Nữ sinh cao trung và anh đầu bếp

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

145 1696

Trọng sinh: Trở lại 10 năm trước

(Hoàn thành)

Trọng sinh: Trở lại 10 năm trước

Mật Tráp Cơ

Vài năm sau, Từ Hành, · Bá chủ game mobile · Nhà đầu tư thiên thần của Mihoyo · Người sáng lập Weixun · Đại lão mới nổi trong bóng tối của giới Internet · , cúi đầu nhìn vào tay trái và tay phải của m

430 7159

Sợ Đau Nên Tôi Sẽ Né Hết Sạch

(Đang ra)

Sợ Đau Nên Tôi Sẽ Né Hết Sạch

冰镇橘zi

(Nam chính ở đời thực, nhân vật nữ trong game. Xu hướng nữ tính hóa dần dần ở thế giới thực)

94 3043

Ma pháp đại chiến - mahou sensou

(Đang ra)

Ma pháp đại chiến - mahou sensou

Suzuki Hisashi

Từ đây, Takeshi phát hiện ra rằng thế giới thực chất được chia làm hai: thế giới của người bình thường (Living World) và thế giới của các pháp sư (Ruined World - Thế giới Tàn phá). Để kiểm soát sức mạ

9 219

Thiên Tài Tâm Lý Học Tội Phạm

(Đang ra)

Thiên Tài Tâm Lý Học Tội Phạm

Xin Bai (辛白)

Mỗi vụ án trong truyện là một cuộc đấu trí nghẹt thở giữa một bộ não thiên tài và những tên tội phạm biến thái, xảo quyệt nhất. Khi ranh giới giữa chính nghĩa và cái ác trở nên mong manh, liệu sự thật

89 1864

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

(Đang ra)

[Tam Quốc Chí] Tịnh Châu Nhật Ký

Người may mắn

Tịnh Châu được chọn làm “vùng đất sống tốt nhất” bởi man di. Có vẻ như tôi đã mang về một đứa trẻ sinh nhầm thời đại ở nơi đó.

731 9459

Bữa ăn thứ 42: Côn trùng và dọn dẹp (2)

—Gián là tên của loài côn trùng mà mọi người thấy vô cùng ghê tởm.

Thứ sinh vật ấy rất đáng chú ý bởi sức sống phi thường, cả vẻ ngoài kỳ lạ với phần cơ thể đen bóng và đôi râu dài. Theo những gì tôi nghe được thì, ngay cả khi cổ và thân bị đứt lìa thì nó vẫn sống nhăn răng, và lý do cuối cùng về việc gặp ông bà là "Chết đói" do thiếu thức ăn và nước uống. Không rõ điều ấy có phải không, nhưng chuyện gây sốc như vậy “Có thể xảy ra” chứng tỏ sức chịu đựng của tụi nó cũng ghê gớm đấy.

Giống như cá vây tay và bọ tuế, chúng đều là hóa thạch sống đã tồn tại đến tận bây giờ mà không hề thay đổi hình dạng hàng trăm triệu năm trời. Đúng thế, chúng hẳn là đã trở thành loài thống trị trái đất rất lâu trước khi nhân loại bắt đầu thống trị–!

“...Thế, làm sao mà Tiểu Cường vô được phòng nhóc vậy…?”

“Đó là điều em cungx muốn biết đấy anh~~!”

Mahiru, người đang đứng trước cửa phòng 205 ở chung nấp sau lưng và nắm lấy vạt áo tôi ngay lúc vừa hỏi câu hồi nãy đang khóc thét.

“Ừm thì—-Nếu nói ra từ “con gián”... Thì Mahiru sẽ phát hoảng mất nên bây giờ tạm thời tôi gọi nó như vậy–là loài côn trùng có thể thò đầu lên bất cứ đâu miễn là có vết nứt trên sàn. Nên việc nó xuất hiện trong phòng Mahiru cũng chả có gì ngạc nhiên.

“Xem nào…vậy thì anh vào đây, nhưng, t-thực sự ổn với nhóc chứ?”

“Ư…V-Vâng, không sao ạ…!”

Dù Mahiru có làm sao đi nữa thì không đời nào co bé lại phản kháng việc dẫn một thằng con trai như tôi vô phòng đâu. Nhưng nhờ cô đối đầu với cháu “Tiểu cường” đấy có khi còn ngớ ngẩn hơn….Nói thật, tôi cũng sợ vô phòng cô bé vì nhiều lý do lắm…cơ mà…

“X-Xin lỗi anh vì đã nhờ anh làm việ c này ha…C-Chỉ là em không giỏi đối phó với côn trùng…”

….Nhìn anh mày đôi mắt ướt như thế chẳng phải không công bằng tí nào ư?

Hít một hơi thật sâu, tôi hạ quyết tâm và rồi xoay nắm cửa phòng cô bé.

Phần cấu trúc bên trong gần như là giống nhau. Nhà bếp ở ngay sau cửa trước, và cửa trượt dẫn đến phòng tắm thì ở sau nhà bếp lúc đứng trong này. Và ở cuối hành lang cũng có một căn phòng.

Nhưng mà có rất nhiều điểm khác biệt giữa phòng của bọn tôi.

Đầu tiên là mùi hương. tủ đựng giày sau cửa có nước hoa. Không như than khử mùi thô trong bếp tôi, hương cam nhẹ nhàng tỏa ra ấy khiến mình cảm thấy rất dễ chịu.

Thứ đập vào mắt tiếp đó là căn bếp trống kinh khủng. Gần như là chả có lọ gia vị hay là bát đĩa, và thậm chí bàn bếp cũng trống trơn. Có cái tủ lạnh nhỏ, nhưng mà lại chả có lò vi sóng, nồi cơm điện và máy nướng bánh mì trên đó.

Trông giống như phòng vệ sinh hơn là bếp đấy. Dù biết là nói thế cũng muộn rồi, nhưng thực sự trước khi găp tôi cô bé không thể nấu ăn hay làm gì cả…

Điều khiến tôi chú ý hơn bất cứ thứ gì khác chính là căn phòng nhìn thấy qua cánh cửa sau đang để mở, có lẽ là vì cô bé đã hoảng hốt trốn vô phòng tôi sau khi bắt gặp “tiểu cường”.

“....”

Tôi đứng sững người ra, vì—Những thứ vừa thấy là một căn phòng bừa bộn đầy quần áo vương vãi khắp sàn tới mức không cả có chỗ để đi.

…Giờ thì hiểu rồi. So với phòng này, chắc là phòng tôi vẫn sạch hơn nhiều.

Tham gia Hako Discord tại

Ủng hộ bản dịch tại