Những Tiên Tử Này Toàn Bộ Đều Không Bình Thường!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17791

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2479

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 186

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3681

[51-100] - Chương 85: Đừng Nói Nữa, Tiếp Tục Cọ Đi

Chương 85: Đừng Nói Nữa, Tiếp Tục Cọ Đi

"Sao ngươi bay chậm thế?"

Hồ ly trắng tựa như điềm lành dạo bước trên mây, thân hình nó dài chừng ba trượng, bảy cái đuôi khổng lồ tỏa ra ánh sáng màu vàng kim nhạt không ngừng đung đưa.

Kỳ An ngồi trên lưng hồ ly trắng, có chút nghi hoặc hỏi.

Đừng thấy hình dáng con hồ ly trắng này dọa người, nhưng chỉ có mỗi hiệu ứng hình ảnh và nhan sắc, tốc độ thực tế thậm chí còn không bằng hạc trắng của Mặc Chỉ Vi.

"Ta đã không nhớ bao lâu rồi chưa thi triển nguyên hình của mình, hơn nữa, ta đâu phải là thú cưỡi, cho dù lúc Thanh Y đạo nhân còn sống, ông ấy cũng cưỡi con trâu già kia!"

Linh Vân đạp trên không trung, có chút tức giận nói: "Còn nữa, không được giật lông ta!"

"Ồ, xin lỗi."

Kỳ An buông tay, từng lớp mây trôi trước mắt không ngừng hiện ra, hắn hít sâu một hơi, hỏi.

"Còn bao lâu nữa mới đến Thối Vân Cung?"

"Chắc sắp đến rồi, nhưng hôm nay Vân đạo nhân hình như đang giảng đạo, ngươi chắc chắn ông ta có thể giải quyết hậu quả cho ngươi?"

"Ông ta có thể giải quyết hậu quả cho ta hay không, phụ thuộc vào danh tiếng của ngươi có đủ lớn hay không..."

Nghe câu trả lời của Kỳ An, Linh Vân trầm mặc một lát, cảm thấy có chút không đúng.

"Cái gì gọi là danh tiếng của ta có đủ lớn hay không?"

"Ngươi không phải là Thụy thú, có thể biết trước tương lai sao." Kỳ An nhìn về phía mây trôi xa xa, bình tĩnh trả lời: "Ngoại trừ ta và Ninh Vãn Ca biết ngươi, Cung chủ Tứ Cung chẳng phải cũng biết sự tồn tại của ngươi sao."

"Nói thì nói vậy..."

Linh Vân tặc lưỡi: "Nhưng ngươi không cần tương lai ta dự đoán, lại không cần ta đối phó Tô Ly Nguyệt, vậy ngươi cần ta làm gì? Chẳng lẽ thứ ngươi muốn chỉ là một cái danh hiệu của ta?"

"Không phải vậy."

Kỳ An lắc đầu: "Ngươi còn có tác dụng khác."

"Tác dụng gì cơ?" Linh Vân ngẩng đầu lên, ưỡn ngực, vẫy đuôi chờ đợi câu trả lời.

"Làm thú cưỡi a."

Kỳ An trả lời dứt khoát: "Nếu không có ngươi, ta còn không biết làm sao đến Thối Vân Cung."

Linh Vân: "..."

Hồ ly trắng nghiến răng, tăng tốc độ.

Thối Vân Cung.

Trong cung điện trôi nổi vô số đám mây, trên mỗi đám mây đều có một đệ tử Vân Cung ngồi ngay ngắn.

Vân đạo nhân đứng giữa đại điện, đang giảng đạo, vị trí của Mặc Chỉ Vi rất gần phía trước, nàng chống cằm, đôi mắt xanh băng không chớp nhìn phong cảnh ngoài Vân Cung.

Rõ ràng là đang thất thần.

Vân đạo nhân nhận ra Mặc Chỉ Vi đang thất thần, nhưng không nói thẳng, chỉ quay về phía nàng, giọng giảng đạo lớn hơn một chút.

"Cung chủ, Cung chủ."

