Ngay lúc Lily và Nagasaki tiến vào Duyệt Nữ Thôn, tại Làng Ninja mới xây của Nguyệt Phù Chúng, bên trong dinh thự chính xây trên vách núi, Uesugi Rei, Ayaka và Shiu vừa mới trở về.
“Chúng ta có chuyện cần bàn với Lily, không ngờ em ấy lại ra ngoài dò la rồi,” Ayaka ngồi bên cửa sổ có thể trông ra ngọn núi xa xa, uống một ly sake nhỏ.
“Ha ha… không có Lily ở bên cạnh, thật đúng là có chút lạnh lẽo nhỉ,” Uesugi Rei tóc bạc đã búi thành đuôi ngựa, rủ sang một bên, cầm lấy bình sake tự rót cho mình một chén, hướng về phía Ayaka làm một động tác cạn ly.
“Hay là gọi Shimizu đến đây trò chuyện một chút thì sao nhỉ?” Ayaka đề nghị.
(k Lily thì Shimizu ngay à :V)
“Ừm, cũng không tệ. Những ngày không có Lily, hai chúng ta luôn cảm thấy thiếu thiếu cái gì đó nhỉ?” Uesugi Rei nói, “Chị em thỉnh thoảng ôn lại chuyện cũ, không ảnh hưởng gì đến chuyện nhân gian, chắc là không tính là vi phạm quy tắc rồi bị chị Amaterasu trừng phạt đâu nhỉ?”
“He he he, sao thế, Uesugi cô nương đường đường là vậy mà cũng sợ bị Đại Thần Amaterasu lấy giới xích đánh vào mông à?” Ayaka uống một chút rượu, nói chuyện cũng có phần phóng túng hơn.
“Sao nào? Nói như chị không sợ vậy? Chúng ta cứ làm thế này đi, đến lúc đó cùng nhau chịu phạt, xem ai xấu hổ hơn,” Uesugi Rei cười một cách phóng túng.
“He he he, được rồi, được rồi, không nói chủ đề đáng xấu hổ này nữa. Nếu Uesugi cô nương không sợ, vậy tôi, Ayaka này sao có thể lùi bước được chứ? Để tôi truyền âm cho Shimizu chút,” Ayaka hất mái tóc dài, nói.
“Này, hai chị coi em như không tồn tại à?” Shiu bĩu môi không vui.
“Ủa?” dường như hai người họ lúc này mới để ý đến Shiu.
“Các chị còn được xem là Cung Chủ của Lily không? Còn xem chị Lily là Ngự Thê của các chị không? Chị ấy đi thực hiện nhiệm vụ, đến cái phường kabuki kia, lỡ như bị người ta sờ một cái, nhìn trộm, chiếm tiện nghi thì làm sao? Các chị không lo lắng à?” Shiu trông có vẻ vô cùng lo lắng.
“Ha ha ha ha ha… Shiu à, em đáng yêu thật đấy,” Uesugi Rei cười nói, “Ngay cả Susanoo còn không làm hại nổi Đại Thần Tsukuyomi, thì làm sao có thể bị mấy tên gian nhân yêu nghiệt phàm trần làm hại được chứ?”
“Hừm… các chị nói vậy cũng phải,” Shiu có phần khó xử nói.
“Xì, thôi được rồi. Cho em!”
“Cái gì cơ?”
“Rượu đó!” Shiu chạy tới quỳ ngồi xuống, đưa tay ra đòi Uesugi Rei.
Uesugi Rei xua tay cười: “Trẻ con, không được uống rượu.”
“Ai, ai là trẻ con hả!” Shiu cuống lên.
“Được rồi, Uesugi, đừng bắt nạt Shiu chứ, cho con bé đi,” Ayaka nói.
“Hừ, thế còn tạm được,” Shiu hài lòng cầm một chai sake, uống xong mặt liền đỏ bừng, hai chân dang ra ngồi một cách không mấy đẹp mắt.
“Haizzz, em nói này, rốt cuốc chúng ta đã kết cái hôn nhân gì vậy chứ!” Shiu đập chai rượu lên chiếc bàn gỗ nhỏ.
“Ara, ai đang oán thán vậy? Không sợ bị phạt à? Tôi là tôi sợ lắm đó, he he he…”
Cửa phòng, một luồng dao động màu đen, mấy con bướm ảo ảnh màu vàng kim bay qua, Shimizu bước vào.
“Shimizu, cuối cùng em cũng đến rồi,” Mặt Ayaka ửng lên một vầng hồng đào, cơ thể hơi lắc lư vui mừng. (?? cặp này ngày càng bún riel :V)
“Chị gọi em, sao mà em dám không đến chứ?” Shimizu giả vờ ngoan ngoãn nói, đến bên cạnh Ayaka, níu lấy tay áo dài của cô, “Cùng lắm thì đến lúc đó ba chị em chúng ta cùng nhau quỳ chịu phạt thôi nhỉ, he he he…”
“Này, chị Shimizu, mấy chị lại không tính cả em vào phải không hả?” Shiu giận dữ nói.
“Được, được, tính cả em, em cũng cùng chúng ta bị Amaterasu đại nhân trừng phạt, được chưa?” Uesugi Rei nhẹ nhàng vuốt mái tóc dài, hơi thở thơm như lan.
