Những Khoảng Khắc Thoáng Qua Trên Hành Trình Của Setsuna

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

380 1508

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

(Đang ra)

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

Vô Thượng Tà

Lưu Khổng đột nhiên phát hiện ra, nàng hoa khôi vốn nổi tiếng lạnh lùng trong truyền thuyết... hình như chính là cô bạn gái yêu qua mạng của mình!

67 91

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

127 108

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

658 2291

Tập 05: Cựu Anh hùng thứ 68 và Bữa tiệc mùa hè - Mở Đầu

Trong ánh sáng lờ mờ, tôi rót cho mình một ly.

Việc này đã trở thành một lệ thường để cho thời gian trôi qua.

Tiếng mưa rơi trong đêm dường như lúc nào cũng thấm đẫm vào tâm can. Càng lắng nghe âm thanh ấy vang vọng trong tĩnh lặng của màn đêm, nó càng khơi lên một điều gì đó đã được chôn sâu trong tôi.

Ký ức…

Ký ức về người bạn mà tôi đã cùng chu du qua thế giới đầy biến động này.

Ký ức về người vợ đã dạy cho tôi niềm vui khi yêu và được yêu.

Ký ức về đứa con trai đã ngước nhìn tôi và quả quyết rằng "một ngày nào đó sẽ mạnh mẽ như Bố".

Ký ức về cây sương lam, loài cây đã cắm rễ sâu để bảo vệ quê hương tôi.

Tôi nghĩ về đêm mưa ấy, khi những giọt nước nảy lên trên lá của cây sương lam.

Tôi đã vuốt tóc con trai, khi thằng bé say ngủ với nụ cười trên môi.

Nhưng giờ tôi chẳng còn nhớ được cảm giác đó nữa rồi.

Vợ tôi đã ôm tôi rồi lặng lẽ quay đi. Tôi có thể thấy đôi vai nàng run lên khe khẽ.

Dưới tán cây sương lam, tôi đã gạt tay bạn mình ra và từ bỏ vương quốc.

Tôi chưa bao giờ hối hận về điều đó. Đó là việc đúng đắn tôi phải làm. Là một điều cần thiết.

Vậy mà… tôi không thể không ao ước.

Tôi mơ được một lần nữa đặt chân lên quê hương, được một lần nữa trò chuyện với bạn mình, được một lần nữa mỉm cười cùng vợ.

Tôi mơ được vuốt tóc con trai thêm một lần nữa.

Và tôi mơ về những giây phút cuối cùng của mình, khi tôi sẽ lên đường đến Miền Nước trong vòng tay của những người thương mến.

Dù biết rằng một vài giấc mơ trong số đó sẽ không bao giờ thành hiện thực, tôi vẫn ước mình có thể níu giữ lấy dù chỉ một mảnh vỡ của chúng.

Nhưng dường như tôi sẽ cứ thế này mà héo tàn trong cô độc.

Mang trong lòng những cảm xúc mâu thuẫn ấy, tôi tự tạo khoảng cách với mọi người.

Không một ai biết tôi đã đổi tên và đang sống ẩn dật ở nơi này.

Tôi không có lấy một người bạn thân thiết nào ở vương quốc này, đó là lý do tôi chọn nơi đây làm điểm khởi hành đến Miền Nước.

Bạn đồng hành duy nhất của tôi là sự chấp nhận và nỗi cô đơn.

Và rồi giữa cơn mưa ấy, một chàng trai trẻ với đôi mắt màu tím và một đứa trẻ thú nhân có đôi mắt lấp lánh cùng một màu đã tìm đến tôi.