Những cô vợ khác chủng tộc của tôi không thể hòa thuận với nhau

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 12

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 104

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Chính truyện - Chương 37: Vang danh (3)

Chương 37: Vang danh (3)

Chương 37: Vang danh (3)

Gibson Blackwood gần đây đã không còn lo lắng nhiều như trước nữa.

Nhiều thứ trong lãnh thổ của ông đang dần phục hồi lại như trước kia.

Khu rừng kia, nơi từng bị bọn quái vật và pháp thuật tàn phá cũng đã và đang dần khôi phục lại vẻ ban đầu của nó.

Người dân nơi đây, có một thời gian họ đã dường như mất hết hy vọng và phó mạc cho số phận định đoạt, cuối cùng bắt đầu đứng lên để tiếp tục sống tiếp. Tiếng khóc than từng vang vọng khắp nơi này cũng dần nhường chỗ cho những tiếng cười đồng thanh như bài hòa ca.

Ngày hôm nay có được là nhờ sự hy sinh của Xích Hỏa và Ner.

Ông tiếp tục công việc của mình để lãnh thổ phát triển thịnh vượng, mong rằng con gái ông vẫn khỏe mạnh.

-Thịch, thịch.

'Thưa cha, con đây.'

Một giọng nói có phần gấp gáp vọng lại từ bên ngoài.

Gibson gật đầu, cho phép người con cả của mình, là Gidon, tiến vào phòng.

"Vào đi."

Gidon nói với Gibson ngay khi anh ta vừa tiến vào phòng.

"Chúng ta có khách."

"Khách ư?"

Gibson trong một thoáng tự hỏi phải chăng ông đã quên mất một điều gì đó trong kế hoạch làm việc của ông dạo gần đây.

Dẫu vậy, dù ông có vắt óc suy nghĩ như nào đi nữa cũng chẳng thể nghĩ ra ai là người đến vào lúc này.

"Là ai đã yêu cầu gặp ta?"

"Là gia tộc Celebrien. Hiện tại họ với binh sĩ của ta đang ở biên giới lãnh thổ Blackwood."

Nhờ duy trì được mối quan hệ ngoại giao suôn sẻ với gia đình Celebrien, Gibson không cảm thấy lo lắng trước sự xuất hiện đột ngột của họ.

Nhưng thứ khiến ông băn khoăn lại là thứ gì đã khiến họ đường đột đến lãnh thổ của ông.

Suốt nhiều ngày liền chiềm đắm trong công việc của gia tộc, ông cũng chẳng có tăm hơi đâu mà để tâm đến các gia tộc khác.

...Tuy vậy, ông có một linh cảm. Gia tộc Celebrien đang hành động một cách quyết đoán và hấp tấp như vậy có lẽ là do họ cũng đang đối mặt với một vấn đề tương tự Blackwood.

Gibson gật đầu và nói với Gidon.

"Mời họ vào."

Gidon gật đầu đáp lại.

.....

Một lát sau, Gibson quan sát những tiên nhân khi họ tiến vào trang viên của ông.

Đối lập với những tiên nhân điển hình của tộc Celebrien, vốn luôn tỏ vẻ nghiêm trang và cao thượng, lần này họ có vẻ khác.

Họ trông khá vội vã, thậm chí còn làm mất đi vẻ điềm tĩnh thường thấy trên khuôn mặt của mình.

Không có những cỗ xe hoành tráng, cứ như là họ đã gấp rút tiến đến nơi này, và đoàn người tùy tùng đầy tớ cũng chẳng thấy đâu.

Thay vào đó, Ascal Celebrien, tộc trưởng của gia tộc Celebrien, xuất hiện trên lưng ngựa với chỉ vài người hộ tống. Tướng người cao, gầy với khuôn mặt trông trẻ trung và điển trai. Mặc dù đã hàng trăm tuổi, Ascal lại trông trẻ trung hơn Gibson, quả thật là một điều bất ngờ.

Gidon, người hộ tống đoàn tiên nhân, xuống ngựa trước rồi dẫn Ascal đến chỗ Gibson.

Với một cái chạm nhẹ lên vầng tráng, Ascal cúi đầu chào.

"Gia chủ Blackwood."