“Em, em đương nhiên không phải ý đó!”
“Ha ha ha…” các chị em vui vẻ cười một trận.
“Các, các chị còn cười nữa!”
“Đúng rồi, Shiu, vừa rồi em oán thán cái gì đó? Tiếp tục đi chứ? Chị ở ngoài cửa nghe cũng thấy khá hứng thú đấy,” Shimizu nói.
“Xì… còn có thể là gì nữa chứ,” Shiu say khướt, thật thà nói, “Chúng ta, cái đó, không phải là đều đã kết hôn với chị Lily rồi sao?”
“Đúng rồi,” Ayaka gật đầu.
“Rồi sau đó thì sao?”
“A, sau đó à…” Shimizu đưa tay lên môi mình.
“Chị Shimizu chị đừng có nói, em hỏi các chị ấy!” Shiu rất nghiêm túc.
Câu hỏi này lại khiến Uesugi Rei và Ayaka có chút cô tịch.
“Phải đó…” Ayaka có phần sầu muộn, “Kết hôn rồi mà vẫn không thể ở bên nhau mọi lúc, dù có ở Hanachirusato cũng không cho viên phòng, thật càng khiến người ta cô đơn quá mà…”
“Chị Ayaka, chị cũng uống hơi nhiều rồi nhỉ? Chẳng qua chỉ mới hai chén sake thôi mà, lời này của chị cũng thẳng thắn quá rồi đó,” Uesugi Rei nói.
“Sao vậy? Nếu là Uesugi cô nương, không uống rượu không phải cũng nói chuyện như vậy sao?” Ayaka hỏi ngược lại.
“Cái này à…” nhất thời Uesugi Rei lại không thể phản bác.
Đêm đã khuya, gió thổi đến có chút se lạnh.
“Trời có chút lạnh rồi, hay là chúng ta tựa lại gần nhau hơn đi ha?” Shimizu nói xong, trực tiếp nằm lên đầu gối Ayaka, “Ừm, gối đùi chị Cung Chủ này cũng tuyệt thật đấy nhỉ.”
Shiu đi qua, cũng không muốn để Uesugi Rei một mình, đến bên cạnh cô, quỳ ngồi xuống: “Ai da, kệ đi, chị Lily không ở đây, tạm bợ một chút vậy,” nói rồi cô tựa vào đầu gối của Uesugi Rei.
“Chuyện này… không ngờ ta, Uesugi Rei này cũng có ngày bị người khác chiếm tiện nghi như vậy đó,” Uesugi Rei nheo mắt cười, nhẹ nhàng vuốt đầu Shiu.
“Đừng có xoa đầu em nữa, em không phải trẻ con đâu, chị tưởng làm cho em ra vẻ trẻ con thì sẽ thấy mình không bị chiếm tiện nghi à?”
“Chị đâu có nói vậy đâu,” Uesugi Rei tùy ý nói.
“Đừng nói vậy mà, ai bảo trời lạnh chứ, ý thu se lạnh, các chị em đêm khuya trò chuyện, lạnh rồi tự nhiên là phải tựa vào nhau nhiều hơn thôi,” Ayaka nói, nhẹ nhàng vuốt mái tóc dài của Shimizu, “Chỉ là, Shimizu này, em đừng có nằm sấp trên đùi chị được không? Em muốn làm gối đùi thì cũng thôi đi, phải không?”
Shimizu có phần lười biếng ngồi dậy: “Chị Ayaka, hay là chúng ta đổi vị trí?”
“Ồ? Được sao?” Ayaka lại cảm thấy mới mẻ.
Thế là Shimizu đứng dậy, đổi thành Ayaka tựa vào đầu gối của Shimizu.
“A… thì ra là cảm giác này…” Ayaka dường như có chút cảm động. Thân là một đại tỷ trưởng thành, xinh đẹp, dịu dàng, luôn là chỗ dựa cho người khác, mà lại rất ít khi được hưởng thụ sự quan tâm thế này.
“Cũng không biết, bên Lily thế nào rồi, em ấy phải mau chóng hoàn thành công việc, trở về cùng các chị em chúng ta trò chuyện mới phải,” Uesugi Rei ngước nhìn vầng trăng sáng ngoài cửa sổ.
“Chúng ta không cần lo lắng cho vị Lyn phu nhân đó đâu, ha ha ha… em ấy là Đại Thần Tsukuyomi, còn có thể bị người ta bán đi được sao?” Ayaka khẽ cười, ngồi thẳng dậy.
“Này, chúng ta vào phòng trong đi, mọi người ngủ trên chiếu tatami, ngắm nhìn cảnh núi đêm bên ngoài, tiếp tục trò chuyện nhé?” Uesugi Rei đề nghị.
“Hay đó,” bốn chị em đều đứng dậy, đi qua hành lang gỗ, đến phòng trong.
Các cô trải chăn ra, bốn chị em cùng nhau nằm xuống, như vậy cũng ấm hơn. Trong căn phòng không lớn dưới màn đêm, thỉnh thoảng lại nép vào nhau để ngủ, cùng nhau trò chuyện những lời thầm kín dưới màn đêm.
……
