Nhỏ thật ra là em gái kế. ~ Thảo nào gần đây tôi và đứa em kế mới lại thân thiết quá thể~

Truyện tương tự

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

(Hoàn thành)

Vấn Đề Nan Giải Khi Tán Đổ Công Chúa Của Trường

Kawaisan

Khi đang cố gắng bảo vệ bí mật và thực hiện kế hoạch, Yuuma bất ngờ nhận ra mình đã bị cuốn vào một trận chiến tình cảm đầy hỗn loạn…

84 1741

Junior High School DxD

(Đang ra)

Junior High School DxD

Shinonome Rippu

*Các sự kiện trong vol 1 Junior High diễn ra sau vol 10 chính truyện.

16 769

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Chuyến Tàu Sinh Tồn: Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

30 6

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

(Đang ra)

Nào loài người, hãy chấp nhận thử thách "Leo Trường" này đi! ~Game thủ chinh phục Ngôi trường biến dị với vũ khí trong tay~

罠和 ノワナ

Mỗi khi cuộc chinh phục tiến triển, bầu không khí của mê cung trường học này lại thay đổi một cách kỳ lạ. Song chỉ thị của AI vẫn không đổi: Leo lên đỉnh ngôi trường - hay nói cách khác, 'chấp nhận th

1 2

Tập 02 - Chương 2: Sự thật là, hóa ra em gái kế của tôi muốn thay đổi...

Chương 2: Sự thật là, hóa ra em gái kế của tôi muốn thay đổi...

Thứ hai ngày 4 tháng 10.

Chiều hôm đó sau giờ học, mỗi lớp đều thảo luận xem sẽ làm gì cho lễ hội trường.

“Thế nhé, chốt lại là lớp chúng ta sẽ làm tiệm cà phê cosplay.”

Chỉ mất chừng ba mươi phút để chúng tôi thống nhất về cả thành viên ban điều hành lẫn sự kiện.

Cái chủ đề về cửa hàng mô phỏng này, tuy là mấy đứa nổi bật trong lớp tự ý quyết định, nhưng Kousei và tôi đều không có ý kiến phản đối gì.

“Quán cà phê cosplay à…” tôi buột miệng nói với Kousei, như thể chỉ đang nghĩ vu vơ.

“Hửm?”

“Mày trông không mấy hứng thú nhỉ?”

“Đúng thật.” Kousei đáp gọn. “Vậy… về nhà thôi—”

Kousei đứng dậy và xách cặp lên vai, nhưng—

“À, Ueda-kun, đợi tớ với!”

Cô gái vừa gọi Kouei là Hoshino, một thành viên của ban điều hành lễ hội.

Tôi không nhớ tên riêng của cô ấy, nhưng cổ là kiểu người vừa tươi tắn, vừa chín chắn, đồng thời cũng có kha khá bạn bè thuộc nhóm học sinh nổi bật.

Tôi từng thấy Hoshino cố bắt chuyện với Kousei trước đây, và cũng ngờ ngợ ra được cảm xúc của cô ấy.

“Gì?” Kousei nhìn Hoshino với cái thái độ khó ở thường ngày của hắn. Chà, cậu ta như thế thì lại quá quen rồi, nhưng nhẹ giọng đi không được hả trời?

“Umm… về phần cosplay quán cà phê ấy, mình đang băn khoăn không biết Ueda-kun sẽ chọn kiểu nào.”

“Chả liên quan gì đến tôi hết.”

“Nhưng, cậu biết mà, nếu chúng ta thuê trang phục từ cửa hàng thì cần phải ưu tiên—”

Kousei măc kệ Hoshino đang nói mà hướng thẳng về phía cửa,

“A, chờ đã, Ueda-kun!”

Hoshino thẩn thờ nhìn vào cánh cửa mà Kousei vừa rời đi, nét mặt cô ấy lộ rõ vẻ buồn bã.

Tôi cảm thấy khá đáng tiếc cho cô ấy, nhưng phải chịu thôi. Sau cùng là do Kousei cả mà.

Bây giờ còn tốt hơn bình thường ở chỗ cậu ta chịu nán lại lắng nghe chút ít, nên đúng ra là đừng nên kỳ vọng nhiều hơn mà.

Trong lúc tôi đang cố bắt kịp Kousei, tôi bị gọi lại. “Này bạn Majima.”

“Ừm, sao nào?”

“Cậu thân với Ueda-kun lắm đúng không? Tớ thường thấy hai người bọn cậu trò chuyện.”

“Đại loại vậy? Bọn tớ quen nhau lâu lắm rồi.”

“Vậy, tớ muốn chuyển lời…” Hoshina xoa xoa hai tay trước ngực. “Cậu muốn hỏi ý kiến Kousei về loại trang phục cosplay đúng không?”

