“C-Cái trời ơi đất hỡi gì thế kia!?”
──Không được xã rác
──Cẩn thận gấu xuất hiện
──Đã chuẩn bị đầy đủ các biện pháp chống ác linh chưa?
Tại một khu cắm trại nhỏ, nơi dựng những tấm biển hết sức bình thường đó, tất cả mọi người có mặt tại hiện trường đều rơi vào hoảng loạn.
Nghỉ hè đại học. Tiệc BBQ tại khu cắm trại. Những cuộc trò chuyện rôm rả của cả nam lẫn nữ.
Câu chuyện họ tận hưởng một khung cảnh mùa hè như tranh vẽ đó mới chỉ diễn ra vài phút trước.
[Lũ Riajuu nổ tung đêêêêêêê!]
Thùng giữ lạnh chứa đầy nguyên liệu vỡ tan tành, chiếc bàn bị đập nát, vỉ nướng thịt bị ném vào chiếc lều gần đó, bùng lên ngọn lửa lớn.
“Nguy rồi! Không bình thường chút nào!”
Một người trong nhóm thanh niên vừa chạy trốn vừa hét lên.
[Để xem tụi bọn bây chạy đằng nàoooooooo!]
Kẻ đuổi theo nhóm thanh niên đang chạy tán loạn là một cô gái, người mà mới lúc nãy còn đang vui vẻ cắm trại cùng họ.
Đôi mắt cô ta đỏ ngầu, vô hồn. Nhỏ đó không thèm để ý đến đôi tay bị thương do dùng sức phá hủy đống dụng cụ cắm trại, cứ thế một mực đuổi theo nhóm thanh niên. Trên tay cô ta là một con dao làm bếp, và chuyện gì sẽ xảy ra nếu bị đuổi kịp thì đến thằng trans như mình cũng biết rõ.
“Đã bảo là ngoài thuốc chống côn trùng thì phải chuẩn bị cả bình xịt gấu với bùa hộ mệnh đi mà!”
“Nhưng mà đắt lắm ấy! Với lại ai mà ngờ nó xuất hiện thật chứ!”
Vừa cắm đầu chạy trốn cô bạn cầm dao, đám con trai vừa la hét om sòm như để át đi nỗi sợ.
“Etou, lúc thế này thì g-gọi 110... không phải, 119 hả!?”
“Ngu hả cha! Đó là cảnh sát với cứu thương mà! Mấy lúc thế này phải gọi thẳng đến Kyoukai... số mấy ấy nhỉ?”
“Mà giờ có báo cảnh sát thì cũng méo kịp đâu!”
Cô gái bị thứ gì đó không phải con người điều khiển đã đuổi sát ngay sau lưng.
Nếu chỉ xét về thể lực đơn thuần thì đám con trai hơn hẳn. Nhưng cô gái dường như không màng đến giới hạn cơ thể của mình mà cứ đuổi theo. Họ chỉ còn cách trốn ở đâu đó, hoặc cố thủ trong tòa nhà quản lý ở phía xa. Nhưng mà,
“Uwaa!?”
Một gã con trai vấp chân ngã sõng soài.
[Chết đi lũ Riajuuuuuuuuuu!]
Con dao được vung xuống cùng tiếng thét chói tai không thể tin được là phát ra từ một con người.
“Uwaaaaaaaaaaaaaa!?”
Đó là khoảnh khắc tên đó đã chuẩn bị tinh thần đón nhận cái chết mà không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Keng!
Một âm thanh trầm đục vang lên, và một cậu thiếu niên đã đứng chắn giữa cô gái vung dao và gã trai bị ngã.
“Nguy hiểm thật!”
Dùng tay không đỡ dao một cách thản nhiên, trông tôi chắc vẫn chỉ cỡ học sinh cao trung.
“Sát nút thật... Nếu không phải Ác Linh Nhị Đẳng thì đã có người chết từ lâu rồi.”
Giữa lúc đám con trai còn đang ngây ra, tôi lau mồ hôi lạnh, cất giọng than thở.
“Này Karasuma! Giờ thì thấy mặt rồi chứ!”
Và ngay khoảnh khắc tôi cất tiếng gọi vào bóng tối,
[Ự!?]
Người phụ nữ đang nắm con dao bỗng vặn vẹo cơ thể như bị thứ gì đó siết chặt, mặt lộ vẻ đau đớn. Dường như cô ta bị thứ gì đó vô hình khống chế cử động.
“C-Các người là...”
Dù không tin vào mắt mình trước hàng loạt hiện tượng siêu nhiên diễn ra, mấy gã đó vẫn biết chắc tôi—cậu thiếu niên đột ngột xuất hiện—là ai.
Trừ Tà Sư.
Đó là tên gọi chung cho những người đã trải qua khóa huấn luyện đặc biệt để chống lại các thực thể tâm linh gây hại cho con người.
Bộ đồng phục học sinh mà tôi đang mặc, nếu không nhầm, là của một trường đào tạo nổi tiếng. Dù danh nghĩa là học sinh, nhưng tùy theo thực lực, chúng tôi hoạt động như dân chuyên, và sự năng nổ đó cũng thường được truyền thông đưa tin.
Mấy gã đó không hiểu tại sao Trừ Tà Sư lại có mặt ở đây dù họ chưa hề báo tin, nhưng dù sao thì họ cũng được cứu rồi. Đó là lúc mấy gã đó đang thở phào nhẹ nhõm.
“Uwaa!? Gì thế!?”
Tầm nhìn của mấy gã đó đột ngột bị che khuất, khiến họ không còn biết gì nữa.
Có thứ gì đó dán chặt lên mặt, và hai tai cũng bị bịt lại một cách thô bạo.
“Đến lúc rồi Furuya-kun! Tớ bịt mắt bịt tai dân thường rồi, cậu dùng Tuyệt Đỉnh Trừ Tà được rồi đó!”
“Ngốc thế! To mồm quá đấy Soya!”
Khoảnh khắc tiếp theo, sau khi tôi nghe loáng thoáng cuộc đối thoại đó.
“Nhoooooooooooooooooooooooooo~!?”
Một tiếng rên rỉ sung sướng phóng đại quá mức vang vọng khắp nơi.
“Hầy, Tuyệt Đỉnh Trừ Tà cái nỗi gì chứ… Đúng là một lời nguyền vô dụng mà...”
Giọng nói chán chường của tôi.
Và rồi, trong một thoáng. Tầm nhìn của gã trai bỗng rõ lại trong giây lát, lọt vào mắt hắn là một cảnh tượng khó tin.
Một thiếu nữ bán trong suốt bay ra khỏi cơ thể cô bạn nữ ban nãy còn cầm dao, rồi tan biến vào không trung với vẻ mặt sướng như được chjt.
Quả đúng là tuyệt đối điện ảnh xứng đáng được gọi là thăng thiên. Nhưng mặt khác, tình trạng của cô bạn nữ đang co giật toàn thân, chất lỏng rỉ ra từ con chem chép rõ ràng là khác xa với bầu không khí thiêng liêng của việc thăng thiên...
Rốt cuộc cái cun cật gì đang diễn ra trước mắt hắn vậy? Đây có thật sự là trừ tà không thế?
Gã trai không có kiến thức chi tiết về giới Trừ Tà Sư nên chẳng hiểu cái mô tê gì sất.
