Nguyền Kiếm Cơ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2291

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 128

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Quyển 19 - Nguyền Kiếm Cơ - Chương 97 - Gia Pháp Của Amaterasu · Có Thì Sửa, Không Thì Cố Gắng

Nhất thời, mấy vị nữ thần vóc dáng thon thả, cao ráo cũng khó mà chấp nhận, nhưng lại không thể chống lại mệnh lệnh của Amaterasu, trong lòng vô cùng phức tạp.

Bầu không khí, nhất thời ngưng đọng...

Lily đứng một bên cũng cảm thấy lo lắng, uy quyền của chị Amaterasu ở trong nhà là không thể chống lại, bất kể hành động này của chị ấy có hoàn toàn thỏa đáng hay không, nếu mấy chị thật sự dám chống lại, vốn là chuyện nhỏ, e là sẽ rước lấy sự trừng phạt lớn hơn.

Lúc này, Ayaka ngực phập phồng, lên tiếng trước: "Các chị em, ở bên ngoài, Amaterasu là Chủ Thần của chúng ta, ở trong nhà chúng ta đều là Cung chủ, lẽ ra phải phục tùng mệnh lệnh của Ngự Chủ. Amaterasu điện hạ thân là Ngự Chủ, quản giáo chúng ta cũng là điều nên làm. Phải thừa nhận là chuyện này chúng ta không hề sai, thế nhưng, hành động này của Amaterasu điện hạ chắc hẳn cũng là vì để răn đe chúng ta, có thì sửa, không thì cố gắng, để chúng ta lấy đó làm gương."

"Cho nên... chúng ta vẫn nên chấp nhận sự trừng phạt của Ngự Chủ, mới không làm mất đi bổn phận và đức hạnh của mình."

Nói rồi, Ayaka nhẹ nhàng vén tóc dài sang một bên vai, sau đó, chủ động vén chiếc tà váy triều phục dài màu trắng của mình lên đến hông, ngọc thể dưới váy chỉ có một sợi dây vải trắng che đậy, cô cúi người xuống, quay lưng về phía Amaterasu, cúi đầu không nói, dường như là đã chủ động bày ra tư thế chờ Amaterasu trừng phạt.

"Chị Ayaka..." Lily chỉ nghĩ để Nanako bị phạt, lại không ngờ, sẽ liên lụy đến các chị em khác cũng phải chịu đòn theo, nhưng lúc này Amaterasu đang thi hành gia pháp, Lily cũng không dám nói nhiều, nếu không e là chính mình cũng phải qua đó đứng xếp hàng cùng các chị luôn.

"Đúng vậy, Nanako kiêu căng như vậy, chúng ta thân là chị, cũng có trách nhiệm quản giáo không nghiêm." Haihime cũng giống như Ayaka, vén váy yukata của mình lên, cúi người xuống.

"..." Uesugi Rei, một người phụ nữ cao ngạo, phóng khoáng biết bao, nhưng chung quy cũng là phụ nữ, chuyện như thế này, không thể nào không có lòng liêm sỉ, nếu là quân pháp, cô tự nhiên sẽ thản nhiên gánh chịu, nhưng gia pháp này... Cô đứng đó, nhất thời không động đậy.

Còn Shimizu, bình thường cái gì cũng không để trong lòng, trêu chọc các chị em khác cũng là thường tình, chỉ là trong số các chị em, người duy nhất cô sợ chính là Amaterasu, chị Amaterasu trước đây không phải là chưa từng trị cô, đã 'xử' một nữ tử như cô đến mức ngoan ngoãn phục tùng, lúc này, Amaterasu nổi giận, đương nhiên là cô cũng không tình nguyện cho lắm, nhưng tự biết, phản kháng sẽ không có kết cục tốt đẹp gì.

"Xì... đây chính là cái gọi là liên lụy sao? Bọn em rõ ràng không có lỗi gì sất, thế nhưng, nếu Amaterasu điện hạ đã nói Shimizu cũng có trách nhiệm rồi, vậy thì em thừa nhận là được chứ gì... đều là phụ nữ cả, có gì mà phải sợ bị người khác nhìn chứ? He he he..." Nói rồi, Shimizu tâm ý vừa động, váy yukata của cô tự động bay lên từ chỗ xẻ tà, một dòng nước Ám Nguyệt kỳ dị hoá thành dây thừng, tự trói hai tay cô ra sau lưng và buộc chung với chiếc váy vén lên, sau đó mới hơi khom người, cúi xuống, hai chân khép lại, cong mông lên chờ chịu phạt.

"Chị Shimizu..." Lily đứng đó nhìn mà mặt cũng ửng đỏ, ai bảo chị ấy thường ngày không chịu mặc đồ lót chứ... Lần này đúng là chịu thiệt lớn luôn rồi, trông thì có vẻ kiêu căng, nhưng thực ra trong lòng cũng rất xấu hổ nhỉ?

Kimiko đứng một bên, cũng do dự.

Cô lật tay, một chiếc quạt giấy xuất hiện, không ngừng quạt lấy ngực mình: "Em nói này, Amaterasu điện hạ, em cũng thân là chị, tuy có trách nhiệm quản giáo Nanako không nghiêm, nhưng dù sao lúc đó em cũng không có ở đây mà, có thể nào, để em tự mình trách phạt mình không?"

"Kimiko, nếu mà em mặc cả với ta, vậy thì không chỉ là lỗi quản giáo không nghiêm đâu, trước mặt các chị em đây, em đang muốn cãi lời ta, hay là muốn chống lại ta?" Amaterasu hỏi.

"Chuyện này..." Nhất thời khuôn mặt trưởng thành của Kimiko cũng ửng hồng.