“Ừm… Nếu được, phiền cậu hỏi giúp tớ nhé…?”

“Ok, tớ sẽ thử, nhưng tớ nghĩ cậu ta không quan tâm đâu.”

“Cái ‘không liên quan’ đúng là khó nhằn thật…”

“Mà, Hoshino-san cứ tự quyết định đi. À, tớ cũng không có ý tưởng nào cả, chắc Kousei cũng vậy thôi.”

“Tớ hiểu rồi. Tớ sẽ suy nghĩ sau.”

“Ừm. Cảm ơn nhé.”

Tôi rời khỏi phòng học, cùng một tiếng thở dài.

***

Ở cổng trường, tôi gặp lại Kousei và chúng tôi ở đó chờ Akira và Hinata.

Chúng tôi đã đợi được mười phút rồi–chắc là lớp của mấy em ấy vẫn chưa chốt được sẽ phải làm gì.

Trong lúc Kousei và tôi đang lười biếng tán gẫu, tôi cuối cùng cũng thấy Akira và Hinata đang đi về phía này.

“Xin lỗi vì đã để mấy anh chờ!” Hinata cúi đầu xin lỗi.

“À, không đâu—”

“Em ra trễ vãi,” Kousei càu nhàu.

“Nhưng kết thúc buổi họp xong thì ai đó trong câu lạc bộ kịch giữ em lại—”

Khoảnh khắc đó, thật khó để không thấy cái nhăn mặt của Kousei.

“Ể câu lac bô kịch à?” Tôi vội vàng tiếp tục câu chuyện

“Vâng. Là về buổi diễn trong lễ hôi trường, họ đang gặp khó khăn do thiếu người, thế là cuối cùng em đồng ý giúp.

“Anh hiểu rồi. Vậy bọn họ định diễn cái gì?”

“‘Romeo và Juliet’ ạ”

“Ooh. Em thì sao, Hinata-chan? Giúp kiểu đại loại là dựng sân khấu hay gì?”

“Không ạ, thật ra thì… em sẽ đóng vai Juliet.”

“Ừm, Juliet à… Khoan, ể!? Đó là nữ chính mà!”

“Ahaha, chà… Chuyện là em cũng từ chối rồi, vì em thậm chí còn không có trong câu lạc bộ mà. Nhưng họ nói là chỉ lần này thôi, nên…”

Hinata cũng có trong câu lạc bộ kịch hồi sơ trung, và cái cậu lạc bộ ấy cũng khá nghiêm túc—không chỉ dừng lại ở các buổi diễn trong trường hay địa phương, mà thậm chí còn từng đạt giải ở các cuộc thi toàn quốc.

Có lẽ ai đó trong câu lạc bộ kịch đã biết chuyện này, đã để mắt đến em ấy và ngỏ lời mời. Dù vậy, cảm giác để lại trong tôi vẫn có chút gì đó hơi kỳ lạ.

“Không thể từ chối à?”

“Vâng… vậy có ổn không, Onii-chan?” Quả nhiên, Hinata lén liếc nhìn mặt Kousei.

“…Cũng chả liên quan gì đến anh, đúng không?”

“À thì, chắc vậy, nhưng mà…”

“Dù sao thì, về nhà thôi—”

“À, đợi đã, Onii-chan!”

Chúng tôi chạy theo lưng Kousei khi cậu ấy bước đi. Dạo gần đây, chúng tôi luôn phải chịu sự áp đặt từ Kousei, nhưng có lẽ thực ra, chính chúng tôi mới là những người đang kéo cậu ấy đi.

***

Sau khi tạm biệt anh em nhà Ueda, Akira và tôi lên tàu. Lúc này vẫn là trước giờ cao điểm, khoang tàu vẫn còn trống, nên chúng tôi có thể kiếm được chỗ ngồi và ngồi cạnh nhau.

Một khi Akira nhận ra không có nhiều người xung quanh, em ấy dần chuyển từ “chế độ mèo mượn” sang “chế độ ở nhà”.

Một khoảng ngắn sau khi khởi hành, Akira đột nhiên lên tiếng.

“Aniki, về chuyện tụi mình vừa nói lúc nãy…”

“Chuyện gì em?”

“Về việc Hinata-chan giúp câu lạc bộ kịch ấy.”

“À, cái đó hả. Sao nào?”

“Hinata-chan hỏi ý kiến Ueda-senpai để làm gì vậy ạ?”

“A, do là—” Kousei không biểu tôi phải giữ bí mật, nên chắc sẽ ổn thôi nếu tôi kể với Akira.

