Những cô nàng Yandere xinh đẹp quyền lực cứ khăng khăng muốn bao nuôi tôi, mà còn đòi tiến xa hơn nữa!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

234 1492

Sói và Giấy da: Tân Sói và Gia vị

(Đang ra)

Sói và Giấy da: Tân Sói và Gia vị

Hasekura Isuna

Đây là câu chuyện về Sói và Giấy da – chuyến phiêu lưu của hai người, một hành trình rồi sẽ làm thay đổi cả thế giới!

32 689

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

110 262

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

338 1133

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

1590 5860

Cô Em Gái Kế Chẳng Hề Nói Chuyện Lại Là Bạn Game Online Đã Cùng Tôi Làm Những Trò Con Bò Suốt Bao Năm

(Đang ra)

Cô Em Gái Kế Chẳng Hề Nói Chuyện Lại Là Bạn Game Online Đã Cùng Tôi Làm Những Trò Con Bò Suốt Bao Năm

Hibariyu

Sống chung dưới một mái nhà với một cô gái xinh đẹp, và một chàng trai đang ở tuổi mới lớn của thời trung học — một câu chuyện hài lãng mạn ngọt ngào đến tan chảy bắt đầu!

104 309

Web Novel - Chương 49: Vắng mặt

◆◇◆◇◆

“──Ủa, Sorakaze vẫn chưa tới trường à?”

Hiyose Akari, vừa đặt mông xuống ghế sau khi đến trường, đã buột miệng nói câu đầu tiên như thế.

“Thường thì giờ này cậu ấy đã có mặt ở trường rồi chứ nhỉ… Hay là, ngủ quên chăng?”

Nói ra rồi, nhưng Akari lập tức nghĩ lại. Với một Sorakaze như thế, ngủ quên là chuyện khó mà xảy ra.

Nhân tiện, nhớ lại dáng vẻ của Sorakaze gần đây…

“Nhưng mà, dạo này tuy không đến mức như lúc thi giữa kỳ trước, nhưng trông cậu ấy có vẻ mệt mỏi. Hay là… khả năng ngủ quên cũng không phải không có nhỉ?”

Tuy nhiên, ngay cả hồi thi giữa kỳ trước, Sorakaze cũng chẳng hề ngủ quên. Vậy nên, Akari kết luận rằng khả năng cậu ấy ngủ quên là cực kỳ thấp.

Vậy thì…

“Hay là cậu ấy đã đến trường rồi, nhưng đang ở chỗ khác nhỉ?”

Nếu đúng như vậy, thì với tư cách là trung tâm của lớp, Akari vốn có cả tá bạn nữ để trò chuyện. Bình thường, trước giờ điểm danh buổi sáng, cô nàng hoàn toàn có thể tán gẫu với đám bạn đó. Nhưng đối với Akari, khoảng thời gian sáng sớm nói chuyện với Sorakaze là khoảnh khắc đặc biệt, chỉ thuộc về riêng cô. Hơn nữa, cô thực sự rất muốn trò chuyện với cậu ấy, đến mức chẳng ai có thể thay thế được.

“…Còn một chút thời gian, hay là đi tìm cậu ấy nhỉ──!?”

Buột miệng nói ra, Akari bất giác giật mình vì chính lời mình vừa thốt. Cô lắc đầu nguầy nguậy, mặt đỏ bừng, thì thào với âm lượng chỉ đủ để tự nghe:

“Không không, làm vậy thì điên quá! Chẳng khác nào tự hét lên rằng tui mê Sorakaze đến mức nào đâu…!”

Dẫu vậy, Akari vẫn không thể quên vụ việc trong tủ quần áo hôm nọ──

“Có gì đó… chạm vào dưới này thì phải…”

“Dưới…? Trong tủ quần áo mà có thứ gì chạm từ dưới lên á──!?”

Từ sau vụ đó, Akari càng ý thức rõ hơn về phần “đàn ông” của Sorakaze – thứ mà cô không có. Nhìn cơ thể mình, cô cảm nhận được niềm vui, niềm hạnh phúc khi biết cậu ấy đã phản ứng như thế. Và chính vì vậy, Akari càng ngày càng để tâm đến Sorakaze với tư cách là một người khác giới, mãnh liệt hơn bao giờ hết.