Gibson, với sự tôn trọng dành cho màn chào hỏi theo phong tục của sói nhân, chớp mắt vài cái rồi đáp lại cử chỉ đó.

"Trưởng lão, điều gì mang ngài đến đây..."

"..."

Trước những lời nói đó, Ascal Celebrien nghiến răng.

Đối với Gibson mà nói, đây là lần đầu tiên Gibson nhìn thấy biểu cảm như thế tự vị trưởng tiên tộc này

Cũng đã có không ít năm kinh nghiệm đường đời, Gibson không thể không có chút sự ngạc nhiên.

"...Chúng ta có thể thảo luận vấn đề này bên trong chứ?"

Ascal hỏi. Khi thấy Ascal đánh mất đi sự kiêu ngạo của mình, Gibson lập tức hiểu được ngay sự quan trọng của vấn đề. Và ông cũng phần nào mường tượng ra được nguyên nhân cho chuyện đó vì ông cũng đã ở trong tình cảnh tương tự vậy mới đây thôi. Ông gật đầu.

****

Khi chỉ còn lại hai người trong căn phòng, Ascal thở dài.

Gibson, với sự tôn trọng dành cho vị khách, mời trà rồi hỏi.

"Có chuyện gì thế?"

Gibson đã biết Ascal từ lúc ông được sinh ra. Cha của ông, và thậm chí ông nội của ông, cũng được cho là có quen biết với Ascal.

Mặc cho vị thế hiện tại của ông là gì, Gibson vẫn dành một sự tôn trọng sâu sắc cho Ascal, bắt nguồn từ các mối liên kết được thành lập qua nhiều thế hệ.

Ascal trông như một nhà hiền nhân già nhưng khôn khéo đối với Gibson. Và khi một nhà hiền nhân bộc lộ những biểu cảm của ông với vẻ nghiêm trọng như vậy, Gibson chỉ không thể không cảm thấy có chút tò mò.

"Gibson. Lãnh thổ của bọn ta không còn chống đỡ được trước đợt tấn công như vũ bão của bọn quái vật được nữa rồi."

Trong môi trường riêng tư này, Ascal nói với giọng tự nhiên hơn là trang trọng. Gibson không bận tâm điều đó. Ascal đã gọi ông là Gibson từ khi ông còn là một đứa trẻ, vậy nên cuộc nói chuyện trang trọng sẽ có phần ngượng nghịu và không thoải mái.

"Tạm thời, bọn ta vẫn giữ được phòng tuyến... nhưng bọn ta cần một giải pháp. Chẳng mấy chốc mọi thứ có thể sẽ tan tành mây khói. Một khi điều đó xảy ra... cây Thế Giới cũng sẽ nằm trong tầm ngắm của bọn quái vật."

Cây Thế Giới...

Nghe đến đó, Gibson gật đầu.

Đối với tinh tộc, cây Thế Giới cũng linh thiêng như là năm vị thần mà họ sùng bái.

Họ tin rằng nếu mà cây thế giới chết đi, cả thế giới cũng không thoát khỏi số phận tương tự.

"Bọn ta cần sự giúp đỡ. Vậy nên con có thể nào điều vài người lính Blackwood được không? Ta đảm bảo với con, ân huệ này sẽ không bị lãng quên, qua cả trăm năm cũng không."

Nếu chỉ là một sự việc tầm thường nào khác, Ascal ắt hẳn đã nói đến sự cần thiết để chung tay bảo vệ cây Thế Giới. Nhưng khi thấy lão yêu tinh này kiềm lại những lời như vậy, Gibson nhận ra rằng ông ta đang rất cẩn trọng trong việc lựa lời để nói.

Ông không áp đặt niềm tin của mình lên người khác, điều đó làm sự tuyệt vọng của ông càng thêm rõ ràng.

"..."

Mọi thứ đang diễn ra đúng như Gibson đã dự đoán, nhưng làm sao để hồi đáp lại lời thỉnh cầu này vẫn là một quyết định vô cùng khó xử đối với ông.

Vì không có dòng tộc nào danh giá và quyền quý như tinh tộc, do vậy Gibson cũng có phần muốn giúp Ascal.

