Nhiệm vụ sau giờ học

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11216

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

Tập 01 - Chương mở đầu

Xét về vẻ bề ngoài, cậu chỉ là một nam sinh trung học thông thường.

Bộ đồng phục đen đứng cổ. Chiều cao trung bình, có phần hơi thấp. Cậu ngồi vào chỗ trong lớp học tĩnh lặng, hòa mình vào những học sinh với trang phục tương tự như thể chôn vùi cá tính của mình, và bắt đầu theo dõi tiết toán.

Hoàn toàn không có đặc điểm gì nổi bật ở cậu. Từ kiểu tóc, đồng phục, đồ dùng học tập trải trên mặt bàn, cho đến chiếc cặp xách treo cạnh đó, không vật dụng nào bộc lộ chút dấu ấn cá nhân. Cậu không đeo bất kỳ loại phụ kiện nào. Nhưng nếu để ý kỹ, điều kỳ lạ duy nhất là móng tay ngón áp út tay trái của cậu được cắt nhọn như mũi kiếm.

Cậu lặng lẽ hoàn thành tiết học, dành trọn khoảng thời gian nghỉ giao tiếp ở mức tối thiểu với bạn cùng lớp, và im lặng theo dõi tiết học tiếp theo.

Nói thật thì – ngoại trừ những hình vẽ nháp đầy kỹ thuật với số lượng lớn trong vở - cậu có thái độ khá nghiêm túc, hay nói đúng hơn là một thái độ có phần hơi máy móc và hư vô, hoàn thành toàn bộ lịch trình và tiết học một cách tuần tự.

Sau giờ học. Cậu không có bất kỳ người bạn thân nào ở trường, cũng như không tham gia bất kỳ câu lạc bộ nào.

Vậy nên, cậu về nhà ngay khi lớp học kết thúc. Cậu là kiểu người không phản đối, song cũng không thấy giá trị trong cuộc sống học đường.

Trên đường về. Cậu cũng không ghé qua bất cứ đâu.

Cậu về thẳng nhà. Mặc dù không thấy giá trị trong cuộc sống học đường, cậu cũng không có hứng thú với bất cứ thứ gì ngoài trường.

Mỗi ngày, cậu quay lại tòa chung cư sau giờ học, đêm đến, và sáng sớm hôm sau, cậu lại đến trường và tiếp tục tuân thủ lịch trình của ngày rồi quay về nhà. Kể từ khi lên cấp hai, đã hơn một năm rồi, cậu luôn lặp lại những thói quen đơn điệu này như một cái máy đang vận hành.

Ngày hôm nay cũng vậy, cậu đi thẳng về nhà.

Hoàn toàn không tỏ ra hứng thú với những gì xung quanh – như một người đã trở nên chán nản với thế giới.

Tuy nhiên, trên đường về, chỉ một lần, cậu đã dừng lại.

Đó là khi cậu đi qua ngôi trường tiểu học nằm trong khu dân cư, nơi cậu đã tốt nghiệp. Cậu dừng lại phía góc phố và nhìn chằm chằm vào cánh cổng trường một lúc.

“…”

Rồi, cậu khẽ đặt chiếc cặp xách cạnh chân mình.

Cậu giương tay về phía trước –

Tạo một hình chữ nhật bằng ngón cái và ngón trỏ.

Hình ảnh ngôi trường tiểu học cùng cánh cổng chính được thu lại trong khung chữ nhật đó.

Như một người thợ ảnh đang phối cảnh. Hay một người họa sỹ.

Hướng mắt về phía cánh cổng trường tiểu học, trong một khắc, một dòng cảm xúc mạnh mẽ lướt qua khuôn mặt tưởng chừng như vô cảm.

“...”

Cậu hạ tay xuống. Đến lúc này, biểu cảm trên gương mặt cậu đã trở lại trạng thái không cảm xúc ban đầu.

Cậu nhặt chiếc cặp đặt cạnh chân lên, lảng ánh nhìn khỏi ngôi trường tiểu học, và quay bước.

Rồi cậu tiếp tục hướng về nhà mà không hề ngoái lại.

Và đó là kết thúc một ngày. Hôm qua. Hôm kia. Hôm trước đó. Và hôm trước đó nữa.

Ngày hôm nay đáng lẽ cũng sẽ tương tự như vậy.

Nhưng hôm nay – điều gì đó khác thường đã xảy ra.

“Ừm.”

Bỗng nhiên, có tiếng lạch cạch phát ra từ chiếc khóa kim loại của cặp sách.

Và một giọng nói gọi với cậu lại. Một học sinh tiểu học xuất hiện từ con ngõ và gọi cậu.

Đó là một nam sinh, có vẻ ở khối trên. Ngoài chiếc cặp sách đen cũ kỹ, cậu bé còn cầm thêm một chiếc túi nặng với bộ màu nước thấp thoáng nơi miệng cặp.

“Anh cũng vẽ ạ?”

Cậu bé hỏi, trước mặt là bóng lưng của cậu trai đã dừng bước.

“Em cũng, ừm, như vừa nãy –”

Vừa nói, cậu bé vừa đặt túi xuống đường và tạo cử chỉ tay hình chữ nhật như cậu đã làm ban nãy.

“…”

Cậu không trả lời mà chỉ hướng mắt về phía đó.

Cậu học sinh tiểu học có biểu cảm thoáng chút choáng ngợp khi bị im lặng nhìn chằm chặp, nhưng đã nhanh chóng đổi sang nét mặt kiên quyết, và giơ bàn tay trái mở to về phía cậu.

“Em nghe nói rằng có một người đã từng phải làm ‘nhiệm vụ’ và sẽ giúp.”

Và rồi cậu bé hỏi.

“Đó là anh, phải không ạ?”

Móng tay ngón áp út bàn tay trái cậu bé được cắt nhọn như mũi kiếm.

“…”

Cậu từ từ quay lại đối mặt với cậu bé.

Rồi, vừa chăm chú nhìn ngắm, cậu im lặng một lúc trước khi lên tiếng.

“Hiểu rồi. Vậy hiện tại em đang là–”