Nữ Thi Sĩ Lang Thang Muốn Cất Tiếng Hát Những Sử Thi Về Ngụy Anh Hùng

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

380 1508

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

(Đang ra)

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

Vô Thượng Tà

Lưu Khổng đột nhiên phát hiện ra, nàng hoa khôi vốn nổi tiếng lạnh lùng trong truyền thuyết... hình như chính là cô bạn gái yêu qua mạng của mình!

67 91

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

127 108

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

658 2291

Phần 7: Thánh thần trong mắt cô - Chương 18: Người sau cùng trao cho em tình yêu

Chương 18: Người sau cùng trao cho em tình yêu

“Thị trấn Carwen…”

Carol quan sát khung cảnh xung quanh.

“Chúng ta từng dự định kết hôn ở đây. Giờ anh vẫn muốn cùng em tổ chức hôn lễ tại chốn này sao? Trở thành vợ anh vốn chẳng phải vấn đề gì đối với em.”

Cô thản nhiên nói với Arnold: “Em hiểu con người luôn khao khát nghi thức, nhưng hiện tại em không thể cảm nhận được sự thiêng liêng hay sứ mệnh nào cả. Có lẽ anh sẽ thất vọng đấy, anh có cần em diễn vai 'Carol của quá khứ' không?”

“Có cần em diễn không?”

Khi cô hỏi câu đó, nó vẫn mang theo nỗi u sầu khôn tả, nhưng Arnold đã trở nên vững vàng hơn.

Anh chậm rãi lắc đầu: “Không. Anh muốn đợi đến khi em tìm lại được tình yêu dành cho anh rồi mới kết hôn.”

“Vậy anh đưa em đến đây là để làm gì?”

“Anh chỉ muốn nói cho em biết sự thật này, để tuyên cáo quyết tâm của anh.”

Arnold của hiện tại giống hệt như Arnold trước kia, một Arnold chưa bao giờ dao động.

“Và anh hy vọng em có thể chuẩn bị sẵn giác ngộ.”

Carol nghiêng đầu: “Giác ngộ... ừm, từ này, em nghĩ chắc mình đã có rồi. Arnold, có lẽ anh đã hiểu lầm một chuyện.”

“Hửm?”

Đôi mắt thiếu nữ nhìn chằm chằm Arnold, trong đó không hề có chút gợn sóng cảm xúc nào, nhưng Arnold vẫn đáp lại bằng ánh mắt nồng nhiệt.

Carol liền nói: “Mặc dù em đã trở thành Đọa Lạc mới, nhưng em và con bé Đọa Lạc Loli kia có sự khác biệt về bản chất. Em không phải là một sinh mệnh điên cuồng như ả ta — kẻ ngay từ khi sinh ra đã luôn đuổi theo tình yêu, rồi trong quá trình đó lại tháo dỡ và hủy diệt mọi thứ. Em thì khác, em là người về sau mới mất đi tình yêu, em đã từng sở hữu nó. Vì vậy, em sẽ không điên loạn như ả.”

“Đồng thời, nếu hỏi em thích hay ghét anh, câu trả lời là thích. Anh thực sự chiếm một vị trí vô cùng quan trọng trong cuộc đời trước đây của em. Dù xét từ góc độ thực tế hay bất cứ khía cạnh nào khác, em đều không ghét anh. Vì vậy, em sẽ vì anh mà làm nhiều việc, cũng sẽ dung túng cho những gì anh làm. Điều này, liệu có thể gọi là giác ngộ không?”

Khi nghe cô nói ra những lời này, Arnold nhìn cô bằng một ánh mắt mà cô không thể hiểu thấu.

“Sao vậy?”

Arnold đi quanh Carol hai vòng, rồi trở lại đứng đối diện, nhìn thẳng vào mắt cô: “Mặc dù việc em trở nên thế này khiến anh cảm thấy rất đau buồn, nhưng có lẽ anh đúng là một gã tồi, Carol ạ. Anh thấy em lúc này thực ra cũng có sức hút bất ngờ. Một tiểu thư Carol không biểu cảm, một Carol lạnh lùng... trông cũng vô cùng đáng yêu. Anh đã phát hiện ra thêm nhiều điểm sáng của em rồi. Sau khi em càng không yêu anh, anh lại thấy mình yêu em nhiều hơn đấy, Carol.”

Carol nghẹn lời, cô vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh đáp trả: “Anh chỉ đang giải tỏa ham muốn thể xác mà thôi.”

“...”

Arnold lập tức cạn lời: “Em vẫn luôn nói chuyện trực diện như vậy. Nếu là Carol trước đây, chắc chắn sẽ nhào tới quyến rũ anh rồi, vì khi anh muốn làm chuyện đó, Carol chắc chắn cũng muốn.”

Carol lại nghiêng đầu lần nữa, dường như đang hồi tưởng điều gì đó: “Anh nói hình như không sai, em vốn là người có nhu cầu sinh lý khá lớn — vậy bây giờ anh có muốn làm không?”

“...”

Arnold im lặng một lúc: “Thế này không hay lắm nhỉ? Bây giờ em còn không có tình cảm yêu đương, dù có làm chuyện đó thì cũng...”

Carol nhìn chằm chằm anh: “Tuy em mất đi tình yêu, nhưng không có nghĩa là em mất đi ký ức. Trong ký ức của em, kiểu loli ít nói như em chẳng phải chính là đối tượng mà đàn ông luôn khao khát chinh phục sao? Vẻ mặt vô cảm lúc ân ái, rồi vì sự hưng phấn của xác thịt mà đỏ mặt...”

“Dừng, dừng ngay!”

Arnold vội vàng ngắt lời Carol, anh cực kỳ sợ thiếu nữ lại thốt ra thêm mấy lời táo bạo nào nữa.

Nhưng khi cô nói như vậy, Arnold lại thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.

Ngay cả khi mất đi tình yêu dành cho mình, thiếu nữ này vẫn còn rất nhiều thứ chưa từng thay đổi.

Carol xòe tay: “Vậy có làm không?”

“...”

Sáng sớm hôm sau, hai người rời khỏi thị trấn Carwen.

Vốn dĩ họ định khởi hành từ hôm qua, nhưng phải nói thật là Carol hiện tại mang lại một cảm giác chinh phục thật khác lạ.

Tuy nhiên đừng hiểu lầm, Arnold làm chuyện đó chỉ vì muốn thử xem liệu cảm giác này có thể kích thích tình yêu của Carol hay không.

“Xem ra bản năng sinh sản chỉ có thể cảm nhận rõ khi còn là con người. Mặc dù rất thoải mái, nhưng em không vì thế mà nảy sinh ý muốn yêu đương mãnh liệt.”

Carol giống như vừa kiểm chứng được điều gì đó, cô bình thản nói với Arnold: “Em từng nghe kể về thế giới cũ của mình, rằng sau khi phụ nữ mang thai, trong cơ thể sẽ nảy sinh một dạng hormone nào đó khiến người mẹ yêu thương con mình. Thế nên mới có trường hợp khi đang mang thai, dù ai khuyên phá cũng không nghe, nhưng sau khi sinh con xong, hormone suy giảm lại tự tay bóp chết đứa trẻ ngay tại chỗ. Cụ thể thế nào em không rõ, hay là chúng ta thử một chút xem sao?”