Nhưng Blackwood cũng đã sức cùng lực kiệt.

Mới vài tuần trước, họ còn họ phải dốc sức mà đấu tranh trước sự công kích dữ dội của bọn quái vật.

Không nhờ sự hi sinh của Ner, họ cũng chẳng sống được tới ngày hôm nay.

Trước sự im lặng của Gibson, Ascal thở dài.

"...Ta hiểu rồi."

Gibson nói như để thanh minh.

"...Trưởng lão, con thật sự muốn giúp. Nhưng mà cũng khó cho chúng con vì tụi con chỉ mới thoát khỏi sự công kích của lũ quái vật mới đây thôi."

"Sự công kích của lũ quái vật ư?"

Với sự tăng lên nhanh chóng các cuộc tấn công do quái vật gây ra, sự trao đổi thông tin cũng trở nên trì trệ. Gibson nghĩ rằng Ascal đã biết chuyện những con quái vật xâm lấn Blackwood, nhưng khi ông nhận ra Ascal không biết chuyện ấy, ông nói thêm.

"Gia tộc Blackwood đã phải hứng chịu vô số các đợt tấn công mãnh liệt từ lũ quái vật. Trưởng lão không thấy rừng cây bị tàn phá trên đường đến đây sao?"

"Ta thấy, nhưng mà..."

"Blackwood đã ở trên bờ vực bị tuyệt diệt. Nếu mà không có một chút may mắn... có lẽ hôm nay con đã không ở đây để tiếp chuyện với trưởng lão."

"...Tình thế của con có lẽ cũng không khá khẩm hơn ta là bao. Ta hiểu. Ta xin lỗi vì đã không nhận ra sớm hơn."

"Không cần phải xin lỗi. Chúng ta ai cũng đang trong thế khó mà."

Một khoảng lặng bao trùm lấy căn phòng, Ascal hít một hơi và đặt ra một câu hỏi. Gibson cũng đã đoán được câu hỏi đó là gì.

"...Thế nhưng con đã làm cách nào để xoay xở thoát được tình thế hiểm nghèo đó?"

"Con đã thuê một nhóm lính đánh thuê nhân tộc."

"...À. Một nhóm lính đánh thuê nhân tộc."

Ascal thở dài thất vọng trước sự thật mà Gibson tiết lộ.

Gibson hỏi về nguyên do cho cái thở dài ấy.

"Tại sao ngài lại thở dài?"

"...Bọn ta không có đủ điều kiện để mướn lính đánh thuê. Cho đến thời điểm hiện tại, chưa có nhóm nào chấp nhận yêu cầu của bọn ta."

Gibson nói thêm một vài chi tiết về tình thế của Blackwood.

"Chúng con cũng không có gì nhiều để thuê nhóm lính đánh thuê cả."

"...?"

"...Cuối cùng, con đã phải trả tro họ một người con gái của chính con."

"Nhóm lính đánh thuê ấy lấy người làm thù lao?"

"Vâng."

Ascal bị sự thật này lay động, ông mím chặt môi mình đến mức chỉ còn một đường kẻ nhỏ.

"...Đúng là một cái giá rất lớn. Không, ta cho rằng đó là một sự may mắn vì nó đã cứu sống lãnh thổ của con."

"..."

"Vậy con đã lựa chọn đứa con gái nào?"

"Ner. Đứa con gái nhỏ nhất."

"...Ner, đúng không nhỉ? Là đứa trẻ chơi thân với Arwin ấy hả?"

"Vâng."

Gibson nể phục Ascal cái khả năng ghi nhớ một chi tiết nhỏ đến vậy. Cùng lúc đó, ông nhớ đến Ner và nở nụ cười. Tuy vậy, những cái thở dài của Ascal lại càng nặng nề hơn với mỗi chi tiết được tiết lộ.

Một lần nữa, Gibson lại nêu lên thắc mắc về cái thở dài.

"Trưởng lão?"

"A, xin thứ lỗi. Ta thở dài nhiều quá nhỉ."

"Không hề gì. Con hiểu mà. Con cũng đã ở trong tình cảnh đó chẳng bao lâu trước."

Ascal nhăn mặt, nói.

