Những Tiên Tử Này Toàn Bộ Đều Không Bình Thường!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1740

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 767

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 1

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 1

[1-50] - Chương 40: Nhìn Hoa Trong Sương Mù

Chương 40: Nhìn Hoa Trong Sương Mù

Kỳ An nhìn bát canh Ninh Vãn Ca đang bưng trên tay, khóe miệng giật giật.

Cảnh tượng này hắn đã từng gặp.

Thậm chí gặp nhiều rồi, còn thấy hơi quen quen, trong lòng Kỳ An thầm lẩm bẩm, nhìn lại bát canh trong tay Ninh Vãn Ca lần nữa, phát hiện cái bát đựng canh trông hơi quen mắt, là bát sứ trắng.

Hắn dứt khoát rụt vòi, hắn không dám uống.

Ninh Vãn Ca nhíu mày, có chút nghi hoặc.

"Uống đi, sao không uống?"

"Ta không thích uống canh."

Kỳ An mặt vô cảm, đẩy bát canh trong tay thiếu nữ về phía nàng: "Ăn chút rau là được rồi."

"Ồ."

Ninh Vãn Ca ngẩn người, bàn tay muốn múc thêm một bát canh nữa dừng lại giữa không trung, nhìn thiếu niên trước mắt, nàng nhỏ giọng lầm bầm.

"Uống ngon lắm mà."

"Vậy cô uống nhiều một chút."

Kỳ An không biết sự cảnh giác hiện tại của mình có phải là thần hồn nát thần tính hay không, chỉ là từ tận đáy lòng có chút kiêng kỵ đối với chất lỏng đựng trong bát sứ trắng, hắn nhìn chằm chằm bát canh trước mặt Ninh Vãn Ca, muốn xem nàng có dám uống hay không.

Ngoài dự đoán, Ninh Vãn Ca uống rồi, nàng cứ thế bưng bát canh nóng hổi, ừng ực uống một ngụm lớn.

"Ngươi đúng là đồ ngốc, canh ngon thế này mà không uống, uổng công ta nghĩ có khách đến, nấu nhiều thêm một chút."

Thiếu nữ nhướng mày, dường như có ý trách cứ Kỳ An, tự mình cầm đũa lên.

"Ngươi ăn cơm không?"

"Ta đợi chút đã, lát nữa ăn."

"Vậy ta không đợi ngươi nữa."

Thiếu nữ bắt đầu ăn cơm, Kỳ An nhìn ra được, Ninh Vãn Ca đại khái là đói thật rồi, không cố bày ra tướng ăn đoan trang, vô cùng tự nhiên.

Nhất cử nhất động của Ninh Vãn Ca đều không có vấn đề gì, trong lòng Kỳ An thầm suy tính ——

Chẳng lẽ hắn thật sự nghi ngờ sai rồi?

Ninh Vãn Ca đơn thuần chỉ là một cô nương nhiệt tình, hơi ngốc, ăn khỏe, khẩu vị tốt?

Chẳng lẽ nàng thật sự là người bình thường?

Sự cảnh giác trong lòng hơi buông lỏng, Kỳ An cầm đũa của mình lên, nghĩ nghĩ, trở đầu đũa lại, dùng đầu đũa to gắp một ít thức ăn Ninh Vãn Ca đã xới qua.

Cho vào miệng, mùi vị không tệ, nếm ra được Ninh Vãn Ca thường xuyên nấu cơm, trước đó ở trong nhà bếp không phải là làm bộ làm tịch.

Nói cách khác, Ninh Vãn Ca là người đầu tiên không có bệnh tâm lý gì mà Kỳ An gặp được sau khi xuyên không đến cái thế giới tu tiên chết tiệt này.

"Khá ngon." Hắn khen một câu.

"Hề hề."

Ninh Vãn Ca cười ngượng ngùng, gãi đầu: "Muốn ăn nữa cũng không có đâu, ta chỉ làm bấy nhiêu thôi."

"Thế này là đủ rồi."

Kỳ An đặt đũa xuống, tự nhiên nhắc đến chuyện ban ngày.

"Mặc Chỉ Vi từng xin xăm ở chỗ cô?"

"Đúng vậy, đừng thấy Vân Thiên Cung của ta bây giờ vắng vẻ, ngày xưa cũng là cửa đình tấp nập lắm đấy, những đại tu sĩ Nguyên Anh Hóa Thần kia đều sẽ đến đây cầu xăm, muốn kiếm được một phần cơ duyên."

Ninh Vãn Ca nói đến đây, chép chép miệng, nuốt cơm trong miệng xuống, mắt chớp chớp, dường như đang hồi tưởng lại sự huy hoàng năm xưa của Vân Thiên Cung.

Tuy nàng cũng chưa từng thấy, nhưng kể ra thì lại mày phi sắc vũ, bộ dạng tự hào.

"Xăm của Vân Thiên Cung linh lắm, chỉ là truyền đến đời ta, lão Cung chủ không truyền cho ta cách giải xăm, bây giờ chỉ có thể dựa vào mấy cuốn sách giải xăm đó đoán mò ra đáp án ba phải thôi."

Nàng vỗ bàn một cái, hỏi:

"Ngươi có muốn làm một quẻ không?"

"Làm thế nào?"

"Rất đơn giản, viết tên mình xuống, tế cho tiên nhân, sau đó rút một quẻ là được."

Ninh Vãn Ca cũng không quản Kỳ An có đồng ý hay không, chạy lon ton vào trong điện thờ cúng tiên nhân, lục tìm ra một tờ giấy bùa.