Cô chân thành đưa ra đề nghị: “Dù em không biết em và anh rốt cuộc có thể sinh con hay không — theo lý mà nói là có thể, nhưng suốt thời gian qua vẫn không mang thai. Hoặc là em bị vô sinh, hoặc là tinh trùng của anh có vấn đề.”

Em đang nói cái gì vậy chứ?

Arnold nhận ra Carol ở trạng thái này có thể thốt ra đủ loại lời lẽ khiến người ta ngượng chín mặt một cách bình thản như không.

Ngay cả khi anh thấy da mặt mình đã rất dày, vẫn không thể không bại trận: “Phương pháp này đương nhiên nên thử, nhưng hãy để nó diễn ra tự nhiên, không cần thiết phải cố ý cưỡng cầu.”

Thiếu nữ chỉ lặng lẽ gật đầu, cô ngoan ngoãn đi theo sau Arnold.

Lúc này, hai người vừa vặn đi tới trước một cánh đồng rộng lớn.

Tuyết đầu mùa vừa tan, sắc xanh tràn ngập khắp nơi.

Ngay cả Arnold cũng cảm thấy tâm hồn sảng khoái, anh không kìm được mà dang rộng hai tay, cảm nhận hơi thở của gió xuân hòa quyện mùi bùn đất, tận hưởng sự mát mẻ trong chốc lát.

“Carol, em không thấy nơi đây rất đẹp sao? Tuy không rực rỡ nhưng nó mang lại cảm giác khiến con người ta như được đổi mới.”

Tuy nhiên Carol chỉ nhìn cảnh vật trước mắt, đôi mắt trong veo phản chiếu rõ ràng cảnh sắc nhưng tuyệt nhiên không có một gợn sóng.

“Theo thẩm mỹ của con người, nơi này chắc vẫn được coi là đẹp, nhưng em không thể cảm nhận được, Arnold. Em đã mất đi tình yêu, cũng không còn khả năng cảm nhận cái đẹp nữa.”

Cô như chợt ngộ ra điều gì đó: “Mọi cảm nhận về cái đẹp đều phải dựa trên tiền đề của tình yêu mới có thể hiểu được. Điên cuồng... à, tại sao Đọa Lạc Loli luôn biểu hiện điên cuồng... ả ta đang bắt chước một sinh vật có tình yêu. Đối với ‘Đọa Lạc’ mà nói, trạng thái của em hiện tại mới là lẽ thường. Cho nên ả mới điên cuồng như vậy, điên cuồng chính là cực hạn của tình yêu.”

Thiếu nữ vẫn bình thản kể lại sự thấu hiểu của mình: “Nhưng em không tồn tại sự khát khao như thế. Arnold, có lẽ, em đang thiếu một loại động lực nào đó.”

“Động lực?”

“Đọa Lạc Loli trong năm tháng đằng đẵng, vì khát khao ‘tình yêu’ mà đã làm hết việc này đến việc khác, ả lấy đó làm tiêu chuẩn phán đoán mọi sự. ả có sự cân nhắc lợi hại, dù trông giống kẻ điên, nhưng ả đã làm rất nhiều việc vì mục đích rõ ràng đó. Nếu dùng mục đích này để suy đoán hành vi của Đọa Lạc Loli, ta có thể hiểu được ả đang làm gì. Còn em thì không có thứ đó, em không có việc gì khát khao muốn làm cả.”

Carol lạnh lùng nói: “Em cũng không theo đuổi tình yêu. Đi cùng anh tìm lại tình yêu chỉ vì đó là yêu cầu của anh, và vì anh mạnh hơn em — em biết trước đây chúng ta từng có tình cảm sâu đậm, nhưng chuyện đó đã, có lẽ...”

Carol không nói nữa.

Cô nhìn thấy nỗi u sầu của Arnold, nhìn thấy đôi mắt như sắp rơi lệ của người đàn ông ấy.

Người đàn ông này dạo gần đây dường như rất dễ rơi nước mắt, nhưng điều này cũng dễ hiểu, dù sao thì mình cũng không còn yêu anh nữa. Trong những câu chuyện mà Carol biết, vì chuyện này mà rơi lệ không phải là điều khó hiểu, mặc dù điều đó khiến Carol thấy kỳ lạ, bởi vì cô đã không còn có thể đồng cảm được nữa.

Cô đã mất đi khả năng thấu cảm của một con người.

Arnold u sầu không phải vì Carol không thích mình, về chuyện đó anh đã buồn xong rồi, anh cũng đã hạ quyết tâm nên không cần đau khổ vì nó nữa.

Anh đau lòng là vì Carol — cô đã mất đi thứ quan trọng nhất đối với chính mình: một trái tim có thể cảm nhận được vạn vật tươi đẹp trên đời.

Cô từng là một thi sĩ lãng mạn như thế, cô từng hăng hái dấn thân vào hành trình, từng ca hát vang dội bên đống lửa, từng kể chuyện trong quán rượu.

Lúc đó cô vui vẻ và hân hoan như chú chim nhỏ hót vang, tự do bay lượn, chứng kiến vạn vật.

Mà giờ đây, không gì có thể khiến cô cảm nhận được cái đẹp nữa.

Đây là nỗi bi kịch đến nhường nào?

Tại đô thị âm nhạc Haranu, thiếu nữ tên Carol từng cảm thấy hoang mang về con đường thi sĩ lang thang của mình, nhưng cuối cùng cô đã tìm thấy câu trả lời dựa vào tình cảm mãnh liệt trong lòng.

Cô nói cô muốn ca ngợi câu chuyện của Arnold, cô kết hợp tình yêu cá nhân với tình yêu dành cho vạn vật thế gian.

Nhưng tất cả đều đã tan biến.

Dù là tình yêu dành cho anh, hay tình yêu dành cho vạn vật, cô đều đánh mất sạch.

Không ngần ngại mà nói, thiếu nữ này đã đánh mất chính linh hồn của mình.

Thế là, họ đi gặp Cổ Linh Thụ.

Đúng vậy, cái cây mang trí tuệ cổ xưa này. Arnold không nghĩ ra cách nên chỉ còn biết tìm đến Cổ Linh Thụ.

Thiếu nữ đứng ngây người trước thân cây vĩ đại: “Cổ Linh Thụ, có lẽ cô sẽ có ý tưởng gì đó, nhưng tôi lại cảm thấy hình như mình có thể nuốt chửng cô đấy.”

Cô dùng tay chạm vào lớp vỏ cây xù xì, sau đó nói: “Hoặc là, tôi trả lại phần sức mạnh đó cho cô, cô có thể nhờ đó mà thành thần không, Cổ Linh Thụ?”

“Không, bấy nhiêu vẫn chưa đủ, tiểu thư Carol.”

Gió nhẹ thổi qua, những chiếc lá vàng ngưng tụ thành hình người cây: “Nếu ngài sẵn lòng trả lại phần sức mạnh đó, tôi đương nhiên rất cảm kích, nhưng vẫn chưa đủ — thưa ngài Đọa Lạc Quân Vương mới.”

Carol gật đầu, sức mạnh đen kịt từ trong cơ thể cô chảy xuống, cuối cùng ngưng tụ thành một cái cây đen kịt.

