Chương 23: Nuôi dưỡng phải từ lúc nhỏ
Chương 23: Nuôi dưỡng phải từ lúc nhỏ
Màn hình điện thoại sáng lên.
Tiếng rung trong phòng khách yên tĩnh nghe rõ mồn một.
Tô Đường nâng chiếc điện thoại cũ ấy trên tay, như thể đang nâng niu một món bảo bối dễ vỡ.
Trên màn hình hiện ra một thông báo mời.
【Y Nhân mời bạn tham gia nhóm chat】
Tô Đường nhấn chấp nhận.
Trong nhóm chỉ có bốn người.
Ngoài cậu ra thì chính là ba người chị.
Giây tiếp theo, một dòng chữ nhảy ra trên màn hình.
【Y Nhân đã đổi tên nhóm thành Động Bàn Tơ và Thịt Đường Tăng】
Tô Đường: "..."
Cậu còn chưa kịp phản ứng.
【Nhàn đã đổi tên nhóm thành Ba nông dân và một chú lợn】
Tô Đường mím môi, ngước mắt nhìn Ngải Nhàn đang ngồi đối diện.
Ngải Nhàn đang cúi đầu bấm điện thoại, khóe miệng nở một nụ cười lạnh.
Ngay sau đó.
【Tiểu Lộc mau chạy đã đổi tên nhóm thành Gia đình yêu thương nhau】
Phòng khách im lặng mất một giây.
"Tiểu Lộc..."
Ngải Nhàn cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, như thể đã nhẫn nhịn đến giới hạn: "Chúng ta là mấy bà lão ở đầu làng dưới quê đấy à?"
Bạch Lộc ngơ ngác ngẩng lên, đôi mắt to tròn trong veo đầy vẻ vô tội.
"Sao thế..."
Cô chớp mắt hai cái, chậm rãi nói: "Nhóm chat ở nhà mình đều đặt tên thế này mà."
Bạch Lộc mếu máo vẻ tủi thân, giọng nói thong thả mang theo nét ngây ngô tự nhiên: "Bố mẹ với ông bà đều ở trong đó, ngày nào cũng gửi sticker chào buổi sáng với chúc bình an, còn có cả mấy cái ảnh hoa sen xoay vòng vòng nữa, trông vui vẻ biết bao nhiêu."
Lâm Y cười đến mức lăn lộn trên ghế sofa: "Mình thấy cũng được mà, ấm áp đấy chứ."
Ngải Nhàn lạnh lùng thốt ra một chữ: "Sến."
Sến đến tận xương tủy.
Cô thậm chí có thể tưởng tượng ra cảnh dưới cái tên nhóm chat này, mỗi sáng sẽ bị khủng bố bởi đủ loại ảnh hoa tươi rực rỡ và những dòng chữ chào buổi sáng chói lòa cả mắt.
Dù miệng thì chê bai, nhưng Ngải Nhàn cũng không đổi lại nữa.
Thế là, cái nhóm chỉ có bốn người này chính thức được thành lập với cái tên đầy hoài cổ ấy.
Tên WeChat của Tô Đường chính là tên thật của cậu.
Đúng quy đúng củ, thật thà chất phác.
【Y Nhân: Lì xì】
Tô Đường ngẩn người.
Là một cái lì xì lớn.
Bên trên viết: Chúc mừng nhóc con lọt vào top 10.
Cậu vô thức nhìn về phía Lâm Y.
Lâm Y đang cuộn tròn trên sofa, lắc lắc điện thoại với cậu, cười như một con cáo già gian xảo: "Nhận đi, chút lòng thành của chị."
Tô Đường do dự một chút rồi nhấn nhận.
Hai trăm tệ.
"Em cảm ơn chị."
Cậu gửi một sticker ngoan ngoãn vào nhóm.
【Tiểu Lộc mau chạy: Lì xì】
Ngay sau đó, Bạch Lộc cũng gửi một cái.
Tô Đường mở ra.
Năm tệ hai hào.