“…Sorakaze.”

Đang mải suy nghĩ, chẳng mấy chốc đã đến giờ điểm danh buổi sáng. Giáo viên chủ nhiệm bước vào lớp. Akari liếc sang ghế bên cạnh, thấy chỗ của Sorakaze vẫn trống không, lòng thoáng chút thắc mắc. Nhưng khi giáo viên bắt đầu lên tiếng, cô tạm thời quay về phía trước.

“Giờ điểm danh buổi sáng bắt đầu. Trước tiên, tôi xin thông báo──hôm nay, Ritsu-kun vì lý do sức khỏe nên sẽ vắng mặt.”

“…Hả?”

Sorakaze, vì sức khỏe không tốt mà vắng mặt.

Câu nói ấy, đối với Akari, như một cú sốc khiến cô chỉ muốn tin rằng mình đã nghe nhầm. Cô khẽ thốt lên một tiếng bối rối, nhưng giáo viên chủ nhiệm vẫn tiếp tục:

“Vì vậy, nếu có phần làm việc nhóm, các em hãy xin ý kiến từ giáo viên khi cần. Tiếp theo──”

“Khoan đã ạ!”

Akari bất giác đứng bật dậy, lớn tiếng ngắt lời. Cô tiếp tục, giọng đầy lo lắng:

“Sorakaze bị ốm, cụ thể là thế nào ạ? Sức khỏe cậu ấy ra sao?”

“Tôi chưa nắm rõ chi tiết, nhưng nghe nói là do làm việc quá sức, hiện tại cậu ấy bị sốt, dù chưa đến mức sốt cao.”

“…”

Nghe đến đây, Akari như sụp xuống ghế, đầu gối run rẩy. Giáo viên chủ nhiệm tiếp tục buổi điểm danh, nhưng mọi âm thanh đều trở thành tiếng vo ve trong tai cô. Không một lời nào lọt vào đầu.

Sorakaze, vì làm việc quá sức mà đổ bệnh.

Nghe được tin ấy, Akari bắt đầu nhớ lại những điều mình từng nói với cậu ấy──

“Tớ vì Sorakaze mà sẵn sàng làm bất cứ điều gì, bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu… Không, phải là tớ muốn làm cho cậu ấy! Nên dù có xấu hổ, nếu chỉ cần cho cậu ấy xem ngực thôi mà có thể khiến Sorakaze bớt mệt mỏi dù chỉ một chút, tớ sẵn sàng cho cậu ấy xem bao nhiêu lần cũng được! Thật ra, tớ còn muốn lo cho cả cuộc sống của cậu ấy, toàn bộ, toàn bộ luôn!”

“Nếu đến lúc cậu thực sự không chịu nổi nữa, hãy nói với tớ, được không? Bất cứ điều gì Sorakaze cần, tớ cũng sẽ làm cho cậu.”

Nhớ lại những lời đó, Akari──

“Xin lỗi, xin lỗi cậu, Sorakaze. Tớ nói thế mà chẳng làm được gì cho cậu cả… Nhưng từ giờ sẽ khác.”

Dẫu bị cảm giác bất lực giày vò, Akari vẫn tự nhủ rằng từ nay, cô sẽ làm bất cứ điều gì vì Sorakaze. Với quyết tâm mạnh mẽ hơn bao giờ hết, cô thề thốt:

“Tớ nhất định sẽ──”

◆◇◆◇◆

“…”

Lần nữa tỉnh lại, tôi chậm rãi mở mắt.

Trong tầm nhìn, gương mặt dịu dàng của An-chan hiện lên.

“An… Bây giờ là mấy giờ rồi?”

“Gần trưa rồi, anh.”

“Trưa… Vậy à. Xin lỗi vì để em chăm sóc lâu thế.”

“Không cần xin lỗi đâu. Em làm vì em muốn mà.”

An-chan nói vậy, rồi lấy chiếc khăn ướt đặt trên trán tôi xuống. Cô bé tiếp tục, giọng nhẹ nhàng:

“Onii-chan, em muốn lau người cho anh… Nên, em cởi đồ anh ra được không?”