Chương 110: Ninh Vãn Ca Đang Làm Gì?
"Bộ y phục này rất hợp với sư huynh."
Ninh Vãn Ca nhìn chằm chằm Kỳ An trước mặt, ngắm nghía chiếc áo bào thêu hoa văn Huyền Kim trên người hắn, đôi mắt sáng rực lên.
Tô Ấu Khanh uể oải nằm trên chiếc ghế mây, ánh mắt lướt qua, khóe miệng điểm một nụ cười nhạt.
Tất nhiên rồi, cũng phải xem là ai chọn chứ.
Nàng vẫn còn nhớ lúc ở trong bảo khố Nguyệt Cung, ngay từ cái nhìn đầu tiên nàng đã nhắm trúng bộ y phục này, cảm thấy nó rất hợp với Kỳ An nên tiện tay ném cho hắn.
Còn về tên gọi hay giá trị, Tô Ấu Khanh chẳng thèm quan tâm. Làm cho người mình thích trở nên đẹp đẽ, bản thân cũng được bổ mắt, nàng vui là được.
Kỳ An chỉnh lại [Áo bào Huyền Cẩm] trên người.
Không thể không nói, mắt thẩm mỹ của Tô Ấu Khanh rất tốt. Bộ y phục như hòa làm một với hắn, vừa mang theo chút ngông cuồng của thiếu niên, lại toát lên sự điềm đạm, nội liễm của một vị công tử.
Quan trọng hơn, bộ y phục này có thể ngăn cản sự dò xét của người khác. Nếu không phải là người có tu vi cực cao, thì rất khó nhận ra tu vi thực sự của hắn.
Đối với Kỳ An, kẻ suốt thời gian qua nhờ bật hack mới ráng lết lên được Kết Đan hậu kỳ, thì điều này vô cùng quan trọng.
Dù sao thì hắn cũng không muốn để người khác phát hiện ra thân phận Điện chủ của mình bị bơm nước nghiêm trọng. Không phải vì hư vinh, mà vì nếu tu vi quá thấp, chắc chắn sẽ rước lấy vô số sự thèm khát và dòm ngó.
Cố tình tạo ra một cảm giác bí ẩn, sẽ giúp hắn bớt đi rất nhiều rắc rối. Tuy Tô Ấu Khanh và Tô Ly Nguyệt không bận tâm, nhưng Kỳ An vẫn phải đề phòng.
Ninh Vãn Ca bước lên hai bước, vươn tay chỉnh lại cổ áo cho Kỳ An.
Tô Ấu Khanh nhíu mày, thầm nghĩ vị sư muội này có phải hơi được đằng chân lân đằng đầu rồi không.
"Ngày mai là buổi lễ Điện chủ của sư huynh rồi."
Ánh mắt Ninh Vãn Ca lấp lánh, nhưng ẩn sâu trong đó là một tia buồn bã.
"Sư huynh đừng quên huynh là người của Vân Thiên Cung nhé. Tuy nghe nói đãi ngộ của Nguyệt Cung rất tốt... nhưng sư muội ta sẽ mãi mãi đợi huynh ở Vân Thiên Cung!"
"Không cần phải sầu thảm thế đâu, buổi tối huynh vẫn về ăn cơm mà."
Kỳ An xoa đầu Ninh Vãn Ca. Hiện tại hắn có một cảm giác rất kỳ quái.
Ban ngày đến Nguyệt Cung bầu bạn với Tô Ấu Khanh, chiều tối về Vân Thiên Cung ăn cơm, trò chuyện với Ninh Vãn Ca, đêm khuya lại bị Mặc Chỉ Vi dựng dậy tu hành đạo pháp...
Lẽ nào, mình thực sự là bậc thầy quản lý thời gian?
Nếu không phải việc tu luyện có thể thay thế giấc ngủ, Kỳ An cảm thấy mình căn bản không thể trụ được bao lâu.
Hắn giống như một tên súc vật tư bản làm hai công việc một lúc: ban ngày đến Nguyệt Cung làm quản lý cấp cao, phụ trách chơi đùa cùng đại tiểu thư của tập đoàn; ban đêm nỗ lực nâng cao bản thân, bán chút nhan sắc để đổi lấy gia sư riêng, cầu mong ngày được lật mình làm chủ.
Haha, những ngày tháng này của mình trôi qua thật phong phú biết bao.
