Niềm hạnh phúc được Tử thần trao đến

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11081

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Tập 01 - Chương 09

Hôm ấy là một ngày thứ Sáu cuối tháng Tư.

Trời khá đẹp, và tôi thì vẫn đi học bình thường.

Từ nhà đi bộ đến trường hết khoảng 15 phút.

Thường thì tôi tránh đi đường phố đông đúc mà đi vào lối khu dân cư sau trường, nhưng hôm nay do muốn ghé cửa hàng tiện lợi nên tôi đã đi qua Yoganakamachi-dōri.

"Meow~"

Ra khỏi cửa hàng sau khi mua đồ xong, tôi chợt nghe tiếng mèo kêu yếu ớt.

Ở đó là một con mèo đen không có vòng cổ với cái đuôi dài đến lạ.

'Ở đây cũng hiếm mèo đi lạc mà ta.'

Khi tôi đang nhìn chằm chằm vào con mèo thì nó quay đầu, đi vào ngõ bên phải cửa hàng rồi biến mất.

"...Nó có bị thương không nhỉ?"

Trông nó đi khá gượng. Nhìn kỹ hơn thì con mèo này gầy trơ xương, vài chỗ phần đuôi còn bị trụi lông nữa.

"Chờ đã."

Không thể bỏ mặc nó như thế, tôi đuổi theo dù đường này là đi ngược hướng đến trường.

"Nào, chờ chút coi. Mày đói không? Cần sữa hay thức ăn chứ nhỉ?"

Con mèo gầy còm có lẽ do không được ăn. Sống vậy hẳn khó khăn lắm. Tôi biết cảm giác đó, vì dù gì cũng đã tự mình trải nghiệm rồi mà.

Tôi từ từ theo sau để không làm con mèo giật mình, nhưng nó cũng chẳng thèm quay lại. Nó cứ thế leo lên một con dốc ngắn như thể biết chính xác mình cần phải đi đâu.

Con mèo tiến vào một công viên trên sườn dốc.

Lạ thật. Tôi dụi mắt.

Ở đây có công viên ư? Nhìn ngoài vào thì chắc trẻ em cũng chẳng thèm đến đây chơi đâu. Đã nhỏ rồi cỏ dại còn mọc đầy nữa. Cầu trượt và mấy thứ khác rỉ sét hết cả rồi.

Nhưng chẳng hiểu sao, ánh nắng sớm khiến nơi đây nổi bật đến lạ.

Và rồi,

Con mèo đứng lại trước mặt một cô gái.

Mặc bộ đồng phục thủy thủ, đang ngồi yên trên băng ghế dài.

"Lại đây."

Cô gái đó, người định mệnh của tôi, gọi con mèo.

Mái tóc tỏa sáng dưới ánh mặt trời, cảnh vật xung quanh tôn lên vẻ đẹp của cô.

"Natsuhara Suzuno-san..."

Tôi vô thức lẩm bẩm tên cô ấy.