Nữ chính loli lại là kẻ liếm tôi điên cuồng nhất!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

13 14

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

58 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

38 133

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

40 176

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

427 11533

Tập 01 - Chương 25 : Ước mơ của anh Lục Ninh là được phú bà loli bao nuôi à?

"Anh, anh Lục Ninh, đừng suy nghĩ lung tung!" "Thật sự không có gì đâu ạ." Tiêu Lạc Tử nhìn cảnh tượng đột ngột xảy ra này, cô bé vội vàng nói một tràng linh tinh để chuyển chủ đề. Cô bé loli tóc trắng này... hiển nhiên không ngờ rằng thứ xảy ra trước mặt mình lại là một màn "lật xe" quy mô lớn. Phải biết, trước đây khi sử dụng năng lực đặc biệt, cô bé chưa bao giờ gặp phải tình huống đột ngột như thế này. Cô bé muốn khống chế ai thì khống chế người đó, muốn khiến một người biến thành thế nào thì khiến đối phương biến thành thế đó, toàn trí toàn năng, tự do như Thượng Đế vậy. Tiêu Lạc Tử từ trước đến nay luôn toàn năng như vậy, đến nỗi sau khi nhìn thấy tình huống bất ngờ... con bé này lập tức hoảng loạn.

"Không có gì sao? Ờ, không đúng, anh cảm thấy mình hình như nhớ ra chuyện gì đó quan trọng rồi." Lục Ninh ôm đầu, cậu tiếp tục nghiêm túc diễn. Vẻ mặt đau đớn rõ ràng hiện lên trên khuôn mặt cậu.

"Đầu anh Lục Ninh đau lắm ạ?"

"Ừm, đúng là như vậy. Anh cảm thấy trong đầu mình, có hai người tí hon đang đánh nhau."

"Vậy, vậy thế này có đỡ hơn không ạ?" Tiêu Lạc Tử ôm Lục Ninh đang cúi đầu vào lòng. Sau đó, cô bé nhẹ nhàng áp đầu mình lại gần vị trí của Lục Ninh. Một cảm giác mát lạnh chẳng mấy chốc đã truyền đến từ vị trí trán.

"...Cô bé này, đang hôn mình?" Lục Ninh hiển nhiên cũng không ngờ con bé trước mặt này lại dám táo bạo như vậy. Trong tình huống bất ngờ này, cậu nhất thời quên cả diễn, hơi cứng đờ sững sờ tại chỗ.

"Cái đó... Anh Lục Ninh, anh đỡ hơn chưa ạ?" Tiêu Lạc Tử mang vẻ mặt ngượng ngùng nhìn về phía Lục Ninh. Cô bé loli tóc trắng này... để khiến Lục Ninh "hồi phục" khỏi trạng thái "đau đầu" vừa rồi, quả thực đã phải trả một cái giá rất lớn.

"Hiss." Lục Ninh ôm đầu, sau khi xảy ra sai sót, cậu cũng hơi diễn không nổi nữa. Thế là, vị [Xám] này đành phải cố tình làm ra vẻ mặt vừa mới tỉnh táo lại, để kết thúc chủ đề tệ hại vừa rồi. "Xin lỗi, Lạc Tử... anh vừa mới thất thần, chúng ta nói đến đâu rồi nhỉ."

"Cái đó, anh Lục Ninh nói muốn nói chuyện phiếm với Lạc Tử ạ." Tiêu Lạc Tử hoảng loạn bịa ra một lời nói dối vừa nhìn đã biết là giả. "Ví, ví dụ như sau khi ra ngoài, muốn làm gì." Kế hoạch ban đầu đã bị cô bé hoàn toàn vứt bỏ.

Ừm, xem ra việc mình nói với anh Lục Ninh về chuyện của Tiêu Lạc Tử (bản thân) có rủi ro nhất định. Nếu nhân cách thứ nhất không trông cậy được, vậy thì chỉ có thể tự Lạc Tử ra tay thôi sao? Nhưng nếu vậy, tất cả kế hoạch trước đó của mình đều phải lật đổ. Đồ của Tiêu Lạc Hề là của Lạc Tử không sai, nhưng Lạc Tử không muốn đưa đồ của mình cho Tiêu Lạc Hề.

Nhớ lại biểu hiện vừa rồi của Lục Ninh, cô bé loli tóc trắng này bây giờ cảm thấy vô cùng đau đầu. Còn về... [Tinh Không], chuyện này so ra có vẻ không quan trọng bằng, càng bị cô bé hoàn toàn quên mất.

