Lily và Kagami đại nhân cùng nhau tạo nên những bức tranh sơn thủy. Hai người đều nhập tâm vào bức tranh, không có bút, tự dùng thân thể thay bút, phối hợp nhịp nhàng với nhau.
Hoặc là vận bút như xoáy nước, hoặc là quét lên quét xuống, hoặc là đè nén lẫn nhau...
Bức tranh lấy núi làm chủ thể này, người vẽ là núi, người xem cũng là người vẽ.
Chỉ có cùng nhau sáng tác những bức tranh linh động mê ly như thế này, sự thấu hiểu giữa hai người mới không ngừng sâu sắc hơn. Càng hiểu, lại càng cảm thấy Kagami và Lily giống nhau đến nhường nào.
Dần dần, Lily dường như có thể cảm nhận được cảm giác của Kagami từ những xúc chạm truyền đến từ ngực Kagami, và Kagami cũng có thể cảm nhận được phản ứng của Lily lúc này.
Sự tu luyện như vậy khiến độ ăn ý phối hợp của họ vượt xa mức bình thường.
Bức tranh đầu tiên theo chỉ dẫn, hai người đã luyện thành.
Lúc này, Lily hiểu rõ phần cơ thể đã được tu luyện của Kagami như chính cơ thể mình, và Kagami cũng vậy. Chỉ có sự thấu hiểu lẫn nhau đến mức cực hạn, như thể là một người này, mới có thể khiến Lily sau khi ra ngoài vẫn nhận được Vô Lượng Nguyên từ Kagami đang ở trong trung tâm.
"Phù, phù..."
Lily và Kagami tựa vào nhau, nhìn nhau.
"Kagami đại nhân, bí pháp tu luyện này quả thực tuyệt diệu. Con không ngờ có thể hiểu rõ cơ thể một người phụ nữ khác đến mức độ này đấy. Cứ như là cùng một người vậy." Lily thở hổn hển nói.
"Một mặt là do bí pháp, mặt khác là do chúng ta vốn dĩ quá giống nhau. Bí pháp này, con là người thích hợp nhất để đối luyện. Lily, chúng ta phải tu luyện đến mức như một người, bí pháp này mới có thể phát huy tác dụng khi chúng ta cách biệt trong ngoài." Kagami nói.
"Vâng, con hiểu. Chỉ là, bản thân bí pháp này có chút xấu hổ..." Lily đỏ mặt nói.
"Ở Nữ Phạt Thâm Uyên, con chịu ít tủi nhục lắm à? Nếu không tu luyện pháp môn này, e rằng sau khi ra ngoài, chờ đợi con và các chị em của con mới là sự sỉ nhục vô tận." Kagami nói.
"Điều này đương nhiên con biết, chỉ là nói vậy thôi ạ. Kagami đại nhân, chúng ta tiếp tục đi." Tâm trí tu luyện của Lily kiên định tuyệt đối, không hề lay chuyển dù chỉ một chút. Đương nhiên, dù cô và Kagami có giống nhau đến đâu, gần đây ở cùng nhau cũng có không ít thời gian, được Kagami chỉ điểm, chăm sóc rất nhiều, nhưng dù sao hai người thực sự quen biết nhau cũng chưa lâu, cảm thấy xấu hổ tuyệt đối cũng là phản ứng bình thường của phụ nữ.
Lúc này, trên những tấm bình phong xung quanh xuất hiện bức tranh thứ hai.
Kagami nhìn bức tranh, nói: "Bức tranh thứ hai này, xem ra, yêu cầu chúng ta lấy rừng rậm làm chủ đề để vẽ tranh đấy." (:D)
"Hả? Cái này..." Mặt Lily càng đỏ hơn. Nhưng cô đã sớm quyết tâm với việc tu luyện này. Hơn nữa, song tu bình đẳng, mập mờ với Kagami đại nhân như vậy, trong thâm tâm Lily vốn cũng có chút thích thú (???). Huống hồ, hai người đã uống ba bình bí dược, về mặt cơ thể sớm đã như cây bút nhúng vào nước, không thể không ướt, không thể không tiếp tục vẽ tranh.
"Vậy, chúng ta bắt đầu thôi... Kagami đại nhân, lần này, để con chuẩn bị cho người nhé." Lily bỗng nói với vẻ nũng nịu, người áp sát vào Kagami đại nhân.
"Hả? Lily, con, con làm gì vậy? Ta là người chủ đạo mà..."
"Chủ đạo với không chủ đạo cái gì, Kagami đại nhân năm xưa thiên hạ vô địch, chẳng phải cũng bị những người phụ nữ khác bắt nạt trong động phòng sao? Con với người đều là cùng một loại mà, sao không thể để con cũng được trải nghiệm cảm giác chinh phục thiên hạ đệ nhất mỹ nữ chứ?" Lily có lẽ bị ảnh hưởng quá lớn bởi bí dược, nói năng cũng mang theo vẻ quyến rũ vô tận.
Một tay cô bắt đầu vuốt ve theo đùi Kagami, vén váy dài của bà lên, rồi sau đó... chuẩn bị cho bà, loại bỏ mọi chướng ngại vật.
"Lily, con, con sao có thể... Ưm a..."
