Những cô nàng Yandere xinh đẹp quyền lực cứ khăng khăng muốn bao nuôi tôi, mà còn đòi tiến xa hơn nữa!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

653 4228

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

568 4863

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

387 1795

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

(Đang ra)

Cẩm nang Speedrun của cô phù thủy

Bu Luofeng

Chỉ là cô đặc biệt giỏi trong việc dập tắt hiểm nguy ngay trước khi nó kịp bắt đầu.

33 79

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

(Đang ra)

Sống sót trong trò chơi với tư cách một Barbarian

Yung Joon-Kang

Trong căn phòng tối nơi anh ấy biến mất, chiếc máy tính mất nguồn điện đột nhiên tiếp tục chạy, những dòng chữ lại lần nữa xuất hiện trên màn hình điều khiển...

491 3620

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

145 3095

Web Novel - Chương 16: Phòng của Hiiragi

“Ôi, con gái…!? T-Tớ, tớ đâu có nhìn Hiiragi theo kiểu đó đâu mà!”

Tôi lắp bắp đáp lại, tim đập thình thịch vì câu nói bất ngờ ấy.

Hiiragi, thoáng chốc, dường như hơi nhíu mày.

Nhưng ngay lập tức, cô ấy trở lại với vẻ mặt bình thản thường ngày và nói:

“…Đùa thôi. Tớ chỉ trêu cậu tí tẹo.”

“Cậu đúng là vẫn thích những trò đùa làm tim tớ muốn ngừng đập mà…” 

Cứ thế, cả hai vừa trò chuyện vừa bước đi, khoảng mười lăm phút sau thì đến nơi.

Trước mặt tôi là một tòa chung cư – nhà của Hiiragi.

“Chung cư xịn ghê ha.”

“Ừ, nghe bảo mới xây gần đây. Thiết bị hiện đại, mà quan trọng là cách âm siêu tốt, làm gì trong nhà cũng chẳng ai ngoài kia nghe thấy đâu.”

“Nghe phê đấy.”

Tôi sống trong một căn nhà riêng, nên chẳng hiểu cảm giác ở chung cư thế nào. Nhưng chắc chắn, nếu hàng xóm trên dưới hay bên cạnh mà ồn ào thì đúng là ác mộng. Cách âm tốt thế này chắc chắn xóa tan cái phiền đó. Mà với Hiiragi, một pro gamer, hẳn là cần một nơi yên tĩnh để tập trung tối đa vào game.

Nghĩ thế, tôi bước vào sảnh chính, cùng Hiiragi lên thang máy. Đến tầng năm, cả hai dừng lại.

Và rồi—

“Đây nè.”

Hiiragi dừng trước một cánh cửa, lên tiếng.

Cô ấy mở khóa, đẩy cửa, rồi ra hiệu cho tôi bước vào.

“X-Xin phép làm phiền…”

Lần đầu tiên đặt chân vào nhà một cô gái.

Tim tôi đập thình thịch vì hồi hộp, nhưng vẫn cố giữ phép lịch sự, nói to câu “xin phép” trước khi bước qua ngưỡng cửa. Ngay khoảnh khắc ấy, một mùi hương hoa dịu nhẹ thoảng qua mũi tôi.

“…”

Tôi thực sự đang ở trong nhà một cô gái, đúng không?

Mùi hương đó khiến tôi cảm nhận rõ rệt điều ấy.

Hiiragi, đã vào trong, đóng cửa lại và nói:

“Lên nhà đi. Tớ dẫn cậu vào phòng tớ.”

“À, ừ.”

Vẫn còn căng thẳng, tôi gật đầu, để Hiiragi dẫn lối. Nhà cô ấy… khác hoàn toàn với nhà tôi. Nội thất đơn giản, tông màu trung tính, toát lên vẻ hiện đại và điềm tĩnh. Đúng chất Hiiragi thật.

Rồi cô ấy dừng lại trước một căn phòng. Mở cửa, Hiiragi ra hiệu mời tôi vào.

“!?”

Tôi suýt bật ra tiếng kinh ngạc.

Căn phòng rộng rãi, rèm cửa kéo kín. Giường, bàn thấp, vài món nội thất khác được sắp xếp gọn gàng. Nhưng thứ khiến tôi choáng váng là góc bàn trước ghế gaming: ba màn hình cỡ bự, được gắn trên giá đỡ, lơ lửng đầy chất công nghệ. Bàn phím, chuột, và cả đống thiết bị lạ lẫm khác được sắp xếp ngăn nắp. Mắt tôi như bị hút chặt vào đó.

“Ôi trời, bàn này đúng chuẩn pro gamer luôn… Mà, ba màn hình á? Cậu dùng hết nổi thật hả?”

“Ừ. Ban đầu tớ nghĩ hai màn là đủ, nhưng giờ thì thấy ba màn đúng là chân ái.”

Với tôi, dùng hai màn hình thôi đã là chuyện không tưởng, huống chi ba. Nhưng với một pro gamer như Hiiragi, chắc đây chỉ là chuyện thường ngày ở huyện.

“…Hử?”

Bỗng, giữa góc bàn siêu công nghệ ấy, tôi phát hiện một thứ… lạc quẻ.

“Cái này… thú nhồi bông?”

Bên cạnh bàn phím là một chú chó nhồi bông, được đặt như thể lúc nào cũng sẵn sàng để ngắm. Tôi cúi xuống, tò mò nhìn, không hiểu sao thứ này lại xuất hiện ở đây. Hiiragi lên tiếng:

“À, cái đó hả? Tớ tình cờ thấy nó hồi trước. Mặt nó giống cậu, Sorakaze, nên tớ mua luôn.”

“Giống… tớ?”

Nghe vậy, tôi nhìn kỹ lại chú chó nhồi bông, cố tìm điểm tương đồng.

“…”

Ừm, nói sao nhỉ… Nếu để ý kỹ, đúng là có vài nét na ná thật.

“Sao cậu lại đặt con thú nhồi bông giống tớ ở chỗ mà lúc chơi game cũng nhìn thấy được thế này?”

“!?”

Tôi vừa hỏi vừa quay lại nhìn Hiiragi. Và… cô ấy, má đỏ ửng, ngượng ngùng, há miệng định nói gì đó nhưng không thốt nên lời.

Tôi thề, đây là lần đầu tiên tôi thấy Hiiragi như thế này.