Chương 4: Dạy thử (3)
Điều mà Lăng Phàm không chú ý là, khi cậu thong dong rời đi, Tô Mạt Nhiên ở cửa sổ tầng hai đã vén nhẹ rèm cửa, ánh mắt cứ dõi theo bóng lưng cậu mãi cho đến khi hoàn toàn khuất dạng.
Tô Văn cầm cuốn sổ tay Lăng Phàm để lại, tùy ý lật xem vài trang rồi mang lên lầu đưa cho Tô Mạt Nhiên.
"Đây là ghi chép Lăng Phàm để lại cho con, nhớ xem nhiều vào nhé." Tô Văn đưa cuốn sổ cho Tô Mạt Nhiên xong liền rời khỏi phòng.
Của anh Lăng Phàm sao? Tô Mạt Nhiên cầm cuốn sổ, ngồi xuống trước bàn học rồi nhẹ nhàng mở ra.
*
Lăng Phàm vừa đi vừa dò đường, cuối cùng cũng tìm thấy vị trí của Lâm Gian Tiểu Uyển. Cậu tùy ý tìm một quán ăn, giải quyết xong vấn đề cái bụng đói buổi trưa.
Hy vọng buổi chiều cũng thuận lợi mọi bề. Chẳng lẽ nữ thần may mắn đang thực sự chiếu cố mình? Bề ngoài Lăng Phàm trông vẫn bình thản không gợn sóng, nhưng trong lòng đã sớm bay lên chín tầng mây. Cậu thậm chí bắt đầu cân nhắc đến khả năng chiều nay đi mua tờ vé số.
Thời gian trôi qua rất nhanh, thoắt cái đã đến hai giờ rưỡi chiều. Lăng Phàm vất vả lắm mới đến đúng giờ tại địa chỉ ở Lâm Gian Tiểu Uyển. Khu dân cư này quả không hổ danh có hai chữ "Lâm Gian" (Giữa rừng), cây xanh nhiều đến mức Lăng Phàm suýt chút nữa lạc đường ở trỏng, phải hỏi thăm người đi đường vài lần mới tìm được đúng địa chỉ.
Nhìn căn biệt thự ba tầng nhỏ nhắn nằm dưới những tán cây cao lớn trước mắt, Lăng Phàm lại một lần nữa cảm thán về "bộ mặt xấu xa của chủ nghĩa tư bản".
"Nhớ năm xưa, Lăng Phàm ta..." Lăng Phàm đang định chua chát nói vài câu thì phát hiện trước cửa có hai vệ sĩ cao to lực lưỡng. Cậu liếc nhìn cánh tay, cẳng chân nhỏ bé của mình, rồi lanh trí ngậm miệng lại.
Hảo hán không nhắc chuyện dũng mãnh năm xưa.
Đứng trước cổng, suy nghĩ một chút, Lăng Phàm quyết định gọi điện cho người đàn ông chiều hôm qua.
Điện thoại nhanh chóng được kết nối, không có vấn đề gì. Một người đàn ông trung niên mặc âu phục, đi giày da bước ra từ trong nhà. Khi nhìn thấy Lăng Phàm chỉ là một thằng nhóc cấp hai, ông ta không khỏi nhíu mày.
Nhưng phải nói là, "set đồ học bá" trên người Lăng Phàm vẫn rất có uy tín. Người đàn ông mặc âu phục liếc mắt một cái là nhận ra ngay bộ đồng phục này. Sau một thoáng do dự, ông ta vẫn quyết định bước ra chào hỏi Lăng Phàm.
Lăng Phàm đương nhiên chú ý tới chi tiết do dự của người đàn ông, nhưng cậu cũng không để bụng, phản ứng của đối phương cũng là hợp tình hợp lý.
"Cậu là Lăng Phàm sao? Tôi là Hứa Chung Hào." Hứa Chung Hào nói xong liền đưa một tay về phía Lăng Phàm.
"Cháu chào chú Hứa, chúc chú buổi chiều tốt lành. Cháu là Lăng Phàm, học sinh lớp 8/221 trường trung học Đức Dục." Lăng Phàm không kiêu ngạo không tự ti, đưa tay ra bắt tay Hứa Chung Hào.
"221 sao? Đuôi là 1 thì là học sinh lớp chọn rồi. Chàng trai trẻ tuổi trẻ tài cao đấy!" Khóe mắt Hứa Chung Hào bất giác giật một cái, ánh mắt sắc bén nhìn Lăng Phàm đánh giá.
"Chú Hứa quá khen rồi ạ, chỉ là may mắn thành tích tốt một chút thôi." Lăng Phàm thực sự không cảm thấy áp lực gì, cậu đâu phải trẻ ranh mới ra đời, mặc dù vẻ ngoài trông khá giống.
"Đã vậy thì tôi cũng sẵn lòng tin cậu một lần, cậu theo tôi vào nhà trước đi." Hứa Chung Hào dẫn Lăng Phàm đi xuyên qua đám vệ sĩ vào trong. Hai vệ sĩ không đi theo mà chỉ đứng lặng lẽ bên ngoài.
Hứa Chung Hào cũng là nhân vật có máu mặt trong giới kinh doanh thành phố Kim Vân, thậm chí trong tỉnh cũng có số má. Đối với ngôi trường trung học lừng danh của thành phố này, ông vẫn có nghe danh.