Ghi chú: Mua kẹo ăn.
Tô Đường: "..."
Cậu quay sang nhìn Bạch Lộc đang nằm bò trên thảm.
Bạch Lộc đang nhìn màn hình điện thoại với vẻ mặt đau đớn như đứt từng khúc ruột, cứ như năm tệ hai hào kia là hai cân thịt của chị ấy vậy.
Chị thậm chí còn đưa ngón tay vuốt ve màn hình đầy luyến tiếc, như muốn móc lại số tiền đã gửi đi.
Nhận ra ánh mắt của Tô Đường, Bạch Lộc sụt sịt mũi, nén đau thương nói: "Tiết kiệm mà tiêu nhé, đây là tiền nửa cây bút chì của chị đấy."
"Em cảm ơn chị Tiểu Lộc."
Tô Đường vẫn nghiêm túc cảm ơn.
Ngải Nhàn đang uống cà phê.
Cảm nhận được những ánh mắt xung quanh, cô chẳng thèm nhướng mí mắt lấy một cái.
"Nhìn cái gì?"
Cô đặt tách xuống, lạnh lùng nói: "Điện thoại cũng cho nó rồi, còn đòi lì xì gì nữa? Làm người đừng có tham lam quá."
Tô Đường vội vàng lắc đầu: "Em không có ý đòi lì xì đâu ạ..."
"Không có là tốt nhất."
Ngải Nhàn cầm lại điện thoại: "Hai trăm tệ đủ cho nhóc ăn nhà ăn mấy ngày rồi, đừng có tiêu xài lung tung."
Tô Đường ngoan ngoãn gật đầu: "Em biết rồi ạ."
Dù Ngải Nhàn không phát lì xì, nhưng Tô Đường nắm chiếc điện thoại cũ vẫn còn hơi ấm này trong tay, trong lòng cảm thấy vững chãi hơn cả lúc nhận lì xì.
Bên trong thậm chí còn sót lại vài thói quen sử dụng của chị, ví dụ như từ gợi ý của bộ gõ, hay cài đặt độ sáng màn hình.
Khi cậu gõ chữ "s", từ đầu tiên hiện ra không phải là gì khác, mà là "thằng ngốc".
Một phong cách rất riêng, đầy tính công kích của Ngải Nhàn.
Sự liên kết thầm kín này khiến cậu cảm thấy rất gần gũi.
Đêm đã khuya.
Tô Đường nằm trên tấm đệm trải dưới sàn, cẩn thận đặt điện thoại bên cạnh gối.
Ánh sáng màn hình phản chiếu khuôn mặt thanh tú của cậu.
Trong nhóm chat, Lâm Y gửi một sticker chúc ngủ ngon.
Bạch Lộc gửi một tấm hình SpongeBob đang ngủ.
Tô Đường suy nghĩ một chút, cũng gửi một hình mặt trăng vào nhóm.
Vài giây sau.
【Nhàn: Không ngủ thì nộp điện thoại đây】
Tô Đường sợ tới mức vội vàng tắt máy, trùm chăn kín đầu.
Sáng sớm hôm sau.
Ánh nắng xuyên qua lớp mây mỏng manh rải xuống, phủ một lớp hơi ấm lên thành phố Nam Kinh đang vào cuối thu.
Tô Đường đeo cặp sách, tay cầm nửa cái bánh bao ăn dở, đứng trước cổng trường.
"Tô Đường!"
Phía sau vang lên một tiếng gọi hổn hển.
Tiểu Béo đeo một chiếc cặp sách căng phồng như sắp nổ tung, chạy thục mạng tới, mỡ trên mặt rung rinh theo từng bước chân.
"Sớm thế."
Tô Đường nuốt miếng bánh bao cuối cùng, vứt túi nilon vào thùng rác.
"Sớm gì mà sớm, sắp muộn rồi!"