“Sức mạnh này hợp nhất với sức mạnh hiện tại của cô, chắc là đủ để cô trở thành sinh mệnh thể cùng đẳng cấp với chúng tôi. Còn về con đường thành thần, cô có manh mối gì không?”

“Rất tiếc, không có.”

“Vậy sao? Vậy còn về hiện trạng của tôi, làm sao tôi có thể lấy lại tình yêu của mình, liệu cô có thể dùng trí tuệ của mình cho tôi câu trả lời không?”

Cổ Linh Thụ hấp thụ hoàn toàn phần đen kịt đó, nó tức khắc phản hồi câu hỏi của hai người: “Nếu nói về biện pháp, thực sự là có. Hơn nữa cũng không tính là quá khó.”

Cả Carol và Arnold đều nhìn qua, Arnold càng thêm kích động, anh vội vàng sát lại gần: “Vậy phương pháp đó là gì?”

“Về mặt lý thuyết, tìm được Đọa Lạc Quân Vương đời trước là lựa chọn tốt nhất. Đương nhiên ả ta sẽ không chấp nhận, nên dù các bạn có tìm thấy cũng chẳng có ý nghĩa gì.”

Cổ Linh Thụ nói trước: “Nhưng các bạn có phải đã quên mất một thực thể khác không?”

“Thực thể khác?”

“Khí.”

Người cây cấu thành từ lá cây gật đầu đầy tính nhân hóa: “Đúng, thực thể vĩ đại mang tên ‘Khí’. Ngài ấy nắm giữ quyền bính thai nghén linh hồn mới. Cách đáng tin cậy nhất là các bạn đúc một Thánh Khí, dùng quyền bính của ‘Khí’ thai nghén ra Thánh Khí Chi Linh, sau đó — để Thánh Khí Chi Linh này yêu các bạn, rồi để nó chủ động hy sinh, tước đoạt lấy tình yêu của nó.”

Khí!

Đúng rồi! Khí!

Sinh mệnh thể đó có quyền bính tạo ra linh hồn, vì ngài ấy tồn tại nên mới có sự ra đời của Thánh Khí Chi Linh, mới có chức nghiệp Thánh Khí Sư!

Nếu làm theo phương pháp của Cổ Linh Thụ, vậy thì có thể...

“Đây đúng là một phương pháp, nhưng chưa chắc đã hiệu quả.”

Carol lại nhìn chằm chằm Cổ Linh Thụ: “Tôi có thể trở thành Đọa Lạc là vì có kỹ thuật nghiên cứu suốt mấy trăm năm của Liu Sude, bản thân tôi là linh hồn đến từ thế giới khác, cộng thêm tình yêu mãnh liệt dành cho Arnold. Dù có đổi sang người khác, cho dù là Cassipero hay Helen, cũng chưa chắc có thể chịu đựng được quá trình nhảy vọt sang Đọa Lạc, đừng nói gì đến Thánh Khí Chi Linh. Vả lại, Thánh Khí Chi Linh này chưa chắc đã yêu chúng tôi.”

“Ngài nói đúng, nhưng đây thực sự là một phương pháp không mấy khó khăn — đương nhiên, còn những cách khác... ngài có muốn nghe không?”

Carol lắc đầu: “Không cần nghe thêm nữa, đại khái đều là những thứ tương tự kiểu này, khó mà nói là có tính khả thi. Chỉ là nỗ lực cuối cùng khi đã cùng đường thôi.”

Thế là cô kéo Arnold rời đi.

Cổ Linh Thụ đung đưa theo gió.

Sau khi hai người đi xa, trên thân cây hiện ra một khuôn mặt người già nua, nó thở dài một tiếng: “Thực ra, ngài biết đấy, biện pháp ngay ở bên cạnh ngài thôi.”

Carol kéo Arnold, cô bình thản nhìn anh: “Anh muốn thử phương pháp đó sao? Tìm Khí rồi nhờ người đúc Thánh Khí, dùng quyền bính của Khí thai nghén một linh hồn yêu thương chúng ta...”

“Anh nên hiểu rõ mà Arnold, nếu không dùng chân tâm thì không thể đổi lấy chân tâm. Nếu anh lấy việc hy sinh đối phương làm cái giá để bắt đối phương yêu anh, thì anh sẽ không bao giờ có được tình yêu của họ đâu.”

“Để chịu đựng được tình yêu của Đọa Lạc, anh phải thực sự yêu thứ đó. Mà nếu thực sự yêu thứ đó, rồi lại dùng người mình yêu để cứu một người mình yêu khác, đây chính là lựa chọn của anh sao, Arnold? Nếu câu trả lời của anh là có, thì em thấy đó quả thực là một phương pháp.”

Arnold không thể phản bác lời của Carol, vì cô nói đúng.

Anh đột ngột vò rối mái tóc mình: “Em nói đúng, Carol, anh thực sự có chút mất bình tĩnh rồi. Trong mấy ngày qua, anh có hơi không giống một người đàn ông cho lắm. Rõ ràng anh phải là người kiên cường mới đúng.”

Sau đó, anh như đã kiên định điều gì đó, đối mặt với Carol bằng nụ cười.

“Đi thôi, chúng ta đi xem các thành phố khác — đúng rồi, những nơi trước đây không thể đưa em đi, bây giờ ngược lại có thể đưa em đi xem thử.”

“?”

Hai người đến vương đô.

Thực tế tình hình vương đô không mấy tốt đẹp. Sau đó Carol lấy ra lệnh bài của Lonadia, cùng Arnold tiến vào nơi mà trước đây cô luôn ao ước.

Kỹ viện cao cấp và xa hoa nhất vương quốc.

Arnold lấy ra một lượng lớn đồng vàng, gọi hẳn sáu mỹ thiếu nữ. Ba người phục vụ Arnold, ba người phục vụ Carol. Đương nhiên, chỉ là phục vụ thông thường.

Lúc này, Carol đang gối đầu lên đùi một thiếu nữ, một người mài mực cho cô, còn một người đang đút trái cây.

Ba thiếu nữ bên phía Arnold thì cung kính đứng sang một bên.

Arnold nhìn Carol: “Thế nào? Cảnh tượng mà em từng mơ mộng trước đây đấy.”

“Nếu là quá khứ mà anh đưa em đến đây thì chắc chắn em yêu anh chết mất, nhưng bây giờ...”

Carol cầm bút: “Em không biết phải viết gì, em không có chút ham muốn đặt bút nào cả. Arnold, nếu chỉ như vậy mà có thể lấy lại tình yêu của chúng ta, liệu có quá hời hợt không? Có lẽ chúng ta nên thử ngủ chung giường lớn xem sao, em thấy khả năng khôi phục tình yêu theo cách đó có vẻ cao hơn một chút.”

“Anh thấy không đâu.”

Arnold cuối cùng vẫn đưa Carol rời đi, mặc dù anh nghe thấy những lời bàn tán nghi hoặc của mấy cô gái đó — họ nghi ngờ liệu Arnold có "vấn đề" gì không — nhưng cũng chẳng còn cách nào.

Tạm gác lại chuyện Arnold vốn không phải loại người đó, dù có phải đi chăng nữa, bây giờ cũng không phải lúc.

Sau khi rời khỏi vương đô, họ lại đến thị trấn nơi lần đầu tìm thấy Đọa Lạc Loli.

Thị trấn này đã được xây dựng lại, tầng hầm không còn tồn tại, dấu vết quá khứ của Đọa Lạc Loli cũng chẳng ai hay biết.

