Những gì đang chờ đợi khi tôi, người vừa được giải thoát khỏi mê hoặc...

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11003

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Tập 03: Kết cục bi thương của cô gái làng quê - Chương 01: Con đã về

Cỗ xe ngựa dừng lại trước lối vào làng. Bước xuống xe, trước mắt tôi là cảnh sắc thân thuộc ngày nào.

Nước mắt cứ thế tuôn rơi.

……Tôi đã luôn khao khát được trở về. Trở về ngôi làng này, trở về quê hương của tôi. Tôi đã vô cùng mong mỏi được gặp lại Alto, bố mẹ, và tất cả mọi người trong làng.

Những cảm xúc kìm nén bấy lâu nay bỗng trào dâng. Hương thơm quen thuộc của quê nhà mà tôi đã sống mười mấy năm qua phảng phất đâu đây.

"Vậy thì, chúng tôi xin phép trở về Vương đô."

"Vâng, tôi cảm ơn mọi người rất nhiều!!"

Tôi cúi đầu cảm ơn những hiệp sĩ đã hộ tống tôi về làng, họ đáp lễ rồi quay ngựa trở về con đường cũ. Sau khi tiễn họ khuất bóng, tôi hít một hơi thật sâu và bước vào trong làng.

"...Con đã về."

Thì thầm khe khẽ, tôi cảm nhận rõ ràng mình đã thực sự trở về. Dù trải qua bao nhiêu khó khăn, tôi đã trở về nhà.

***

Tôi đi dạo một vòng quanh làng nhưng chẳng thấy ai. Lẽ ra mọi người đã được báo trước về sự trở về của tôi rồi cơ mà, họ đã đi đâu hết cả vậy?

"À, hay là... mọi người đang ở chỗ trưởng làng?"

Tôi chợt nhớ ra mỗi khi có sự kiện quan trọng, mọi người thường tụ tập ở nhà trưởng làng. Có khi nào... họ đang chuẩn bị điều gì đó cho tôi không nhỉ?

Họ biết tôi đã bị ma quỷ mê hoặc và lợi dụng. Với tấm lòng nhân hậu của mình, chắc hẳn họ đang chuẩn bị điều gì đó để động viên tôi.

Nghĩ đến đây, lòng tôi cảm thấy ấm áp lạ thường. Quả thực, nơi này chính là nhà của tôi. Tôi cảm nhận điều đó bằng cả trái tim.

"Mình muốn gặp lại mọi người sớm quá."

Tâm trạng u ám bỗng nở hoa, một tia sáng le lói trong tôi. Có lẽ đó chính là tia hi vọng.

Tôi đến nhà trưởng làng, đúng như dự đoán, tất cả dân làng đều đang tụ tập ở đó. Họ đang đứng trước cửa nhà và trò chuyện rôm rả.

Chắc hẳn họ đang nói về việc tôi trở về từ Vương đô. Đúng là mọi người đều rất tốt bụng.

Tiếc là tôi không thấy Alto và bố mẹ đâu, nhưng những người ở đây đều là những gương mặt quen thuộc.

Vì tôi cũng mới rời làng chưa lâu nên điều này cũng dễ hiểu thôi. Bà cụ hay cùng tôi uống trà, cô bạn thân hay hỏi chuyện tôi và Alto... Nhìn thấy mọi người, tôi cảm thấy vừa thân quen vừa vui mừng.

Họ vẫn chờ đợi tôi dù tôi đã gây ra bao chuyện tồi tệ. Sao tôi có thể không hạnh phúc cho được.

Cố kìm nén những giọt nước mắt chực trào, tôi cất tiếng gọi:

"Mọi người ơi!"

Cả làng ngạc nhiên quay lại nhìn tôi. Có biết bao điều tôi muốn xin lỗi, muốn chia sẻ.

Nhưng điều đầu tiên tôi muốn nói là—

"Con đã về... Con đã trở về rồi."

Tôi không chắc mình có cười tươi được không. Và rồi tôi lại bật khóc.

Cuối cùng, tôi đã có thể nói những lời này với mọi người.