Đúng lúc này, trong đám mây dưới chân Vân đạo nhân, có một đồng tử thò đầu ra, dáng vẻ nó ngây thơ, khuôn mặt thanh tú, chính là Vân Sinh đạo đồng từng đi đón Ninh Vãn Ca.

Nó bất động thanh sắc kéo kéo đạo bào của Vân đạo nhân, thấp giọng mở miệng.

"Có người không được cho phép, đã xông vào địa giới Vân Cung..."

"Ai vô lễ như vậy, lại là đám điên Nguyệt Cung kia sao?"

Vân đạo nhân không ngừng giảng đạo, dùng ý niệm hỏi Vân Sinh đạo đồng.

"Không phải, nếu là tu sĩ Nguyệt Cung, chúng con đã sớm cản lại rồi. Cung chủ còn nhớ vị đệ tử Vân Thiên Cung kia không? Mặc sư tỷ đưa hắn đến cho ngài cứu chữa, hiện tại hắn đang cưỡi một con hồ ly trắng tiến về phía Thối Vân Cung."

"Ồ, ngươi nói tiểu gia hỏa kia."

Vân đạo nhân trầm ngâm một lát, hỏi ngược lại: "Hắn cưỡi một con hồ ly trắng?"

"Vâng."

"Con hồ ly trắng kia trông như thế nào?"

"Thân dài vài trượng, dáng vẻ bất phàm, đuôi hồ ly có màu vàng kim. Chỉ là bay hơi chậm, các sư đệ sư muội hóa thành mây trôi, theo bọn họ một đoạn đường dài, đều có chút mệt rồi."

"Vậy chắc là không sai rồi."

Mí mắt Vân đạo nhân hơi rủ xuống, chăm chú nhìn một lúc, cân nhắc nói: "Ta biết rồi, tiếp đãi cho tốt, ta qua đó ngay... Nhân tiện gọi Mặc sư tỷ của ngươi qua đó."

"Vâng."

Vân Sinh đạo đồng cúi đầu hành lễ, lập tức hóa thành mây trôi, bay đến bên cạnh Mặc Chỉ Vi.

"Mặc sư tỷ, Mặc sư tỷ."

Đám mây bay đến trước mặt Mặc Chỉ Vi đang thất thần, nhỏ giọng gọi.

"Hả?" Thiếu nữ như bừng tỉnh từ trong mộng, chống đỡ cái đầu đang lắc lư, cố tỏ ra phong khinh vân đạm mở miệng.

"Sao vậy?"

"Sư phụ bảo tỷ đi cùng người gặp một vị khách." Vân Sinh đạo đồng đáp.

"Ai?" Câu trả lời của Mặc Chỉ Vi luôn ngắn gọn súc tích như vậy.

Vân Sinh đạo đồng khựng lại, nhớ tới cảnh tượng Ninh Cung chủ và Mặc sư tỷ giương cung bạt kiếm lần trước nhìn thấy, hai người bọn họ dường như đều có hảo cảm với thiếu niên áo trắng kia.

Vân Sinh đạo đồng vốn dĩ không muốn xen vào những chuyện này, nhưng các sư đệ sư muội do mây trôi hóa thành kia lại rất có hứng thú với chuyện này, ríu rít bàn tán không ngừng, nó cũng bị động nghe được vài câu.

Không ngờ cuối cùng lại nhận được một đáp án rất tổn thương người khác.

Sư tỷ đưa thiếu niên áo trắng kia cho sư phụ cứu chữa, kết quả cuối cùng lại bị Ninh Cung chủ dẫn đi, về mặt tình cảm thuộc về kiểu xôi hỏng bỏng không, vừa liếm lại vừa thua, quả thực là nỗi nhục của giới tình yêu Vân Cung.

Nhưng những lời này Vân Sinh đạo đồng chắc chắn không dám nói lung tung, EQ siêu cao nói với nó, là một kẻ hiểu nhân tình thế thái nhất trong đám mây, nó phải bắt đầu thao tác rồi!

Thế là, Vân Sinh đạo đồng hạ thấp giọng, thì thầm nói: "Là người trong lòng của sư tỷ, cùng với con hồ ly tinh đi theo bên cạnh."

Mặc Chỉ Vi nhướng mày: "?"

