Nhà Đế Quốc Bán Cưỡng Chế

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiên Tử, Còn Hà Hơi Nữa Là Nàng Muốn Bị “Yêu” Rồi Đấy

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

63 357

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

41 178

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

(Đang ra)

Senpai, anh sẽ thuê em làm bảo vệ tại gia chứ?

Kei Futagami

Và kết quả là chuẩn như hàng Nhật.

21 509

Mushoku tensei

(Đang ra)

Mushoku tensei

Rifujin na Magonote

Câu truyện bắt đầu với một tên Otaku vô công rồi nghề 34 tuổi; Sống một cuộc sống không ra gì, khi tự nhốt mình trong phòng và ăn bám bố mẹ. Và rồi đỉnh điểm của sự rác rưởi khi anh ta đã bỏ qua đám t

15 922

Web Novel - Chương 13: Một Bước Tiến (1)

Chương 13: Một Bước Tiến (1)

Những năm cuối của Đế Quốc. Trong một căn phòng bí mật tối tăm và đồi trụy.

Sì sụp...

Mùi hương liệu đắt tiền và những loại thuốc không rõ nguồn gốc quyện vào nhau như làn khói, trôi dạt đặc quánh trong không trung. Rượu mạnh nhỏ giọt giữa những thân hình trần truồng quấn lấy nhau. Những khuôn mặt cười cợt thở hổn hển khi trao cho nhau những câu đùa bẩn thỉu. Trong khắp không gian được bao phủ bởi nhung đỏ, những thú vui cấm đoạn đang rực cháy nóng bỏng.

Xuyên qua bầu không khí dính dớp và đáng ghê tởm đó, Rodriguez bước ra.

Khi đó, hắn là chủ nhân của căn phòng, hắn đưa ra một chiếc chén khảm thạch anh tím, nhe răng cười nịnh bợ. Trong ly chứa một loại thuốc có màu sắc kỳ quái.

‘Thiếu gia của gia tộc Ebenholtz vĩ đại. Chỉ cần một ly này thôi, mọi phiền muộn trên đời sẽ tan biến hết.’

Thiếu gia. Từ đó vang lên rõ mồn một như thể mới chỉ đêm qua.

Đây là quá khứ của tôi.

Một ngày duy nhất trong số vô vàn những ngày vô nghĩa mà tôi đã lãng phí trước khi quay ngược thời gian.

Cái tôi của thời còn là một thằng ngốc.

“.......”

Tôi mở mắt. Tôi nhanh chóng ngồi dậy.

Tôi vừa mơ một giấc mơ dơ bẩn.

Lúc đó, Rodriguez đã ở đó. Không, không chỉ có Rodriguez. Vô số tên khốn từ Cận Vệ Hoàng Gia, những kẻ tự xưng là chó săn của Hoàng Đế, cũng có mặt.

Sự tham nhũng và đồi trụy của tầng lớp cai trị. Đó là một trong nhiều lý do khiến Đế Quốc sụp đổ.

Tôi vuốt ngược tóc ra sau.

“Sảng khoái.”

Giấc mơ không mấy dễ chịu, nhưng cơ thể tôi cảm thấy sảng khoái đến kinh ngạc. Một giấc ngủ trưa chỉ ba mươi phút đã phục hồi hoàn toàn năng lượng cho tôi.

Liệu đây cũng là nhờ Lõi Ma Lực?

Tôi đứng dậy và thay thường phục. Tôi vớ đại bộ quần áo nào đó trong tầm tay.

Đã đến lúc tìm nơi ở mới.

***

Quận 3, dinh thự trên phố Von Klein-Schmidt giàu có.

Có rất nhiều người ở đó. Hai thành viên của Lực Lượng Cận Vệ Hoàng Gia dưới trướng Rodriguez đang ngồi vắt vẻo trên ghế sofa trong phòng khách. Chủ nhà, Arman, gần như bị kẹp giữa họ, và phía sau họ là sáu bảy tên cấp dưới đang đứng.