"Sau khi ra ngoài à? Chẳng qua cũng là làm việc, tiếp tục thảo phạt đám [Tội Nhân] đáng chết kia, cho đến ngày chức năng cơ thể anh không còn chống đỡ nổi những trận chiến cường độ cao nữa. Anh là [Xám] mà!" Lục Ninh mặt không biểu cảm ấn vào giữa hai lông mày, sau khi day day mạnh, trong mắt cậu lộ ra một chút mệt mỏi. Cậu nhìn ra sự hoảng loạn của cô bé loli tóc trắng này. Và... hiếm khi nói ra một lời thật lòng, để phối hợp với Tiêu Lạc Tử.

"Vậ, vậy ạ? Nghe có vẻ rất mệt."

"Nhưng... luôn phải có người làm. Sự tồn tại của [Xám] ít nhất có thể khiến ngày mà cả thế giới biến thành bộ dạng bên ngoài... trở nên chậm lại một chút." Tiêu Lạc Tử nghe những lời Lục Ninh nói, cô bé đối với câu trả lời này tỏ ra vô cùng không đồng tình.

Thế giới như bên ngoài có gì không tốt. Hơn nữa việc ngăn cản các vì sao trở về vị trí, ngày thế giới hoàn toàn thay đổi đến, hoàn toàn là chuyện ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng. Nếu có thể khiến anh Lục Ninh rời khỏi [Xám] thì tốt rồi!

(Note: “Ăn cơm nhà” = người làm việc bằng công sức của mình, tự lo cho bản thân.

“Vác tù và hàng tổng” = chỉ việc lo toan, gánh vác chuyện của người khác hoặc chuyện làng xã (trước kia “hàng tổng” là cấp hành chính, người cầm tù và là người lo việc chung).

➡️ Nói nôm na: lo chuyện bao đồng, lo việc thiên hạ mà chẳng được lợi gì, thậm chí bị phiền phức.)

"Anh Lục Ninh, vậy giả sử nếu anh thật sự đến ngày phải về hưu, anh sẽ làm gì." Tiêu Lạc Tử lại hỏi.

"Sau khi về hưu à? Đầu tiên anh phải... tránh xa cái tổ chức hắc ám như [Xám] ngay cả tiền hưu trí cũng không cho này, sau đó giả vờ mình rất có tiền, ra vẻ mạnh mẽ." Lục Ninh nghe thấy lời này, cũng hơi có chút hứng thú. Thế là, cậu liền mở miệng thao thao bất tuyệt.

"Tại sao phải làm ra vẻ rất mạnh mẽ chứ? Buồn bã mà không thể hiện ra gì đó... đè nén trong lòng sẽ rất khó chịu mà." Tiêu Lạc Tử nghe lời Lục Ninh, tỏ ra có chút không hiểu.

"Em có thể coi anh là một người tương đối hiếu thắng, không muốn để người khác nhìn thấy mặt thảm hại của mình. Ừm, đương nhiên anh cũng không thật sự bài xích việc bị người khác nhìn thấy mặt yếu đuối của mình. Nếu có thể gặp được một 'loli mama' vừa có tiền lại vừa thấu tình đạt lý thì tốt rồi. Cô ấy sẽ nhìn thấu sự mạnh mẽ của anh, an ủi anh nói anh đã rất tuyệt rồi, tiện thể bao nuôi anh luôn. Như vậy, anh có thể nằm ườn ở nhà cô ấy, vừa chơi 'phú bà loli', vừa tiêu tiền của cô ấy." Sau khi nói xong, Lục Ninh mang vẻ mặt áy náy nhìn Tiêu Lạc Tử, tiếp tục nói, "Xin lỗi, suy nghĩ như vậy có phải rất nông cạn không."

"Không, không có ạ. Lạc Tử cảm thấy rất tuyệt." Tiêu Lạc Tử lắc đầu, cô bé nghe lời Lục Ninh, đưa ra lời phản bác. Bởi vì tương lai liên quan đến [Xám], đã kéo kỳ vọng của Tiêu Lạc Tử xuống mức thấp nhất. Bây giờ, bất kể Lục Ninh nói sau này làm chuyện gì. Trong mắt cô bé loli tóc trắng này, đều coi như là chạm đáy bật lại!

"Lại có thể đồng tình với chuyện này, thật là."

"Đúng rồi, nói đến phú bà loli, vậy... anh Lục Ninh thấy Lạc Tử có được không ạ?" Tiêu Lạc Tử nói nói đột nhiên nghĩ ra điều gì đó. Cô bé mang ánh mắt mong đợi nhìn về phía Lục Ninh.

"Nhưng... em đâu có giàu, em vẫn đang dựa vào anh nuôi mà." Lục Ninh rất vô tình phá vỡ ảo tưởng của Tiêu Lạc Tử.