“Kousei đã từng là diễn viên nhí. Hồi đó cậu ta cũng nổi tiếng lắm.”

“Ể!? Vậy ạ?”

“Ừm, đó là từ hồi mẫu giáo hay tiểu học lận”

“Còn giờ thì sao? Sao anh ấy dừng lại rồi?”

“Nghe chừng cậu ấy có ký ức không mấy tốt đẹp về chuyện đó.”

“Không mấy tốt đẹp…?”

“Chịu, ai biết được… Chắc có nhiều thứ đã xảy ra—”. Hồi cấp hai, Kousei đã một lần nói với tôi là cậu ta có “những ký ức tồi tệ”. Cậu ta không nói đó là gì, và tôi cũng không hỏi.

“Ờm, anh không biết Kousei có còn bận tâm hay không, nhưng có lẽ Hinata-chan đã lo rằng việc nhắc lại sẽ khơi gợi những ký ức không hay của cậu ấy.”

“Hmm… Nhưng nó có kì lạ quá không? Hinata-chan đã từng ở trong câu lạc bộ kịch lúc sơ trung rồi đúng không ạ?”

“Hửm? Đúng rồi.”

“Đã vậy Hinata-chan còn phải hỏi Ueda-senpai rằng có ổn không nếu cậu ấy tham gia đề làm gì kia chứ? “

Giờ em ấy nhắc đến nó thì tôi cũng thấy không hợp lí. Yeah, đã khá trễ cho việc đó rồi. Nếu Hinata-chan lo cho quá khứ của Kousei, thì hẳn là em ấy đã không vào câu lạc bộ kịch hồi sơ trung rồi.

Và giờ ẻm cũng không cần phải hỏi ý kiến Kousei.

“Nếu em tò mò, thì sao không hỏi trực tiếp Hinata-chan thay vì anh?”

“Cũng hợp lí, mà em thấy hơi ngại…” Akira lộ ra một vẻ mặt hơi phiền muộn.

Cũng giống như tôi và Kousei, bạn bè cũng có những ranh giới mà bạn không thể xâm phạm.

“Mà, Hinata-chan đóng vai Juliet à. Giờ anh lại lo về cái vai Romeo.”

“Ể? Sao lại vậy?”

“Dù sao thì em ấy cũng theo học cùng một trường diễn xuất với Kousei hồi đó, nên em ấy diễn giỏi lắm.”

“Ể? V-vậy à…?”

“Yeah, đó là lý do tại sao họ ngỏ lời Hinata-chan diễn vai Juliet. Với cả là ngoại hình của em ấy nữa, đúng không? Nếu bên Romeo là một đứa ất ơ nào đó, thì sẽ khá là khoai đấy, em cũng nghĩ vậy nhỉ?”

Nửa đùa nửa thật, tôi nói, “Giờ anh lại thấy tội cho tên nhân vật chính”, và rồi—

“Ugh… V-vâng… Bạn diễn của Hinata-chan sẽ chật vật lắm ha…” Mặt Akira tái lại khi em ấy đang mím chặt môi.

“Sao vậy, Akira? Em không biết Romeo là ai à?”

“Ưm, em…”

“Ể? Em làm sao cơ?”

“Em sẽ đóng vai Romeo…”

“…………..Huh?”

Trong một lúc, não tôi còn không kịp xử lí, nhưng khi nhận ra, tôi thấy mặt mình đã trở nên trắng bệch.

***

Đây là tình huống kiểu quái gì thế? Sau khi về nhà thay đồ, chúng tôi cuối cùng lại vào phòng tôi để nói về cái vai Romeo.

“Um, Akira, xác nhận chút nhé… Em thật sự đồng ý đóng Romeo à…?”

“V-vâng… Mọi chuyện cứ tự nhiên xảy đến…”

“Cứ tự nhiên xảy đến—” Đó hoàn toàn là đạn lạc thôi, phải không ?

“Họ cứ hỏi em liên tục thôi. Nói rằng nếu Hinata-chan là Juliet, Romeo nhất định phải là em…”

Ờ, họ cũng hiểu đó chứ—suy nghĩ ấy thoáng lướt qua đầu tôi—Không không không, tôi vội vàng rút lại.

Thật sự đúng là Akira có vẻ ngoài giống con trai và rất xinh đẹp.

Thực tế thì, lúc đầu tôi cũng đã nhầm em ấy là một mỹ nam, và em ấy cũng rất nổi tiếng với đám con gái. Hình như Akira đã nhận được rất nhiều lời tỏ tình từ các cô gái ở trường cũ em ấy.

Về khoản ngoại hình, trong học viện của chúng tôi, hai người duy nhất có khả năng sánh vai với Hinata là Akira, hoặc có lẽ là Kousei…

Vai diễn có thể phù hợp với họ hơn so với một người ngẫu nhiên nào đó—nhưng Akira lại có một vấn đề.

