Những gì đang chờ đợi khi tôi, người vừa được giải thoát khỏi mê hoặc...

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

534 18675

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

(Đang ra)

Góc Nhìn của Kẻ Toàn Tri

고속도루

Và mười năm sau, cả thế giới này cũng sẽ diệt vong.

133 1033

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành Gigachad mà các phản diện ám ảnh

주딱

Đừng có hắc hóa chỉ vì một ảo ảnh do chính các người tưởng tượng ra chứ...

75 192

Monster Girl Doctor

(Đang ra)

Monster Girl Doctor

Origuchi Yoshino

Tại thành phố Lindworm, nơi quái vật và con người cùng chung sống với nhau, bác sĩ Glenn điều hành một phòng khám y tế dành cho các quái vật cùng với cô trợ lý Lamia của mình, Sapphee. Dù là nhận được

85 565

Tôi lỡ nói với một mỹ nữ đang định nhảy từ sân thượng rằng ‘trước khi chết hãy lấy đi sự trong trắng của tôi đi’… và cô ấy đồng ý!?

(Đang ra)

Tôi lỡ nói với một mỹ nữ đang định nhảy từ sân thượng rằng ‘trước khi chết hãy lấy đi sự trong trắng của tôi đi’… và cô ấy đồng ý!?

Rindo

Một câu chuyện romcom tuổi trẻ xoay quanh việc “tốt nghiệp đời trai” với mỹ nữ số một trường, cứu cô ấy khỏi nạn bắt nạt, và cả hai cùng cố gắng thoát khỏi kiếp cô đơn để tận hưởng cuộc sống học đường

110 305

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

(Đang ra)

Tiểu Thư Phù Thủy Không Muốn Trở Thành Ca Sĩ

青空乐章

Một truyền thuyết mới đang dần mở ra, và câu chuyện của chúng ta cũng sẽ bắt đầu từ đây…

82 1174

Tập 03: Kết cục bi thương của cô gái làng quê - Chương 01: Con đã về

Cỗ xe ngựa dừng lại trước lối vào làng. Bước xuống xe, trước mắt tôi là cảnh sắc thân thuộc ngày nào.

Nước mắt cứ thế tuôn rơi.

……Tôi đã luôn khao khát được trở về. Trở về ngôi làng này, trở về quê hương của tôi. Tôi đã vô cùng mong mỏi được gặp lại Alto, bố mẹ, và tất cả mọi người trong làng.

Những cảm xúc kìm nén bấy lâu nay bỗng trào dâng. Hương thơm quen thuộc của quê nhà mà tôi đã sống mười mấy năm qua phảng phất đâu đây.

"Vậy thì, chúng tôi xin phép trở về Vương đô."

"Vâng, tôi cảm ơn mọi người rất nhiều!!"

Tôi cúi đầu cảm ơn những hiệp sĩ đã hộ tống tôi về làng, họ đáp lễ rồi quay ngựa trở về con đường cũ. Sau khi tiễn họ khuất bóng, tôi hít một hơi thật sâu và bước vào trong làng.

"...Con đã về."

Thì thầm khe khẽ, tôi cảm nhận rõ ràng mình đã thực sự trở về. Dù trải qua bao nhiêu khó khăn, tôi đã trở về nhà.

***

Tôi đi dạo một vòng quanh làng nhưng chẳng thấy ai. Lẽ ra mọi người đã được báo trước về sự trở về của tôi rồi cơ mà, họ đã đi đâu hết cả vậy?

"À, hay là... mọi người đang ở chỗ trưởng làng?"

Tôi chợt nhớ ra mỗi khi có sự kiện quan trọng, mọi người thường tụ tập ở nhà trưởng làng. Có khi nào... họ đang chuẩn bị điều gì đó cho tôi không nhỉ?

Họ biết tôi đã bị ma quỷ mê hoặc và lợi dụng. Với tấm lòng nhân hậu của mình, chắc hẳn họ đang chuẩn bị điều gì đó để động viên tôi.

Nghĩ đến đây, lòng tôi cảm thấy ấm áp lạ thường. Quả thực, nơi này chính là nhà của tôi. Tôi cảm nhận điều đó bằng cả trái tim.

"Mình muốn gặp lại mọi người sớm quá."

Tâm trạng u ám bỗng nở hoa, một tia sáng le lói trong tôi. Có lẽ đó chính là tia hi vọng.

Tôi đến nhà trưởng làng, đúng như dự đoán, tất cả dân làng đều đang tụ tập ở đó. Họ đang đứng trước cửa nhà và trò chuyện rôm rả.

Chắc hẳn họ đang nói về việc tôi trở về từ Vương đô. Đúng là mọi người đều rất tốt bụng.

Tiếc là tôi không thấy Alto và bố mẹ đâu, nhưng những người ở đây đều là những gương mặt quen thuộc.

Vì tôi cũng mới rời làng chưa lâu nên điều này cũng dễ hiểu thôi. Bà cụ hay cùng tôi uống trà, cô bạn thân hay hỏi chuyện tôi và Alto... Nhìn thấy mọi người, tôi cảm thấy vừa thân quen vừa vui mừng.

Họ vẫn chờ đợi tôi dù tôi đã gây ra bao chuyện tồi tệ. Sao tôi có thể không hạnh phúc cho được.

Cố kìm nén những giọt nước mắt chực trào, tôi cất tiếng gọi:

"Mọi người ơi!"

Cả làng ngạc nhiên quay lại nhìn tôi. Có biết bao điều tôi muốn xin lỗi, muốn chia sẻ.

Nhưng điều đầu tiên tôi muốn nói là—

"Con đã về... Con đã trở về rồi."

Tôi không chắc mình có cười tươi được không. Và rồi tôi lại bật khóc.

Cuối cùng, tôi đã có thể nói những lời này với mọi người.