Họ lại đi tìm Misty.

Tiếc là Misty đã rời khỏi thành phố Ataka, cụ thể đi đâu thì không ai biết, chỉ biết khi loạn lạc xảy ra thì thiếu nữ này đã rời đi.

“Misty đa phần là đi tìm chị gái mình rồi.”

Đây là một suy luận dễ dàng.

“Nhưng từ ký ức của em, câu trả lời là tình cảm của em dành cho Misty không bằng một phần trăm tình cảm dành cho anh. Anh ở đây còn chẳng ăn thua, gặp Misty chắc chắn cũng vô dụng thôi.”

Dù cô đã biến thành thế này, nhưng sao lời lẽ tình tứ vẫn cứ tuôn ra từng bộ như thế nhỉ?

Nghe những lời như vậy, Arnold có chút đỏ mặt, anh ngượng ngùng nói: “Ít nhất cũng báo bình an cho mọi người, để mọi người yên tâm.”

Carol nghĩ một lúc rồi gật đầu.

Còn Arnold thì đang cảm thán: “Thực ra em nói chúng ta để lại vô vàn ký ức, nhưng dường như sau khi thành phố bị phá hủy, chẳng có ký ức nào có thể lưu lại. Nếu em quên rồi, anh cũng quên rồi, liệu tình yêu của chúng ta có còn tồn tại không? Dạo gần đây anh thường suy nghĩ về vấn đề này.”

“Vậy anh muốn bỏ cuộc sao?” Carol nhìn Arnold, “Em có thể giúp anh xóa bỏ ký ức quá khứ, đây không phải chuyện gì khó khăn. Kháng tính tinh thần của anh rất cao, việc này chỉ cần anh từ bỏ kháng cự.”

“Làm sao anh có thể làm thế được?” Arnold rất nghiêm túc nói, “Anh chỉ đang suy ngẫm về bản chất tình yêu của mình, nếu có thể nhìn rõ bản chất, chắc là sẽ dễ dàng khôi phục tình yêu của em hơn.”

“Có lẽ là vậy.”

Thế là hai người bắt đầu hành trình như trước đây.

Trên đường đi tới biên giới, hai người không còn hối hả hành quân như mấy ngày trước mà tiến lên thong thả như xưa.

Ban ngày vừa ngắm nhìn đủ loại phong cảnh vừa trò chuyện, buổi tối đốt đống lửa, trong lều trại làm một số việc có thể khôi phục tình yêu. Dù sao thì chuyện này cũng được coi là "vỗ tay vì tình yêu" mà.

Loạn lạc trong vương quốc chưa hoàn toàn dập tắt, do đó thỉnh thoảng họ gặp phải dân tị nạn.

Trong phạm vi khả năng, họ sẽ giúp đỡ một chút, đôi khi cũng gặp phải đạo tặc hoặc cướp đường, đối với hai người mà nói chẳng qua chỉ là chút gia vị lúc buồn chán. Họ thậm chí còn cố ý để bị bắt, vì chuyện này thực sự không thể tạo ra bất kỳ mối đe dọa nào với họ.

Đi mãi cho tới biên giới.

Cuối cùng họ cũng gặp lại hai chị em Hua và Misty.

Nói thật, đã lâu lắm rồi mới thấy hai chị em này xuất hiện cùng một khung hình.

“Bảng kỹ năng tuy đã quay lại, nhưng loạn lạc đã xảy ra rồi, không phải cứ có lại bảng kỹ năng là giải quyết được vấn đề.” Hua Fanlin nói như vậy, “Trông có vẻ chuyện này có liên quan gì đó đến hai người?”

“A ha ha~” Carol cười ngượng ngùng, “Biết mà không nói nhé! Nếu em mà biết kẻ nào đồn cái danh hiệu Thi Sĩ Tai Ương của em ra ngoài là em trở mặt đấy!”

Biểu hiện này của cô khiến Arnold có chút bất ngờ, vì anh chắc chắn rằng Carol đang đóng vai bản thân trong quá khứ.

Trước mặt mình, cô hỏi anh có cần đóng kịch không, còn trước mặt người quen, cô không hỏi mà trực tiếp bắt đầu diễn. Điều này liệu có chứng tỏ Arnold vẫn là một người đặc biệt đối với Carol?

Ngay cả khi cô đã mất đi tình yêu dành cho anh, có lẽ sâu trong thâm tâm cô vẫn còn ngọn lửa tình cảm nào đó...

Anh lắc đầu, không nói gì thêm, chỉ phối hợp với Carol: “Misty ở biên giới có quen không?”

Tiểu thư Misty của ngày xưa là một thiếu nữ yếu ớt, luôn mặc váy dài sang trọng cùng tất trắng tinh khôi.

Còn Misty hiện tại trông tháo vát hơn, em mặc quần dài thuận tiện cho hoạt động.

“Anh Arnold, em thấy rất tốt. Mặc dù điều kiện ở đây không tốt lắm, nhưng ở đây rất tự do. Chị gái là người lãnh đạo mà~ em có thể làm những việc trước đây ở gia tộc bị coi là thất lễ, ví dụ như xoay vòng vòng thế này này.”

Em nói đoạn, dang rộng hai tay xoay vòng nhanh thoăn thoắt, trông khá hoạt bát đáng yêu.

Điều này khiến Arnold cảm thấy bùi ngùi, anh chợt nhận ra hóa ra mọi người đều đang thay đổi. Từ sau khi quen biết Carol, thực tế đã xảy ra quá nhiều chuyện rồi.

Carol thì cười hì hì nhìn sang bên này: “Arnold, anh nhìn cái nụ cười đó của anh xem, sau khi hạ gục em, anh cuối cùng định ra tay với cả Misty sao?! Vừa hay tiểu thư Hua cũng ở đây, hay anh thu phục luôn cặp chị em này đi?”

“...”

Chị em nhà Fanlin đều đỏ mặt.

Misty còn nhào tới định dùng nắm đấm nhỏ đánh Carol vài cái, kết quả bị Carol dùng xúc tu treo lên, mỹ danh là "phát phúc lợi" cho anh em trong binh đoàn.

Mặc dù Misty mặc quần dài nên chẳng có phúc lợi gì để xem cả.

Điều này khiến Carol hơi thất vọng: “Misty, em đánh mất bản chất của mình rồi.”

“Bản chất của em?”

“Tất trắng mới là bản chất của em. Em xem, bấy lâu nay chị toàn đi tất đen chính là vì em tượng trưng cho tất trắng, chị không muốn làm vấy bẩn lĩnh vực đó. Không ngờ em lại phản bội tất trắng. Điều này khiến chị rất thất vọng! Vô cùng thất vọng! Bây giờ chị ra lệnh cho em lập tức đi thay tất trắng và váy dài ngay — không, váy ngắn!”

Sau đó cô bị đánh.

Sự nô đùa của các cô gái khiến Arnold càng cảm thấy đau xót, vì anh biết tất cả chỉ là giả tạo.

Đó là Carol đang mô phỏng bản thân trong quá khứ, những lời nói với các thiếu nữ chỉ là kỹ năng diễn xuất. Cô chỉ dựa theo bản thân trong ký ức để khắc họa một cái tôi khác, cô không hề thực sự tận hưởng niềm vui trong đó, đôi mắt cô vẫn rất bình lặng.