“Em sẽ lên sân khấu sao? Em có thật sự đứng diễn trước cả một đám đông được chứ?

“Tại vì em ngại khi có người khác ở gần?”

“Thật lòng thì, đúng đấy. Anh lo rằng liệu em có ổn với điều đó không.”

Tôi không thể hình dung ra được cái cảnh Akira dõng dạc trình diễn trên sân khấu trước lượng khán giả đông đảo.

Không phải tôi đang đánh giá thấp Akira, nhưng với tư cách là một người dành rất nhiều thời gian bên em ấy, tôi không thể không lo lắng về phần diễn xuất của ẻm.

“Akira, em có diễn kịch bao giờ chưa?”

“Um, không hề ạ…” Đau đầu rồi đây…

“Aniki, anh lo em sẽ gây rắc rối cho mọi người ạ?”

“Không, hơn cả thế nữa kìa, anh sợ rằng em sẽ thất bại và có một trải nghiệm không mấy tốt đẹp.” Nếu nó dẫn đến việc Akira gục ngã và buồn bã, tôi nên dừng em ấy lại tại đây.

Nhưng Akira lại nói, “Chính là vì thế.”

“Em muốn thay đổi cái tính nhút nhát này.”

“Eh?”

“Em biết mà. Mẹ, mọi người, và cả anh nữa, Aniki, ai cũng lo lắng vì em nhút nhát.”

“Ra vậy… Nếu thế thì đơn giản thôi. Akira, ngay cả bây giờ—”

“Chính vì thế nên em mới muốn làm!”

“Akira…”

Trong đôi mắt Akira hiện lên một ý chí kiên định. Giọng nói em ấy mạnh mẽ hơn thường ngày, và ánh nhìn nghiêm túc đó khiến tôi không thể nói tiếp.

“Em không muốn… mọi người phải lo cho em nữa đâu, Aniki.”

“Em biết không, lo lắng cho nhau cũng đâu có sao. Vì chúng ta là gia đình mà…”

“Không. Bởi vì là gia đình, nên em mới không muốn khiến mọi người phải lo lắng cho em.”

Nói đến đó, Akira cúi mặt xuống. “Nếu không có Hinata-chan, thì chắc em đã bị cô lập trong lớp rồi. Cho đến tận bây giờ, cậu ấy là người duy nhất em nói chuyện một cách thoải mái. Và để mọi người không lo cho em, Aniki, em muốn sửa được tính nhút nhát của mình và đi học như bao người bình thường.”

“Dù vậy thì… bắt đầu ngay với vai chính, em thật sự ổn chứ? Đó là vai chính đấy, em biết mà?”

Tôi thử lay chuyển quyết tâm của em ấy, nhưng em ấy chỉ đáp “Vâng” mà không hề dao động. Em ấy trông thật kiên định.

“Một vai nhỏ cũng ổn mà, đúng không? Không cần phải nhảy thẳng đến vai chính. Hơn nữa, các thành viên câu lạc bộ có đồng ý với điều đó không? Đề vai chính cho người ngoài—” Nói sao thì cũng quá liều lĩnh.

Ngay từ đầu, việc nhắm đến Hinata cho vai Juliet tôi đã thấy không ổn rồi. Huống chi là còn chủ động tiếp cận Akira và giao vai chính cho em ấy—Tôi thật sự không thể hiểu nổi.

Dù cho câu lạc bộ có chấp nhận đi nữa, thì cho dù là không tính đến tôi, người khác hẳn cũng sẽ thấy chuyện này rất kỳ quặc.

“Phía này mới là điều làm anh lo hơn. Câu lạc bộ kịch thật sự ổn chứ?”

“À thì… năm nay câu lạc bộ kịch mới được khôi phục lại.”

“Hả? Ý em là sao?”

“Thực ra thì—”

Tóm lại, lời Akira giải thích là thế này: Khi tôi vừa nhập học, thành viên tiền nhiệm của câu lạc bộ đều là học sinh năm ba cả rồi. Việc tuyển người không thuận lợi, nên không có ai năm hai hay năm nhất hết. Sau buổi biểu diễn ở lễ hội Kanon năm ngoái, họ bước vào thời gian ngưng hoạt động.

Nửa năm trôi qua, khi tôi vào năm hai, Hinata và mấy học sinh năm nhất khác nhập học. Trong đó có một cô gái nhiệt huyết tên là Nishiquama Kazusa, tuyên bố em ấy sẽ là hội trưởng mới, gom thành viên từ khối năm nhất, và bằng một cách thần kì nào đó mà hồi sinh được cái câu lạc bộ kịch này.