Tiểu Béo nhìn đồng hồ, kéo Tô Đường chạy thẳng về phía tòa nhà dạy học: "Thầy Vương hôm nay cho đọc bài sớm chắc chắn sẽ kiểm tra đột xuất việc học thuộc lòng, chạy mau!"
Cả hai xông thẳng vào phòng học.
May quá, Vương Hải vẫn chưa đến.
Trong phòng học ồn ào hỗn loạn, tiếng nộp bài, tiếng chép bài, tiếng buôn chuyện đan xen vào nhau.
Tô Đường đi đến chỗ ngồi của mình, vừa định đặt cặp xuống thì động tác bỗng khựng lại.
Trên bàn học của cậu...
Không còn là mặt bàn trống trơn như trước.
Mà là chất đầy một ngọn núi nhỏ.
Đủ loại đồ ăn vặt, những vỏ bao bì đủ màu sắc lấp lánh dưới ánh mặt trời.
Có socola nhập khẩu, có bánh quy đóng gói tinh xảo, còn có mấy chai sữa dán mẩu giấy ghi chú màu hồng.
Tô Đường ngẩn ngơ nhìn cảnh tượng này, não bộ đình trệ trong giây lát.
Cậu thử đưa tay lấy sách, kết quả vừa chạm vào, đống đồ kia liền như tuyết lở, ào ào rơi xuống.
Lộp bộp.
Đồ ăn vặt vương vãi đầy đất.
Các bạn xung quanh đều nhìn sang, ánh mắt đầy vẻ ngưỡng mộ.
Tiểu Béo đi phía sau thốt lên một tiếng kinh ngạc, mắt suýt thì lồi ra ngoài: "Ông... đi cướp cửa hàng tạp hóa à?"
Tô Đường ngơ ngác lắc đầu: "Không phải mình mua..."
Cậu đưa tay ra, cẩn thận cầm một chai sữa lên.
Trên mẩu giấy ghi chú là một dòng chữ thanh mảnh:
【Em trai nhỏ, nghe nói em thích uống vị dâu, chị mua cho em một chai này, phải mau lớn nhé】
Tay Tô Đường run lên, suýt chút nữa thì ném chai sữa đi.
"Cái này..."
Tô Đường có chút lúng túng.
Cậu lớn ngần này rồi, đây là lần đầu tiên gặp phải tình huống thế này.
Trước đây ở trường, vì mặc đồng phục cũ, vì tính cách hướng nội.
Thậm chí vì tin đồn không có bố, cậu luôn sống rất khép kín, hận không thể giấu mình vào cát bụi.
Nhưng bây giờ...
Chỉ vì cắt tóc, thay bộ quần áo, thi được hạng mười thôi sao?
Tiểu Béo tiện tay cầm một hộp socola lên, nhìn nhãn hiệu bên trên, thèm đến mức nước miếng sắp chảy ra: "Hộp này chắc cũng phải mấy chục, cả trăm tệ ấy nhỉ?"
Các bạn xung quanh cũng lần lượt đổ dồn ánh mắt về phía này.
Có người ngưỡng mộ, có người ghen tị, cũng có người xem náo nhiệt không chê chuyện lớn.
Lớp trưởng Hạ Vũ Phàm ngồi phía trước cũng quay đầu lại, đẩy gọng kính: "Các chị khối tám khối chín đều tặng đồ cho cậu à?"
Cậu ta chua chát nói: "Tớ làm lớp trưởng bao nhiêu năm nay, cũng chỉ nhận được mấy mẩu phấn thừa thầy cô cho thôi."
Tô Đường cuống đến mức mồ hôi lấm tấm trên trán: "Tớ phải trả lại thế nào đây?"
"Trả lại?"
Tiểu Béo vừa nuốt nước miếng vừa lắc đầu: "Chẳng lẽ ông định đi từng lớp hỏi xem ai tặng socola cho mình à? Thế thì ông bị đánh chết chắc, thật đấy."
Tô Đường đờ người.
Đúng thật.
"Vậy phải làm sao?"