“......Ông Arman. Ông nên giãn cơ mặt ra một chút.”

Một tên cấp dưới bắt chéo chân lên tiếng. Một nụ cười gượng gạo giật giật trên môi Arman.

“Cứ nói điều ông muốn nói đi. Ông thấy cái này chứ?”

Chúng vỗ vào huy hiệu Cận Vệ Hoàng Gia trên ngực.

Dạo này ở Thủ Đô, việc là thành viên của Cận Vệ Hoàng Gia còn quyền lực hơn cả địa vị xã hội hay nguồn gốc xuất thân. Ít nhất, đó là những gì chúng tin tưởng.

“Nhưng—”

“Nhưng nhị cái gì. Tên khốn này thực sự muốn mất đầu sao?”

“Để trả số tiền anh yêu cầu—”

“Câm miệng.”

Cái gọi là ‘thuế danh nghĩa’ mà Cận Vệ Hoàng Gia áp đặt cho Arman, thực chất là số tiền chúng bắt ông phải nôn ra, nhiều hơn cả số tài sản còn lại của ông ngay cả khi bán tống bán tháo tất cả với giá thị trường. Nhưng Rodriguez thậm chí còn không cho phép ông bán dinh thự này.

“Ông vẫn chưa hiểu sao. Ông nghĩ bọn tôi đến đây để thực hiện một cuộc giao dịch kinh doanh à? Cứ coi đây là tiền bảo hiểm mạng sống của ông đi, rõ chưa?”

Cộc cộc.

Ngay lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên. Arman giật mình. Một tên Cận Vệ cười khẩy.

“Làm cho tốt vào. Ra mở cửa đi.”

“Vâng.”

Tên trẻ nhất bước tới mở cửa. Ở phía bên kia là một người đàn ông. Cậu ta mặc một bộ đồng phục được là phẳng phiu, nhưng mái tóc dài quá mức và những nét trẻ con còn sót lại cho thấy tuổi đời còn rất trẻ.

Cộp. Cộp.

Người đàn ông bước vào và ngồi xuống trong phòng khách.

“Rất vui được gặp ông.”

Cậu ta chỉ chào chủ nhà. Cậu ta không thèm liếc nhìn những tên Cận Vệ Hoàng Gia bên cạnh lấy một cái. Cậu ta thậm chí còn không xưng tên.

“......Vâng. Rất vui được gặp cậu.”

“Như tôi đã đề cập trước đó, tôi thích ngôi nhà này. Mặc dù có vài chỗ hơi xuống cấp, nhưng điều đó thực ra lại hợp ý tôi, nghĩa là tôi có thể sửa sang lại theo ý muốn.”

“Phụt.”

Một tên Cận Vệ bật cười trước lời nói tự nhiên của chàng trai trẻ. Khuôn mặt chủ nhà tối sầm lại.

Quan sát phản ứng của chúng, chủ nhà thận trọng lên tiếng.

“Thực ra... tôi rất tiếc phải nói điều này, nhưng tôi đã có thỏa thuận trước với người khác rồi.”

“Vâng. Tôi có nghe nói. Tôi sẽ trả cho ông gấp đôi những gì họ đề nghị.”

Một tên Cận Vệ ngắt lời.

“Này. Nhóc không nghe thấy là đã có thỏa thuận trước rồi sao?”

Người đàn ông bình tĩnh nhìn tên Cận Vệ. Sau đó cậu ta quay lại phía Arman và hỏi.

“Người đó là ai?”

“À, đó là...”

“Chà, không quan trọng. Vậy tôi cũng sẽ trả tiền bồi thường cho người mà ông đã hứa.”

“Cái gì, thằng ranh này bị điếc à?”

Rầm. Một trong số những tên đàn ông giậm mạnh ủng quân đội xuống sàn, mặt hắn nhăn nhó dữ tợn.

“Nhìn sắc mặt mà sống đi chứ.”

