Nữ Chính Chinh Phục Nữ Chính

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1741

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 6

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 2

Nữ Chính Chinh Phục Nữ Chính - Tôi sẽ phá nát cốt truyện gốc

Tôi sẽ phá nát cốt truyện gốc

Fire Bat. “Dơi Lửa”.

Đúng như tên gọi, vũ khí của cô ta là một cây gậy lửa. Tôi không biết cô ta bị ràng buộc bởi điều kiện gì, nhưng cô ta chỉ sử dụng duy nhất một cây gậy bóng chày làm vũ khí.

Và cô ta rất mạnh. Trong cận chiến đúng nghĩa, trên thế giới này chẳng có mấy ai có thể đánh bại cô ta.

Cô ta cũng là người từng tuyên bố sẽ “dạy dỗ” Yoo Eun-ha, gần như ngày nào cũng hành hạ cô.

Hừm… có lẽ thỉnh thoảng thể hiện chút thực lực cũng không tệ.

Học viện Hanseong

Học viện Hanseong là cơ sở giáo dục hunter đầu tiên được thành lập tại Hàn Quốc sau khi Cổng xuất hiện.

Sau khi hoàn thành chương trình giáo dục bình thường đến hết cấp hai như trước thời Cổng xuất hiện, học sinh lên cấp ba sẽ rẽ hướng giữa trường phổ thông và học viện hunter.

Trong số đó, Học viện Hanseong là danh giá nhất, nơi đào tạo ra nhiều nhân tài nhất. Muốn vào đây, hoặc phải có thư tiến cử, hoặc phải vượt qua kỳ thi tuyển.

Trên đường đến học viện, những lời bàn tán khiến tai tôi khó chịu.

“Whoa, chết tiệt, con gái ở Học viện Hanseong đúng là hàng top thật.”

“Á đù, nhìn mái tóc trắng kia kìa. Xinh vãi.”

Những ánh mắt háo sắc thật sự khiến tôi khó chịu.

Đây chắc là lớp 1-A.

Khi tôi tìm thấy cửa lớp và bước vào, rất nhiều học viên đã ngồi sẵn.

Có lẽ họ đã bắt đầu hình thành phe phái, con cái của những lãnh đạo guild nổi tiếng tụ tập thành một nhóm, còn những tinh anh mới nổi cũng đứng thành một nhóm riêng.

Khoảnh khắc tôi mở cửa bước vào, mọi ánh mắt đồng loạt hướng về phía tôi.

Từ một phía là ánh nhìn tò mò. Từ phía khác là ánh mắt ngưỡng mộ. Và từ một góc khác nữa… là ánh mắt thèm khát.

Vậy ra đây là kiểu ánh nhìn mình sẽ nhận được.

Dù sao tôi cũng là em gái của người sử dụng Thần Kiếm. Trong số những kẻ đang mơ mộng trở thành hunter, chắc chắn có không ít người đặt kỳ vọng cao.

“Mái tóc trắng đó chắc là do Thức Tỉnh nhỉ?”

“Thường thì nếu người Hàn có màu tóc lạ, thì chính là vậy đó.”

Không ngờ, có vẻ như cái tên Yoo Eun-ha này lại đang nhận được khá nhiều kỳ vọng.

Không thích sự chú ý không cần thiết, tôi chạm vào Công nghệ Ma Thuật của mình.

Quả nhiên, thế hệ tân sinh năm nay của Học viện Hanseong đang nhận được rất nhiều sự bàn tán. Đặc biệt, có một bài đăng ngắn kèm ảnh về Choi Si-woo, người đã thức tỉnh Thần Kiếm.

“Hả? Khoan đã.”

Một mỹ nam với mái tóc xám tro, nhìn là biết ngay kiểu: “À, thằng này đúng chuẩn nhân vật chính trong hậu cung” với gương mặt đầy chính nghĩa.

Thôi, còn gì để nói nữa?

Nói ngắn gọn thì.

Cậu ta tên Choi Si-woo — nhân vật chính của bộ truyện này.

Và một trong những nữ chính của thằng đó… lẽ ra là tôi.

Nhưng vừa nhìn cái mặt đó, trong đầu tôi chỉ hiện lên một suy nghĩ.

‘À, muốn đấm cho một phát quá.’

Kệ đi. Nó sống đời nó, tôi sống đời tôi.

