Nguyền Kiếm Cơ

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1309

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21776

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1351

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Quyển 16 - Ōmikami - Chương 205 - Đêm Sau Chiến Thắng

“Ừm, chuyện này tuy các chị em nói đều có lý, nhưng ta thấy vẫn nên bàn bạc kỹ lưỡng hơn, hay là sau này chúng ta lại thương nghị tiếp,” Amaterasu lại nói một cách khá mơ hồ, cảm giác lời này không giống phong cách của cô cho lắm.

Lily thầm nghĩ, xem ra chị Amaterasu rõ ràng là không muốn như vậy! Hừ, khó khăn lắm mình mới tranh thủ được một chút địa vị, tại sao lại khó đến thế?

Có điều, tạm thời Lily cũng không định tranh cãi, bởi vì cô không cảm thấy đây là chuyện gì tốt đẹp cho lắm.

Trời dần về chiều.

“Đại Thần Amaterasu, trời đã tối rồi, chúng thần có nên lui xuống, người cũng nên nghỉ ngơi rồi không ạ?” Kaguya-hime hỏi.

“Ha ha ha, Kaguya em đang nói gì vậy? Nếu lo lắng cho thương thế của ta, đó là chuyện liên quan tới vết thương của cả Tam Giới, không phải là ta ngồi ở đây hay đi nằm một lát là có thể khác biệt được đâu. Các chị em, các em đã trải qua chiến loạn dài lâu, chẳng lẽ có thể được một buổi tụ họp không còn lo âu rõ rệt như thế này, hà tất phải vội vã quay về chứ? Ta thấy, mọi người cùng ở lại Kính Hoa Trạch này thì thế nào?” Amaterasu cười nói.

Đại Thần Amaterasu đã nói vậy, các chị em đương nhiên vui vẻ nhận lời. Sự yên bình trước mắt này, thật không dễ dàng gì có được, ai nấy đều vô cùng trân trọng.

“Vậy tối nay chúng ta ở lại đây, muốn làm gì thì làm, được không ạ?” Shimizu nhìn các chị em.

“Ha ha ha, Shimizu à, em còn tính làm gì nữa đấy?” Kimiko che miệng cười.

“Thế chị thì sao? Chị Kimiko?” Shimizu đáp lại, thầm nghĩ, còn hỏi mình muốn làm gì, chẳng phải là biết rõ còn cố hỏi sao, trong lòng chị ta chẳng phải cũng đang muốn làm chuyện đó à. Chị không nói rõ, tôi cũng không vạch trần, để xem đến đêm khuya, chị làm thế nào để gợi chuyện đó với Lily.

Kimiko thông minh như băng tuyết, tự nhiên nhìn ra Shimizu không muốn vạch trần, vậy cô lại càng không nói. Nói ra rồi, sẽ mất đi vài phần tình thú.

“Tôi nói này, có phải mấy cô đi lạc đề hơi xa rồi phải không đấy?” Uesugi Rei khoanh hai tay trước ngực, cánh tay cũng cảm nhận được sự mềm mại và trọng lượng của chính mình, không biết như vậy có thoải mái hơn không. “Không phải chúng ta đang quyết định ngày cưới, quy mô, và khách mời sao? Chẳng lẽ không nên quay lại chủ đề chính à?”

“Không phải vừa rồi tưởng mọi người sắp về sao?” Yukiko nói, “Nếu vậy, thì có thể yên tâm thảo luận rồi, hi hi.”

Lily luôn cảm thấy nụ cười của Yukiko đầy ẩn ý.

“Vậy vẫn nên quay lại chủ đề chính. Về ngày cưới, tôi đề nghị chọn ngày bảy tháng bảy, thế nào?” Ayaka nói, “Cách hôm nay còn hơn một tháng một chút.”

“Ngày bảy tháng bảy á?” Nanako nói, “Hay quá, hay quá, ngày này trong lịch của Takamagahara và thời đại Heian chúng ta đều là ngày lành tháng tốt. Hơn nữa, em còn nghe nói có một nơi rất xa xôi, ngày bảy tháng bảy là ngày của một truyền thuyết rất đẹp nữa đấy.”

“Ồ? Là nơi nào vậy?” Yoruko hỏi.

“Cái này em cũng không rõ, dù sao cũng là một nơi rất xa, rất xa, có lẽ chỉ là một huyễn tưởng và truyền thuyết đẹp đẽ của người ta mà thôi, cũng không chừng nhỉ.”

Amaterasu bấm ngón tay tính toán: “Ngày bảy tháng bảy quả thật là một ngày tốt. Không biết các chị em khác ý thế nào? Nếu không có dị nghị, cứ quyết định như vậy nhé?”

Các chị em đều gật đầu.

“Lily, em thấy thế nào?” Amaterasu lúc này mới nhớ ra mà hỏi Lily.

Nhưng Lily thầm nghĩ, mấy người bây giờ hỏi em chẳng qua cũng chỉ là ngày cưới cụ thể, chứ đâu phải hỏi em có bằng lòng gả hay không đâu. Tuy rằng, cũng chưa chắc mình đã không bằng lòng, nhưng mà… chẳng phải nên hỏi em vài lần, để em từ chối năm lần bảy lượt, mới thể hiện được phong thái của con gái nhà người ta chứ?

“Chuyện này, nếu các chị em đều nói tốt, vậy em cũng tán thành là được rồi,” Lily nói. Dù sao nếu cô không tán thành, Amaterasu và các chị kia cũng sẽ nói là cứ theo ý kiến của đa số các chị em thôi.

