Nguyền Kiếm Cơ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1308

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21734

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1347

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Quyển 16 - Ōmikami - Chương 212 - Huấn Luyện - Màn Hai

“Amaterasu đại nhân đến!” Haihime, trong vai võ sĩ thị vệ, ra vẻ nghiêm trang hô lớn.

Các chị em đều im lặng.

Đại Thần Amaterasu, người thật sự búi tóc đuôi ngựa cao, trong bộ võ phục nam trang lộng lẫy, bước vào.

Chỉ là, bộ ngực cao ngất phía trước, gương mặt xinh đẹp dịu dàng bẩm sinh, bộ nam trang này thật sự không quá triệt để, quyền thế thì có thừa, cũng có vài phần anh khí, nhưng cũng vì quá xinh đẹp, vẫn mang một cảm giác âm nhu.

Nhưng động tác của Đại Thần Amaterasu lại rất chuẩn, phóng khoáng và dứt khoát.

Cô ngồi xuống ngay vị trí chính diện.

“Amaterasu đại nhân,” mấy vị “phu nhân” đều hành lễ, Lily tự nhiên cũng vậy.

Đại Thần Amaterasu nói: “Ồ? Ái Cơ Lily động tác cũng nhanh nhỉ, lúc sáng ta ra ngoài tuần tra thiên thủ các, em vẫn còn nằm trên sàn không dậy nổi cơ mà, thế mà đã trang điểm xong xuôi tươm tất thế này rồi cơ à?”

“Kịch, kịch bản gì thế này… đây là?” Lily nghe vậy mặt đỏ bừng, chị Amaterasu chắc chắn đang cố ý trêu chọc mình! Tuy nhiên, phá lên cười là sẽ bị đánh vào mông, Lily không dám. Nếu kịch bản đã sắp xếp như vậy, cô cũng chỉ có thể nghiêm túc diễn tiếp.

Không, cô luôn cảm thấy có gì đó không đúng, hình như ở đây mọi người đều đang hào hứng chơi đùa, chỉ có mình cô là bị đem ra làm trò đùa…

“Amaterasu đại nhân… xin, xin đừng nói thẳng thừng như vậy… trước mặt các vị tỷ tỷ,” Lily đỏ mặt xấu hổ, quay người đi, che mặt nói. Những người phụ nữ ở đây đều là các phu nhân có bối phận cao hơn cô, gọi là tỷ tỷ cũng được, không tính là thoát vai.

“Đâu có đâu, Ái Cơ vất vả rồi mới phải,” Amaterasu dịu dàng nói, sắc mặt cũng hơi ửng hồng.

“Vất vả rồi?” Nanako có phần ngại ngùng vừa mường tượng, vừa nhìn Lily.

Các phu nhân khác ánh mắt phức tạp, Ayaka ra vẻ người từng trải, Uesugi Rei lại có chút mong đợi, lại có chút căng thẳng, còn Shimizu thì lộ ra một vẻ vừa khinh thường vừa ghen tị…

Đây, diễn hay thật đấy!

Tính cách của mấy người chị này trừ Ayaka ra, những người khác so với ngoài đời thật khác xa một trời một vực!

Đặc biệt là Uesugi Rei, cái vẻ mặt đòi hỏi không được thỏa mãn kia, cái thần thái đó, em đây không ngờ chị cũng diễn ra được đấy!

Lily trong lòng oán thán, nhưng cũng không còn cách nào khác.

“Đâu có… hầu hạ tốt cho đại nhân, là bổn phận của Rinon…” Mình rốt cuộc đang nói cái gì vậy… Lily càng nói càng ngại, toàn thân đều nóng lên.

“Amaterasu đại nhân, Lily mấy ngày nay hầu hạ đại nhân, đúng là vất vả, nhưng có vài chuyện, Ayaka cho rằng vẫn còn thiếu sót,” Ayaka nói.

“Đúng vậy, em cũng cho rằng có vài chuyện cần phải cải thiện,” Shimizu nói.

“Ồ? Hai vị ái thê đây đang nói đến chuyện gì vậy?” Amaterasu cười hỏi.

Tuy là trò chơi, nhưng chị Amaterasu lại gọi các cô là ái thê? Lily trong lòng lại dấy lên một nỗi bất mãn với tâm tư phức tạp.

“Đại nhân, thành của chúng ta nằm ở vùng đất tranh chấp của các nước, tuy là thành trên núi, dễ phòng thủ, nhưng cũng đối mặt với nhiều mối đe dọa. Nếu đại nhân không có đủ nhiều những người con khỏe mạnh, e rằng sẽ dẫn đến nền tảng không vững, kế thừa không đủ ạ,” Ayaka nói với vẻ chân thành, ra dáng vừa là vợ vừa là bề tôi.

“Ừm… ái thê không hổ là nguyên phối của ta. Nhớ khi chúng ta còn là thiếu niên thiếu nữ, đã ở bên nhau, trong bụi cỏ đêm hè đó, thật khiến người ta hoài niệm mà…” Amaterasu nói với giọng dịu dàng mà có vài phần công kích.

(K phai dien chu ngoai Lily ra chac TB cwng Ayaka nhat chu dau nua)

“Đại nhân, không phải chúng ta đang bàn chuyện chính sự sao…” Ayaka che mặt, đỏ bừng đầy xấu hổ.