Lily tuy rất ít có cơ hội như vậy, nhưng cô khéo tay hay làm. Bỏ qua khí trường, chỉ luận về kỹ nghệ, e rằng không mấy người phụ nữ có thể so sánh với Lily. Cô cúi người xuống, sự chuẩn bị dành cho Kagami đại nhân quả thực rất chu đáo.
Vừa chuẩn bị, Lily vừa thì thầm lời đường mật với Kagami đại nhân. Trong chốc lát, bầu không khí giữa hai người ngọt ngào như mật.
Kagami chuẩn bị xong, bà tự nhiên cũng phải chuẩn bị cho Lily.
Lần này, đến lượt Lily xấu hổ cầu xin tha thứ.
"Thực lực" hai người phế như nhau, quả thực khó phân chủ thứ công thủ.
Từ xưa, vẽ tranh sơn thủy thì phải "nhuận bút" (làm ướt bút) trước. Lily và Kagami muốn cùng nhau vẽ tranh, sự chuẩn bị cần làm tự nhiên không thể thiếu việc "nhuận bút", sau đó mới có thể bộc lộ vẻ thanh tú, vẻ đẹp của cảnh vẽ.
Chuẩn bị đầy đủ.
Hai người ngồi đối diện rất gần nhau. Khoảng cách này, sự tu luyện trước đó đã tạo nên sự ăn ý.
Tiếp theo, hai người cùng vận chuyển Ngự Lực, Vô Lượng Nguyên, chạm vào nhau, bắt đầu bức tranh lấy rừng rậm làm chủ thể.
Đề bài là rừng rậm, nhưng vẽ lại là mỹ nhân.
Dưới nền trắng tinh, hai khu rừng rậm, vẽ lẫn nhau, cho đến khi hòa lại làm một, khó phân biệt đâu là đâu...
"Kagami Lily..."
"Kagami đại nhân..."
Mặt Lily ửng hồng, sau khi hôn Kagami, cô tựa vào vai bà, còn cằm Kagami cũng tựa vào bờ vai thơm mềm mại của Lily.
"Nói xem, Lily à, rốt cuộc con là người trong gương, hay là ta đây?"
"Dĩ nhiên là Kagami đại nhân rồi."
"Hừ, dựa vào đâu mà thấy thế? Theo ta thấy, con mới là người trong gương của ta chứ? Con xem, ta có gương này..."
"Con cũng có gương mà."
"Vậy phải làm sao đây? Lily?"
"Người nói xem? Kagami đại nhân?"
Bức tranh thứ ba xuất hiện.
Đó là một bức tranh sơn thủy lấy hang động làm chủ đề.
"Lily à, bức tranh này, con thấy rồi chứ?"
"Thấy ạ."
"Tranh tuy là vậy, nhưng bắt hai chúng ta vẽ, lại còn phải bám sát... chủ đề này, con nói xem phải làm thế nào?" Kagami hỏi với vẻ yểu điệu.
"Kagami đại nhân, bí pháp này là do người sáng tạo ra mà, đến nước này rồi mà người còn hỏi con nữa. Người có biết xấu hổ không hả." Lily hôn nhẹ lên dái tai Kagami nói.
"Xì, con tiểu tiện nhân này, còn dám trêu chọc ta, thật không biết tôn ti trật tự gì cả! Xem ta xử lý con thế nào." Kagami cũng lập tức phản kích.
"Người nói ai là tiểu tiện nhân, ai không biết tôn ti trật tự? Đến đây rồi thì không phân biệt thân phận tôn ti gì nữa. Con thấy chúng ta chẳng ai hơn ai đâu. Kagami đại nhân, người có mạnh đến đâu, trước kia ở bên ngoài chẳng phải vẫn bị những người phụ nữ của người bắt nạt sao?" Lily thì thầm vào tai bà.
"Con còn nói ta, con thì hơn gì ta chứ? Nào, chẳng phải là bức tranh này lấy hang động làm chủ thể sao, ta cùng con vẽ là được chứ gì."
"Kagami đại nhân thật không biết xấu hổ."
"Con mới không biết xấu hổ!"
Kagami đại nhân hai tay ôm eo Lily, còn Lily cũng ôm cổ Kagami.
"Lily à, sao không bắt đầu vẽ? Chủ thể này con cũng hiểu rồi chứ?"
"Hiểu thì hiểu, nhưng vẽ cụ thể thế nào, Kagami đại nhân người quyết định, con sẽ phối hợp với người." Lily nũng nịu nói.
"Xì, con cố tình muốn làm ta mất mặt phải không? Thứ này mà con còn không hiểu?" Kagami nhéo Lily một cái, trách móc.
"A... Con đâu phải tiểu tiện nhân gì đó, là người vu oan cho con, con làm sao hiểu mấy thứ này chứ? Kagami đại nhân, bí pháp này do người sáng tạo, người đừng nói là người không hiểu đấy nhé." Lily nghiêng đầu, tóc dài xõa xuống.
"Thôi được rồi, ta nói cho con nghe. Con nghe cho kỹ đây, cái đồ tiểu nữ nhân không biết xấu hổ." Kagami hơi giận dỗi nói.
"Hửm? Cuối cùng người cũng thừa nhận người đều hiểu hết rồi, vậy mà còn mắng con? Vậy người là gì? Kagami đại nhân, lẽ nào, trong xương tủy người cũng là..."