Dù vậy, mọi người ở đó đều là dân nghiệp dư, chỉ có mình Nishiyama là có kinh nghiệm diễn hồi cấp hai. Thực tế, họ rất ít tổ chức hoạt động câu lạc bộ, và năm nay thì cũng chưa có buổi diễn nào.

Nên vì buổi biểu diễn ở lễ hội trường, họ mới nhắm đến Hinata vì từng ở trong câu lạc bộ kịch.

Nishiyama và Hinata đến từ hai trường sơ trung khác nhau, nhưng như một lẽ thường tình, Hinata—vốn nổi bật trong lĩnh vực kịch nghệ—cũng được Nishiyama biết đến.

Thực ra, không chỉ lần này mà từ trước đến nay Hinata vẫn luôn là đối tượng được nhắm đến để chiêu mộ. Sau khi cuối cùng cũng thuyết phục được Hinata, trong quá trình đó Nishiyama cũng tiếp cận Akira, do ẻm luôn ở cùng với Hinata.

“Vậy là họ vừa thiếu người, vừa thiếu cả kinh nghiệm, nên đang lâm vào thế khó.”

“Ra vậy…” Có vài điểm tôi muốn soi cho ra lẽ, nhưng tạm thời cứ để đó đã. Nhưng tôi cũng khá hiểu được vì sao họ lại mời cả Akira. Nếu hai mỹ nhân hang đầu trong khối năm nhất mà đóng chung vở ‘Romeo và Juliet’, thì chắc chắn sẽ tạo được không ít tiếng vang.

Tạo nhiệt, khuấy động bầu không khí, và thu hút thêm thành viên… Nghe thì có phần thực dụng, nhưng có lẽ đó là lí do tại sao họ giao vai chính cho Akira và Hinata.

‘Chuyện là em cũng từ chối rồi, vì em thậm chí còn không có trong câu lạc bộ mà. Nhưng họ nói là chỉ lần này thôi, nên…’

Có lẽ câu lạc bộ kịch đặt khá nhiều kỳ vọng vào lễ hội lần này, nhưng đó cũng chỉ là suy đoán, muốn biết rõ chắc tôi phải hỏi trực tiếp mới được.

“Anh hiểu được tình thế của câu lạc bộ kịch rồi. Nhưng vẫn hơi đáng ngờ…”

“Em đã nói chuyện với Nishiyama-san, và cô ấy cũng không hẳn là người xấu… chắc vậy?”

“Cái câu đó cũng không tạo được ấn tượng tốt hơn đâu…” Giờ tôi thậm chí còn lo hơn cho Akira và Hinata.

“Nhưng đây là một cơ hôi đễ em thay đổi.”

“Một cơ hội ư?”

“Bố em cũng từng nhút nhát thời còn học sơ trung. Nhưng bố nói ông ấy đã thay đổi khi bắt đầu diễn kịch cho trường cao trung. Ông đã nhanh chóng yêu thích và nhắm đến nghề diễn viên”

Bố của Akira là diễn viên Himeno Takeru-san. Nhưng thật ngac nhiên la người đàn ông có ngoại hình dữ tợn giống yakuza ấy lại nhút nhát. Tôi còn cứ tưởng chú ấy là học sinh cá biệt trong trường…

“Anh chỉ hỏi cho chắc ăn thôi, nhưng em cũng muốn dấn thân vào việc diễn xuất hả Akira?”

“Không ạ, nhưng em chỉ đơn giản nghĩ là nếu em diễn, có lẽ em cũng sẽ vượt qua tính nhút nhát giống bố.”

Thật là một suy nghĩ quá đỗi đơn giản, nhưng chắc là Akira muốn một cú hích để thay đổi bản thân. Giống như trước đây, với tư cách là anh trai của em ấy, tôi từng nghĩ rằng mình cần trở nên đáng tin cậy hơn và phải thay đổi, Akira hẳn cũng đang day dứt với con người hiện tại của mình và khao khát một sự thay đổi.

“Anh vẫn phản đối hả, Aniki?”

“Giờ anh cũng đang ủng hộ đấy, nhưng phần lớn lại là lo lắng.”

Tôi cam chịu thở dài rồi nở một nụ cười gượng. Sự bao bọc quá mức của tôi danh cho em ấy có lẽ đã hết thuốc chữa, nhưng nếu đã vậy thì tôi cũng chẳng làm gì được. Tôi đặt tay lên đầu Akira.

“Ừm, anh nghĩ việc em muốn vượt qua sự nhút nhát của mình là rất tốt—nhưng anh có một điều kiện, hay đúng hơn là một đề xuất.”

