Những cô nàng Yandere xinh đẹp quyền lực cứ khăng khăng muốn bao nuôi tôi, mà còn đòi tiến xa hơn nữa!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

653 4228

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

568 4863

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

387 1795

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

(Đang ra)

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

Bu Luofeng

Chỉ là cô đặc biệt giỏi trong việc dập tắt hiểm nguy ngay trước khi nó kịp bắt đầu.

33 79

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

491 3620

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

145 3095

Web Novel - Chương 05: Cách nói lời cảm ơn

“—Xong rồi! Sorakaze đúng là thiên tài!”

Thời gian gần đây, kỳ thi giữa kỳ đang đến gần.

Như thường lệ, vào giờ nghỉ giải lao, tôi đang ở trong lớp dạy học cho Hinase. Bỗng dưng, cô nàng hét toáng lên như vừa phát hiện ra châu Mỹ.

“Tự cậu giải được mà,” tôi đáp, giọng tỉnh bơ.

“Thì đúng là vậy, nhưng tôi chỉ giải được là nhờ Sorakaze giải thích siêu dễ hiểu thôi! Thế nên, cảm ơn nha!” 

Hinase nở nụ cười tươi rói, nhìn tôi với vẻ biết ơn rực rỡ như ánh nắng ban mai.

“Được rồi, tôi nhận lời cảm ơn đó. Nhưng mà, Hinase này, cậu tiếp thu nhanh hơn cậu nghĩ nhiều đấy. Nhờ thế tôi cũng đỡ khổ.”

“Hả? tôi học nhanh á? Lần đầu tiên có người khen tôi thế đó!!” Hinase tròn mắt, như thể vừa nghe tin mình trúng số.

“Thật à? Ít nhất thì tôi thấy thế,” tôi đáp, không chút do dự.

Nghe tôi nói thẳng lòng mình, Hinase ngẩn ra một chút, rồi thì thào, giọng nhỏ xíu: 

“Vậy hả… Chắc tại Sorakaze dạy, nên tôi tập trung hơn bao giờ hết.”

“Hinase?” 

Giọng cô nàng nhỏ quá, tôi chỉ nghe loáng thoáng cái tên mình, nên gọi lại với dấu chấm hỏi to đùng. Hinase giật bắn, vội xua tay rối rít: 

“Kh-không có gì đâu! Mà này, dạy tôi học thế này có làm cậu mệt không? Có thấy phiền không?”

“Không sao. Dạo này tôi cũng giảm bớt việc làm thêm một chút rồi,” tôi đáp. 

Thật ra, trong lòng tôi chẳng muốn giảm tẹo nào. Nhưng khi cả đám, kể cả Hinase, lo lắng cho tôi đến mức ấy, thì tôi đành phải bớt lại chút đỉnh.

“Ừ, giờ nhìn cậu đúng là có vẻ… tươi hơn một tẹo,” Hinase gật gù, rồi chăm chú nhìn tôi như thể đang soi tranh nghệ thuật. Sau một thoáng, cô nàng tiếp: 

“Nhưng mà, nhìn kỹ thì cậu vẫn kiểu… mặt mệt mỏi, đúng không?”

“…Ừ, chắc vậy,” tôi thừa nhận.

Như đã nói, tôi chỉ giảm làm thêm một chút xíu. Làm nhiều thì mệt nhiều, giảm ít thì đỡ mệt ít. Đơn giản thế thôi. 

Kể từ cái ngày Hinase và cả đám tuyên bố muốn “hỗ trợ cuộc sống” của tôi, tôi đã cố tình che giấu sự mệt mỏi trước mặt họ, kiểu như giả vờ mình ổn để họ đỡ lo. Nhưng mà, xem ra che giấu thế này không dễ như tôi tưởng.

“Giống như cậu đang giúp tôi học, tôi cũng muốn làm gì đó để giúp cậu,” Hinase nói, giọng đầy quyết tâm. “Chỉ cần ở bên cậu, vui vẻ thế này, tôi đã thấy ổn rồi. Nói chuyện với Hinase rực rỡ như cậu là cách thư giãn tuyệt vời với tôi.”

“Hả!? T-thật hả? …Ehehe,” Hinase đỏ mặt, nở nụ cười ngượng ngùng, trông đáng yêu như chú cún con.

“Nhưng mà, nói chuyện với cậu không chỉ vui với tôi, mà còn… à không, ý là—DÙ SAO THÌ!!” 

Vừa nãy còn đỏ mặt cười e thẹn, giờ Hinase bỗng hét lên, giọng đầy khí thế. …Hôm nay cảm xúc của nhỏ này đúng là lên xuống như tàu lượn siêu tốc. Tôi còn đang ngẫm nghĩ thì Hinase tiếp tục, giọng nghiêm túc:

“tôi muốn làm gì đó để cảm ơn cậu… kiểu như giúp cậu xua tan mệt mỏi, làm cậu thư giãn ấy!”

“Thư giãn, hả…” tôi lẩm bẩm.

Với tôi, chỉ cần ở bên Hinase thế này là đủ. Nhưng xem ra cô nàng không chịu để yên thế đâu.

“Nghĩa là, có cách nào cảm ơn cậu thật tốt không nhỉ? Chẳng hạn, sau kỳ thi giữa kỳ, cậu có muốn đến xem tôi chụp ảnh mẫu không? …Mà không, chắc cái đó chẳng giúp cậu thư giãn, nên không tính là cảm ơn được, nhỉ?”

Chụp ảnh mẫu của Hinase – cô nàng hot girl được cả đám con trai mê mẩn. Nếu là người khác, chắc họ sẽ mừng đến mức tiêu hao cả đống năng lượng vì phấn khích. Nhưng tôi thì không phải tuýp đó, nên chắc chẳng thấy thư giãn gì.

“…Thật ra, tôi không cần cậu làm gì đặc biệt đâu—”

“Đợi đã, đợi đã! Để tôi nghĩ ra cách cảm ơn thật sự giúp cậu thư giãn!” Hinase cắt ngang, giọng hùng hổ.

“…Được rồi,” tôi đành nhún vai, im lặng chờ.

Nhưng mà, làm gì có cách nào đơn giản để xua tan mệt mỏi của tôi chứ… Tôi vừa nghĩ thế thì—Hinase thốt ra một câu khiến tôi suýt sặc:

“Nghĩ ra rồi! cậu là con trai, đúng không? Có hứng thú với… ngực không? Nếu cậu thích, tôi có thể… cảm ơn bằng cách cho cậu xem ngực tôi, thấy sao?”