Noucome

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

(Đang ra)

Chuyển sinh thành tiểu thư quý tộc mỹ thiếu nữ, nhưng lớn lên lại xấu nên đời tàn

응슷님

Tôi đã đinh ninh là như vậy đấy. Cho đến khi ngoại hình của tôi bắt đầu dậy thì thất bại...

17 37

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

181 313

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

335 1133

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

495 25813

Tập 10 - Chương 03: Bốn... không, năm góc nhìn tình yêu (1)

Bốn... không, năm góc nhìn tình yêu

'1'

Tôi tự nhận thức được rằng cứ tiếp tục thế này là không ổn.

Ở vương quốc của những kẻ sống ảo, cùng Ouka đến quán cà phê, tham gia hội đố vui với Furano, vui đùa hàng giờ với Chocolat ở khu cosplay, cuối cùng bị Sunao hôn lên má.

Trải qua quãng thời gian bên họ, tôi lại một lần nữa thấu hiểu: cả bốn cô gái ấy đều dành cho tôi tình cảm nồng nhiệt đến nhường nào.

Tôi nghĩ mình không thể đem họ ra so sánh thiệt hơn, bởi mỗi người đều tuyệt vời theo cách riêng.

Trong thâm tâm, tôi có linh cảm rằng việc phải lòng một trong số họ chỉ còn là vấn đề thời gian.

Thế nhưng——

Sâu trong lòng tôi vẫn tồn tại thứ gì đó vướng mắc.

Cảm giác khó chịu đã xuất hiện từ hồi ở vương quốc ấy... giờ đây lại càng trở nên rõ rệt... không hiểu sao cứ ám ảnh mãi.

Dù chưa rõ nguyên nhân, tôi không thể làm ngơ trước xoáy cảm xúc này.

Tôi nhận ra: nếu không giải tỏa được nỗi bất an, mình sẽ mãi dậm chân tại chỗ.

"Ha..."

Tôi ghét chính bản thân vì cứ mãi do dự như thế. Dù là vì họ, tôi cũng nên sớm đưa ra kết luận——

Không, suy nghĩ đó sai lầm rồi.

Vấn đề không phải ở chỗ "sớm hay muộn" hay "đưa ra quyết định".

Như chính tôi đã nghĩ ở vương quốc ấy, tình yêu không phải thứ có thể cân đo đong đếm, mà là thứ ta vô thức đắm chìm vào.

Vội vã cũng vô ích thôi. Việc tôi có thể làm không phải là chọn lựa ai trong số họ... mà là chờ đợi khoảnh khắc trái tim tự nhiên rung động.

Sẽ ổn thôi, cứ thuận theo tự nhiên như mọi khi.

Tôi tự nhủ như vậy để che giấu nỗi bất an đang gặm nhấm tâm can.