Tô Đường nhìn đống đồ kia, lo lắng đến mức lông mày nhíu chặt lại: "Nếu để thầy Vương nhìn thấy..."
Tiểu Béo vẻ mặt bi phẫn, chỉ vào đống đồ ăn vặt: "Ông mới lớp sáu thôi đấy! Lớp sáu đã được đãi ngộ thế này rồi! Đợi đến lớp chín hay lên cấp ba, ông còn để người khác sống nữa không?"
"Mau giúp tớ thu dọn đi, thầy Vương sắp đến rồi!"
"Đến rồi, đến rồi!"
Tiếng hô của bạn học canh cửa vang lên.
Tô Đường và Tiểu Béo vội vàng luống cuống nhét đồ ăn vặt vào hộc bàn.
Vừa nhét xong, Vương Hải đã kẹp giáo án bước vào lớp.
Ánh mắt sắc bén của thầy quét qua cả lớp, cuối cùng dừng lại trên người Tô Đường.
Thấy cậu thiếu niên đang ngồi ngay ngắn, đôi má hơi ửng hồng, góc bàn còn đặt mấy túi đồ ăn vặt và sữa chưa kịp cất đi.
Vương Hải nhướng mày, trong lòng hiểu rõ như gương.
Thầy không nói gì, chỉ thầm thở dài trong lòng.
Đứa nhỏ này... sau này e là còn gây họa nhiều hơn cả chị nó.
Giờ ra chơi.
Tô Đường đi vệ sinh.
Vừa bước ra khỏi cửa lớp, cậu đã cảm thấy không khí ngoài hành lang có chút khác lạ.
Từng tốp nữ sinh khóa trên đứng ở hành lang, trông như đang trò chuyện nhưng thực chất ánh mắt cứ liếc về phía này.
"Oa, thật kìa, trông non nớt quá..."
"Da trắng thật đấy, như búp bê sứ vậy."
"Nghe nói mới lớp sáu thôi? Tiếc quá, phải chi lớp chín thì tốt..."
Những tiếng xì xào bàn tán lọt vào tai Tô Đường.
Cậu cảm thấy mình như một con khỉ bị đem ra vây xem.
Tô Đường cúi đầu, rảo bước thật nhanh, muốn lao vào nhà vệ sinh nam để lánh nạn.
"Này, em trai nhỏ!"
Một nữ sinh bạo dạn đột nhiên chặn đường cậu.
Nữ sinh mặc váy đồng phục được sửa ngắn lại, trang điểm nhẹ, cười hì hì nhìn cậu: "Chai sữa chị tặng em uống chưa?"
Tô Đường khựng bước, buộc phải dừng lại.
Cậu ngẩng đầu, nhìn nữ sinh cao hơn mình nửa cái đầu trước mặt, căng thẳng đến mức lòng bàn tay đổ mồ hôi.
"Cảm... cảm ơn chị..."
Tô Đường lắp bắp nói: "Nhưng mà... em không thích uống vị dâu."
"Hả?"
Nữ sinh ngẩn người, sau đó cười tươi hơn: "Thế em thích vị gì? Chuối? Socola? Mai chị mua cho em."
"Không cần đâu ạ!"
Tô Đường vội vàng xua tay, người lùi lại phía sau: "Thật sự không cần đâu, em có tiền mua mà..."
"Kìa, khách sáo với chị làm gì."
Nữ sinh đưa tay ra, muốn véo má Tô Đường: "Kết bạn đi mà, chị học lớp chín, sau này ở trường có ai bắt nạt em cứ đọc tên chị."
Thấy bàn tay kia sắp chạm vào mặt mình.
Tô Đường vô thức né tránh, quay người chạy biến.
"Da mặt mỏng thật đấy."
Nữ sinh cũng không giận, thu tay lại, để lại sau lưng cậu một tràng cười giòn giã: "Hẹn gặp lại vào ngày mai nhé, em trai nhỏ."
Mãi đến khi lao vào nhà vệ sinh nam, Tô Đường mới thở phào nhẹ nhõm.