"...Điều làm ta lo nhất là việc bọn nó là con người. Bọn ta cũng đã chuẩn bị để chấp nhận hi sinh, nhưng mà liệu ta có thấy được thành quả xứng đáng với sự hi sinh đó không thì... điều đó vẫn còn đáng để suy ngẫm."

"Ý ngài đang nói đến đội lính đánh thuê đó?"

"... Đúng thế đó."

"Nếu là về năng lực của bọn họ..."

Gibson suy ngẫm một lúc, rồi hét lên về phía cánh cửa.

"Gidon! Con ở đó chứ!"

Lời hồi đáp đến tức thì.

- 'Con đây'

"Vào đây một lúc ta bảo!"

Ngay lập tức, cảnh cửa mở ra và Gidon bước vào.

Anh đón chào Ascal theo cách riêng của mình.

"Gidon đây đã chiến đấu vai kề vai với nhóm lính đánh thuê đó. Sẽ chính xác hơn nếu để nó miêu tả năng lực của họ."

Ascal gật đầu và hướng sự chú ý của ông về Gidon.

"Gidon, con có thể nào nói ta biết thêm về nhóm lính đánh thuê đó không?"

Gidon khựng lại một chút, chớp mắt như đang cố gắng nhớ lại thứ gì đó.

Chẳng bao lâu sau, anh đáp với giọng chắc chắn.

"Có thể nói không chút nghi ngờ gì, họ có tổ chức và được huấn luyện tốt hơn bất kì đội nhóm đánh thuê nào mà con từng thấy. Đây là điều mà trưởng lão sẽ lập tức nhận ra ngay khoảng khắc trưởng lão thấy họ."

"Có tổ chức cũng chả có ý nghĩa gì. Ta đang hỏi về năng lực của họ. Họ có khả năng bảo vệ cây Thế Giới không?"

"..."

Gidon chìm trong im lặng, ánh nhìn của anh trong một khắc di chuyển về phía cha anh. Khi Gibson gật đầu, Gidon thở một hơi dài. Và rồi, anh ta bắt đầu nói, cẩn thận lựa từng lời một.

"...Người phó đội trưởng của đội lính đánh thuê đó..."

"Phó đội trưởng?"

"Người đàn ông lấy đi người em gái của con, và cũng là người dẫn dắt đội lính đánh thuê đó."

Gidon cứ vòng vo làm Ascal trở nên mất kiên nhẫn. Ông chỉ muốn biết liệu ông có thể tin tưởng họ hay không. Thứ ông cần là Gidon cho ông một câu trả lời đúng trọng tâm.

"Cứ nói ta-"

"-Hắn là một con quái vật."

Nhưng Gidon cắt ngang, giọng thì thâm nhưng tràn đầy nỗi kính sợ, như một đứa trẻ nói chuyện ma.

"Con chưa từng thấy ai chiến đấu như hắn ta cả. Cách hắn di chuyển..."

Ascal nhìn Gidon, người con trai cả của gia tộc Blackwood. Ascal hiểu rằng lời ca ngợi đó có ý nghĩa như thế nào. Gidon, một chiến binh nổi tiếng của sói nhân tộc, lại đánh giá cao phó đội trưởng là một con người của đội lính đánh thuê...

"...Con chưa từng gặp tướng quân Gale, chiến binh dũng mãnh nhất của long nhân tộc, nhưng... con tin rằng người phó đội trưởng này có thể sở hữu năng lực ngang tầm vị tướng quân đó."

Ascal khịt mũi, ông thấy lời khẳng định này có chút đặc biệt.

"...Không có ai mạnh bằng Gale. Ta có thể chắc chắn điều đó sau khi đã sống hàng thế kỉ. Kể cả người Anh Hùng được dạy bởi Gale. Đừng dùng tên của Gale một cách tùy tiện như vậy."

"...Có thể điều đó là đúng. Nhưng mà thành tích chinh phạt của người phó đội trưởng đó đã gần chạm đến con số 200."

"Gì cơ?"

"Từ những gì mà con chứng kiến được về kĩ năng của anh ta, con tin điều đó. Nếu trưởng lão đang tìm một nhóm lính đánh thuê có năng lực xử lí cùng lúc vài con quái đầu đàn, con tiến cử họ."