Con mình học cấp hai không vào được trường này luôn là điều tiếc nuối trong lòng ông. Bình thường ra ngoài so con cái với bạn bè, ông luôn cảm thấy thua kém một chút. Tuy rằng hiện tại con gái ông đang học ở một trường quý tộc rất nổi tiếng, lại gần nhà, nhưng lý do không vào được trường Đức Dục là vì thành tích của con gái ông thực sự không tốt. Hứa Chung Hào cũng hết cách, đâu thể đi thi hộ con gái được?
Cho nên một người hiếu thắng như Hứa Chung Hào không hề hài lòng, quyết định ngay từ lớp 7 phải tìm cho con gái một giáo viên giỏi.
Tìm thầy giỏi phụ đạo, có thành tích rồi thì lên cấp ba ông sẽ nghĩ cách, kiểu gì cũng có cơ hội vào được.
Nhìn Lăng Phàm đi phía sau, Hứa Chung Hào không khỏi suy tính: Cứ cho thằng nhóc này dạy thử một buổi xem sao, nếu đúng là học sinh lớp chọn trong lời đồn thì chắc chắn phải có chút bản lĩnh.
Khác với những phụ huynh bình thường, Hứa Chung Hào có tìm hiểu qua về lớp chọn của Đức Dục, biết rằng những người vào được đó đều là "hàng thật giá thật", thành tích và nhân phẩm không có vài phần bản lĩnh thì đừng hòng mơ tưởng.
Ông chủ Hứa tự thấy mình không thiếu tiền, hồi trước muốn chạy chọt vào lớp nâng cao còn không được, nói gì đến lớp chọn. Cũng may là con cái đám bạn ông cũng chẳng có mấy đứa vào được lớp nâng cao.
Thành tích đúng là nỗi đau chí mạng mà! Hứa Chung Hào đã hơn một lần suy nghĩ về vấn đề này.
Trong lúc đầu óc Hứa Chung Hào đang quay cuồng với đủ thứ suy nghĩ linh tinh, Lăng Phàm tranh thủ liếc nhìn cách bài trí bên trong. Mặc dù cậu dốt đặc cán mai về nội thất, nhưng phản ứng đầu tiên vẫn là: "Vãi chưởng, nhà này giàu ghê."
Lăng Phàm cảm giác bán cả thân mình đi có khi cũng chẳng mua nổi bộ ghế sô pha và cái bàn trà trước mắt này.
"Lăng Phàm, cậu ngồi đợi một lát, tôi gọi điện bảo Yên Nhiên về. À đúng rồi, đối tượng cậu phụ đạo là con gái tôi, Hứa Yên Nhiên, đang học lớp 7."
"Cháu biết rồi ạ, thưa chú Hứa."
Hứa Chung Hào vừa định ra ngoài gọi điện thoại, dường như nhớ ra điều gì đó, lại quay người lại.
"Lăng Phàm, tôi hy vọng cậu thể hiện cho tốt. Tính cách con gái tôi hơi không được ngoan ngoãn cho lắm, có thể sẽ gây ra không ít rắc rối. Đương nhiên, nếu buổi dạy thử hai bên đều hài lòng, thì lương bổng dễ nói chuyện thôi, tiền không là vấn đề." Hứa Chung Hào nói xong, vẻ mặt trông như đang bị táo bón.
Á đù, mình thích mấy ông chủ kiểu này ghê. Sếp có thiếu con nuôi không ạ?
Đương nhiên, Lăng Phàm không thể nào nói toẹt suy nghĩ trong lòng mình ra được.
"Chú Hứa cứ yên tâm, đây không phải lần đầu cháu đi dạy đâu ạ." Lăng Phàm tự tin trả lời.
"Tốt, tôi thích người trẻ có sự tự tin." Hứa Chung Hào bỏ lại câu này rồi đi ra ngoài gọi điện thoại.
Một lát sau, Lăng Phàm nghe thấy tiếng nói chuyện của Hứa Chung Hào, nói gì thì không nghe rõ, nhưng cảm xúc có vẻ hơi kích động.
"Không phải là đang cãi nhau với con gái đấy chứ?" Lăng Phàm suy đoán một chút, nhưng cũng không nghĩ nhiều, đây không phải chuyện cậu nên quan tâm.
Nhàn rỗi không có việc gì làm, Lăng Phàm mở bảng thuộc tính của mình ra xem, phát hiện cột thuộc tính Mị lực vốn đang màu xám nay đã sáng lên được bảy tám phần.
Chuyện này là sao đây? Lăng Phàm xoa cằm bắt đầu suy tư.
Chẳng lẽ hôm nay mọi chuyện thuận lợi như vậy là có liên quan đến việc chỉ số Mị lực sáng lên sao?
Chưa đợi Lăng Phàm kịp nghĩ sâu xa, Hứa Chung Hào đã đẩy cửa bước vào.
"Lăng Phàm, cậu chịu khó đợi một lát nhé. Yên Nhiên đang đi chơi với bạn bên ngoài, vừa bị tôi gọi điện bắt về rồi."
"Tôi đã nói trước với con bé về việc chiều nay rồi, nhưng nó vẫn chứng nào tật nấy không chịu nghe." Dường như sợ Lăng Phàm hiểu lầm, Hứa Chung Hào bồi thêm một câu.
"Không sao đâu chú Hứa, cháu đợi một lát là được ạ." Lăng Phàm cũng không vội, hôm nay cậu cũng chẳng còn việc gì khác.
Lúc này, người giúp việc nhà họ Hứa bưng hai ly trà đặt trước mặt Lăng Phàm và Hứa Chung Hào.
"Tôi đã cho người đi đón Yên Nhiên rồi, chắc tầm nửa tiếng nữa là về tới, lát nữa tôi quay lại sau." Hứa Chung Hào nói xong, bưng ly trà đi lên lầu.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