Nụ cười của Kỳ An mang theo chút đắng chát. Đúng vậy, những ngày tháng thế này còn coi là tốt đẹp, mười lăm ngày sau, còn có cao nhân tới ám sát hắn nữa chứ, đúng là cái thế giới khốn nạn.
"Dạ~"
Ninh Vãn Ca gật đầu, rồi quay sang nhìn Tô Ấu Khanh.
"Ấu Khanh tỷ tỷ... Sao tỷ vẫn chưa về?"
Tô Ấu Khanh nhướng mày, cảm thấy vị sư muội trước mắt này ngày càng to gan, nàng liếc xéo Ninh Vãn Ca, đáp.
"Ta mắc mớ gì phải về, cái kẻ đáng ghét kia có đến đâu."
"Nhưng trước kia tỷ đều về cơ mà..." Ninh Vãn Ca có chút tủi thân.
"Đó là do ta không biết."
Tô Ấu Khanh hậm hực nói: "Muội, rảnh rỗi không có việc gì làm thì đi xào cho ta hai đĩa thức ăn, rồi nấu thêm bát canh đi."
Ninh Vãn Ca cứng đờ người một lát, khóe mắt hơi hoe đỏ, dáng vẻ như sắp khóc đến nơi.
Tô Ấu Khanh: "..."
Sao cô cứ như trẻ con thế, nói hai câu đã tủi thân rồi, không phải cô trêu chọc ta trước sao?
Tô Ấu Khanh thở dài, nói: "Muội đừng khóc, cùng lắm thì ngày mai ta dẫn muội đi xem buổi lễ của sư huynh muội, được chưa?"
"Thật sao?"
Hốc mắt Ninh Vãn Ca bỗng chốc hết đỏ, nàng mở to hai mắt, ngạc nhiên hỏi.
"Đi xào cho ta hai đĩa thức ăn trước đã, rồi làm thêm bát canh đi."
Tô Ấu Khanh chợt nhận ra đây chỉ là diễn xuất của Ninh Vãn Ca, không khỏi thấy buồn cười. Trước đó cô ấy đã cầu xin nàng bao nhiêu lần rồi, muốn có một suất tham dự buổi lễ của Nguyệt Cung.
Tô Ấu Khanh thầm nghĩ, không biết Ninh Vãn Ca làm Cung chủ kiểu gì, chỉ cần lấy lệnh bài Cung chủ ra thương lượng với Nguyệt Cung là xong, dù sao Vân Thiên Cung có sa sút thì sức nặng của Cung chủ vẫn còn đó.
"Được luôn."
Ninh Vãn Ca đã đạt được mục đích, nhảy chân sáo chạy vào bếp.
Nhân tiện nói thêm, dưới mệnh lệnh của Tô Ấu Khanh và sự tất bật của đệ tử Nguyệt Cung, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, toàn bộ Vân Thiên Cung đã được tu sửa lại.
Ninh Vãn Ca không muốn Vân Thiên Cung thay đổi quá lớn, vì vậy, bề ngoài Vân Thiên Cung vẫn giống như trước, không có nhiều khác biệt, nhưng nội thất bên trong đã được làm mới hoàn toàn.
Nhà bếp được mở rộng gấp nhiều lần, phòng ở bên trong từ hai gian tăng lên ba gian, trong Thần điện có thêm hương hỏa và bàn thờ, những viên ngói phủ đầy bụi bặm trước kia cũng được thay mới, nhìn qua là biết giá trị không nhỏ.
Quan trọng hơn, những vật dụng sinh hoạt trong nhà cũng được đổi từ đồ vật bình thường sang linh bảo mang theo linh khí. Ví dụ như tủ quần áo được thêm chức năng không gian lưu trữ, sàn nhà được lát loại gạch có khả năng điều hòa nhiệt độ.
Ninh Vãn Ca biết những thay đổi này là nhờ Tô Ấu Khanh, trong lòng có chút áy náy, thế là lúc xào rau lại càng thêm ra sức, hất chảo bay vèo vèo.
Đến khi Ninh Vãn Ca rời đi, trong sân chỉ còn lại Tô Ấu Khanh và Kỳ An. Hắn trao cho Tô Ấu Khanh một ánh mắt.
Tô Ấu Khanh hiểu ý ngay, nàng đứng dậy, đi theo Kỳ An vào trong Thần điện.
"Linh Vân, ngươi có đó không?"
Hắn cất tiếng hỏi bức tượng thần.