Sau câu nói ấy của Gidon cả căn phòng chìm trong yên lặng. Ascal trông như đang chìm trong suy nghĩ, đứng như trời trồng một lúc lâu. Cuối cùng, giọng của ông một lần nữa vang vọng khắp gian phòng, mạnh mẽ và cương quyết.

"...Ta có vẻ cũng chẳng còn lựa chọn nào khác. Tên nhóm lính đánh thuê này là gì?"

"Họ được gọi với cái tên Xích Hỏa. Căn cứ của họ ở Stockpin."

Ascal gật đầu rồi xoay người để rời đi, sự cấp bách của ông trông vô cùng hiển nhiên.

"Cám ơn, Gibson. Và cả con nữa, Gidon."

Gibson đứng dậy khỏi chỗ ngồi và nói.

"Mong sao mọi chuyện sẽ nhanh chóng được giải quyết ổn thỏa."

****

Mới chớp mắt cái thôi mà hai tuần lễ đã trôi qua rồi.

Ner và tôi ngày qua ngày đang dần hiểu nhau hơn.

Cả hai vẫn còn giữ khoảng cách nhất định với nhau. Để mà thật sự trở thành một cặp vợ chồng thực thụ thì vẫn còn cả một quãng đường dài phía trước.

Nhưng mà giờ đây thì hai đứa có thể thoải mái mà cười đùa với nhau mà không phải lo nghĩ gì nhiều rồi.

Dần dà, tôi khám phá ra được nhiều nét quyến rũ của Ner.

Và khi cô trở nên thoải mái hơn bên cạnh tôi, cô bắt đầu để lộ ra con người thật của mình.

"Ner. Anh về rồi đây."

Ner chạy lại cạnh tôi lúc tôi trở về sau khi luyện tập.

"Berg! Em đã nói với anh bao nhiêu lần là phải xả giẻ qua nước sạch sau khi xài xong rồi?"

Chứng kiến cảnh tượng quý cô quyền quý này nổi điên lên chỉ vì chuyện giặt giũ đã trở thành một chuyện thường ngày.

Nếu như là người khác thì không có gì để bàn rồi, cơ mà nếu đó là Ner thì nghĩ kiểu gì cũng sẽ thấy hài hài.

"Anh để đó để lát nữa xài mà."

"Giẻ bẩn thế này sao mà anh xài được nữa. Thật là..."

"Em không thể nào chào đón anh trước được sao?"

Tôi cằn nhằn, tập cả buổi trời cũng mệt lắm chứ.

"..."

Chỉ có như vậy, Ner mới chớp mắt, xoay đầu sang rồi nói.

"...Anh về rồi?"

Tôi cười rồi đưa món đồ ăn vặt mà tôi giấu sau lưng.

Khi thấy nó, tai Ner giật giật, đuôi vẫy qua lại trong sự mong đợi.

"Hử...? Berg, cái này có phải...?"

"Bánh mật ong. Anh nhớ là em từng nói em thích món này. Một người làm rồi tặng anh đó."

Phần bánh được gói gọn gàng trong một cái hộp nhỏ.

Mắt Ner, tràn ngập sự mong đợi, nhìn tôi chớp chớp, và cô ngập ngừng tiến lại chỗ tôi.

"...Cho em đấy à? Anh chắc là mình không muốn ăn chứ?"

"Anh không thích đồ ngọt cho lắm."

"Ô... thật à? Anh không muốn cắn thử một miếng sao?"

Cái kiểu nói lịch thiệp ấy của Ner. Chỉ cần nhìn vào biểu cảm lo âu của cô về câu trả lời mà tôi sắp đưa ra, tôi đây biết tổng cả rồi...

Thấy cô cứ lấp lửng mãi như vậy, tôi đành bước tới.

Tôi đặt món đồ ăn vặt lên cái bàn gần đấy, tuyên bố, "Không, của em hết."

Chiếc đuôi của cô tiếp tục hân hoan mà vẩy qua lại khi nghe tôi nói.

Thấy được điều này, tôi mới hiểu tại sao sói nhân họ thường giấu chiếc đuôi của họ đi khi ngồi xuống.