Nó là nhân vật chính thì sao? Đâu có luật nào cấm tôi mạnh lên. Việc thằng đó đi tán tỉnh một đống phụ nữ ở đâu đó cũng chẳng liên quan gì đến tôi.

Nghĩ lại thì, nó cũng là kiểu nhân vật ngây thơ điển hình của nhân vật chính trong hậu cung.

Dù sao đi nữa, các học viên dường như đang giữ khoảng cách với tôi, như thể quanh người tôi có một bức tường vô hình.

Tôi thích được ngưỡng mộ, nhưng bị đối xử như thế này thì khó chịu thật.

“Hm?”

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, ánh mắt tôi chạm phải ánh mắt của nhân vật chính Choi Si-woo.

Cậu ta nhìn tôi một lúc, rồi bước về phía tôi.

Ngay lập tức, lớp học vốn ồn ào bỗng im bặt.

"Thần Kiếm đến nói chuyện với em gái Thần Kiếm kìa!"

“Chẳng lẽ họ đã có liên hệ trước rồi sao?”

Tên mỹ nam vô dụng đó tiến đến trước mặt tôi và nở nụ cười rạng rỡ.

Gì đây? Tự nhiên tạo tin đồn à?

“Chào bạn, mình là Choi Si-woo. Cậu là em gái của người sử dụng Thần Kiếm, đúng không?”

Nhìn cái cách thân thiện đó đi, đúng chuẩn một người hòa đồng.

“Tôi là Yoo Eun-ha. Rất vui được gặp bạn.”

“Cậu biết không, mình là fan bự của Yoo Jin-seok, ngôi sao sáng của giới hunter đấy!”

“Thật sao? Oppa của mình đúng là giỏi thật nhỉ. Nhưng cậu cũng đã thức tỉnh Thần Kiếm mà? Có khi còn vĩ đại hơn anh ấy nữa.”

Không ngờ có ngày tôi lại tự miệng gọi một người đàn ông là “oppa”. Đúng là tệ nhất.

Nhưng từ đó lại thốt ra một cách tự nhiên kỳ lạ.

Nói cách khác, dù trong lòng thấy ghê thật, nhưng nó cứ tự nhiên bật ra khỏi môi tôi.

Cũng không phải chuyện xấu. Con người là sinh vật thích nghi với môi trường. Tôi đâu thể gọi anh ta là “hyung”.

Người ta sẽ nghĩ tôi bị điên vì tưởng mình là đàn ông mất.

“Không đâu, chỉ vì là Thần Kiếm thì cũng chưa chắc đã ghê gớm đến thế.”

Chính lúc đó, tôi cảm nhận được một sự hiện diện khác.

“Không. Thần Kiếm là lựa chọn trực tiếp từ một Constellation dành cho Choi Si-woo, còn cô Eun-ha thì khác.”

Phiền phức rồi đây.

“Ý cô là sao?”

“Xin thứ lỗi. Tôi tên là Reina. Tôi là đời thứ hai của người đến từ thế giới khác. Dù anh trai cô, Hunter Yoo Jin-seok, là người sử dụng Thần Kiếm, nhưng điều đó không có nghĩa cô cũng vậy, đúng không?”

Reina. Một người đến từ Thế giới khác thế hệ thứ hai, xuất thân từ Thế giới khác trong thời kỳ Đại Thảm họa.

Mái tóc vàng óng ánh của cô ta thật nổi bật.

Một trong những nữ chính của Choi Si-woo, và không giống tôi, cô ta không chết.

Cô ta vốn đã quan tâm đến Choi Si-woo ngay từ đầu. Chính xác hơn là quan tâm đến thức tỉnh Thần Kiếm của cậu ta.

Cô ta là kiểu người tin rằng những kẻ như vậy xứng đáng được tôn vinh. Dù đang sống trên Trái Đất, cô ta lại khinh thường loài người bình thường.

Phiền thật đấy, nhưng nếu “cải tạo” được một cô gái như vậy thì cũng khá thú vị.

Nhưng tại sao cô ta lại phải xen vào chuyện của tôi?

Choi Si-woo đã đủ rắc rối rồi, nếu Reina cũng dính vào nữa thì nguyên tác sẽ bị phá nát mất.

“Ừ. Thì sao?”

“Thì có nghĩa là giữa cô và Choi Si-woo, người đã thức tỉnh Thần Kiếm tồn tại sự khác biệt về đẳng cấp. Sao cô đã định ve vãn anh ấy rồi?”

