đây rõ ràng là một cái bẫy ngôn từ.

"Một mình tôi là đủ rồi, không cần ai trong số các cô hết."

Carol không định giẫm vào bẫy.

Cô dùng ngón tay gõ nhẹ vào ly rượu, tiếng động nhỏ vang lên bên tai các thiếu nữ, tựa như đang gõ vào nhịp tim họ:

"Nếu các cô muốn chơi tâm cơ thì tôi khuyên nên mời tiểu thư Hamina tới, trình độ của các cô còn kém xa lắm. Họa chăng chỉ có cô ấy mới đủ tầm chơi với tôi."

Cô chân thành góp ý:

"Các cô không hợp làm mấy chuyện âm mưu quỷ kế đâu, lựa chọn trở thành mạo hiểm giả là đúng đắn đấy. Còn về tiểu thư Helen, tôi thật lòng khuyên cô, nếu muốn làm giáo chủ thì nên dành thêm tâm sức cho giáo hội đi. Nếu cứ suốt ngày quăng hết việc để ở những nơi thế này thì Tân Giáo muốn làm nên chuyện chỉ e là nằm mơ."

Cô tiếp tục nhấp rượu:

"Cô xem Thánh nữ đại nhân đến đây xong chẳng làm gì, chẳng phải điều đó đã quá rõ ràng rồi sao? Cô ta dẫn theo Dũng sĩ đến, cô nghĩ cô ta không biết cô cũng ở đây à? Rõ ràng là cô ta đến vì mục đích khác, nhưng cô ta lại chẳng thèm động thủ, chẳng phải vì thấy vị giáo chủ là cô đây không có gì đáng để phải kiêng dè sao? Tôi thấy cái trận thế ngày đầu của cô ta có vẻ như nếu có gì không ổn là sẽ gọi Giáo hoàng đến ngay đấy. Diễn biến sau đó có lẽ là do cô làm cô ta thấy thất vọng rồi."

Sắc mặt Helen nghiêm nghị:

"Cho nên tôi đã nói từ sớm, tôi chỉ muốn tìm Arnold để mang thai một Thánh tử thôi, mang thai xong tôi sẽ đi ngay."

"Cô thực sự nghĩ thế?"

"Tôi chính là nghĩ như thế."

Ánh mắt Carol và Helen giao nhau, cả hai không ai nhường ai, trong không trung dường như tóe lên tia lửa.

Carol rốt cuộc cười ha hả, cô vừa uống rượu vừa bá vai Karin:

"Karin, cô xem, sự tấn công của tiểu thư Helen đúng là vô cùng mãnh liệt, nhưng cô nói xem tôi có chấp nhận không?"

Cô đột ngột đoạt lấy ly rượu của Karin.

"Sư phụ?"

Carol đưa lên mũi ngửi ly rượu trên tay Karin:

"Mấy người khá khen đấy, dùng tốc độ cấp Anh hùng để tráo rượu thành nước ngay trước mắt tôi đúng không? Chỉ có mỗi mình tôi là uống rượu thật? Mục đích của các cô không đơn thuần đâu nhé~"

"Chuyện đó, đây là..."

"Nếu uống không nổi thì có thể sang ngồi cùng mâm với chó. Cassipero không phải đang lập đội thảo phạt Ma vương sao? Các cô không đi tham gia à? Bridget chẳng phải đã đồng ý rồi sao?"

Carol trông có vẻ đã say khướt, nhưng biểu cảm của cô lại trở nên lạnh lùng đến lạ.

"Arnold là của tôi."

Cô đột ngột tuyên bố như thế, ánh mắt sắc lẹm quét qua khuôn mặt của tất cả mọi người:

"Trước khi yêu Arnold, tôi ủng hộ tâm ý của các cô, nhưng giờ tôi đã yêu anh ấy rồi, vậy nên anh ấy là của tôi. Tôi sẽ không cho các cô bất kỳ cơ hội nào, tôi sẽ nắm chặt anh ấy trong tay, tôi sẽ khiến trong mắt anh ấy mãi mãi chỉ có hình bóng của tôi!"

"Nếu các cô muốn cướp anh ấy đi, vậy thì hãy giết tôi, rồi dùng thời gian để cảm hóa anh ấy. Đó là cách duy nhất của các cô."

Đây không phải là một bữa tiệc rượu để thương lượng, đây chẳng qua là nơi để Carol tuyên cáo ý chí của bản thân.

Tình yêu chính là —— chiến tranh.

Chỉ khi một bên đầu hàng hoặc bị hủy diệt, cuộc chiến đó mới có thể kết thúc.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!