Đây là chuyện đủ khiến Arnold đau lòng.

Nhưng anh không được phép thể hiện sự bi thương, anh phải cười. Vì Carol đang diễn nên bản thân anh cũng phải diễn theo.

Đương nhiên cuối cùng, ánh mắt như có như không của hai chị em đang đỏ mặt ném tới khiến Arnold có chút không chịu nổi. Anh kéo Carol chạy mất hút, nói lớn: “Lần tới gặp lại.”

Lần tới, anh sẽ khiến Carol khôi phục tình yêu dành cho mình, dành cho vạn vật thế gian. Rồi sau đó mới đến gặp chị em nhà Fanlin.

“A... đi mất rồi, đều tại chị! Nếu không phải chị cứ nhìn anh Arnold như hổ đói thì chúng ta chắc chắn là có cơ hội rồi! Chị Carol đều đồng ý rồi mà!”

Hua Fanlin nhìn em gái mình: “Hả? Tại chị sao? Bạn tốt của em nói rồi đấy, tất trắng và váy ngắn của em đâu? Nếu em có thể liều mình lừa bạn tốt của em lên giường, thì chẳng phải cũng lừa được Arnold lên giường sao? Lúc cần em hy sinh một chút, tại sao em không hy sinh?!”

“Hả?! Vậy chị rõ ràng dáng người dâm đãng thế này, tại sao không để lộ mảng lớn da thịt ra để quyến rũ anh Arnold? Em rõ ràng là mỹ thiếu nữ tượng trưng cho sự thuần khiết! Nếu đi quyến rũ người khác chẳng phải phá hỏng hình tượng của em sao?!”

Sau đó hai chị em bắt đầu cấu xé nhau, đương nhiên Misty không có khả năng chiến thắng Hua.

Chẳng mấy chốc em đã bị đánh tới mức thở dốc, sau đó Hua Fanlin lại bắt đầu hạ giọng dỗ dành không ngớt.

...

“Tiếp theo anh định đi đâu? Vương quốc Người Lùn? Vương quốc Tinh linh? Hay Vương quốc Ánh Trăng?”

Arnold lại lắc đầu: “Anh định đi Tháp Hiền Giả.”

Carol ngẩn người một lát: “Phải, Tháp Hiền Giả. Em thấy trong ký ức ít ỏi của Đọa Lạc, đó là nơi dừng chân cuối cùng của Liu Sude. Nơi đó có lẽ còn lưu lại thông tin và kỹ thuật mà ông ấy từng để lại.”

“Chính là như vậy. Tháp Hiền Giả nhất định phải đi một chuyến.”

Mọi người đã lấy lại được bảng kỹ năng, còn Arnold thì không, nhưng hiện tại anh sở hữu sức mạnh còn mạnh hơn cả bảng kỹ năng. Anh đã đứng ở lĩnh vực mạnh nhất mà sinh mệnh loài người có thể đạt tới, tiến thêm một bước nữa chính là Thần cảnh.

Hoặc giả, bước sang trái hay sang phải một bước — trở thành sinh mệnh thể như Đọa Lạc.

Dù lựa chọn thế nào, anh cũng nhất định phải đến Tháp Hiền Giả một chuyến để hiểu rõ lựa chọn của vị dũng sĩ tên Liu Sude — giờ nghĩ lại, trong kho báu của Nastia, thanh kiếm của Liu Sude đã phản hồi lại anh, chắc chắn Liu Sude đã thực hiện một sự sắp đặt nào đó. Chính vì thế Nastia mới chú ý đến anh.

Không, có lẽ còn từ trước đó nữa...

Arnold lắc đầu, anh cảm thấy những chuyện này đã không cần nghĩ nhiều nữa. Sau khi chứng kiến dấu vết của Liu Sude, anh sẽ biết được một số sự thật.

“Em còn tưởng anh sẽ đi tìm họ một chuyến nữa chứ.”

Họ, đương nhiên là Karin, Helen, Cassipero, thậm chí cả nữ dũng sĩ Bridget.

“Anh đã nhận được rất nhiều sự giúp đỡ từ họ, anh phải sau khi chiến thắng Nastia mới có mặt mũi đi gặp họ.”

Carol nghiêng đầu: “Tại sao không chinh phạt Nastia trước?”

“Vì anh sẽ thua.”

Arnold nắm lấy tay Carol, anh nhìn cô đắm đuối: “Nếu em không yêu anh, nếu không có sự ủng hộ của em, anh chắc chắn vẫn sẽ thua. Anh không phải người đàn ông kiên cường như thế đâu, Carol à. Nếu anh dùng hết mọi cách đều không cứu được em, anh chỉ có thể cầu cứu sức mạnh của Nastia. Cho nên anh không thể chinh phạt nổi cô ta, cũng không thể làm thế.”

“Dù anh có nói vậy, em cũng khó có được cảm giác cảm động, Arnold.”

Câu trả lời của Carol vẫn không đổi: “Em biết ý chí của anh. Vậy thì, đi về phía Tháp Hiền Giả thôi.”

Hành trình tới Tháp Hiền Giả diễn ra chậm chạp.

Tuy nhiên, "thể chất" đi tới đâu phá tới đó của Carol dường như đã biến mất. Chuyến đi lần này rất bình lặng, thậm chí có thể nói là bình lặng tới mức khiến người ta thấy nhàm chán. Họ tiêu tốn nửa năm trời mới tới được trước Tháp Hiền Giả.

“Vị thi sĩ lang thang được mệnh danh là tràn đầy tình yêu này chắc là Đọa Lạc Loli rồi, nghe nói bài hát của ả ta có thể khiến người ta cảm nhận được tình yêu sâu sắc nhất.”

Carol cầm một tờ báo trong tay, cô đánh giá như vậy: “Anh có muốn thử bắt ả ta không? Vị trí của ả cũng không quá xa, với thực lực của em, nửa ngày là tới nơi.”

Arnold lắc đầu: “Vẫn chưa tới lúc đó.”

Tháp Hiền Giả, Arnold từng ghé thăm nơi này.

Đây là thánh địa của các pháp sư, danh xưng bao hàm mọi bí ẩn ma pháp trên đời — nhưng thực tế trong tòa tháp này căn bản không tìm thấy nổi một người có thể đối kháng với Ma Pháp Vương Oona.

Trong thời đại này, danh tiếng của Tháp Hiền Giả đặc biệt suy yếu, dù sao người sở hữu tôn hiệu Ma Pháp Vương là Oona. Và lúc này, Carol cuối cùng cũng nhìn thấy thứ mà cô đã biết từ rất lâu về trước, cái đầu của Ma Cà Rồng Chi Vương đang được treo phía trên Tháp Hiền Giả.

“Anh định giải phóng ông ta sao?”

Arnold gật đầu: “Đây là nội dung giao dịch giữa anh và Huyết Tổ, nhưng bây giờ vẫn chưa gấp, đợi khi chúng ta rời đi rồi làm cũng được.”

Arnold vì muốn đối kháng với Nastia, nghe theo ý kiến của Carol để xây dựng Minh Giới nên đã thực hiện giao dịch với những thực thể đó.

Carol phần nào đoán được một số nội dung, nhưng chuyện đó đối với cô hiện tại không mấy quan trọng. Mục đích Arnold đến Tháp Hiền Giả cũng chưa từng giấu giếm cô.