Ve vãn á? Với cái cơ thể này?

Dù tôi đã trở thành Eun-ha, nhưng tâm trí tôi hoàn toàn không biến thành phụ nữ.

Tôi thích cơ thể phụ nữ, chứ không phải đàn ông.

Giờ nếu tôi quen dần với cơ thể nữ này, chẳng phải tôi có thể theo đuổi tình yêu giữa phụ nữ với nhau sao?

Không, khoan… mà… phụ nữ với phụ nữ thì…

Thôi. Xử lý người phụ nữ cứng nhắc trước mặt đã.

“Người đề nghị làm bạn là Choi Si-woo mà?”

“Đúng vậy. Reina phải không? Việc tôi kết bạn với ai là quyết định của tôi. Cô cũng có thể làm bạn với tôi.”

Đúng là Choi Si-woo, một thằng nhóc máu nóng với bản tính hướng ngoại và hòa đồng.

Hắn ta đã bắt đầu tán tỉnh Reina rồi.

Mình tuyệt đối không được dính dáng đến hai người này. Mình phải sống cuộc đời của Yoo Eun-ha. Hay là tên điên Choi Si-woo này đang xem mình như một nữ anh hùng?

Nhưng nghĩ lại thì, mình đúng là hiện thân của cái đẹp, đến mức ngay cả một người đến từ thế giới khác thế hệ thứ hai như Reina cũng phải lu mờ.

Dù vậy, Choi Si-woo không phải loại nhân vật như thế. Hắn không phải kẻ cuồng dục chuyên săn mồi phụ nữ một cách lộ liễu, cũng không phải loại như Geum Tae-yang thích cướp bạn gái của người khác, hắn chỉ đơn giản là kiểu có sức thu hút trong dàn hậu cung mà thôi.

Dù tình huống hiện tại có hơi mâu thuẫn khi mình bị kẹt ở giữa, nhưng lời thoại của Choi Si-woo vẫn chưa lệch khỏi kịch bản nguyên tác quá nhiều.

Vốn dĩ, Reina là người tiếp cận trước, rồi một mối quan hệ kỳ lạ hình thành khi Choi Si-woo đề nghị làm bạn. Reina dần nảy sinh cảm tình, xem anh ta như đối thủ, và sau đó tình cảm đó phát triển thành tình yêu.

Reina? Tôi là Choi Si-woo. Làm bạn nhé.

Bởi vì Choi Si-woo chỉ nhận được thức tỉnh Thần Kiếm từ một Constellation, nên hắn cần xây dựng các mối quan hệ cá nhân. Constellation cũng đã giúp hắn làm điều đó.

Rồi, tiếp theo các người định nói gì?

“Hừm, được thôi. Ta sẽ đặc biệt ban ân cho hai người bằng cách trở thành bạn của các người.”

“Tôi cũng rất vui được làm bạn với hai người. Cùng hòa thuận nhé!”

?Sao lại thân thiện vậy? Hai người vốn dĩ phải chơi với nhau chứ, sao lại tự nhiên kéo mình vào chung nhóm?

Trong nguyên tác, cô ta gần như không có đất diễn, ngoài mấy lời đồn trong học viện ra thì ở đây cô ta không hề thân với Choi Si-woo.

Ngay khi hai nhân vật chính đang huyên thuyên hai bên mình,

Cửa trước lớp học mở ra, và một người phụ nữ mặc đồ thể thao, tóc đuôi ngựa đỏ bước vào đầy tự tin.

Trông cô ta khoảng ngoài hai mươi, và cây gậy bóng chày trên tay… Ừm, mình biết cô ta là ai rồi.

“Ồ, có vẻ mọi người đến đủ rồi nhỉ!”

Fire Bat Kim Ji-hye. Một Hunter hạng A thuộc Seongyak Guild, hiện đang làm giảng viên tại Học viện Hanseong, cô cười sảng khoái.

“Mọi người! Tôi chân thành chúc mừng các em đã vào được Học viện Hanseong! Ừm, tôi thấy có vài gương mặt quen. Tên tôi là Kim Ji-hye! Tôi là Hunter hạng A và là giáo viên chủ nhiệm lớp 1-A! Rất vui được gặp các em!”

Cách cô ta xông vào và tự giới thiệu với nụ cười rạng rỡ vẫn giống hệt trong nguyên tác. Đúng là nữ chính của phần trước.

