Những Tiên Tử Này Toàn Bộ Đều Không Bình Thường!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

509 17791

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

(Đang ra)

Bị Hiểu Nhầm Là Nhân Viên Của Một Quái Đàm Cấp Thảm Họa

Bucking

Vậy mà họ lại bảo tôi chính là 'quái đàm cấp độ thảm họa' đó.

63 221

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

(Đang ra)

Chuyện Yêu Bạn Thưở Nhỏ

Chuyển Giác Vẫn Trư

……“Hay là… cậu thử tỏ tình với cô ấy xem?”

231 2479

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

(Đang ra)

Cô bạn cùng lớp được yêu quý chỉ mỉm cười với tôi.

Mizuguchi Takafumi (水口敬文)

Một bộ phim hài lãng mạn, một thiên thần tinh nghịch và những viên kẹo ngọt ngào!

20 80

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

(Đang ra)

Chúc mừng, nghĩa vụ của ma pháp thiếu nữ

정신나간거같애

Tôi sẽ dùng điểm ma pháp để mua bánh mang về.

66 186

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

355 3681

[101-150] - Chương 118: Sát Giá

Chương 118: Sát Giá

Đối mặt với cuộc ám sát bất ngờ ập đến.

Khuôn mặt Kỳ An không hề lộ vẻ hoảng hốt.

Thậm chí hắn còn chẳng có chút biểu cảm nào, cứ thế điềm nhiên bước tiếp, lòng không chút tạp niệm, như thể đang làm một nhiệm vụ nào đó.

Vì đang trong giờ làm lễ, nên các tu sĩ xung quanh đều giữ một khoảng cách nhất định với hắn. Người ở gần hắn nhất lúc này chính là vị thiếu nữ Nguyệt Cung mặc váy đen đang cầm Lưu Ảnh Thạch kia.

Mọi chuyện diễn ra chỉ trong chớp mắt.

Thời gian như ngưng đọng, suối tóc đen dài của kẻ hành thích bung xõa, trong tích tắc biến thành màu trắng như tuyết. Cứ như thể nàng ta đã hiến tế chính tuổi thọ của mình để đổi lấy một tốc độ nhanh đến mức khó tin.

Ít nhất thì Kỳ An không thể nào né tránh được.

Thế là, hắn không có bất kỳ phản ứng nào. Trong mắt đối phương, hành động của hắn lại giống như đang sững sờ vì không kịp trở tay.

"Phập ——"

Ngay giây tiếp theo, thanh trường đao đâm xuyên qua ngực Kỳ An.

Hắn cố gắng mở to mắt, nhìn chằm chằm vào đôi mắt của kẻ hành thích.

Đó là một đôi mắt màu xám nhạt, hệt như đá mã não, tựa như lưu ly, trống rỗng và trong suốt.

Cơ thể thiếu niên áo trắng ngã gục xuống như một con diều đứt dây. Dòng máu tươi tuôn trào từ lồng ngực nhuộm đỏ thẫm tấm thảm dưới chân. Cung điện vốn dĩ đang tràn ngập không khí vui mừng bỗng chốc chìm vào tĩnh lặng, rồi ngay sau đó là tiếng ồn ào dậy sóng —— Vô số những âm thanh hỗn loạn vang lên, tiếng kêu cứu, tiếng la hét, tiếng bàn tán, đủ mọi loại âm thanh hỗn tạp.

Cả cung điện hỗn loạn như một mớ bòng bong.

Chẳng ai ngờ rằng trong buổi lễ Điện chủ ngày hôm nay lại xảy ra một thảm kịch như vậy, chẳng ai ngờ rằng trên địa bàn của Nguyệt Cung lại có kẻ dám to gan ra tay hành thích.

Vài tên hộ vệ lập tức lao lên định ngăn cản, nhưng đã không kịp nữa rồi.

Thanh trường đao kia cũng không phải vật phàm, ngay khoảnh khắc đâm vào ngực Kỳ An, nó đã điên cuồng hút lấy sinh lực của hắn.

Đây là thủ đoạn đê hèn mà chỉ có Ma giáo mới sử dụng!

Có người nhận ra việc cứu người đã vô vọng, liền chuyển mục tiêu sang vị thiếu nữ váy đen to gan lớn mật dám hành thích vị Tân Điện chủ kia.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, vô số vũ khí đồng loạt chĩa vào nàng ta.