“Là gì vậy?”

“Anh giúp bằng cách ở gần em được không? Ý là, nếu câu lạc bộ đang thiếu người thì chắc họ không để ý đâu—”

“Hể!? Aniki, anh sẽ giúp em á!?”

Mặt Akira sáng bừng hẳn lên ngay lập tức.

“À—Ờm, chi tiết cụ thể thì để sau rồi tính, nhưng miễn là anh không làm vướng chân em là được—”

Tôi còn chưa kịp nói xong thì Akira đã lao thẳng về phía tôi.

“Yay! Cảm ơn anh, Aniki! Em yêu anh!”

“Này, đợi đã! Anh đã bảo em đừng có ôm anh trực diện như thế rồi mà!”

Ờm, cảm giác không hề tệ chút nào khi thấy em ấy vui đến mức này.

Với tư cách là anh trai của em ấy, tôi đã quyết định nghĩ về việc tôi có thể làm và ưu tiên cảm xúc của Akira. Biểu em ấy từ bỏ thì cũng dễ. Nhưng nói em ấy làm đi thì lại quá nửa vời. Vậy thì tôi sẽ dành trọn mọi thứ cho em ấy.

Với lại tôi cũng tò mò về tinh thần của câu lạc bộ kịch. Nếu là một câu lạc bộ nghiêm túc thì ổn, chứ tôi cần phải để mắt đến Akira và Hinata-chan để họ không bị vướng vào rắc rối. Ít nhất là bây giờ-

“Được rồi, Akira, từ mai mình dậy lúc năm rưỡi đi,”

“……Hả? Tại sao?”

Để chuận bị cho màn ra mắt sân khấu của Akira, tốt hơn hết là cùng bắt tay vào làm những gì có thể kể từ ngày mai.

***

“Là vậy đấy ạ. Akira cuối cùng đã nhận vai Romeo trong Lễ hội Kanon.”

Đêm hôm ấy, khi Akira đang tắm, tôi đã kể lại những việc xảy ra hôm nay cho Bố và dì Miyuki.

“Ra vậy… xem ra cũng là chuyện đáng lo…”

“Mọi thứ trở nên căng thẳng thật đấy, nhỉ…”

Nhìn Bố và Dì đều lộ vẻ lo lắng khiến tôi cũng nặng long theo.

“Mà này, cũng thật tốt khi Akira muốn thay đổi nhỉ?”

“Nhưng đóng vai chính ngay từ đầu đấy ạ? Bố có nghĩ em ấy sẽ thật sự ổn không?”

“Ầy, nếu con nói vậy, bố cũng lo lắm…”

Sau đó vẻ mặt dì Miyuki sáng lên. “Nhưng Ryouta-kun sẽ bên cạnh Akira mà, đúng không?”

“Ể? À, vâng…”

“Vậy thì không còn gì phải lo nữa rồi.”

“Tại sao ạ?”

“Bởi vì đó là con mà, Ryouta-kun”

Kiểu tin tưởng vô căn cứ như vậy từ dì Miyuki, thật lòng mà nói, khiến tôi khá khó xử… Tôi không thật sự ấn tượng đến vậy, nhưng vì một vài lý do nào đó, dì Miyuki lại rất coi trọng tôi.

“Yeah, em đúng đó. Có Ryouta ở đây rồi thì lo lắng gì nữa.”

“Hai người đánh giá con quá cao rồi đấy…”

Không phải tôi đang khiêm tốn hay tự hạ thấp bản than, mà là tôi thật sự nghĩ vậy. Bởi tôi chưa làm gì cả, nên Akira không còn cách nào khác ngoài việc tự mình thay đổi bản thân-đó là điều tôi nghĩ.

“Không đâu, Akira đã thay đổi rất nhiều khi ở với con, Ryouta-kun. Con bé tươi tắn hẳn ra khi ở nhà.”

“Vâng, chắc đã khá hơn lúc trước…”

“Đúng đấy. Akira bắt đầu giúp việc nhà, và giờ con bé thậm chí còn gọi ta là “chú Taichi” thay vì “Dượng” đấy? Ahh—!”

À, thì ra ông ấy cũng nhận ra. Thật ra thì, tôi chỉ là không muốn nhìn thấy bố phấn khích đến độ đấm tay vào không khí chỉ vì được gọi là “chú Taichi”…

Tôi chỉ biết nhìn bố với vẻ chán nản. dì Miyuki nở một nụ cười rạng rỡ. “Akira hẳn phải yêu con lắm đấy, Ryoua-kun.”

“Hể!? V-vậy ạ—…”

Tôi cuối cùng lại bối rối thấy rõ. Không chỉ đơn thuần là yêu—cô ấy đã thốt ra những lời còn hơn thế với tôi, vậy nên tôi không hề muốn gia đình mình lôi cái chủ đề kiểu này lên để nói chuyện.