Tiếp đó đến trước mặt Kỳ An, tiện tay còn không quên cầm theo cây bút, trông mong nhìn hắn.

"Linh lắm đấy, không linh không lấy tiền."

"Còn phải lấy tiền?"

"Đúng rồi, nếu không ta ăn gì uống gì, thịt khô vừa rồi ngươi ăn cũng cần tiền, ta đều chưa đòi ngươi..."

"Ta không có tiền." Kỳ An lắc đầu.

"Ngươi là đệ tử của Vân đạo nhân, mà có thể không có tiền?" Ninh Vãn Ca trợn mắt há hốc mồm.

"Ta chẳng phải đã nói thân phận đó là lừa cô rồi sao?"

Kỳ An gõ đầu thiếu nữ, cực kỳ thuận tay, mãi đến khi gõ xong mới phát hiện hành động của mình có chút thân mật, tay lơ lửng giữa không trung, một lúc lâu sau mới từ từ thu lại.

"Ồ, đúng nhỉ."

Ninh Vãn Ca bừng tỉnh đại ngộ, nàng nhíu chặt mày, giống như đang hạ quyết tâm gì đó, cuối cùng vỗ ngực một cái, trông như đã trải qua cuộc đấu tranh tư tưởng kịch liệt.

"Được rồi, ta cho phép ngươi nợ trước, sau này ngươi có tiền nhớ trả ta, tiền lãi tính một phần mười!"

"Còn phải có tiền lãi?"

"Vậy ngươi quỵt nợ mãi không trả tiền thì làm sao?"

Thiếu nữ chống hông: "Ta chỉ là đang làm bảo hiểm thôi."

"Được rồi."

Kỳ An bị hành động của Ninh Vãn Ca chọc cười, hắn không khỏi bổ sung thêm một điều vào ấn tượng nhiệt tình, hơi ngốc, ăn khỏe, khẩu vị tốt của đối phương.

Có vài hành động cũng khá đáng yêu.

Hắn cầm bút lên, quay đầu phát hiện Ninh Vãn Ca đã bưng nghiên mực ngoan ngoãn chờ đợi rồi, giống như đang cầu xin hắn mua gói bảo hiểm vậy.

"Gấp thế à?"

"Vân Thiên Cung lâu rồi chưa mở hàng."

"Mặc Chỉ Vi chẳng phải đã cầu xăm ở chỗ cô sao?"

"Ta không dám thu tiền tỷ ấy."

Kỳ An cười cười, trở tay viết tên mình lên giấy bùa.

Ninh Vãn Ca ngó nghiêng, đợi Kỳ An hạ bút, cẩn thận từng li từng tí cất kỹ giấy bùa trong tay hắn, sau đó lấy ra một ống xăm.

"Rút một cây."

Kỳ An rút một cây từ trong đó ra.

[Hạ bình xăm.]

Kỳ An nhướng mày, nhìn thơ xăm đề trên đó ——

"Vụ tỏa xuân sơn ẩn ngọc dung, thủy ánh tiên tư nhất mạt hồng, ngộ kiến vãn phong xuy vụ tán, khước kinh hoa ảnh hữu vô trung."

"Đề xăm: Nhìn hoa trong sương mù."

"Quẻ xăm này trông có vẻ không tốt lắm nha."

Ninh Vãn Ca thò đầu qua, nhìn chằm chằm quẻ xăm trong tay Kỳ An, bộ dạng trịnh trọng.

"Cần ta giải xăm cho ngươi không?"

"Cần." Kỳ An gật đầu.

"Phải thu phí đấy nhé."

"Đương nhiên."

"Vậy được, ngươi muốn hỏi vấn đề gì, ta xem giúp ngươi giải thế nào."

Ninh Vãn Ca dùng giọng điệu ân cần nịnh nọt nói, trên mặt treo nụ cười công nghiệp.

"Vấn đề của ta rất đơn giản..."

Kỳ An hắng giọng, giọng điệu bình thản, mở miệng hỏi ——

"Vừa rồi cô nhìn thấy tên ta viết trên giấy bùa, tại sao không cảm thấy nghi hoặc, hay là cô vốn đã biết tên thật của ta là gì?"

Hắn vừa rồi viết tên thật của mình lên giấy bùa.

"Kỳ An."

Mà Ninh Vãn Ca, hoàn toàn không biết cái tên này của hắn, cái nàng biết, chỉ là cái tên "Thất" hắn bịa ra trong lúc căng thẳng.

Kỳ An nhìn chằm chằm Ninh Vãn Ca, ngay khoảnh khắc lời vừa dứt, hắn phát hiện sắc mặt thiếu nữ trước mắt thay đổi.

Trút bỏ vẻ cởi mở, ngây thơ, Ninh Vãn Ca cúi thấp đầu, trên mặt hiện lên chút kinh ngạc, trở nên gần như âm trầm.

Trước mắt Kỳ An, đột nhiên hiện lên dòng chữ hệ thống nhảy ra ——

[Chúc mừng ngươi, đã phát hiện trước nhân vật chính của màn một "Ninh Vãn Ca", đến đây, Mở màn: Đào tẩu khỏi Dược Phố của ngươi đã mở khóa nội dung cốt truyện hoàn toàn mới.]

[Để biểu dương sự quan sát tỉ mỉ của ngươi, hệ thống sẽ mở khóa cho ngươi một phần thưởng hiếm, vui lòng kiểm tra và nhận kịp thời ——]

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Sương khóa núi xuân ẩn dung nhan ngọc, nước in dáng tiên một vệt hồng, gặp gió chiều thổi tan sương mù, lại kinh hãi bóng hoa lúc có lúc không.