Amaterasu giang rộng Osode ra, một luồng thần lực, trực tiếp đoạt lấy cây quạt của Kimiko: "Có điều, điều kiện của em ta có thể đồng ý một nửa, cứ lấy cây quạt này của chính em để trách phạt em nhé? Cái giá tương đối là, em bị phạt phải nhiều hơn bọn họ một nửa, còn không mau chuẩn bị đi?"

"Chuyện này..." Kimiko hơi nhíu mày, mặt nóng ran, nhưng cũng không muốn mất mặt, chỉ có thể cố cười: "A ha, a ha ha ha ha... Tamamo-no-Mae trước nay toàn là bắt nạt mấy tiểu cô nương khác, hôm nay, nếm thử tư vị bị người khác trách phạt, cũng, cũng là một trải nghiệm mới mẻ, he he he he he..."

Nói rồi, Kimiko bất đắc dĩ vén váy của mình lên, cúi người xuống, trong lòng hối hận, sớm biết có ngày hôm nay đã ngoan ngoãn mặc đồ lót vào rồi, không ham hố sự mát mẻ này.

"Chị Kimiko..." Nanako vẫn còn run rẩy, nức nở quỳ ở một bên, con bé biết rõ tư vị thủ đoạn của Amaterasu, trong lòng khổ sở nghĩ, đợi lát nữa, e là chị Kimiko sẽ không cười nổi đâu.

"Sao vậy? Đại tiểu thư Bishamonten, em vẫn còn lời muốn nói à? Giống như Kimiko vậy, muốn giảng chút đạo lý với ta sao?" Amaterasu hỏi.

"Không, tại hạ không có..."

"Vậy tại sao còn không làm theo? Lẽ nào, mẹ của em không quản giáo em tốt sao?"

Uesugi Rei trong lòng run lên, đúng vậy, mẹ của cô, Bishamonten, cũng là thần tử của Amaterasu, nếu Amaterasu trút giận lên mẹ của cô, vậy cô thật sự là không còn mặt mũi gì nữa.

"Thần hiểu rồi."

"Không đúng, nơi đây là gia pháp, em phải nói, em gái hiểu rồi." Amaterasu nhắc nhở: "Nói."

"Amaterasu điện hạ, e... em gái hiểu rồi." Mặt Uesugi Rei cũng đỏ bửng, đây là điều vô cùng hiếm thấy, cô đã bao giờ tự xưng là "em gái" đâu?

"Vậy thân là em gái, nên làm thế nào? Em cũng hiểu rồi chứ nhỉ? Nếu không biết, thì học hỏi chị Ayaka bên cạnh em cho tốt vào. Xem người ta hiểu đại thể thế nào kìa." Amaterasu nghiêm giọng răn dạy.

"Vâng..." Uesugi Rei khẽ cắn môi, một tay kéo mạnh chiếc váy yukata dài màu xanh lam có hoa văn của mình lên, để lộ ra một mảng trắng như tuyết và một sợi dây tím mỏng manh che đậy, khép chặt, duỗi thẳng chân, cúi người xuống, mái tóc bạc dài rũ xuống chiếu tatami.

"Được rồi, Lily, em ở đó nhìn cho kỹ, sau này, ta muốn xem xem, ở nhà ai còn dám bắt nạt em, có một số chuyện, tình chị tình em, tâm ý tương thông, cũng không phải là không thể, nhưng phải có chừng mực, quá đáng, thì sẽ bị trách phạt như thế này. Hôm nay, là răn đe các em trước. Sau này, nếu ai còn tái phạm, sẽ không nhẹ nhàng như vậy đâu."

Amaterasu đi đến trước Ayaka đầu tiên: "Ayaka hiểu chuyện nhất, tâm tư trưởng thành, đúng mực, cũng là người đầu tiên nhận ra sai lầm của mình, vậy phạt em nhẹ một chút, chín cái."

Nói rồi, tay của Amaterasu vỗ nhẹ lên bờ mông đầy đặn, tròn trịa của Ayaka, dường như là một chút dỗ dành cho nữ tử trưởng thành, xinh đẹp này, sau đó, nghiêm khắc giơ cao giới chỉ.

Đó là chín cái.

Ayaka khẽ run rẩy, tuy Amaterasu trách phạt lợi hại thật, nhưng dù sao cũng chỉ có chín cái, cô vẫn gắng gượng nhịn được, giữ được tôn nghiêm và sự e thẹn của mình.

"Haihime, cũng xem như hiểu đại thể, mười hai cái."

"Shimizu, mười lăm cái."

"Ể? Chị Amaterasu này, tại sao em lại bị nhiều hơn các chị ấy chứ..." Shimizu hai tay đã tự trói sau lưng, vặn vẹo vòng eo, õng ẹo nói.

"Ai cho phép em hỏi? Mười tám cái."

"Chát!..."

Shimizu dẫu có oán hận nữa, cũng không dám nói ra thành lời.

"Uesugi Rei, mười tám cái."

Shimizu nằm sấp ở đó, trong lòng bất mãn, cô ta rõ ràng ngoan cố đến cuối cùng, tại sao lại giống mình chứ... nhưng, cũng không dám hỏi.

"Kimiko, hai mươi ba cái."

"Ể!!?"

"Mười lăm cái ban đầu, cộng thêm một nửa tăng thêm, hai mươi ba cái, em có gì bất mãn sao?" Amaterasu giơ cây quạt giấy của chính Kimiko lên.

"Không có nha, em không, không có bất mãn hết á... a ha ha ha ha, a ha... a, a, a ha! A ha! Amaterasu điện hạ à~~~..."