Một lát sau, con hồ ly trắng muốt chui ra, cảnh giác liếc nhìn Tô Ấu Khanh, nhỏ giọng lầm bầm với Kỳ An: "Bình thường ngươi dẫn ả ta đến Vân Thiên Cung đã đành, hôm nay sao lại dẫn đến trước mặt ta, ta là phe phái kiên định của Vân Thiên Cung, chẳng có gì để nói với tu sĩ Nguyệt Cung cả."
"Vậy nên mới đạt được giao dịch với Tô Ly Nguyệt đó hả?"
Kỳ An liếc nhìn Linh Vân, nhạt giọng nói.
Linh Vân nghẹn họng.
"Đó là do tình thế ép buộc, Tô Ly Nguyệt đích thân đến tìm ta, lẽ nào ta phải chọn cách phản kháng? Ngươi cũng đánh giá ta cao quá rồi."
Những lời lầm bầm của Linh Vân và Kỳ An đều lọt vào tai Tô Ấu Khanh.
Nàng không hề tức giận, chỉ tiến đến trước mặt Linh Vân.
"Tiên thú Linh Vân của Vân Thiên Cung, ta đã nghe danh từ lâu, hôm nay mới được tận mắt chiêm ngưỡng dung nhan thực sự của ngài."
Tô Ấu Khanh lễ phép nói.
"Ngươi muốn gì?" Linh Vân cảnh giác liếc nàng, lùi lại vài bước để giữ khoảng cách, rồi nhảy phốc lên vai Kỳ An.
Không thể không nói, trên người Linh Vân có một lớp hoa văn Huyền Kim mờ ảo, vô tình lại rất tương ứng với bộ y phục của Kỳ An hiện tại, trông như hòa làm một. Nhìn từ xa, chỉ xét về mặt khí chất, thì cũng khá ra dáng sự bí ẩn và uy nghiêm của một vị Điện chủ.
"Lần đầu tiên đến bái phỏng tiền bối, ta có mang theo chút quà mọn."
Khóe môi Tô Ấu Khanh nhếch lên, nàng đã sớm biết được điểm yếu của Linh Vân từ miệng Kỳ An.
"Ta thay mặt Nguyệt Cung biếu ngài ba mươi..."
"Đừng hòng dùng mấy thứ phàm tục đó để mua chuộc ta." Linh Vân mở miệng, kiên quyết giữ vững ranh giới cuối cùng trong lòng, dõng dạc nói: "Chẳng qua chỉ là ba mươi con gà thôi mà, nếu Vãn Ca biết, cô ấy cũng sẽ mua cho ta..."
"Ba mươi ngọn núi khoanh vùng nuôi gà rừng." Tô Ấu Khanh chậm rãi bổ sung.
Linh Vân: "..."
Nó nhìn Kỳ An.
Rồi lại nhìn Tô Ấu Khanh.
Mím môi, đột nhiên nó cảm thấy hai người này càng nhìn càng thuận mắt, càng nhìn càng xứng đôi.
Tô Ấu Khanh hiểu biết lễ nghĩa, dịu dàng phóng khoáng, biết kính trên nhường dưới; Kỳ An tiểu tử này thân phận bất phàm, anh tuấn tiêu sái, túc trí đa mưu. Vị thiên kim đại tiểu thư và Tiểu An Tử đây quả thực rất xứng đôi vừa lứa, có thể nói là trai tài gái sắc, trời sinh một cặp!
Tuyệt đối không phải vì Tô Ấu Khanh tặng quà quá hậu hĩnh mà khiến nội tâm Linh Vân bị dao động đâu nha.
Nó sẽ không bao giờ bị những thứ phàm tục cám dỗ đâu!
"Chuyện này... e là không hay lắm đâu nhỉ?"
Khóe miệng Linh Vân chảy ròng ròng nước dãi, Kỳ An ghét bỏ xách nó xuống khỏi vai mình, không để nó làm bẩn áo.
"Đừng nháo nữa, sở dĩ ta để hai người gặp nhau, là vì có chuyện quan trọng cần bàn bạc."
Kỳ An có chút nghiêm túc nói.
"Chuyện ba mươi ngọn núi đó..." Linh Vân lẩm bẩm.
"Nằm ngay trong Nguyệt Cung, nếu tiền bối thèm ăn, bất cứ lúc nào cũng có thể bảo Kỳ An dẫn ngài tới." Tô Ấu Khanh mỉm cười nhẹ nhàng, vô cùng đoan trang chừng mực.