Nhận ra Mặc sư tỷ hình như không thích xưng hô này lắm, Vân Sinh đạo đồng vội vàng xua tay.

"Vậy chính là đạo lữ tương lai của sư tỷ, cùng với con hồ ly tinh đi theo bên cạnh."

"Ta có giống đang hỏi ngươi người đó là ai không?"

Mặc Chỉ Vi bất mãn nhíu mày, chất vấn: "Ta đang hỏi ngươi hồ ly tinh là ai?"

"Hả?" Vân Sinh đạo đồng sững sờ: "Hồ ly tinh chính là hồ ly tinh a, giống như ta là Phù vân tinh vậy... Chuyện này rất khó hiểu sao?"

Mặc Chỉ Vi: "6"

Đường vào Thối Vân Cung không bị cản trở.

Những đám mây trôi xung quanh giống như hộ vệ vây quanh hắn, Linh Vân thu nhỏ lại, cuộn tròn trên vai hắn, cái đuôi trắng muốt rủ xuống, đôi mắt màu vàng kim nhạt híp thành một đường chỉ.

"Vân đạo nhân vậy mà thật sự nguyện ý gặp ngươi?"

"Không, không phải là gặp ta, mà là gặp ngươi."

"Cái gì gọi là gặp ta?"

"Nếu ta một mình đến Thối Vân Cung, Vân đạo nhân có xác suất rất lớn sẽ tùy tiện đuổi ta đi, thậm chí không cho ta cơ hội nói chuyện."

Kỳ An hạ thấp giọng, trả lời: "Ngươi ở Vân Thiên Cung hàng trăm năm, tương đương với việc đang nuôi dưỡng danh tiếng —— ngươi càng ít ra tay, thì trong mắt người khác, ngươi càng thần bí, bất phàm."

"Như vậy sẽ tạo ra một cảm giác mong đợi, người khác sẽ suy đoán, sẽ nghi hoặc, tò mò khi nào ngươi sẽ ra tay, mà ngày ngươi ra tay, chắc chắn báo trước tương lai sẽ xảy ra chuyện lớn khó có thể tưởng tượng..."

"Mà ta đi theo ngươi, chính là tương đương với việc mượn danh tiếng —— Thụy thú có thể biết trước tương lai, hàng trăm năm nay lần đầu tiên xuống núi bái phỏng, không ai dám coi thường sức nặng này."

"Cho dù là Vân đạo nhân cũng vậy."

Linh Vân chớp mắt: "Còn có chuyện này, ta trâu bò vậy sao?"

Kỳ An liếc mắt, nhìn con hồ ly nhỏ trên vai mình, lúc này nó đang hưng phấn vẫy đuôi.

Hắn nhận ra Linh Vân dường như không thông minh, thần bí như trong tưởng tượng.

Chẳng lẽ là do thời gian quá dài đã dẫn đến năng lực tư duy của nó có chút thoái hóa?

Linh Vân, ngươi rốt cuộc linh ở chỗ nào?

Đương nhiên, ngoài ra, cũng không loại trừ một khả năng khác —— con hồ ly nhỏ này vốn dĩ không thông minh.

Bất luận kết quả thế nào, Kỳ An hiện tại có thể khẳng định, Linh Vân là kẻ có tâm tư đơn thuần nhất mà hắn gặp sau khi xuyên không tỉnh lại, mạch não của nó có chút đơn luồng, nhận định một việc là sẽ không để ý những thứ khác mà đi hoàn thành.

Nói tóm lại, dễ xài!

Hắn vuốt ve lớp lông tơ trên đỉnh đầu hồ ly trắng, khen ngợi: "Đó là đương nhiên rồi."

"Hì hì."

Hồ ly trắng rất thích sự khen ngợi của Kỳ An, cọ cọ vào lòng bàn tay hắn, sau đó như ý thức được điều gì, có chút nghi hoặc mở miệng.

"Nhưng lời tiên tri của ta mất linh rồi mà, hơn nữa cho dù không mất linh, ta cũng không tiên đoán được sẽ xảy ra đại sự gì a..."

"Ngoan, đừng nói nữa, tiếp tục cọ đi."

Kỳ An lại xoa đầu Linh Vân, ấn nó lên vai mình.