Lúc tan học, cặp sách của cậu nặng trĩu.
Bên trong chứa đầy các loại đồ ăn vặt và sữa.
Cậu vốn định chia cho các bạn, nhưng Tiểu Béo bảo đó là tình yêu của các chị khóa trên, không dám hưởng một mình, chỉ lấy một gói khoai tây chiên.
Các bạn khác cũng ngại không dám lấy.
Tô Đường đành phải bấm bụng cõng về nhà.
Kết quả vừa đi đến cổng trường, cậu đã liếc thấy chiếc xe hơi màu đen quen thuộc.
Ngải Nhàn đang ngồi ở ghế lái, đeo kính râm, một tay gác lên cửa sổ xe, thần sắc lạnh nhạt.
Tô Đường vội vàng chạy tới, mở cửa xe.
Xoạch.
Ngải Nhàn quay đầu lại, ánh mắt dừng lại trên chiếc cặp sách căng phồng của Tô Đường.
"Trong cặp đựng cái gì đấy?"
Đôi mắt phượng sau lớp kính râm hơi nheo lại: "Giấu thuốc nổ trong đó hả?"
Tô Đường ngượng ngùng mở cặp cho cô xem.
Ngải Nhàn tháo kính râm, ánh mắt mang theo vài phần dò xét.
"Không tốn tiền ạ."
Tô Đường thắt dây an toàn, nhỏ giọng giải thích: "Là... bạn học tặng ạ."
"Bạn học tặng?"
Ngải Nhàn nhướng mày, tiện tay lấy một hộp socola trong túi ra xem.
"Cái này cũng là bạn học tặng?"
Cô cười như không cười: "Học sinh cấp hai bây giờ giàu thế à?"
"Chị... chị ơi, cái đó..."
"Khá khen cho nhóc đấy."
Ánh mắt Ngải Nhàn lạnh lẽo quét qua người cậu một lượt: "Có phải tôi nên gọi điện cho bà mẹ tốt của nhóc, bảo bà ấy là con trai bà ấy ở trường sức hút vô biên, lừa hết tiền tiêu vặt của nữ sinh toàn trường rồi không?"
Tô Đường ngơ ngác nhìn cô, không dám lên tiếng.
"Muốn uống sữa thì tự mua, đừng có uống mấy thứ không rõ nguồn gốc này, cẩn thận bị người ta đánh thuốc rồi bán vào hốc núi làm con rể nuôi từ bé đấy."
Cô tiện tay ném hộp socola cho Tô Đường: "Ăn đi."
Tô Đường đón lấy hộp socola, có chút ngơ ngác.
"Ăn nhiều đồ ngọt vào."
Ngải Nhàn khởi động xe: "Để đỡ ngu như lợn, đến cả từ chối cũng không biết."
Cái thằng ranh này.
Quả nhiên là con trai của người đàn bà đó, sinh ra đã là một mầm họa...
"Còn nữa."
Giọng Ngải Nhàn lại vang lên, mang theo vài phần cảnh cáo: "Sau này ở trường, bớt qua lại với mấy đứa con gái không ra gì đi, nếu để tôi biết nhóc yêu sớm... tôi đánh gãy chân."
Tô Đường giật nảy mình, vội vàng gật đầu: "Em biết rồi chị ơi, em tuyệt đối không yêu sớm đâu ạ!"
"Tốt nhất là vậy."
Ngải Nhàn hừ lạnh một tiếng, không thèm để ý đến cậu nữa.
Về đến căn hộ.
Tô Đường đổ một đống đồ ăn vặt ra bàn trà, làm Lâm Y đang đọc sách giật cả mình.
Lâm Y ngồi dậy, nhìn đống đồ đó: "Chà, chuyện gì thế này?"
Tô Đường đặt túi lên bàn trà, nhìn chị với ánh mắt cầu cứu.
Lâm Y lật giở cái túi, thấy trên chai sữa còn dán giấy ghi chú, lập tức hiểu ra ngay.