Nhưng thực chất, đôi mắt đỏ rực của nàng đang khẽ run lên khi nhìn Linh Vân, nàng đang cố gắng hết sức để kiềm chế cảm xúc, cố diễn tròn vai người bình thường. Tuy nhiên, nếu con cáo trắng này còn cò kè thêm chút nữa, e rằng nàng sẽ không thể ngụy trang nổi nữa.
Từ chiếc nhẫn của Kỳ An truyền đến nhịp tim đập ngày một nhanh của Tô Ấu Khanh, hắn nghiêng đầu nhìn thiếu nữ bên cạnh, bắt gặp tia hung quang lóe lên trong mắt nàng.
Hắn thở dài, nắm lấy tay Tô Ấu Khanh.
Hành động bất ngờ này khiến Tô Ấu Khanh sửng sốt. Một lúc sau, như nhận ra điều gì, sự điên cuồng trong mắt nàng dần tan biến.
Thiếu nữ lật tay lại, siết chặt lấy tay Kỳ An, ma khí điên cuồng trong cơ thể nàng nhanh chóng truyền sang cơ thể hắn. Thiếu niên cảm nhận được cảm xúc của bản thân bắt đầu khó khống chế, nhưng thiên phú [Nội Tâm Thông Minh] có được từ ban đầu lại giúp hắn duy trì lý trí.
"Nghe ta nói này, hai người đều xứng đáng để ta tin tưởng tuyệt đối, nên ta cũng không giấu giếm nữa."
Kỳ An mím môi, nhìn Tô Ấu Khanh và Linh Vân.
"Hai người đều biết, trong buổi lễ của Nguyệt Cung sắp tới, có kẻ muốn lấy mạng ta."
"Nhưng đáng tiếc, đến tận bây giờ ta vẫn chưa rõ kẻ mang dã tâm với mình là ai... Chừng nào thân phận của kẻ đó chưa được làm rõ, thì mối đe dọa này sẽ vẫn luôn tồn tại. Nếu vội vàng đề phòng, chẳng khác nào bứt dây động rừng, đối phương có thể sẽ tiếp tục ẩn nấp, chờ đợi thời cơ khác."
"Cho nên ta muốn nhân cơ hội này, dụ kẻ đó lộ diện, ít nhất cũng phải biết kẻ thù của mình là ai."
Kỳ An điềm tĩnh nói. Hắn đã suy tính rất nhiều —— Chỉ bình an vượt qua "Thích Cung Sát Giá" thôi là chưa đủ, Kỳ An không thể để mối đe dọa từ "thiếu nữ che voan đen" kia cứ mãi tồn tại. Hắn phải nhân cơ hội này tìm ra thân phận, mục đích và lý do của đối phương, đồng thời cố gắng diệt cỏ tận gốc.
Cơ hội hồi quy chỉ còn lại hai lần, Kỳ An không dám chắc sau khi "Thích Cung Sát Giá" kết thúc, Màn 1 có khép lại theo hay không. Điều đó đồng nghĩa với việc hắn sẽ không có cơ hội để bổ sung số lần hồi quy, thế nên mỗi một mạng đều vô cùng quý giá.
Linh Vân gật đầu, nó đã leo lên con thuyền giặc của Kỳ An rồi, coi như đặt cược toàn bộ tương lai của Vân Thiên Cung lên người hắn, tự nhiên không có lý do gì để từ chối.
Tô Ấu Khanh... tuy Kỳ An nói rằng thiếu nữ xứng đáng với sự tin tưởng tuyệt đối của hắn, nhưng thật lòng mà nói, cho đến hiện tại, Kỳ An vẫn có chút đề phòng nàng.
Không phải là không tin tưởng, mà là đề phòng nhỡ đâu nàng tự hóa thân thành BOSS.
Nhưng mà, dạo này Tô Ấu Khanh rất ngoan, nàng hiếm khi rơi vào trạng thái điên cuồng, cũng chẳng biết nàng làm cách nào mà kiềm chế được.
Đây cũng là lý do Kỳ An quyết định cho nàng tham gia vào phi vụ "Thích Cung Sát Giá" này.
"Nghe ta nói, ta đã sắp xếp thế này..."
Giọng nói của thiếu niên chậm rãi cất lên.
Cùng lúc đó, trong Vân Thiên Cung vẫn vang vọng tiếng xào rau lách cách của Ninh Vãn Ca...
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
thực lực ảo, có tiếng mà ko có miếng