Hồ ly nhỏ bị phân tâm, nhất thời cũng quên mất nghi hoặc của mình, lười biếng nằm úp sấp.

Kỳ An sắc mặt bình tĩnh, hắn nhìn Linh Vân, thực chất trong lòng đang nghĩ —— ngươi nói không tiên đoán được là không tiên đoán được à, ngươi tưởng "danh tiếng" ngươi nuôi dưỡng hàng trăm năm là phí công sao?

Chuyện này tương đương với câu chuyện chú bé chăn cừu, đừng quan tâm lần thứ ba dân làng có mắc lừa hay không, ngươi cứ nói xem hai lần trước mọi người có bị lừa không đi.

Điều này cũng chứng tỏ, chỉ cần có sự tồn tại của Linh Vân, cho dù Kỳ An nói Tô Ly Nguyệt muốn nổ tung Vân Cung, thì Vân đạo nhân cũng phải tin đến tám phần, hai phần còn lại là trực tiếp đi tìm Tô Ly Nguyệt đánh nhau.

Mình nên lợi dụng "lời tiên tri" của Linh Vân như thế nào, để tìm kiếm thêm "viện trợ" từ Vân đạo nhân đây?

Kỳ An im lặng suy tư, khóe mắt lại phát hiện, đám mây trôi trước mặt đang có chút kích động nhìn hắn, trong bụng giống như có rất nhiều nghi hoặc, muốn hỏi hắn.

Mình ở Thối Vân Cung lấy đâu ra nhân khí thế này?

Hắn nhướng mày, đột nhiên dừng bước, hỏi đồng tử dẫn đường phía trước: "Ngươi biết ta?"

"Ờ... hả?"

Đồng tử do mây trôi hóa thành sửng sốt, chỉ vào mình: "Ngài đang hỏi ta sao?"

"Đúng vậy."

"Ồ, ta đương nhiên biết ngài rồi, ngài trong giới mây trôi của chúng ta... ồ, chính là trong số những đồng tử mây trôi chúng ta, là một chủ đề nóng hổi đấy!"

Đồng tử mây trôi vung vẩy bím tóc, có chút hào hứng nhìn chằm chằm Kỳ An, trước đó nó vẫn ngại không dám mở miệng, nay cuối cùng cũng có cơ hội, đương nhiên phải hỏi ra nghi hoặc trong lòng.

Như vậy, nó có thể dùng chuyện này để khơi gợi sự tò mò của sư huynh sư tỷ, dựa vào tin đồn này để trở nên nổi tiếng trong giới mây trôi!

"Ta có thể hỏi ngài một vấn đề không?"

"Vấn đề gì?"

Đồng tử mây trôi xoa tay, trong mắt tò mò nổi lên!

"Đó là, ngài có quen Mặc sư tỷ của Vân Cung chúng ta nhỉ, còn có Ninh Cung chủ của Vân Thiên Cung kia —— các nàng tính cách khác nhau, hoạt bát và lạnh lùng, ngài thích ai trong số các nàng hơn?"

Đây là câu hỏi quái quỷ gì vậy, ngay cả tùy chọn trong Galgame cũng ra rồi, không phải vừa mới chuyển thành game online sao?

Kỳ An hơi sững sờ, vỗ vỗ đầu đồng tử mây trôi.

"Câu hỏi này rất hay, nhưng tốt nhất đừng hỏi, ngược lại là..."

"Ngược lại là cái gì?"

Đột nhiên, có người lên tiếng cắt đứt lời thoái thác của hắn.

Kỳ An kinh ngạc quay đầu lại, lại phát hiện vị tiên tử lạnh lùng trong chủ đề kia, không biết từ lúc nào đã xuất hiện sau lưng hắn, ánh mắt phức tạp nhìn chằm chằm hắn.

"Ta ngược lại rất tò mò đáp án của câu hỏi này đấy."

Mặc Chỉ Vi nói như vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

ngôn ngữ mạng của giới trẻ TQ, số 6 phát âm là liù gần giống với 溜 /liū/ trong tiếng lóng, có nghĩa là "trôi chảy", "siêu đỉnh", "Hảo"