Tất nhiên rồi, tôi hiểu từ “yêu” đó là với từ cách như “gia đình”, nhưng dù vậy, tôi vẫn ước giá như dì Miyuki cẩn thận với lời nói của mình hơn. Dù sao tôi vẫn là một nam sinh cao trung mà…

“Nihihihi, không cần phải xấu hổ đâu~? Con cũng yêu Akira mà, phải không, Ryouta? Thế thì—”

“Bố im giùm con cái.”

“Sao thế!?”

Đơn giản mà nói, tôi thật sự cáu khi bố cứ lôi mấy chuyện kiểu đó ra. Cái vẻ mặt cười ẩn ý của ông ấy nữa chứ… Hay là tôi chỉ nghĩ quá lên thôi?

Dù sao thì cứ ngồi đây suy nghĩ lan man thế này cũng chỉ khiến tôi thấy mình đúng thật là ngớ ngẩn….

Ngay sau đó, với một tiếng “Con xong rồi-“, Akira bước ra phòng khách, đang lau khô tóc bằng khăn.

“Ba người đang nói gì vậy ạ?”

“À, thật ra thì anh đang kể lại chuyện hôm nay—”

“Con có yêu Ryouta-kun không, Akira?”

Từ từ, khoan đã, dì Miyuki!?

Sau đó Akira bối rối nghiêng đầu “Ể? Con đúng là yêu anh ấy, nhưng sao tự dưng lại hỏi chuyện này?”

“——————!?”

Này này này—! Akira, tự nhiên em nói cái gì vậy—

“Chú hỏi Ryouta iệu nó có yêu Akira không, rồi nó bảo chú im mồm…”

“Tội nghiệp chú Taichi… Chú không cần phải nói vậy đâu.”

Cái gì vậy? Không, nghiêm túc đấy, cái quái gì đang xảy ra ở đây vậy…? Akira, em thật sự định kể cho họ về mối quan hệ giữa chúng ta à……? Không, không, không. Đầu óc tôi đang rối tung cả lên đây này.

“À, phải chăng, Aniki, anh tưởng em đang nói về “yêu” theo hướng lãng mạn sao?”

Và ngay sau đó, Akira mỉm cười tinh nghịch.

“Eh, không, không phải, ý anh là…”

“Rõ ràng là yêu theo nghĩa gia đình mà.”

Cả ba người họ cùng lúc cười phá lên, nhưng thứ duy nhất tôi có thể lôi ra được chỉ là một tiếng cười gượng đầy miễn cưỡng. Ồ, ra vậy… Thế là từ đầu chỉ có tôi là lo lắng quá mức thôi sao. Sẽ thật tuyệt biết bao nếu cuộc trò chuyện này kết thúc tại đây—

“Vậy…. Aniki, anh có yêu em không?”

Akira hỏi với vẻ mặt tỉnh bơ. Con nhỏ này thật là…. Lợi dụng đã của tình huống để hỏi mấy thứ như này…..

“Này, này, trả lời đi chứ, Aniki?”

“Con cũng yêu con bé mà đúng không, Ryouta-kun?”

“Thôi nào, Ryouta, cứ nói cảm xúc thật của con đi.”

“Guh……!?”

T-thật tình mấy người này….. ai cũng đang cười toe toét trông thật ngớ ngẩn…….

“Đã thế thì——————!”

Rồi sau đó tôi…… chuồn thẳng. Bạn biết mà, giống kiểu như là mấy đứa tiểu học hay làm ấy. Khi mọi người trêu kiểu “Cậu thích con bé đó chứ gì?” thì xấu hổ quá, gào lên ”Tôi ghét nhỏ đó!” rồi chạy mất. Không ngờ có ngáy chuyện đó lại xảy ra….. trong chính gia đình mình…….

***

“B-buồn cười thật đấy! Ah, mặt của Aniki lúc đó, đỏ lè luôn! Ahahahahahaha—!”

Khoảng hai mươi phút sau đó, Akira cười lăn cười bò trên giường tôi.

“Anh đã nói rồi, anh không quen với mấy kiểu như thế……”

Trong lúc Akira vẫn đang cười, tôi bắt đầu cảm thấy bực mình.

“Thật là… Akira! Rõ ràng lúc nãy là em cố tình làm thế mà!”

“Ahahahahaha, xin lỗi, xin lỗi! Nhưng mà phản ứng của anh hài quá, em nhịn không nổi!”

“Đừng có mà ‘nhịn không nổi’ gì hết ….. Trời ạ…..” Đúng là tôi cũng phản ứng hơi quá, nhưng mà, cũng vừa vừa phải phải thôi chứ.