Ha ha… còn trong bụi cỏ đêm hè nữa chứ? Có thấy đom đóm không? Có cùng nhau xem pháo hoa không? Dưới ánh pháo hoa có phải đã bị cướp mất nụ hôn đầu không? Còn về trong bụi cỏ đó… có phải đã theo trình tự, để lại ký ức quý giá của thiếu nữ không… chị Ayaka chị diễn hay thật đấy ha! Lily trong lòng lạnh lùng nghĩ, mà càng nghĩ lại càng tức.

Khoan đã, đây là kịch mà, mình đừng để bị mấy chị ấy dẫn dắt thật, biết đâu mấy bà chị kia cố ý làm vậy để chọc tức mình, trêu chọc mình vui lắm à?

“Ái thê những năm nay không chỉ hầu hạ ta, còn thống lĩnh mấy phòng thê thiếp, quản lý gia đình này, thật sự vất vả rồi,” Amaterasu nói, “Nói đến chính sự, không phải ba em đều đã sinh con cho ta rồi sao? Chẳng lẽ con của ta còn chưa đủ à?”

“Đại nhân, thời buổi chiến loạn này, dĩ nhiên là con càng nhiều càng tốt, tương lai có thể xông pha trận mạc, cũng có thể cạnh tranh lẫn nhau, bảo vệ thành trì,” Shimizu nói.

“Đúng vậy ạ, thành chủ của các thành khác đều có ít nhất bảy tám người, thậm chí mười mấy người con. Đại nhân chỉ có ba người, lại đều là con gái, thế sao đủ được chứ ạ?” Ayaka lo lắng nói.

“Chủ công, lời của Ayaka phu nhân rất phải. Thần cũng cho rằng nên có thêm nhiều con nối dõi thì tốt hơn,” gia lão Kimiko cũng hành lễ nói.

“Chị Kimiko! Chị chỉ biết thêm dầu vào lửa quá đấy chứ, chỉ sợ thiên hạ không loạn không được à!” Lily thầm nghĩ.

Đột nhiên, vách ngăn được kéo ra, Yukiko trong hòa phục xanh biếc nói: “Đại nhân, em cũng thấy vậy đó.”

Nói xong, rồi kéo vách ngăn lại, như thể cô hoàn toàn không tồn tại.

“Nếu mấy em đã nói vậy rồi, cũng có lý…” Amaterasu nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà do Nanako dâng lên, “Vậy, phải làm sao bây giờ?”

“Đại nhân, chuyện này cũng đơn giản, nếu gần đây đại nhân ngày đêm sủng hạnh Lily, vậy cứ để cô ấy sinh con cho đại nhân là được rồi còn gì?” Ayaka nói.

“Các chị…” Lily mặt đỏ không chịu nổi, lại không dám thoát vai.

“Ừm, tuy nói là vậy, nhưng… chuyện sinh con cũng phải xem cơ duyên. Ta và Ái Cơ tuy cùng nhau mỗi đêm… nhưng mà mãi không có dấu hiệu mang thai gì cả. Đôi lúc ta cũng hay phiền não vì chuyện này, nhưng lại không biết là tại sao cả?” Amaterasu giả vờ khó hiểu nói.

“Đại nhân thống ngự thành này, bên ngoài phải chinh chiến, bên trong phải lo nội chính, sự vụ nhiều bề, vô cùng mệt mỏi, chuyện này tự nhiên không phải là điều đại nhân nên bận tâm,” Ayaka cúi đầu nói.

“Amaterasu đại nhân mệt ạ? Sao em lại thấy đại nhân mỗi ngày đều dồi dào tinh lực, hoạt bát đầy sức sống mà nhỉ?” Lily nói, thầm nghĩ, sao có thể để mấy người cứ chiếm thế chủ động mãi được, mình cũng phải gây chút rắc rối cho chủ đề của các người chứ.

“Ủa, vậy à?” Ba người chị, ngay cả Amaterasu đều mặt hơi đỏ nhìn Lily.

Ngay cả Nanako cũng kinh ngạc, vô cùng e thẹn nhìn cô.

“Ể? Tôi, tôi đã nói gì sao?” Lily trong lòng cuống lên, trong phút chốc toàn thân nóng ran.

“Lily, lời này của ngươi là đang chế giễu ba vị phu nhân chúng ta, mỗi đêm đều một mình ôm phòng vắng, hình đơn ảnh chỉ sao?” Ayaka nghiêm nghị nói.

“Ể? Em… Lily không có ý đó, xin phu nhân chuộc tội.” Người ta là Đại phu nhân, mình đương nhiên phải tôn trọng rồi.

“Chắc chắn là do ngươi làm không tốt, không dụng tâm, mới khiến đại nhân hao tổn nhiều tinh lực như vậy mà không thể sinh cho đại nhân một người con,” Shimizu nói.

“Không sai, Lily, cô như vậy là phụ lòng sủng ái của đại nhân rồi,” Uesugi Rei đỏ mặt, cúi đầu che miệng nói, có vẻ rất căng thẳng.

“Tôi… tôi đâu có…”

“Đại nhân, theo em thấy, Lily này tuy thiên tư tuyệt sắc, nhưng lại không hiểu nhân thê đạo. Theo em, vẫn phải dạy dỗ cô ta cho tốt, làm thế nào để trở thành một người vợ tốt đúng mực mới được,” Ayaka hành lễ nói.

“Không sai, phải điều giáo cô ta thành một người vợ đúng chuẩn mới được, he he he…” Shimizu lại nói thêm bằng giọng ngọt ngào.