Noucome

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

(Đang ra)

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

응슷님

Tôi đã đinh ninh là như vậy đấy. Cho đến khi ngoại hình của tôi bắt đầu dậy thì thất bại...

17 37

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

181 313

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

335 1133

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

495 25813

Tập 12 - Chương cuối (1)

Chương cuối

'1'

"Thưa... thưa tiền bối, xin... xin hãy nhận lấy cái này!"

"À, đợi đã..."

Chưa kịp giữ lại, cô gái đã biến mất như chớp.

"Thật là khó xử... Ối!"

Từ tủ giày tràn ra vô số phong thư trông như thư tình.

Tôi rất cảm kích tấm lòng của họ, được nhiều người như vậy yêu mến quả là phúc đức kiếp trước, nhưng tôi——

"Chằm chằm~"

Đã có nàng ấy rồi.

"Chằm chằm~~!"

Cô nàng vừa liếc tôi vừa tự lẩm bẩm diễn tả hành động của mình.

"Ôi~ anh vẫn luôn được lòng người ta nhỉ."

Chocolat bĩu môi bước tới.

"Anh đã có em rồi còn gì, em nghĩ anh sẽ nhận sao?"

"Không nghĩ, nhưng vẫn lo lắng."

"Thôi đi, bản thân em còn chẳng——"

"Chocolat kìa!" "Trời ơi... dễ thương quá." "Aaa, hôm nay cũng cho cô ấy kẹo đi."

"Wa~ cảm ơn mọi người."

Chocolat ngay lập tức bị các bạn học vây quanh, liên tục được vuốt đầu nhét kẹo suốt mấy phút, mặt nhăn như bánh bao.

"Hihihi, hôm nay cũng nhận được nhiều quá."

"Thấy chưa... bản thân em cũng nổi tiếng không kém."

"Ơ? Em không cần lo đâu, em chỉ yêu mỗi Kanade-sama thôi!"

"Anh cũng vậy."

"Hihihi."

Chocolat vui đến nỗi lông đuôi dựng đứng.

"Kanade-sama..."

"Chocolat..."

Một bạn học đi ngang qua lúc chúng tôi đang nhìn nhau đắm đuối, càu nhàu lời nguyền rủa đầy phẫn hận.

"...Sao vẫn chưa nổ tan xác."

Tôi và Chocolat cùng mở cửa lớp.

"Chào buổi sáng~"

"Mọi người buổi sáng ạ!"

Cả lớp đồng thanh đáp lại lời chào của chúng tôi.

Kể từ khi lên lớp 12 được gần nửa năm nay, tôi đã hoàn toàn lấy lại được cuộc sống học đường yên bình.

Làm người bình thường... thật tuyệt.

"Amakusa-kun, xin lỗi... có thể hỏi anh chút được không?"

Lúc này, một nữ sinh tiến đến bắt chuyện.

"Năm lớp 11... tại sao anh lại làm mấy chuyện kỳ quặc thế ạ?"

"Ơ..."

"À, nếu anh không thích câu hỏi này, em xin lỗi trước. Chỉ là... ấn tượng về anh từ khi cùng lớp khác xa với những gì em nghe năm ngoái, nên hơi tò mò."

Điều này cũng dễ hiểu... những ai mới cùng lớp với tôi từ năm 12 hầu như đều có thắc mắc tương tự.

"Không có gì đâu, coi như tuổi trẻ bồng bột... giống như lúc mọi người thường nói 'tay phải ta không thể kiểm soát được!' ấy mà?"

Dù lý lẽ của tôi nghe vụng về... nhưng chỉ có thể nói vậy.

"Ý là... bệnh trung nhị?"

Một nữ sinh khác xen vào.

"À, đúng rồi... đại loại thế."

"Thật là~ giá biết anh sẽ ngoan thế này, em đã tranh thủ cướp anh rồi."

Cô gái nói thẳng thừng không che giấu.

"Amakusa-kun nấu ăn và việc nhà đều giỏi nữa... đỉnh thật."

Ánh mắt ngưỡng mộ từ cô gái ban nãy hướng về tôi.

"Ah~ ghen tị quá, ghen tị Chocolat quá đi!"

"Vâng, em hạnh phúc lắm!"

"Amakusa... Amakusa đó mà sống cuộc đời hiện thực... nửa năm rồi mà tôi vẫn không thể chấp nhận nổi... cạnh rách."

Đằng sau Chocolat đang tươi cười rạng rỡ, Sawaboshi Sunao cắn khăn tay trong uất hận.

...Bỏ qua chuyện tôi có được lòng phái nữ hay không, có thể khẳng định hiện tại mỗi ngày của tôi đều rất yên ổn.

Khiến tôi muốn thốt lên lần nữa. Làm người bình thường... thật tuyệt.

"...Hừ."

Nhưng đúng lúc ấy, một bóng người đang rình rập tất cả từ mái nhà.

Và thì thầm bằng giọng điệu âm u:

"Amakusa Kanade... ta sẽ giết ngươi."