Nàng ta cúi gằm mặt, ý thức dường như có chút mơ hồ và không tỉnh táo, mãi đến khi suy nghĩ dần quay trở lại, nàng ta mới đột ngột ngẩng đầu lên.

Khuôn mặt nàng ta như già đi hàng chục tuổi.

Mái tóc đen nhánh giờ đã chuyển thành màu sương trắng. Thiếu nữ —— hay nói đúng hơn là một bà lão, đứng ngây dại, đôi mắt đen láy nhìn quanh quất đầy vẻ khó hiểu, rồi cúi đầu nhìn những vết máu bắn đầy trên người mình.

Trên nền chiếc váy đen dài, những vết máu đỏ tươi hiện lên rõ mồn một.

Sơ Tuyết suýt chút nữa thì sặc ngụm trà trong cổ họng.

Nàng cầm chén trà, sững sờ nhìn về phía trước, giọng nói hơi run rẩy.

"Có chuyện gì vậy?"

Lại có kẻ dám ngang nhiên gây rối ở Nguyệt Cung, ám sát vị Tân Điện chủ sắp nhậm chức sao?

Chuyện này chẳng khác nào vả thẳng vào mặt Nguyệt Cung.

Kẻ hành thích kia ra tay nhanh như chớp, hơn nữa còn dùng gần hết tuổi thọ của mình để thi triển thế "phá phủ trầm chu", đẩy tốc độ lên mức cực hạn. Đó là một nhát đao liều mạng, chẳng khác nào tự sát.

Sơ Tuyết tự nhận thấy, nếu nhát đao đó nhắm vào mình, thì nàng cũng chỉ có một hai phần cơ hội né được.

Đó là trong trường hợp nàng có sự đề phòng từ trước, cộng thêm yếu tố may mắn nữa.

Nhưng vị Tân Điện chủ kia lại không được may mắn như vậy. Trước sự ám sát bất ngờ này, hắn thậm chí không kịp phòng bị, cứ thế bị thanh trường đao đâm xuyên qua ngực.

Khoảnh khắc tiếp xúc với máu, thanh trường đao liền điên cuồng hút cạn sinh lực của đối phương. Cho dù là y thuật của Cơ Lãnh Âm e rằng cũng vô phương cứu chữa.

Đó có vẻ như là loại vũ khí chỉ có Ma giáo mới dùng.

Nhưng trong Tứ Cung, làm sao lại có người của Ma giáo xuất hiện chứ?

Sơ Tuyết có chút không nghĩ thông, nàng lại càng không hiểu làm thế nào mà vụ ám sát này có thể xảy ra ngay dưới mí mắt của bao nhiêu người như vậy.

Tô Ly Nguyệt đâu, vị Cung chủ Nguyệt Cung thần thông quảng đại kia đâu? Nếu bà ta có mặt ở Lãm Nguyệt Cung lúc này, rõ ràng là thừa sức ra tay cứu viện cơ mà.

Nhưng tại sao bà ta không ngăn cản, mà chỉ đứng nhìn bằng ánh mắt lạnh lùng, thờ ơ chứng kiến cái chết của vị Điện chủ do chính tay mình tuyển chọn?

Sơ Tuyết cảm thấy Nguyệt Cung thật kỳ dị, kỳ dị đến một mức độ nào đó, một nỗi sợ hãi xen lẫn bất an và khó hiểu dâng lên trong lòng. Toàn thân thiếu nữ bắt đầu run rẩy, nhưng ngay sau đó lại trở nên bình tĩnh nhờ lòng thù hận, nàng cố gắng hết sức kìm nén bản thân.

Nàng chuyển ánh mắt sang nhìn Cơ Lãnh Âm.

Cơ Lãnh Âm lúc này đang uống trà.

Nàng dùng tay áo che khuất khóe miệng, ánh mắt rũ xuống. Từ góc độ của Sơ Tuyết, hoàn toàn không thể nhìn thấy biểu cảm của nàng.

Nhưng thực tế, khóe miệng Cơ Lãnh Âm lúc này đang nở một nụ cười, một nụ cười mang theo sự quyết đoán, sảng khoái, nhưng cũng xen lẫn chút tiếc nuối và hối hận.