“Không phải là nhìn sắc mặt. Tôi cũng nghe tin rồi. Chẳng phải tài sản này dù sao cũng sẽ bị đưa ra đấu giá nếu tôi không mua sao? Đó là lý do tôi đề nghị trả gấp đôi. Thật không đúng chút nào nếu một gã ất ơ nào đó nẫng tay trên một nơi có vị trí tốt thế này.”

“Gã ất ơ? Thằng chó này nói thật đấy à?”

Ngay khi bầu không khí sắp trở nên bạo lực, màn biểu diễn đã định sẵn bắt đầu.

“──Dừng lại.”

Cửa chính mở ra và Rodriguez xuất hiện muộn màng. Ngay khoảnh khắc đó, lũ cấp dưới đồng loạt đứng vào đội hình và chào theo điều lệnh. Đó là một trình tự nhằm gây áp lực.

Rodriguez ngồi xuống cạnh chủ nhà và lên tiếng.

“Tôi xin lỗi. Có vẻ như người của tôi đã thiếu tôn trọng với vị hiệp sĩ trẻ đây.”

“Vâng. Họ thực sự đã thô lỗ.”

Rodriguez bật ra một tiếng cười nhỏ.

“Rất vui được gặp cậu. Tôi là Rodriguez, Thiếu tá của Lực Lượng Cận Vệ Hoàng Gia.”

Người đàn ông im lặng nhìn hắn. Chắc hẳn cậu ta đang ngạc nhiên trước cấp bậc của hắn.

Rodriguez, tỏ vẻ hài lòng, tiếp tục nói.

“Với tư cách là Thiếu tá của Cận Vệ Hoàng Gia, tôi đã thương lượng xong với ông Arman, chủ nhân của ngôi nhà này. Có nhiều tình tiết liên quan mà tôi không thể giải thích hết, đó là lý do tôi đích thân đến đây để mong cậu thông cảm.”

“......Có đúng vậy không, ông Arman?”

Người đàn ông hỏi Arman. Rodriguez liếc nhìn chủ nhà một lát.

“......Vâng.”

Arman trả lời bằng một giọng nhỏ gần như không nghe thấy.

“Đúng là vậy.”

Rodriguez cúi đầu, kìm nén một nụ cười. Thay vào đó, hắn rút một điếu xì gà từ túi trong và đưa lên miệng.

“Hừm. Xin lỗi vì đã để cậu phải cất công đến tận đây. Có muốn làm một điếu không?”

“......”

Người đàn ông nhìn chủ nhà. Sau đó ánh mắt cậu ta quay lại nhìn Rodriguez. Như thể cậu ta đang dùng đôi mắt để mổ xẻ khuôn mặt hắn. Không chỉ vậy, cậu ta nhìn xuống giày, quần áo, thậm chí cả phụ kiện của hắn.

“......Trông ông giống như kiểu người ngay cả khi được cho không ngôi nhà này, ông cũng chẳng có tiền mà nộp thuế đâu.”

Chân mày Rodriguez giật mạnh trong giây lát.

“Cậu nên cẩn thận lời nói của mình đấy.”

Người đàn ông cười khẽ mà không đáp lại. Đó rõ ràng là sự chế giễu.

“Thằng khốn này thực sự phát điên rồi sao?”

Lũ cấp dưới phía sau Rodriguez phản ứng trước tiên. Rodriguez giơ tay ngăn chúng lại, còn người đàn ông rút ra một cuốn séc. Cậu ta ký loẹt xoẹt rồi đưa cho chủ nhà.

“Tôi không quan tâm ông đã thỏa thuận kiểu gì. Tôi sẽ mua ngôi nhà này.”

“Hả......”

Một sợi gân nổi lên trên thái dương Rodriguez. Một nụ cười rỗng tuếch hiện trên môi hắn. Hắn cố gắng kìm nén cơn giận, trong khi chủ nhà, Arman, cúi xuống nhìn tờ séc của chàng trai trẻ.

“Lý do là gì? Chẳng có gì tốt đẹp khi xảy ra xung đột với Cận Vệ Hoàng Gia đâu.”