"Chị đã bảo mà, nhan sắc của em trai nhà mình ở trường chắc chắn là mầm họa."
Lâm Y tiện tay cầm một mẩu giấy lên, đọc thành tiếng: "Đôi mắt em như những vì sao trên trời, thắp sáng trái tim chị..."
"Đừng đọc nữa chị ơi!"
Tô Đường tê cả da đầu, lao tới muốn giật lại.
Lâm Y linh hoạt né tránh, cười không dứt: "Ngượng ngùng cái gì? Đây là chuyện tốt mà, chứng tỏ Đường Đường nhà mình được yêu mến."
Bạch Lộc ôm bảng vẽ đi ra, thấy đống đồ ăn vặt, mắt lập tức sáng rực.
Chị chậm rãi nhích lại gần, cầm một gói khoai tây chiên lên: "Ăn được không?"
Tô Đường như trút được gánh nặng: "Cho chị Tiểu Lộc ăn hết ạ."
Bạch Lộc cảm động nhìn cậu: "Đứa nhỏ, em tốt quá."
Ngải Nhàn từ trong phòng thay quần áo đi ra, hừ lạnh một tiếng: "Nó đang tẩu tán tang vật đấy."
"Tẩu tán tang vật?"
Bạch Lộc ngơ ngác chớp mắt.
"Đừng nghe cô ấy nói bậy."
Lâm Y thu lại mấy mẩu giấy ghi chú, trả cho Tô Đường: "Tuy có hơi trẻ con, nhưng cũng đại diện cho tấm lòng của người khác, em có thể không nhận, nhưng không được tùy tiện chà đạp."
Chị dịu dàng xoa đầu Tô Đường: "Tìm cái hộp mà cất đi, sau này lớn lên cũng là một kỷ niệm."
Tô Đường gật đầu: "Em biết rồi ạ."
Ngải Nhàn cười lạnh một tiếng, cũng không nói gì thêm.
Chỉ là lúc đi ngang qua Tô Đường, cô đưa tay búng vào trán cậu một cái.
"Lần sau còn dám mang mấy thứ rác rưởi này về nữa."
Giọng cô lạnh nhạt, nhưng mang theo vài phần cảnh cáo: "Tôi sẽ ném nhóc cùng với đống rác này ra ngoài đấy."
Tô Đường ôm trán, ngoan ngoãn gật đầu: "Em không dám nữa ạ."
Ăn tối xong, không khí trong phòng khách hiếm khi trở nên nghiêm túc.
Tô Đường ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ, tay cầm một tờ thông báo, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa ba người chị.
"Cái đó..."
Cậu nuốt nước miếng, giọng hơi run: "Thầy Vương bảo, sau kỳ thi giữa kỳ, ba giờ chiều thứ Sáu tuần này sẽ họp phụ huynh ạ."
Không khí im lặng mất hai giây.
Ngải Nhàn đang cuộn tròn trên sofa lướt điện thoại, nghe vậy cũng không ngẩng đầu lên: "Đừng nhìn tôi, thứ Sáu tôi có tiết."
Tô Đường mím môi: "Nhưng thầy Vương bảo, nhất định phải có phụ huynh đi ạ..."
Ngải Nhàn xoay người, quay lưng về phía cậu: "Với lại tôi đi cũng chẳng có chuyện gì tốt, vạn nhất gặp phải người quen, lại phải nghe ông ấy lải nhải nửa ngày, phiền chết đi được." Cô khựng lại một chút, rồi bồi thêm một câu: "Với lại, tôi đi thì ra cái thể thống gì? Bà mẹ tốt của nhóc không rảnh à?"
Tô Đường cúi đầu nhìn điện thoại: "Mẹ hình như dạo này hơi bận... em không biết mẹ có rảnh không..."
Ngải Nhàn mất kiên nhẫn xua tay: "Tóm lại là tôi không đi, ai thích đi thì đi."