Nàng nhắm mắt lại, hàng mi khẽ run, giây tiếp theo lại không kiềm được mà mở mắt ra, muốn tận mắt chứng kiến cái chết của đối phương.

Mọi thứ đều diễn ra y hệt như lời tiên tri của Linh Vân —— 【Trong cuộc ám sát diễn ra ngay tại cung điện của Nguyệt Cung, Kỳ An bị một thanh trường đao đâm xuyên ngực, thậm chí không có lấy một cơ hội được cứu chữa.】

Nhưng sau đó ——

Lời tiên tri của Linh Vân đến đây là kết thúc.

Thi thể của thiếu niên áo trắng bị hành thích bỗng nhiên bắt đầu co giật.

Tiếp đó, cơ thể vốn đã mất đi hơi thở của hắn dần dần thu nhỏ lại, biến thành một con hồ ly trắng với bộ lông mượt mà, thuần khiết nằm rạp trên mặt đất.

Con hồ ly trắng lảo đảo đứng dậy, chợt nhận ra mọi ánh mắt xung quanh đều đổ dồn về phía mình, chứa đầy sự nghi hoặc và kinh ngạc.

Thế là, Linh Vân xấu hổ vẫy vẫy cái đuôi, trực tiếp nằm ườn ra tại chỗ.

Nó đang suy nghĩ.

Suy nghĩ xem mình đóng giả thành Kỳ An, thay hắn tham dự buổi lễ Điện chủ này có đáng không.

Mọi việc xảy ra đều giống hệt như những gì nó dự đoán, quả thực là "Kỳ An" bị hành thích, và cũng quả thực là "Kỳ An" không có cơ hội để được cứu chữa.

Vấn đề cốt lõi là "Kỳ An" cũng đâu cần được cứu chữa!

Thanh trường đao đó đúng là đã hút sinh lực của nó, nhưng cảm giác đó cũng chỉ như bị muỗi chích một cái, một cảm giác khá đặc biệt.

Linh Vân cảm thấy cuộc đời hồ ly dài đằng đẵng của mình dường như đã bị giảm đi một phần ngàn thời gian —— hoặc có lẽ là ít hơn?

Không —— Bây giờ không phải lúc để bận tâm chuyện này.

Điều Linh Vân tò mò nhất lúc này là, rốt cuộc lời tiên tri của nó có linh nghiệm hay không.

Nếu không linh nghiệm, thì những gì nó nhìn thấy quả thực đã xảy ra.

Nếu linh nghiệm, thì Kỳ An bình yên vô sự, người bị thương duy nhất là nó, Linh Vân.

Nó có chút bối rối. Sau một hồi suy nghĩ thật lâu, ánh mắt nó dần trở nên phức tạp.

Hình như nó vừa phát hiện ra một công dụng khác của khả năng tiên tri ——

Thôi bỏ đi, bỏ đi, mặc kệ chuyện đó, trong lòng Linh Vân lúc này chỉ đau đáu phần thưởng gà nướng mà Kỳ An đã hứa sau khi giúp hắn vụ này ——

Còn ở góc khuất nơi tập trung hai đối tượng tình nghi.

Cơ Lãnh Âm đang ung dung thưởng trà, nhưng tà áo trên tay bỗng bị một bàn tay với những đốt xương rõ ràng vén lên, tựa như vén một bức màn.

Đôi mắt mang theo chút trêu tức của thiếu niên hiện ra ở phía bên kia, sâu thẳm trong đôi mắt ánh lên màu vàng sẫm ảm đạm, chạm phải ánh mắt màu xám nhạt của Cơ Lãnh Âm ——

Trong mắt thiếu nữ tràn ngập sự quyết đoán, lưu luyến, và cả hận thù.

Hoàn toàn giống hệt ánh mắt của nữ tử che voan đen trong ký ức.

Kỳ An mỉm cười, khóe môi khẽ cong lên, xuyên qua "bức màn", chăm chú nhìn vị Thánh nữ Không Cung thánh khiết, lương y như từ mẫu này.

Hắn hạ giọng, khẽ nói: "Tìm thấy cô rồi."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

đập nồi dìm thuyền - quyết tử