"Thật ra, Lạc Tử ở bên ngoài có một người họ hàng rất giàu có. Chỉ cần rời khỏi thành phố này, Lạc Tử lập tức có thể biến thành phú bà loli lý tưởng của anh Lục Ninh." Tiêu Lạc Tử vội vàng thêm thiết lập cho mình.

"Nhưng... em có tiền ≠ em cho anh tiêu." Lục Ninh trực tiếp dùng đến bất đẳng thức.

"Sẽ không đâu ạ. Lạc Tử là đứa trẻ biết đạo lý biết ơn báo đáp. Sau khi ra ngoài nhất định sẽ cho anh Lục Ninh tiền. Ừm, bất kể anh Lục Ninh muốn bao nhiêu tiền, Lạc Tử đều sẽ nghĩ cách." Tiêu Lạc Tử hoảng loạn lục túi dường như muốn tìm ra một ít tiền từ bên trong, đưa cho Lục Ninh, để chứng minh cô bé không nói dối.

"...Haizz, nói đi nói lại, cảm giác mình giống như một tên 'trai bao' thí ân cầu báo vậy." Nhìn Tiêu Lạc Tử, cô bé loli nghèo khó loay hoay nửa ngày, mới lấy ra được vài tờ tiền giấy màu xanh từ trong túi. Lục Ninh vừa lặng lẽ nhận lấy, cất vào túi.

"Cho dù là vậy, anh Lục Ninh cũng sẽ trở thành 'trai bao' hạng nhất, lợi hại nhất." Tiêu Lạc Tử vung vẩy nắm đấm nhỏ, giống như lời nói cổ vũ hy vọng nghe rất nhiệt huyết.

"Cố lên trở thành trai bao? Lời cổ vũ như vậy của em... cũng quá kỳ lạ rồi." Trên mặt Lục Ninh xuất hiện một tia rối rắm.

"Đừng để ý chi tiết mà." Hai người họ, dưới sự hỗn loạn của một bên, nói ra những lời khó hiểu như vậy. Nhưng xét về kết quả, cả hai bên đều coi như hài lòng.

Ừm, lừa qua rồi.

Cả hai bên vào khoảnh khắc này đều nghĩ như vậy.

..........................

Đêm khuya. Tiếng gầm rú và gào thét bên ngoài đã dần dần lắng xuống. Giai đoạn Tà Thần giáng lâm hỗn loạn nhất nhưng cũng là an toàn nhất đã qua đi. Những kẻ điên còn hoạt động được bên ngoài bây giờ, đã dần dần lột xác thành những [Tội Nhân] nguy hiểm. Bọn chúng điên cuồng, yên tĩnh, thông minh, nguy hiểm... có lẽ sẽ tạo ra một nền văn minh bệnh hoạn, mà loài người không thể hiểu nổi trong thành phố bỏ hoang này.

"Điều này đúng là hoàn toàn trái ngược với cảnh tượng trong Cơ đốc giáo, tội nhân trở về cát bụi, người công chính được lên thiên đàng." Lục Ninh lộ ra một nụ cười mỉa mai. Sau khi tiễn Tiêu Lạc Tử đi, cậu lặng lẽ chờ đợi. Tối nay còn có một vị khách cuối cùng đến thăm. Nhưng... vị khách lần này không phải là một cá thể đơn lẻ, cũng không phải đến nhà cậu làm khách.

"Cái đó... có phải là ngài cư dân phòng 403 không ạ? Xin hỏi ngài có thể qua đây một lát không? Trước cơn khủng hoảng này, các chủ sở hữu chúng ta nên đoàn kết lại, cùng nhau bàn bạc một chút." Chẳng mấy chốc, Lục Ninh đã đợi được thứ cậu muốn. Nghe giọng nói là những cư dân khác. Lục Ninh từ từ đi đến bên cửa, khóe miệng cậu nhếch lên một nụ cười xấu xa. Cậu cố tình lựa chọn che chở tòa nhà có những người khác đang ở đương nhiên là có dụng ý của mình. Những cư dân này... trong kế hoạch của cậu, cũng là một mắt xích trong việc chinh phục nữ chính loli. Chính cái gọi là có so sánh mới có đau thương. Phải khiến Tiêu Lạc Hề tạm thời còn ngây thơ này hiểu rằng... những người khác đều là kẻ xấu không đáng tin, chỉ có Lục Ninh mới là bạn của cô bé, là người đáng để cô bé tin tưởng nhưng lại bị cô bé phụ lòng mới được. Nhưng muốn thực hiện, cũng không dễ dàng như vậy. Bởi vì Xinh Hồng... vị Tà Thần đã biến thành phố này thành ra nông nỗi này đã lẻn vào đây.