Khi Rodriguez đặt câu hỏi như một lời đe dọa, đôi mắt chủ nhà từ từ mở to.

Ông đã đọc thấy một cái tên được viết trên tờ séc.

“Vì tôi thích nó.”

Sự thật là, cậu ta thậm chí còn chưa kiểm tra kỹ bên trong ngôi nhà.

Chỉ là cậu ta thấy chuyện này thật nhảm nhí. Những gì lũ khốn này đang làm, chỉ là một trò nhảm nhí chết tiệt.

“Tôi không quan tâm ông đã hứa hẹn gì với chủ nhà. Tôi đếch quan tâm.”

Những tên khốn như Rodriguez đã làm loạn trong những năm cuối của Đế Quốc. Một đất nước như vậy sụp đổ cũng đáng.

Edmon tự trách mình vì sự hủy diệt của thế giới, nhưng chính Đế Quốc đã tự kết liễu nó. Thủ phạm thực sự là lũ cặn bã này, những kẻ làm mục nát Đế Quốc từ bên trong.

“Ô kìa, ô kìa.”

Rodriguez, vẫn cố ra vẻ bình tĩnh, đặt điếu xì gà xuống.

“Một chàng trai trẻ mà thật đáng thương—”

“......Maximilian Albrecht von Ebenholtz?”

Một giọng nói gọi tên cậu ta vang lên, cắt ngang căn phòng. Đó là người chủ nhà. Ông nhìn chằm chằm vào tờ séc với đôi mắt run rẩy, trong khi biểu cảm của Rodriguez trở nên lạnh lẽo và cứng đờ.

Người đàn ông, Maximilian, nhìn vào mắt đối thủ một lần nữa.

“Tôi sẽ mua ngôi nhà này. Vậy nên—”

Cộp. Cộp.

Cậu ta dùng ngón tay gõ lên bàn vài cái như thể đang xua đuổi một con chó.

“Biết thân biết phận mà biến khỏi đây đi.”

Khuôn mặt Rodriguez đỏ bừng vì giận dữ và nhục nhã. Hắn mím chặt đôi môi đang run rẩy. Nhưng hắn không làm gì thêm. Hắn không thể thốt ra lấy một lời.

Bởi vì hắn đã nghe thấy cái tên Ebenholtz.

***

Tất cả những tên vũ trang đều rút lui, để lại dinh thự trống vắng.

Tôi nhìn người chủ nhà.

“Ông đã chăm sóc ngôi nhà rất tốt.”

Vai Arman khẽ run lên. Tôi hiểu. Người mà ông phải đối mặt giờ đã chuyển từ Rodriguez sang Ebenholtz. Đây chắc chắn không phải là một tình huống tốt hơn.

“Vâng. Đây là ngôi nhà tôi đã sống từ thời cha mình, cũng khá lâu rồi...”

“Nơi này quá tốt để bị lấp đầy bởi những thứ rác rưởi.”

“À......”

Tôi nhoài người về phía trước và nhìn thẳng vào mắt ông khi nói.

“Cầm lấy số tiền này và rời khỏi Thủ Đô ngay trong đêm nay.”

Cạch. Tôi đặt ngón tay lên tờ séc nằm trên bàn.

“Ở lại đây lâu hơn sẽ chẳng mang lại điều gì tốt đẹp đâu. Một nơi nào đó ở miền Nam, nơi khí hậu ôn hòa, sẽ là tốt nhất. Marang có vẻ ổn đấy.”

Miền Nam chịu ít thiệt hại hơn từ cả làn sóng cách mạng lẫn sự bạo ngược của Đế Quốc.

“Điều đó.......”

“Ngay bây giờ.”

Tôi thúc giục người chủ nhà. Ông nuốt nước bọt khan, sau đó đứng dậy cúi chào thật sâu trước khi đi thu xếp hành lý.

“.......”

