Noucome

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

(Đang ra)

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

응슷님

Tôi đã đinh ninh là như vậy đấy. Cho đến khi ngoại hình của tôi bắt đầu dậy thì thất bại...

17 37

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

181 314

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

335 1133

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

495 25824

Tập 11 - Giao đoạn 3

Câu chuyện mất trí nhớ 3

"Đợi đã!"

"Sao thế?"

"'Sao thế?' cái đầu cậu ý! Sao cậu lại đưa tiền cho thằng đó vậy hả!"

"Bởi vì... anh ấy nói bị mất ví, thế này thì không về nhà được... với lại anh ấy còn hứa chắc chắn sẽ trả tiền nữa!"

"Rõ ràng là nói dối rồi còn gì... ôi trời, cậu đúng là đồ ngốc!"

Tôi xoa xoa mái tóc rối bù. Giá mà biết tiếng Pháp, tôi đã ngăn cô ấy lại ngay!

"Khi bực bội thì nên ăn đồ ngọt nhé. Nè, Macaron, ăn đi."

"Không phải vấn đề đó... ôi thôi, nhìn cái mặt búng ra sữa của cậu là bao nhiêu tức giận tan biến hết!"

Mấy ngày sau khi gặp Shiênnu.

Tôi và con bé tự nhận "đang giúp đỡ người gặp nạn" này hiện đang cùng nhau hành động.

Nhưng con nhóc này, vừa nhặt rác đã ngủ gục; dù giúp trẻ lạc tìm đường về nhưng chính mình lại lạc lối; mang bánh đi tặng thì lại ăn hết sạch: đúng là không đáng tin cậy chút nào.

Như lúc nãy, số tiền tuy không lớn nhưng biết đâu lại bị kẻ xấu lừa gạt nặng hơn.

...Nhân tiện, trí nhớ tôi vẫn chẳng hồi phục chút nào.

Lời đề nghị của Shiênnu về việc nhờ bạn Nhật điều tra, cuối cùng tôi đã từ chối.

Amagami Sora... cái tên này vô cớ khiến lòng tôi dâng lên nỗi bồn chồn khó tả.

Tại sao chứ, chỉ nghe tên thôi mà cảm xúc xáo trộn thế này, có lẽ người đó cũng liên quan gì đến tôi... Nhưng ký ức cụ thể vẫn không hiện về.

Tóm lại, trong lòng cứ nóng như lửa đốt, nhờ vả con bé này thì miễn bàn.

Nhắc mới nhớ, việc đầu tiên nên làm là tìm cảnh sát Pháp bảo hộ. Nhưng tình trạng của tôi hoàn toàn là nhập cảnh trái phép, như thế đồng nghĩa với việc phải rời xa Shiênnu... mà linh cảm mách bảo chìa khóa hồi phục trí nhớ chính là cô bé này.

Dù bản thân cô ấy phủ nhận từng gặp tôi, nhưng tôi vẫn cảm thấy không phải lần đầu gặp mặt... Giữa tôi và Shiênnu tồn tại mối liên kết nào đó. Tôi có linh cảm kỳ lạ này.

May mắn thay, ở mấy chỗ giống sòng bạc nào đó đã vô tình thắng được kha khá, nên vấn đề tiền bạc không cần lo.

Cứ ở bên cạnh quan sát con bé vậy.

"Tôi về rồi đây!"

Sau đó, giúp đỡ vài người (tác giả chú: ?) xong, chúng tôi trở về căn hộ thuê của Shiênnu.

"Vậy hôm nay làm phiền cậu cho tôi ở nhờ nhé."

"Vâng, cứ tự nhiên. Nhưng cậu đừng ngại chuyện tiền nong nhé."

"Không được đâu, trả đủ thì mới phải. Nếu cậu không phiền, khoảng thời gian tới tôi sẽ ở đây."

"Tôi hoàn toàn không phiền đâu, đông vui còn vui hơn nữa."

Shiênnu cười hồn nhiên đáp, rồi với tay lấy vô số bánh kẹo trên giá, bắt đầu nhồm nhoàm ăn.

"Hàm hảp hàm hảp..."

Nhân tiện, không có thứ nào là do cô ấy tự mua, toàn được người khác tặng. Hôm nay cũng thế, chỉ đi dạo đường đã nhận được mấy món... Có lẽ con bé này được thần lương thực phù hộ.

"À, cái éclair này ngon quá, ăn một cái đi."

Shiennu hào hứng đưa món điểm tâm qua.

"À, hay là cậu muốn ăn cái Canelé này?" (Chú thích: Canelé - bánh ngọt Pháp hình chuông nhỏ, còn gọi là "chuông thiên thần")

"Không không, tôi thì-?!"

Ngay khoảnh khắc ấy, một cơn chấn động như búa bổ ập vào đầu.

Cái gì thế... vừa nãy là sao?

Hành động của Shiennu đã chạm vào mảnh ký ức nào đó trong tôi.

Éclair? Canelé?... Không, không phải.

"Vậy thì cứ tự nhiên ăn đi!"

...Đúng vậy. Thứ kích thích ký ức tôi không phải bản thân món ăn, mà là kiểu lựa chọn giữa hai thứ.

Nhưng... tại sao?

Việc này chẳng phải thường ngày vẫn gặp sao? Liên quan gì đến tôi... Không được rồi, ngoài đây ra chẳng nhớ gì thêm.

"Cậu sao thế? Đau bụng à?"

"...Không sao, cảm ơn. Dù cậu tốt bụng nhưng tôi không thích đồ ngọt lắm, cậu ăn hết đi."

"Vậy à, vậy tớ không khách khí nữa nhé."

Shiennu đồng thời đút cả éclair lẫn Canelé vào miệng. Ừ thì tôi có nói "cả hai" thật nhưng đâu có ý này...

"Hàm hảm... haaaa"

Nhưng nhìn cô bé ăn ngon lành hạnh phúc thế này khiến tôi cũng muốn đãi đồ ăn cho em ấy.

Tôi nhìn chằm chằm Shiennu, lòng dâng lên nỗi hoài niệm khó tả.

Cảnh tượng này, hình như đã thấy nhiều lần... Cả lúc nãy lẫn bây giờ, đúng là em bé này đang kích thích ký ức tôi.

Shiennu... em và tôi, rốt cuộc là quan hệ gì?

Tối hôm đó.

"Khò..."

Shiennu ngủ say như chết.

Chỉ 30 giây sau khi tắt đèn đã chìm vào giấc.

"Phò..."

Và tư thế ngủ ngây thơ đến mức trẻ con cũng không có.

...Nhìn Shiennu mà cảm thấy bản thân lo lắng chuyện vặt thật ngu ngốc.

Đứa bé như em chắc chẳng biết phiền muộn là gì-

"Ư ử... a hừ!"

...Hả?

Đột nhiên, cơ thể Shiennu bật dậy như lò xo.