Họ tiến vào Tháp Hiền Giả.

Nhưng điều khiến người ta thắc mắc là Tháp Hiền Giả cư nhiên ngay cả một người gác cửa cũng không có. Hơn nữa bên trong cũng rất vắng vẻ.

Theo sự hiểu biết của Carol và từ một phần ký ức của Đọa Lạc Loli, nơi này đáng lẽ phải có rất nhiều người mới đúng.

Lưa thưa vài pháp sư đi lại trong Tháp Hiền Giả, hơn nữa đều là những người già đã có tuổi.

“Mấy năm trước khi anh tới, người vẫn còn khá đông.”

Arnold cũng có chút nghi hoặc, anh tìm một người hỏi thăm một chút. Mới biết hóa ra chuyện này có liên quan tới Cassipero.

Hơn nửa năm trước, Cassipero đến Tháp Hiền Giả đòi người. Tháp Hiền Giả vốn chẳng mấy hứng thú với việc thảo phạt Ma vương, nhưng trên đời này có rất nhiều chuyện không phải cứ không hứng thú là có thể may mắn thoát nạn. Thế là Cassipero bắt đầu cưỡng ép tìm người đấu tay đôi.

Cô ta đánh cho rất nhiều pháp sư phải vào bệnh viện, cuối cùng cưỡng ép mang một thực thể nào đó đi...

Chính vì thế, mọi người phát hiện ra vị pháp sư đi theo dũng sĩ thảo phạt Ma vương đời trước đã không còn là con người nữa.

Cô ta đã chuyển hóa bản thân thành một loại sinh vật khác, chuyện này đã gây ra chấn động cực lớn đối với Tháp Hiền Giả, đến mức tổ chức này gần như bị giải tán vì bị nghi ngờ về lòng trung thành với nhân loại.

Hiện tại những người còn ở lại đây đều là những người già đã nghiên cứu lâu năm ở Tháp Hiền Giả. Còn một bộ phận lớn pháp sư đang ở trong ngục chờ thẩm tra.

“...”

Arnold gãi đầu: “Cassipero đúng là hại người mà!”

“Nếu các bạn đến vì ma pháp thì chỉ có thể quay về thôi. Đại đa số tư liệu đã bị mang đi hết rồi, cái gì đốt thì cũng đã đốt... nơi này không còn là Tháp Hiền Giả nữa, nơi này chỉ còn là dư âm của thời đại thôi.”

“Chúng tôi tự mình xem thử.” Arnold trả lời như vậy, dẫn Carol đi dạo bên trong Tháp Hiền Giả hiện tại, “Anh cảm thấy vị pháp sư đời trước đó chắc là đã có được thành quả nghiên cứu của Liu Sude nên mới chuyển hóa bản thân thành hình thái không phải người. Có lẽ di sản của Liu Sude vẫn còn đó.”

Carol gật đầu, đợi sau khi xác nhận xung quanh không có ai, cô hóa thành chất lỏng đen kịt thấm sâu vào lòng Tháp Hiền Giả.

Không tốn quá nhiều thời gian, cô lại tụ lại hình dáng cũ: “Đúng thật, dưới lòng đất có ma pháp trận đặc biệt. Nếu em không trở thành Đọa Lạc thì không phát hiện ra nổi rồi.”

Sau đó, hai người bắt đầu đi dạo bên trong Tháp Hiền Giả. Cho tới khi đi tới trước một cái lan can nhỏ.

“Chính là lan can này, bức điêu khắc bên trên là Liu Sude. Mặc dù đã bị mài phẳng, nhưng em biết thứ này.”

Cô vặn tay cầm, sau đó một trận pháp dịch chuyển nhỏ bé xuất hiện. Carol và Arnold đứng lên trận pháp dịch chuyển, ánh sáng mờ ảo lóe qua, hai người tiến vào một nơi bí mật.

“Phá hủy trực tiếp mười mấy mét đất tầng trên cũng có thể tới được đây, nhưng Liu Sude năm đó chắc cũng đã thiết lập ma pháp trận khác, nên dù anh có đào sâu mười mấy mét ở trên, trong mắt anh bên dưới vẫn là đất thôi.”

“Vậy ra đây chính là nơi nghiên cứu ma pháp năm xưa của Liu Sude.”

Arnold quan sát xung quanh, còn Carol thì nhìn chằm chằm anh: “Nhưng Arnold à, anh không biết ma pháp, em cũng chẳng hiểu ma pháp, dù có xem thành quả nghiên cứu của ông ta thì đã sao?”

Thiếu nữ cuối cùng cũng thở dài một tiếng, trong suốt nửa năm qua, cuối cùng cô đã nói ra những lời tàn khốc nhất với Arnold: “Bỏ cuộc đi Arnold, nơi này chẳng có hy vọng đâu, đừng tiếp tục nữa. Em sẽ không yêu anh lại lần nữa đâu — nếu anh từ bỏ tình yêu dành cho em, anh sẽ nhẹ nhõm hơn nhiều so với việc phải chịu đựng sự dày vò nội tâm như hiện tại.”

“Trên đời này có rất nhiều cô gái thích anh, có rất nhiều người tốt, có rất nhiều điều tuyệt vời. Em không còn là em của quá khứ nữa, không thể thưởng thức những điều đó, nhưng anh thì có năng lực đó.”

Cuối cùng cô đã bày tỏ sự phản đối đối với nỗ lực này: “Em không còn là em của quá khứ nữa. Thời gian qua anh đang suy nghĩ, em cũng đang suy nghĩ, đối với em mà nói, mục đích của mình là gì — em còn cần thời gian để tìm kiếm, Arnold. Có lẽ chúng ta có thể làm một cái hẹn ước, đợi đến khi tuổi thọ của anh đi đến hồi kết, anh lại tới tìm em, em sẽ để anh trở thành Đọa Lạc, nếu lúc đó tình yêu của anh vẫn chưa thay đổi. Nếu lúc đó, tình yêu của em cũng chưa thay đổi.”

Những lời nói xét từ góc độ thực tế đánh mạnh vào tâm trí Arnold, anh ôm chầm lấy thiếu nữ: “Anh không cho phép em nói những lời như vậy.”

“Nhưng Arnold à, chúng ta cần đối mặt với hiện thực này.”

Carol vẫn bình tĩnh trả lời: “Anh không có cách nào, em cũng không có cách nào. Phương pháp của Cổ Linh Thụ có lẽ có khả năng thử nghiệm, nhưng vẫn cần thời gian đằng đẵng. Nếu vận khí không tốt, tuổi thọ của anh cạn kiệt, Thánh Khí chưa chắc đã đúc xong, Thánh Khí Chi Linh chưa chắc đã ra đời, Thánh Khí Chi Linh cũng chưa chắc yêu anh. Anh là một người đàn ông tốt, nên anh sẽ không yêu người khác. Nhưng anh nhất định phải yêu người khác, Arnold.”

Tay Carol vòng qua ôm lấy Arnold, quyền bính của cô đang tiến vào cơ thể anh: “Arnold, đừng kháng cự, hãy để em xóa đi ký ức giữa hai ta, em cũng sẽ khiến anh mất đi những ký ức đau khổ. Anh chỉ cần nhắm mắt lại, ngủ một giấc thật ngon, sau khi anh tỉnh lại, thế giới sẽ trở nên tươi đẹp hơn bao giờ hết, những cô gái dành tình cảm cho anh cũng không nên bị phụ lòng. Vì em đã không còn yêu anh nữa rồi.”