“Nhưng cứ với cái kiểu cuống cuồng như thế thì, Aniki à, anh gần như tự mình nói toạc móng heo ra luôn rồi đó.”

“Ugh….. Ừ, chắc vậy…..”

“Anh phải tự nhiên hơn chút nữa đi.”

“Anh biết, nhưng mà…..”

“Thấy chưa, anh phải làm quen với em hơn nữa cơ. Nào, giờ mình luyện tập thêm chút nha~”

Sau đó Akira nhẹ nhàng đặt điện thoại lên giường rồi ngồi trước mặt tôi trong tư thế seiza.

“Oke, thử nói ‘Anh thích Akira’ xem nào.”

“H-hả!? Sao anh phải nói chứ!?”

“Anh cứ cứng đờ người mấy lúc như thế là vì anh không quen nói ra thôi. Nào, cứ coi như luyện tập đi.”

“Không, dù là luyện tập thì cái đó cũng….Kiểu như là—……”

Trước phản ứng lưỡng lự của tôi, Akira nhìn thẳng vào tôi với ánh mắt hoàn toàn nghiêm túc.

“Không sao đâu, em biết nó không phải theo nghĩa tình cảm mà.”

“Nhưng mà, cái đó thì….”

“Ừ! Nhanh lên!”

“Anh thật sự phải nói vậy à?”

“Nhất định phải nói!”

“Thật không?”

“Thật!”

Akira không hề có ý đùa giỡn. Em ấy chỉ nhìn thẳng vào mắt tôi với vẻ nghiêm túc, khiến cho tôi không biết nên nhìn đi đâu cho phải.

“Một lần thôi là được.”

“Nhưng cái ‘một lần’ đó vẫn khó cho anh quá……”

“Nhanh.”

“Đừng có hối anh…….”

Tôi có nên nói hay không đây? Nếu phải chọn, tôi e là không…. Không, đây chỉ là luyện tập, luyện tập thôi. Cứ nghĩ quá lên làm gì cho mệt…..

“Chỉ một lần thôi đấy nhá?”

Tôi chuẩn bị tinh thần và ngồi thẳng lưng lên. Cổ họng tôi khô khốc vì lo lắng. Ngực tôi đánh trống liên hồi, và tôi có thể cảm thấy mặt mình đang nóng bừng lên. Thậm chí mồ hôi còn đổ ròng ròng trên trán tôi.

“Hít……Hà…..”

Tôi hít vài hơi thật sâu để trấn tỉnh cả đầu óc lẫn cơ thể. Sau một thoáng ngập ngừng, tôi nhìn thẳng trở lại vào mắt Akira. Akira vẫn giữ vẻ nghiêm túc, và trong đôi đồng tử to, trong veo ấy, tôi có thể thấy rõ hình ảnh phản chiếu của chính mình.

“Akira…..”

“Sao nào?”

“Anh, đối với em…..”

“Yeah, yeah, tiếp tục đi!”

“T-thí….”

“Thí? ‘Thí’ là cái gì chứ?”

“Thí——……”

………..Hm? Ngay sau đó, tôi thấy cái điện thoại của em ấy đang nằm ở chỗ mà em ấy vừa ngồi mới nãy. Dù đang úp xuống, nhưng vẫn có ánh sáng le lói giữa màn hình với tấm futon. Chắc là một cuộc gọi, hay có ứng dụng nào đó đang chạy…….

“Hm!?”

“Aniki, sao vậy?”

“….Akira-san, em cứ ngồi yên đó chút được không?”

“Hả? Sau lại dung kính ngữ? Này, Aniki, anh đang đi đâu đấy—”

Tôi đứng dậy, chộp lấy điện thoại của Akira, và nhìn vào màn hình—

“À—! Cái đó là!”

Akira bối rối thấy rõ, và lý do thì quá rõ ràng rồi. Yeah, bị bắt tại trận luôn.

 “……Này, sao lại đang bật ghi âm vậy?”

“Hể? Ahahaha….. Ờm, anh biết mà, ghi âm rồi sau đó kiểm tra lại thôi……”

“Em đấy! Em định làm gì với cái bản ghi âm mà trong đó anh nói ‘thích’ vậy——!”

“Éc! X-xin lỗi mà! Em chỉ bị cám dỗ nhất thời thôi——!”

Quả nhiên là cô em gái kế của tôi, mấy trò lén lút thì lúc nào cũng cao tay, còn tôi thì hoàn toàn không theo kịp nổi. Thôi thì, tôi quyết sẽ siết chặt việc luyện tập của Akira kể từ ngày mai.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!