Tôi nhìn theo bóng lưng ông một lúc, rồi lặng lẽ lấy thiết bị liên lạc ra. Tôi bấm một dãy số quen thuộc. Cuộc gọi được kết nối ngay cả khi chuông chưa kịp reo vài tiếng.

─Vâng, thưa cậu chủ.

“Này, Enzi.”

Enzi là người quản gia giỏi nhất.

Cũng là người trợ tá tốt nhất mà tôi biết.

“Tôi cần một đặc ân.”

─Cậu cần chuyện gì vậy ạ?

Giọng điệu của Enzi trở nên nghiêm túc.

“Anh biết gã tên Rodriguez chứ?”

─Vâng. Một sĩ quan Cận Vệ Hoàng Gia từ miền Đông lên vào quý trước.

Enzi luôn nắm rõ những loại thông tin như thế này.

“Tôi vừa có va chạm với hắn. Hóa ra hắn đã nhắm vào ngôi nhà tôi định mua.”

─Ồ. Vậy cậu đã mua được nhà an toàn chưa ạ?

“Rồi. Tôi đã mua nó. Tôi đã trả cho chủ cũ gấp đôi giá thị trường.”

─Vâng. Lão gia chắc chắn sẽ hài lòng.

Có một chút ý cười nhạt trong giọng nói của Enzi.

Sebestian sẽ không coi đây là sự lãng phí. Ngược lại, ông sẽ hài lòng khi thấy đó là một hành động quyết đoán và táo bạo.

‘Nếu con muốn, hãy đoạt lấy nó. Dù ai cản đường cũng đừng bận tâm. Con vẫn chưa hiểu hết sức nặng của cái tên mình mang đâu. Ở Đế Quốc này, không ai có nhiều đặc quyền hơn con cả.’

Thứ tôi muốn, tôi lấy. Thứ tôi muốn hủy diệt, tôi hủy diệt.

Đó chính là mặt khác của Ebenholtz.

“Nhưng vấn đề là... tôi có thể đoán trước được lũ khốn đó sẽ làm gì tiếp theo.”

─Vâng. Tôi cũng dự đoán như vậy.

“Chủ nhà có thể không phải người Đế Quốc thuần chủng, nhưng dù sao, nếu người tôi vừa giao dịch lại gặp chuyện, điều đó sẽ ảnh hưởng đến uy tín của tôi, đúng không?”

─Tất nhiên rồi ạ.

Rodriguez. Trước khi quay ngược thời gian, hắn đã trở thành một sĩ quan cấp cao trong Cận Vệ Hoàng Gia. Một thằng ngốc đã bị quân cách mạng xử tử sau khi buôn lậu ma túy và rượu lậu.

“Enzi, ông cũng biết mà, đúng không?”

Hắn ngu ngốc, yếu đuối, độc ác, chậm chạp và trên hết thảy.

“Dạo này lũ khốn Cận Vệ Hoàng Gia thực sự đang đi quá giới hạn rồi.”

Quá giới hạn.

“Tôi không thể chịu đựng được điều đó.”

Để mọi chuyện trôi qua thì cũng được thôi.

Đó là những gì tôi thường dùng để tự lừa dối mình trước khi quay ngược thời gian. Thậm chí có lúc tôi còn lảng vảng bên lũ Cận Vệ đó vì bị các hiệp sĩ coi thường.

......Lẽ ra tôi phải nghiền nát chúng.

“Giúp tôi lần này thôi.”

Tôi sẽ không yêu cầu đặc ân kiểu này lần nữa đâu. Suy cho cùng, Enzi vẫn là người của cha tôi.

Vì tôi đã chọn bắt đầu lại, tôi cần có những người của riêng mình.

─Vâng. Tôi đã hiểu.

“Tốt.”

Tôi kết thúc cuộc gọi.

Enzi là cánh tay phải của Sebestian, và là thường dân đầu tiên tiếp cận được trái tim của Ebenholtz. Ông ta là một con quái vật sẽ hoàn thành mệnh lệnh bằng bất cứ giá nào.

Tất cả những gì tôi phải làm là chờ đợi.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!