Noucome

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

(Đang ra)

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

응슷님

Tôi đã đinh ninh là như vậy đấy. Cho đến khi ngoại hình của tôi bắt đầu dậy thì thất bại...

17 37

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

181 313

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

335 1133

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

495 25813

Tập 02 - Giao đoạn 2: Một khả năng khác 2

Giao đoạn 2

"Con về rồi đây——!"

Một cậu bé khoảng mười tuổi đầy phấn chấn chạy vào phòng khách. Đồng thời véo đầu ti.

"Ồ, con về rồi à?"

Cha cậu bé mỉm cười đón cậu. Đồng thời véo đầu ti.

"Ba ơi ba ơi, có chuyện con muốn hỏi một chút."

"Ừm, chuyện gì thế?"

"Tại sao lúc chúng ta chào hỏi lại phải véo đầu ti ạ?"

"Không ngờ nha, con cũng hỏi câu lạ thế đấy. Vì đó là quy tắc được đặt ra từ rất lâu rồi."

Đúng vậy, ở Nhật Bản thế kỷ hai mươi ba, việc phải véo đầu ti khi chào hỏi nhau là chuyện thường tình, vô cùng tự nhiên.

"Ể~ Tại sao tại sao ạ?"

Nhưng câu trả lời như vậy của người cha không thể thỏa mãn được tính hiếu kỳ của đứa trẻ ở độ tuổi này.

"Haha, đúng là hết cách với con. Vậy chúng ta lên mạng tìm thử xem."

Người cha "Tách!" một tiếng búng tay, một khối cầu bán trong suốt lập tức xuất hiện giữa không trung.

"Chào hỏi, đầu ti, véo, nguồn gốc."

Người cha đọc từ khóa tìm kiếm, khối cầu lơ lửng liền bắn ra tia laser, chiếu thẳng kết quả tìm kiếm gần nhất lên võng mạc của ông.

"Để ba xem... Cái này à, 'Thói quen này bắt nguồn từ thế kỷ hai mươi mốt, cách đây hai trăm năm. Một hành động của học sinh nọ khi can ngăn đánh nhau đã khiến tiểu thư giám đốc một tập đoàn lớn tình cờ có mặt tại hiện trường vô cùng tâm đắc, đưa động tác này vào quảng cáo sản phẩm của công ty, và nhận được phản hồi bùng nổ; không chỉ nổi như cồn một thời, mà còn phát triển thành một hiện tượng xã hội phổ biến. Kéo dài nhiều năm, nó đã trở thành động tác quen thuộc khi chào hỏi ngày nay.'... Hình như là vậy đó."

"Vậy ạ... Con không hiểu lắm, nhưng theo như nó nói thì người ngày xưa khi chào hỏi sẽ không véo đầu ti sao ạ?"

"Xem ra là vậy rồi."

"Người ngày xưa là đồ ngốc ạ?"

"Haha, đừng nói vậy chứ. Cái gọi là kiến thức thông thường sẽ thay đổi theo thời đại——Ồ? Hình như khách tới rồi. Tới đây tới đây, chào mừng nha~"

Tiếng chuông cửa vang lên giữa cuộc trò chuyện khiến người cha ba chân bốn cẳng chạy ra huyền quan.

Đồng thời véo đầu ti.