“Không! Carol! Em tuyệt đối không được làm thế!”

Tuy nhiên Carol không tranh luận với anh, cô chỉ nhẹ nhàng vỗ lưng Arnold.

Cô dịu dàng đến thế, dù chỉ sở hữu ký ức quá khứ mà không ôm ấp tình cảm quá khứ, cô vẫn biết rõ nên ứng đối với Arnold thế nào.

“Nếu con người chết đi, thì sẽ chẳng còn gì tồn tại nữa. Nếu con người không có ký ức quá khứ, con người sẽ không thể cấu thành một thực thể hoàn chỉnh. Arnold, phần ký ức này hãy để em ghi nhớ, anh nên đi trải nghiệm những cuộc sống khác nhau. Có lẽ sau năm tháng đằng đẵng, anh đột nhiên có hứng thú với đoạn ký ức này, khi đó em sẽ trả lại nó cho anh. Nên bây giờ, anh hãy buông bỏ đi.”

Carol có thể cảm nhận được sự kháng cự về mặt tinh thần của Arnold đang yếu dần — chắc là anh không muốn từ bỏ, sự suy yếu chỉ vì tuyệt vọng, nhưng dù là tuyệt vọng hay đau khổ, khi anh quên đi những ký ức này, một Arnold sở hữu thực lực hùng mạnh, được mọi người yêu mến, sẽ đón chào hạnh phúc chưa từng có.

Cô sẽ không làm gì cả.

Trong ký ức, cô từng hứa với Arnold mình là thi sĩ lang thang ca hát vì anh, cô sẽ hát vì anh suốt cả cuộc đời. Hiện tại, cô đã không còn làm nổi việc đó nữa rồi. Vậy thì hãy dõi theo anh thôi.

Bản thân của quá khứ yêu anh như thế, bản thân hiện tại dù không yêu anh, nhưng dõi theo anh, bảo vệ hạnh phúc của anh cho đến khi cuộc đời anh đi tới tận cùng — rồi mới hỏi lại câu trả lời của anh, đây chính là kết luận mà Carol rút ra sau khi suy ngẫm suốt thời gian qua.

Như vậy là được rồi.

Đọa Lạc mãi mãi tồn tại trên thế giới này.

Trong tương lai, có lẽ cô sẽ dõi theo hết người này đến người khác, có lẽ thời gian sẽ làm phai nhạt đoạn ký ức này với Arnold, khiến nó trở thành một mẩu nhỏ nhoi... nhưng dù sao đi nữa, đây là ký ức ban sơ nhất của mình, cô sẽ không lãng quên.

Cô nên thực hiện một cuộc từ biệt tử tế với Arnold, đây chắc hẳn là cuộc từ biệt mà Arnold mong đợi: ngay trong vòng tay của thiếu nữ mình yêu nhất, nói lời biệt ly với cô.

“Chao ôi! Sao lại bi đát thế này?”

Tiếng thở dài và cảm thán đột ngột khiến cả hai người đều ngẩn ngơ.

Dù là Arnold hay Carol, họ đều không lạ lẫm gì với giọng nói này. Khi lời nói dứt, một thiếu nữ nhỏ bé xuất hiện.

Đó chính là thiếu nữ mang tên Lucy. Vong linh Lucy.

“Lucy...”

Thiếu nữ xoay một vòng giữa không trung: “Tada~ chính là Lucy đây nhé~ nói mới nhớ, rõ ràng Nastia đã trả lại bảng giao diện rồi, thế mà hai người thực sự gặp hết người này đến người khác mà không thèm gặp tôi hả? Ý gì đây?”

Cô có chút bất mãn nói: “Tôi đợi hai người triệu hồi lâu như thế! Dù tôi là u linh đã sống mấy trăm năm tôi cũng không chịu nổi nữa rồi!”

Sự xuất hiện của Lucy là điều ngoài ý muốn, ngay cả Carol cũng chưa từng nghĩ tới.

“À... Lucy, gặp được em lúc này thực sự là một chuyện vui vẻ.” Carol nói, “Nhưng đúng như những gì em thấy và biết, hiện tại chị không thể thực sự cảm nhận được niềm vui, nên rất xin lỗi. Có thể để chị và Arnold giải quyết xong chuyện này được không?”

“Còn giải quyết gì nữa!” Lucy lườm Carol một cái, cô tỏ ra rất hung dữ, “Hai người cứ thế này là xong sao? Kết quả như thế này mà hai người đều cam tâm sao?!”

Lucy chằm chằm nhìn Arnold: “Anh Arnold không cam tâm, tôi biết. Carol, chị cam tâm sao?!”

Carol rất mịt mờ: “Cam tâm hay không cam tâm cái gì, chị đã nói hiện tại chị không có loại tình cảm đó...”

“Nếu không có, thì cứ để anh Arnold buông tay mà làm thì đã sao?”

Lucy như nhìn thấu tất cả: “Tại sao chị lại khuyên anh ấy bỏ cuộc? Bởi vì chị có cảm nhận khác, ngay cả khi không thể cảm nhận được tình yêu, chị cũng có thể cảm nhận được thứ khác — ví dụ như sự không cam tâm khi đã nỗ lực hết mình mà không nhận được báo đáp! Nếu chị thực sự không có loại tình cảm đó, tại sao chị không giống như trong ký ức của mình, làm một con búp bê để anh Arnold cõng đi trải nghiệm đủ thứ chuyện? Tại sao chị lại khuyên anh ấy bỏ cuộc? Chị không lạnh lùng như chị tưởng đâu, chị vẫn có những cảm nhận khác.”

Carol im lặng.

Lucy hừ hừ hai tiếng: “Không còn gì để nói rồi chứ gì. Anh Arnold, cái thói giỏi lừa người của người phụ nữ này anh còn không biết sao, không được trúng kế của chị ấy đâu! Chị ấy quá biết cách lừa anh rồi!”

“Dù có những thứ khác, nhưng không có tình yêu, tất cả đều là nói suông.”

Arnold cuối cùng đã nghe thấy sự dao động cảm xúc trong lời nói của Carol. Hay nói cách khác, “khuôn mặt poker” mà Carol luôn giữ bấy lâu nay chính là ngụy trang.

Cô nói cô không giống với Đọa Lạc Quân Vương — không, cô và Đọa Lạc Quân Vương là giống nhau, cô cũng khát khao có được tình yêu — đó là thứ gần như là bản năng. Nếu nói tình yêu là yếu tố cấu thành sinh vật, vậy thì bất kể là ai sau khi trở thành Đọa Lạc đều sẽ điên cuồng khao khát cái gọi là tình yêu.

Vì vậy, lẽ ra cô phải điên loạn như Đọa Lạc, nhưng cô lại luôn giữ được sự bình tĩnh. Sự bình tĩnh này thực chất là kỹ năng diễn xuất.

Thiếu nữ liền cười, nụ cười này không tính là tươi đẹp, đó là nụ cười điên dại thường xuất hiện trên mặt Đọa Lạc: “Nhưng thế thì đã sao? Ha ha~ chẳng có gì khác biệt cả, Lucy à. Chị không có tình yêu, chị chỉ là Đọa Lạc, Đọa Lạc tồn tại trên thế giới này.”