Tô Đường quay sang nhìn Bạch Lộc đang ăn đồ ăn vặt.
Bạch Lộc nhận ra ánh mắt, ngơ ngác ngẩng đầu lên, hai má phồng rộp: "Sao thế?"
"Chị Tiểu Lộc..."
"Chị đi á?"
Bạch Lộc chớp mắt, dường như đang nghiêm túc suy nghĩ về khả năng này.
Chị nuốt miếng khoai tây chiên, chậm rãi nói: "Chị cứ nghe thấy giọng giáo viên là lại muốn ngủ, chị sợ chị sẽ ngủ quên mất..."
"Dẹp đi."
Ngải Nhàn không chút nể tình mà đả kích: "Chị ta mà đi thì ước chừng đến phòng học còn chẳng tìm thấy, ngộ nhỡ thầy giáo hỏi đến thành tích, chị ta lại hỏi ngược người ta có phải thang điểm một trăm không, thì sau này nhóc còn mặt mũi nào ở trường nữa?"
Bạch Lộc suy nghĩ một chút, thấy rất có lý.
Chị lại bốc thêm một nắm khoai tây chiên: "Thế thì chị không đi nữa."
Tô Đường có chút bất lực.
Xem ra không trông mong gì được vào chị Tiểu Lộc rồi.
Vậy thì...
Ánh mắt cậu dời sang người vẫn luôn im lặng trên ghế sofa.
Lâm Y đặt cuốn tạp chí trên tay xuống.
Hôm nay chị mặc một chiếc áo len rộng rãi, mái tóc dài búi lên tùy ý, để lộ chiếc cổ thon dài.
Nhận ra ánh mắt của Tô Đường, đôi môi đỏ mọng của chị khẽ nhếch lên.
"Nhìn chị làm gì?"
Lâm Y đổi tư thế, một tay chống cằm: "Muốn chị đi à?"
Tô Đường gật đầu, ánh mắt đầy hy vọng: "Chị Lâm Y... chị có rảnh không?"
"Chiều thứ Sáu à..."
Lâm Y cố ý kéo dài giọng, nhìn dáng vẻ căng thẳng của Tô Đường, ý cười trong mắt càng sâu hơn: "Rảnh."
Mắt Tô Đường sáng lên: "Thật ạ?"
"Tất nhiên rồi."
Lâm Y vuốt lại mái tóc, chị liếc nhìn bóng lưng Ngải Nhàn, cố ý cao giọng.
"Cũng đúng lúc chị muốn đi xem thử, nhóc con nhà mình ở trường rốt cuộc được yêu thích đến mức nào, sẵn tiện giúp em kiểm tra xem có cô bé nào xinh xắn không."
Tô Đường ngẩn người: "Chị?"
"Quyết định vậy đi."
Lâm Y chốt hạ: "Thứ Sáu chị sẽ ăn diện thật xinh đẹp, tuyệt đối không để Đường Đường nhà mình phải mất mặt."
Ngải Nhàn hừ lạnh một tiếng: "Đừng có ăn mặc như hồ ly tinh là được, đó là trường học, không phải Động Bàn Tơ."
"Mặc kệ tớ."
Lâm Y đứng dậy khỏi sofa, đi đến trước mặt Tô Đường.
Chị cúi người xuống, tầm mắt ngang bằng với Tô Đường.
Đôi mắt hạnh quyến rũ khẽ nheo lại, ánh mắt sóng sánh như nước, mang theo một vẻ lôi cuốn khó cưỡng.
"Em trai."
Chị đưa ngón tay, nhẹ nhàng nâng cằm Tô Đường lên, đầu ngón tay hơi lành lạnh.
"Em nói xem..."
Lâm Y ghé sát lại một chút, hạ thấp giọng, mang theo vài phần trêu chọc: "Nếu chị mà đi, mấy cô bạn gái nhỏ của em có ghen không nhỉ?"
Cả người Tô Đường cứng đờ: "Em không có bạn gái..."
