Nỗi bất hạnh của tòa Kim Ốc

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

(Đang ra)

Giả Kim Thuật Sư Tương Liên ~ Cô Gái Phải Nắm Tay Để Sống Cùng Thiếu Niên Vô Năng Không Thể Dùng Giả Kim Thuật ~

Kage Odori

Đây là câu chuyện về những Giả kim thuật sư "hai người như một", buộc phải trải qua cuộc sống chạm vào nhau suốt cả ngày dài. Họ khao khát sự tồn tại của đối phương và cùng nhau vươn lên chống lại số

2 6

Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

(Đang ra)

Sống sót với tư cách nhân viên văn phòng ở Cục quản thúc quái vật

무빵죽

Ít nhất là tôi đã từng như vậy cho đến lúc này.

426 19531

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

466 14203

Tôi Trở Thành Một Người Hầu Khiến Cho Long Tộc Mê Đắm

(Đang ra)

Tôi Trở Thành Một Người Hầu Khiến Cho Long Tộc Mê Đắm

Yureikeo (유레이커)

Tôi vốn chỉ mong cầu một kiếp nhân viên bình lặng, nhưng có vẻ như... tôi không phải là một tên đầy tớ tầm thường.

6 26

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

307 2385

Oneshot - Một

Trans+Edit: Neet-kiêm-Hikkomori

◆◇◆◇◆◇◆◇◆◇◆◇◆◇◆◇◆◇

-Ghi chú-

Tác phẩm có 13 phần, sẽ up từng phần 1 dần dần ( chắc mỗi ngày 1 phần đi)

Đây là truyện ngắn được viết lại từ câu chuyện có thật giữa Hán Vũ Đế, Lưu Triệt, cùng vị hoàng hậu đầu tiên của ngài, Phế Hậu Trần Kiều. Câu chuyện của họ được gói gọn trong một điển tích Trung Quốc “金屋藏娇” (jīn wū cáng jiāo), có nghĩa là “kim ốc tàng kiều" (nhà vàng cất người đẹp).

Câu chuyện bắt đầu vào thời thơ ấu của Hán Vũ Đế Lưu Triệt, ngài đã từng tuyên bố rằng nếu được cưới người chị họ xinh đẹp Trần Kiều làm Thái Tử Phi, ngài hứa sẽ nâng niu, sẽ yêu thương nàng hết mực, sẽ xây một kim ốc tặng vị thái tử phi của mình. Sau này, dù Hán Vũ Đế thật sự cưới nàng làm hoàng hậu, nhưng dần dần, nàng không còn là vị sủng phi của ngài nữa. Sau khi bị buộc tội sử dụng Vu thuật mưu hại hoàng thất, nàng đã bị phế truất.

Dù Trần Kiều luôn được người đời ấn định với danh Đố Kỵ Hoàng Hậu, song trong truyện ngắn này, ta sẽ quan sát mọi thứ bằng góc nhìn của nàng ấy.

Changmen Palace hay còn được dịch là Trường Môn Cung.

◆◇◆◇◆◇◆◇◆◇◆◇◆◇◆◇◆◇

Một

Gió nhè nhẹ thổi, thái dương toả nắng.

Bên trong những bức tường của Hoàng thành Hán, ngoài những nơi luôn nhộn nhịp tấp nập người đi kẻ lại, những góc tối, nơi chỉ có sự lạnh lẽo, hoang vắng và nỗi cô đơn hiện diện, vẫn luôn tồn tại.

Có lẽ ngươi chưa từng nếm trải sự cô đơn bao giờ nhỉ. Mà cũng phải thôi, ngươi là chân mệnh thiên tử, người đứng trên vạn người, người được tất cả nữ nhân trong Hoàng thành này thèm muốn, thì sao có thể cô đơn được cơ chứ.

Tại nơi vọng lầu của Trường Môn Cung, ta vẫn luôn hướng mắt về đằng xa, về nơi hình bóng của ngươi hiện diện.

Hẳn là lúc này, ngươi đang dùng ánh mắt chứa chan tình cảm, đến mức ngươi không thể che dấu, để mà say đắm nhìn Vệ Tử Phu. Ta không buồn, cũng chẳng giận hay ghen tỵ gì cả. Thứ duy nhất ngự trị trong tâm trí giờ chỉ còn là sự ghẻ lạnh từ ngươi, giương móng vuốt mà bóp nghẹt tâm can ta, cùng với nỗi tuyệt vọng ngày một trào dâng này.

Dần dần, ta bắt đầu tin vào những lời mà mẹ ta từng nói: “Ngươi càng yêu một người nhiều bao nhiều thì sẽ càng dễ đánh mất người đó.”

Và ta - thứ ta mất, chính là ngươi.

◆◇◆◇◆◇◆◇◆◇◆◇◆◇◆◇◆◇