“Phương pháp của Cổ Linh Thụ là có tác dụng đấy.”

Lucy đột nhiên nói, em nhìn chằm chằm Carol: “Cách thức của Cổ Linh Thụ là có căn cứ, nó nói cần một Thánh Khí Chi Linh yêu thương hai người, nhưng hai người có từng nghĩ tới chưa — thứ đó, ngay trước mắt hai người đây.”

Khi cô nói ra câu này, Arnold đột nhiên cảm thấy chân tay lạnh toát: “Lucy... em không được làm vậy!”

“Arnold!”

Lucy cũng cười: “Em là vật thí nghiệm của Liu Sude, đến tận bây giờ em mới cuối cùng hiểu được tại sao mình có thể tồn tại dưới hình thức vong linh nhiều năm như vậy, tại sao đối với một u linh nhỏ bé như em mà lại xuất hiện Hiện tượng Không Động. Tại sao sau khi em tiến vào Hiện tượng Không Động mà vẫn có thể được chị Carol triệu hồi ra như thế này. Đây là những việc Liu Sude đã làm từ mấy trăm năm trước.”

“Em và Liu Sude là người cùng thời kỳ, em nhớ lúc đó khi nhận được tin quê hương của dũng sĩ bị xóa sổ, em còn đang cảm thán — em chính là nước đi dự phòng mà Liu Sude chuẩn bị cho người thương của chính ông ta.”

Em nói ra những lời như vậy: “Nhưng Liu Sude đã chết, ý chí của tiểu thư Mana lưu lại trong thánh kiếm của ông ấy, cũng như ý chí của Liu Sude, đã đưa ra lựa chọn phù hợp với họ. Họ chọn giúp đỡ tiểu thư Carol.”

Trong tay Lucy bèn xuất hiện thánh kiếm. Trước đây Carol có thể triệu hồi thánh kiếm, nhưng từ sau khi trở thành sứ đồ Đọa Lạc, cô rất ít khi sử dụng năng lực này, dù sao thánh kiếm này cũng chẳng mấy mạnh mẽ.

“Có em ở đây, có ý chí của Liu Sude và Mana trong thánh kiếm, chúng ta có thể cứu tiểu thư Carol.” Lucy dịu dàng nhìn Arnold và Carol đang hoang mang.

“Nhưng nếu làm vậy, em sẽ trở thành Đọa Lạc...”

“Đọa Lạc không nên tồn tại. Bất lão bất tử, sở hữu tính bất tử — nhưng lại là thứ khiếm khuyết, không nên tồn tại. Tính bất tử của nó sẽ lưu lại trên người chị. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, nếu anh Arnold cũng muốn có được tính bất tử, e là phải tính toán kỹ xem còn gã bất lão bất tử nào khác sẵn lòng hy sinh chút không nhé~”

“Không được!” Carol lại bày tỏ sự phản đối, “Dù những gì em nói đều là thật, Lucy à, đây cũng là lựa chọn không thể thực hiện. Chẳng lẽ em nghĩ chị sẽ vì thế mà cảm ơn em sao? Bất kể chị có 'biết yêu' hay không, chị đều sẽ không cảm ơn em khi làm vậy. Em là vật triệu hồi của chị, em là sự ngưng tụ của tâm niệm. Chị không cho phép.”

“Chị có thể thử khiến em biến mất xem, Carol. Chị không làm được đâu.”

Lucy vẫn dịu dàng nhìn Carol: “Vì chị muốn yêu anh ấy. Chị đồng cảm với anh ấy, chị thấy anh ấy đáng thương, chị vì anh ấy mà oán hận bất bình, chị muốn an an ủi anh ấy. Nhưng chị thiếu yếu tố để làm điều đó, chị chỉ thiếu duy nhất phần tình yêu này thôi.”

“Vì vậy, chị sẽ không làm được đâu. Ngay cả khi lý trí của chị không cho phép, nhưng trái tim của chị lại thành thực hơn nhiều. Cho dù phải hy sinh em, chị cũng sẽ không từ bỏ cơ hội này — chị mới là kẻ ích kỷ nhất, Carol à, lúc nào cũng vậy. Có điều em luôn biết rõ chuyện đó, nên lừa dối em chẳng có ý nghĩa gì đâu nhé~ tiểu thư Carol.”

Nụ cười của Carol dần thu lại, cô nhìn Lucy bằng ánh mắt khô khốc: “Không còn cách nào khác sao? Nếu chị có được tình yêu, nếu đó là thứ đổi lại bằng sự hy sinh của em... vậy chị chắc chắn sẽ sống trong đau khổ.”

“Thế giới cũ của chị chẳng phải có câu nói: Một người thực sự chết đi là khi thế giới lãng quên họ sao?”

Lucy nói với Carol: “Nếu chị, người sở hữu tính bất tử, luôn ghi nhớ em, vậy thì em vĩnh viễn chưa từng biến mất, vĩnh viễn không bị lãng quên. Cho nên tiểu thư Carol không cần phải sống trong đau khổ mới được. Đây là sự trả thù của em, với tư cách một cô gái, đối với việc chị cướp đi người đàn ông em thích đấy!”

Lucy mỉm cười tinh nghịch.

Sau đó, cô dùng thanh thánh kiếm đó đâm vào cơ thể nhỏ bé của chính mình.

Ngay khoảnh khắc va chạm, ánh sáng trắng chói lòa bừng lên. Vô số đốm sáng tản mác như bị gió lớn thổi bay, nhưng lại lấm tấm hội tụ về phía Carol.

Carol có thể cảm nhận được một loại hơi ấm nào đó đang bao bọc lấy mình. Cô đồng thời cũng cảm nhận được sự trống rỗng đang rời đi.

Quyền bính Đọa Lạc đang chuyển dời, hư không nuốt chửng tất cả đó đang biến mất, đồng thời biến mất theo là tâm niệm, là biểu tượng tồn tại của thiếu nữ mang tên Lucy.

Sau đó, sự vật vặn vẹo xuất hiện, hiện thân của Đọa Lạc lộ diện. Lucy đã trở thành Đọa Lạc, tuy nhiên... Hiện tượng Không Động đã xuất hiện.

Đúng vậy, nó xuất hiện một cách đột ngột ngay trong hầm ngầm, Hiện tượng Không Động mà không ai hiểu rõ nguyên lý đã xuất hiện ở đây.

“Đây chính là phương pháp tiêu diệt triệt để Đọa Lạc mà Liu Sude đã trù tính. Ông ta đã đúng. Thật không hổ danh là dũng sĩ. Arnold, hãy học tập cho kỹ vào. Dễ dàng bị tiểu thư Carol lừa gạt như thế thì ra thể thống gì chứ!”

Đây là âm thanh cuối cùng Lucy để lại.

Hiện tượng Không Động nuốt chửng khối vặn vẹo đó. Chẳng để lại bất cứ thứ gì, chỉ còn thiếu nữ đang hôn mê và Arnold đang ôm lấy cô.

Arnold khóc không thành tiếng.

Thiếu nữ lại trong giấc mộng nắm chặt lấy tay Arnold, cảm nhận được hơi ấm của anh.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!