Lâm Y khẽ cười, buông tay ra, thuận thế nhéo vào vành tai đang đỏ bừng như sắp nhỏ máu của cậu một cái.
"Tiếc thật, đúng là còn non quá."
Lâm Y đưa ngón tay, vẽ theo đường nét khuôn mặt Tô Đường trong không trung, từ vầng trán đầy đặn đến sống mũi cao thẳng, cuối cùng dừng lại trên đôi môi mỏng ấy.
Trong ánh mắt mang theo sự tán thưởng không hề che giấu.
"Nuôi thêm vài năm nữa, đợi đến khi trổ mã rồi, đó mới đúng là cực phẩm."
Lâm Y tặc lưỡi hai tiếng, như thể đang bình phẩm một món bảo vật hiếm có trên đời: "Đến lúc đó không biết sẽ làm lợi cho cô bé nhà nào đây."
"Tôi thấy cô đúng là muốn vào đồn ngồi rồi đấy."
Một giọng nói lạnh lẽo như một gáo nước đá dội thẳng từ trên đầu xuống.
Ngải Nhàn đã đi vào phòng bếp từ lúc nào, tay cầm một lon Coca, tựa người vào khung cửa, ánh mắt lạnh lùng liếc sang.
"Nếu cô đã thích trêu chọc nó như vậy, hay là cứ coi như chồng nhỏ mà nuôi luôn đi."
Cổ tay cô khẽ chuyển, ném chuẩn xác lon Coca đã uống hết vào thùng rác cách đó vài mét: "Dù sao cũng chỉ cách nhau sáu bảy tuổi, đợi đến khi cô ba mươi, nó vừa vặn ngoài hai mươi, chẳng phải đúng ý cô sao?"
Lâm Y đứng thẳng người dậy, chẳng hề thấy ngại ngùng.
"Tiểu Nhàn, cái này thì bà không hiểu rồi."
Lâm Y đưa một ngón tay lên, khẽ lắc lắc: "Gái hơn ba tuổi, ôm được gạch vàng, gái hơn bảy tuổi, cười hì hì."
Ngải Nhàn cười nhạo: "Biến thái thì cứ nhận là biến thái, đừng có tìm lý do."
"Con trai bây giờ đều thích kiểu chị gái như tớ, vừa trí thức, vừa dịu dàng, biết chiều chuộng người khác."
Đôi mắt Lâm Y cong cong: "Không giống ai đó, suốt ngày hung dữ, em nói có đúng không, em trai?"
Tô Đường: "......"
Cậu cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Nếu dám gật đầu, ước chừng tối nay cậu sẽ bị Ngải Nhàn quăng cả người lẫn chăn màn ra khỏi cửa lớn.
Còn nếu lắc đầu, đôi mắt cười như không cười của chị Lâm Y lại khiến cậu thấy rợn tóc gáy.
"Cái đó..."
Tô Đường đột ngột đứng bật dậy, động tác cứng nhắc như một con robot: "Em chợt nhớ ra, từ vựng tiếng Anh vẫn chưa học thuộc xong."
Nói xong, cậu ôm cặp sách, chạy trối chết về phòng.
Phía sau vang lên tiếng cười sảng khoái của Lâm Y và tiếng hừ lạnh của Ngải Nhàn.
Ngải Nhàn liếc nhìn bóng lưng đang chạy trốn kia, quay sang nhìn Lâm Y: "Nó mới mười hai tuổi, đừng có dạy hư nó."
"Mười hai tuổi thì sao?"
Lâm Y vươn vai một cái, để lộ những đường cong tuyệt mỹ: "Nuôi dưỡng mà, phải bắt đầu từ khi còn nhỏ chứ."
[END]
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
[(女大一,不是妻;女大二,金满罐;女大三,抱金砖;女大七,笑嘻嘻.) Câu này phản ánh quan niệm dân gian Trung Quốc xưa về việc nữ lớn tuổi hơn nam trong hôn nhân: hơn ít tuổi thì có thể mang lại may mắn.]