Nhìn tình hình hiện tại, trong câu chuyện này mình đang sống, Yoo Jin-seok dường như không đi theo route của Kim Ji-hye.

Khi mình lặng lẽ nhìn cô ta, Kim Ji-hye nhận ra ánh mắt đó và quay sang mình.

“Được rồi, vì là ngày đầu tiên nên chúng ta sẽ tự giới thiệu nhé! Em kia, tóc trắng! Giới thiệu bản thân và nói luôn Unique Ability của mình đi.”

Tự giới thiệu? Lại còn bắt đầu từ mình?

À thôi, làm thì làm. Mình là kẻ hủy diệt cốt truyện gốc mà.

“Tôi là Yoo Eun-ha. Sở thích là đọc sách, Unique Ability của tôi là gia tốc. Không có gì đặc biệt thích hay ghét.”

“Hả?”

Sau phần giới thiệu của mình, gương mặt Kim Ji-hye thoáng chốc trông như con bồ câu vừa bị đấm một cú.

Trong nguyên tác, Yoo Eun-ha không hề nhắc đến năng lực của mình.

Vì vậy cô ta bị đồn là không có năng lực, bị các học viên trong học viện nói xấu đủ điều, thậm chí nghi ngờ cô ta có thật là em gái của người dùng Thần Kiếm hay không.

Hơn nữa, gia tốc cũng chính là năng lực của Yoo Jin-seok.

Thật ra, tất cả mọi người ở đây đều có thể trở thành đối thủ cạnh tranh. Trong tình huống như vậy, trừ khi đã nổi tiếng sẵn như Choi Si-woo, thì không cần thiết phải công khai năng lực.

Nhưng mình có tận ba năng lực. Lộ một cái thì đã sao?

“Buồn cười thật. Chỉ vì anh trai cô có gia tốc mà cô nghĩ mình cũng có sao? Tôi biết rõ cô hồi cấp hai như thế nào.”

Không phải tất cả ánh nhìn đều mang thiện cảm.

Có vẻ như trong lớp này có người từng học chung trường thường với Yoo Eun-ha.

Khi đó, Yoo Eun-ha thực sự rất trầm lặng và nhút nhát. Cô để tóc dài rối bù.

Và sau khi thức tỉnh ở nhà như một bạo chúa, cô đã khiến anh trai Yoo Jin-seok đau đầu không ít. Nhưng biết sao được? Bên trong giờ đã là người khác rồi.

“Dù sao chúng ta cũng sẽ kiểm tra năng lực mà, tôi nói dối để làm gì?”

Khi mình bình thản đáp trả, cô gái tóc ngắn vừa định chế giễu mình lúc nãy đỏ bừng mặt vì không nghĩ ra được câu phản bác.

Nhưng cô ta là ai vậy? Trong ký ức của Yoo Eun-ha không có người như thế.

Mình liếc sang Kim Ji-hye và nghe cô ta thở dài.

Ừ thì… ai bảo cô chọn mình đầu tiên chứ.

“Vì là ngày đầu tiên nên chúng ta chỉ làm kiểm tra năng lực rồi kết thúc. Nào, ra khu vực kiểm tra nào!”

"Khu vực kiểm tra" Nghe có vẻ hay đấy.

“Này, tôi bảo cô đến học viện, chứ cô đang nói dối cái gì vậy?”

Trên đường đi, Kim Ji-hye nói như vậy.

“Tôi không nói dối. Rồi cô sẽ thấy.”

Giữa những ánh mắt vẫn còn nghi ngờ, tôi bước về phía khu vực kiểm tra.

“Được rồi, trước mặt mỗi người là một nhân ngẫu gỗ. Hãy dùng toàn bộ năng lực và mana của mình để phá hủy chúng.”

Hệ thống giáo dục của học viện vẫn không thay đổi so với nguyên tác.

Trước mặt tôi là một con nhân ngẫu gỗ cao bằng người trưởng thành. Dù có phá hủy bao nhiêu lần, nó cũng sẽ tái tạo lại.

Bài kiểm tra sẽ đếm số lần bạn phá hủy nó cho đến khi cạn mana. Dựa vào đó, giảng viên sẽ đánh giá lượng mana, năng lực và sức chiến đấu của học viên, rồi điều chỉnh phương pháp huấn luyện cho phù hợp.

Tuyệt thật. Với cơ thể Yoo Eun-ha hiện tại, mình có thể chém được bao nhiêu cái đây?