Ai cũng muốn cưới cô, ai cũng không thể chờ đợi được nữa, ý kiến của đa số, còn cần phải nói sao? Dù sao cũng còn hơn một tháng nữa, lỡ như đổi ngày, thành ra ngày mai đã phải đi làm vợ ngay, chẳng phải là làm khéo lại hóa vụng sao?

Lily thầm nghĩ, câu trả lời thuận nước đẩy thuyền này của mình cũng xem như là có chút trí tuệ đấy nhỉ.

“Tốt. Nếu ngay cả người thống lĩnh của các nữ thần, Đại Thần Tsukuyomi cũng đã nói vậy, vậy, cứ quyết định thế nhé,” Amaterasu nhẹ nhàng vỗ tay nói.

“…” Lily trong lòng cạn lời, xì, lúc này lại lôi địa vị của mình ra để biến tướng thành mọi chuyện đều do mình quyết định phải không? Lily xem như đã nhìn thấu rồi, những người phụ nữ này, không biết dùng bộ phận nào trên cơ thể để suy nghĩ nữa, dù sao cứ hợp ý họ thì nói thế này, không hợp thì nói thế kia, nói thế nào cũng đều là họ có lý.

“Hay quá, vậy quyết định là ngày bảy tháng bảy,” Nanako vỗ tay nói.

Các chị em cũng đều hưởng ứng.

“Vậy, về việc mời những ai?” Ayaka hỏi, “Mời bao nhiêu khách, cụ thể mời những ai, chuyện này trực tiếp liên quan đến quy mô của hôn lễ.”

“Chuyện này em có lời muốn nói.” Lily lại đứng lên, chân trần nhẹ nhàng bước trên sàn gỗ, quay lưng về phía cảnh đêm sân vườn tí tách tiếng mưa, dáng vẻ có vẻ rất quyền thế, lồng ngực cũng phập phồng rõ rệt, nhất thời át đi khí thế của những người phụ nữ khác.

“Ồ? Lily sao lại tích cực thế?” Amaterasu hỏi.

“Chuyện này…” Lily nhắm mắt, thân hình yểu điệu cao ráo khẽ run, mặt đỏ bừng, “Đây không phải là chuyện tích cực, mà là vấn đề liên quan đến nguyên tắc của em, sao em có thể im lặng được chứ?”

“Được rồi, được rồi, nếu đã liên quan đến nguyên tắc của em gái, vậy cứ nói đi? Chúng ta xin rửa tai lắng nghe,” Amaterasu nhẹ nhàng phất tay.

“Ngày cưới em đã theo các chị, quy mô cũng do các chị em quyết định, nhưng, em chỉ nói yêu cầu của em, đó là, hôn lễ tuyệt đối không được phép mời đám đàn ông!” Lily khoanh tay trước ngực, thẳng thắn nói.

Các chị em nhìn nhau, phần lớn đều gật đầu.

“Lời này của Lily cũng có lý, hôn sự của chị em chúng ta, nếu có vài người đàn ông đến uống rượu ăn thịt, quả thật có chút phá cảnh,” Kimiko cười nói.

“Ừm, lỡ như những người đàn ông đó lại muốn náo động phòng, nhân cơ hội chiếm tiện nghi của chị Lily, lại càng không tốt,” Nanako lo lắng nói.

“Ai dám?” Ánh mắt Lily lạnh đi.

“Oa, chị Lily thật đúng là lạnh lùng vô tình với đàn ông quá đi mất,” Nanako cũng bị dọa sợ.

“Chỉ là, những người bạn cũ của chúng ta như vợ chồng Shizuka Gozen thì làm thế nào đây?” Yoruko hỏi.

Lời này vừa thốt ra, Lily bất giác nghĩ đến thầy Matsuda. Cô nói không mời đàn ông là không muốn để họ thấy dáng vẻ e thẹn của mình khi gả cho các chị em, nhưng không bao gồm người như thầy Matsuda.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, dù là thầy Matsuda, gả đi trước mặt thầy ấy vẫn cảm thấy rất ngại ngùng, cũng không thích hợp nốt.

“Chuyện này dễ thôi,” Bishamonten nói, “Ở bên ngoài Hanachirusato, chúng ta có thể thông báo đại hôn của Tsukuyomi Điện hạ cho toàn Tam Giới, để họ cử bôi vọng minh nguyệt, phổ thiên đồng khánh, chẳng phải là được rồi sao?”

“Ha ha ha ha ha! Kế này rất hay, rất hay!” Haihime nghe vậy vỗ tay khen ngợi.

Cái gì mà câng ly ngắm trăng sáng, khắp trời cùng chung vui, chỉ cần không có mặt tại hiện trường là được, Lily cũng không thèm quan tâm.

Thấy Lily không có ý kiến, Amaterasu cũng gật đầu: “Thực ra chị cũng có ý này, hôn lễ của các cô gái chúng ta, không nên mời đàn ông và các sinh linh giống đực tham gia làm gì.”

Cách mấy trăm vạn dặm, trong quân doanh trấn thủ nơi bị trận quyết chiến Tam Giới tàn phá, Ame-no-Tajikarao đang ngồi một mình uống rượu dưới ánh nến.

“Hắt xì!” Ông gãi gãi cái mũi đỏ, nhìn trái ngó phải, nhưng không hiểu tại sao.