Sẽ khá là phiền toái nếu mà tâm trạng của họ lại dễ dàng bị nhìn thấu nhỉ. Nhưng mà giờ điều đó đối với tôi lại khá là thú vị.

Tôi đi lấy cái nĩa gỗ trong nhà bếp rồi đặt nó bên cạnh cái bánh.

Ner đã ngồi xuống và kiên nhẫn chờ đợi từ lúc nào không hay.

"...Cám ơn anh." Cô thì thầm khi tôi đưa cô cái nĩa.

Tôi đáp lại bằng một nụ cười ấm áp.

Và rồi, ngồi đối diện với cô, tôi bắt đầu tận hưởng cảnh Ner ngồi thưởng thức cái bánh.

"...Lần này em tha cho anh vụ cái giẻ đó."

Ner tinh nghịch nhắc lại chuyện lúc nãy. Tiếng cười thầm của tôi vang khắp phòng.

Thấy tôi đáp lại câu đùa của mình, Ner tươi cười và tiếp tục thưởng thức cái bánh.

Cả hai cũng không gặp phải trở ngại gì kể từ lúc kết hôn đến nay.

Vấn đề chỉ xuất hiện khi chúng tôi ở một mình.

Đó là khi những suy nghĩ của tôi trở nên hỗn loạn.

Tôi nghĩ rằng Ner cũng phải chịu tình cảnh tương tự như vậy.

Gần đây, cô đã bắt đầu thở dài nhiều hơn khi tôi không để ý.

Có một vài lần, tôi bắt gặp cô thở dài vu vơ khi đi bộ quanh căn nhà. Những ngày gần đây, nhịp thở của cô cũng trở nên nặng nề hơn trước khi cô chìm vào giấc ngủ.

Tôi cũng phần nào hiểu được lý do tại sao.

Cô đang phải chiến đấu theo cách riêng của cô.

Bên cạnh sự thật rằng cô đã cưới một người mà cô không yêu, Stockpin là một ngôi làng của loài người.

Một nơi gần như khác biệt hoàn toàn với nơi mà cô từng sống.

Là một người thuộc giới quý tộc, cô có tiêu chuẩn sống khác.

Tôi cũng nhận ra rằng cô không có việc gì để làm để xua tan đi sự buồn chán của cô.

Về phần mình, tôi còn có việc luyện tập, gặp mặt các thành viên tổ đội, bạn bè thì cũng nhiều vô số. Nhưng Ner lại bị gò bó trong nhà suốt ngày.

Cô có vẻ như chỉ tươi cười được một chút khi có tôi ở bên cạnh.

Tôi không biết được cô có bao nhiêu nỗi phiền muộn mà cô vẫn chưa chia sẻ với tôi.

Tôi cảm thấy sự tội lỗi day dứt khi cô có thể đang kìm nén mối bất bình của mình, nhưng đồng thời tôi cũng cảm thấy biết ơn sự kiên nhẫn của cô.

Tuy vậy, tôi không chắc liệu cô sẽ thay đổi như thế nào trong tương lai.

Tôi có cảm tưởng như tôi đang đứng nhìn một ngọn núi lửa sắp phun trào.

Tôi hy vọng rằng sự bùng nổ cảm xúc tất yếu của cô ấy vẫn sẽ nằm trong tầm kiểm soát của mình.

Tôi cũng chẳng mong rằng cuộc hôn nhân của chúng tôi sẽ được thuận buồm xuôi gió hay gì cả.

Không sớm thì muộn chúng tôi cũng sẽ đối mặt với những rắc rối mà thôi.

Do sự khác biệt về văn hóa, rồi sẽ có một lúc nào đó mà tôi sẽ phải bắt cô làm một điều gì đó mà cô không muốn.

"...Ngon không."

"Có chứ."

Nhưng ít ra thì hôm nay, cả hai có thể cùng nhau san sẻ nụ cười này cho nhau.

Có lẽ tôi cần phải tìm một giải pháp để ổn định cuộc sống hôn nhân cho cả hai.

Tôi phải nghĩ cách để đến gần với cô hơn, và học cách trân quý lẫn nhau.

Đó là mới là ý nghĩa thực sự của việc trở thành một cặp vợ chồng.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!