Liếc nhìn các học viên khác, họ chỉ đang đánh một cách ngốc nghếch.

Cơ thể của Yoo Eun-ha là cơ thể nữ, và dù là anh em ruột thì thể lực chắc chắn cũng thấp hơn Yoo Jin-seok. Nhưng vì Fire Bat đã nói phải dùng cả năng lực lẫn mana, nên không phải là không thể.

Tôi giải phóng mana bên trong cơ thể.

“Ồ. Con bé đó. Khả năng điều khiển mana đã đạt đến mức đó rồi sao?”

Nghe giọng Fire Bat, tôi lao về phía nhân ngẫu.

Unique Ability của tôi là ''

Đúng vậy. Vì từ giờ đây sẽ là năng lực chủ lực của tôi, nên tôi cần sắp xếp lại suy nghĩ một lần nữa.

Theo đúng nghĩa đen, nó áp dụng gia tốc lên bất kỳ khái niệm nào. Nếu tôi dùng mạch song song cùng lúc, hiệu ứng sẽ được nhân đôi.

Nếu đẩy nó đến giới hạn thì sao?

Tôi nắm chặt một con dao găm nhỏ.

Vì hiện tại thể lực của tôi thấp, tôi cần vũ khí nhẹ và hạ gục bằng một đòn để phá hủy được nhiều nhân ngẫu nhất có thể.

Trong vài ngày qua, tôi đã rèn luyện bộ não để sử dụng mạch song song.

Tất nhiên, tôi đã tránh lặp lại chuyện lần trước, khi không đặt giới hạn và suýt nữa thì não nổ tung, và chỉ nâng nó lên mức phù hợp.

Trong trạng thái đó, tôi áp dụng mạch song song lên toàn bộ cơ thể.

Đầu tôi bắt đầu quay cuồng lần nữa, và dòng chữ xuất hiện.

[Thế giới chậm lại như bò. Chỉ có tôi đang di chuyển, và chỉ nhân ngẫu trước mặt tôi là khẳng định sự tồn tại của nó.]

[Tôi giơ dao găm lên và lập tức phá hủy lõi của nhân ngẫu.]

Rắc!

[Đã bao nhiêu thời gian trôi qua?]

[Theo tiêu chuẩn của tôi, dường như cả một vĩnh hằng đang chảy trôi.]

[Con nhân ngẫu điên rồ này cứ đứng dậy dù tôi phá hủy nó bao nhiêu lần, và khi vô số khoảnh khắc trôi qua, cơ thể tôi bắt đầu cạn mana.]

[Các mạch mana tôi tạo ra bằng mạch song song đang dần khô kiệt.]

[Rốt cuộc khi nào chuyện này mới kết thúc?]

“Học viên Yoo Eun-ha! Dừng lại!”

!!

Khi tôi giải phóng năng lực, một cơn mệt mỏi ập đến đột ngột, tầm nhìn mờ đi.

“À… vâng.”

Các học viên khác dường như đã hoàn thành từ lâu và đang đứng xem từ xa.

“Em có loại thiên phú này từ đầu sao? Em còn giỏi hơn cả anh trai mình. Nhìn bảng điểm đi.”

Tôi giật mình khi nhìn bảng xếp hạng trên màn hình điện tử.

Yoo Eun-ha: 9999

Reina: 1459

Choi Si-woo: 1124

Park Ji-soo: 1114

Han Soo-ji: 1057

Có vẻ mình đã hơi quá tay. Nhưng mà…

“Chỉ có 9999 thôi sao?”

Tôi cảm giác mình đã đâm nó nhiều hơn thế rất nhiều.

“Vì điểm tối đa là 9999.”

“Thật à? Tiếc quá.”

Khi tôi liếm môi đầy tiếc nuối, Fire Bat Kim Ji-hye nhăn mặt.

Dù sao thì trời cũng đang tối dần.

À… đây là tác dụng phụ của mạch song song sao? Chỉ riêng gánh nặng thể chất từ gia tốc đã khủng khiếp rồi. Chồng thêm mạch song song nữa thì đúng là phát điên.

Tôi cần phải nhanh chóng trở về nhà.

"Thưa Giáo viên. Vậy hôm nay chúng ta kết thúc ở đây chứ?”

“Ờ, ừ-ừ.”

Phớt lờ Choi Si-woo và Reina đang gọi với theo từ phía sau, tôi chạy một mạch về nhà.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Đoạn này bị để trống thật...