Người yêu: em gái

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

721 8151

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

603 4082

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

140 2866

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

367 1702

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

334 15568

Cô Vợ AI Yandere Của Tôi

(Đang ra)

Tập 01 - Chương 61 : Cuộc chiến tranh lạnh thường ngày của hai anh em

Chương 61 : Cuộc chiến tranh lạnh thường ngày của hai anh em

Cơm trưa xong, hiếm lắm mới được nghỉ nửa ngày, em gái cứ nằng nặc đòi ra ngoài đi dạo, nhưng dưới sự phản đối kiên quyết của tôi, cuối cùng kế hoạch đào tẩu của con bé vẫn thất bại.Thế nên suốt cả buổi chiều hôm đó, em gái cứ dẩu môi lên như đứa trẻ con, cả khuôn mặt nhỏ nhắn viết rõ dòng chữ: "Em gái giận rồi đấy, hậu quả rất nghiêm trọng!"Đối với chiêu này, dĩ nhiên tôi có thừa kinh nghiệm để đối phó: Lờ đi là xong.Cho dù cô thiếu nữ tóc đen xinh đẹp tuyệt trần kia có dùng hai tay ôm chặt cánh tay tôi mà lắc lấy lắc để, thì vẻ mặt tôi vẫn cứ tỉnh bơ như không.Nói thật lòng, tôi cũng không ngờ mình có thể kiên trì trụ vững trước đòn tấn công nũng nịu của con bé lâu đến thế.Có lẽ sức đề kháng lại tăng lên rồi...Chuyện tốt."Anh~!"Em gái lại gọi tôi, giọng điệu pha trộn giữa cầu xin, làm nũng và cả hờn dỗi.Tôi vẫn dán mắt vào màn hình TV, giả vờ điếc đặc trước thỉnh cầu được ra ngoài của con bé.Mà con nhóc này sao cứ nhất quyết muốn ra ngoài thế nhỉ...Tất nhiên tôi biết thừa lý do, đơn giản là ham chơi thôi.Thế nên tôi mới không cho phép, bên ngoài đang mưa kia kìa.Thấy cô gái ngồi bên cạnh quay mặt đi không thèm nhìn mình nữa, tôi vừa cầm điều khiển TV vừa chỉ ngón tay về phía cửa sổ, thản nhiên nói: "Muốn hít thở không khí trong lành thì ra chỗ kia kìa, nhớ đừng mở cửa lâu quá, cẩn thận cảm lạnh.""Hứ!"Khuôn mặt nhỏ nhắn của em gái đỏ bừng lên vì tức, nghẹn mãi mới thốt ra được một tiếng hừ lạnh, sau đó tuyệt giao không thèm nói chuyện với tôi nữa.Mãi đến sau bữa tối, mưa bên ngoài cuối cùng cũng ngớt dần, chỉ còn lất phất. Cộng thêm việc tôi không chịu nổi sự mè nheo dai dẳng của con bé, cuối cùng đành thỏa hiệp đưa nó xuống lầu đi dạo.Lúc này bên ngoài vẫn còn mưa bụi bay bay. Những hạt mưa lạnh lẽo, li ti, nếu bỏ ô ra để mặc chúng tạt vào mặt, cảm giác như có tấm voan mỏng manh mềm mại không ngừng vuốt ve lên da thịt, nói dễ chịu thì không hẳn, nhưng cũng không khó chịu.Trời đã tối hẳn, đèn đường bật sáng từ lâu. Con đường nhỏ trong khu chung cư giờ này vắng tanh không một bóng người. Chỉ có tôi và em gái bước đi, không gian bỗng chốc trở nên tĩnh lặng lạ thường.Cũng phải thôi, giờ này ai lại rảnh rỗi ra ngoài đi dạo, lại còn vào ngày mưa thế này chứ.Ngoại trừ cái con nhóc này...Cầm ô đi bên cạnh tôi, cô thiếu nữ cố tình ngẩng cao đầu, ra vẻ người chiến thắng. Tôi thừa biết tại sao, dù sao cuộc chiến tranh lạnh này kết thúc bằng việc con bé được ra ngoài, theo một nghĩa nào đó thì đúng là nó thắng thật.Hơi ngứa mắt cái vẻ đắc ý đó dù tôi thấy nó cũng khá đáng yêu, tôi đưa tay xem đồng hồ rồi phán một câu xanh rờn: "Chỉ được hai mươi phút thôi đấy.""Tại sao chứ?" Em gái bất mãn.Hai mươi phút còn chưa đủ à? Tôi giữ nguyên giọng điệu: "Mười lăm phút.""Sao lại bớt đi năm phút rồi! Ông anh xấu tính!""Mười phút.""Anh trai tốt, em sai rồi ạ." Em gái nhận lỗi với tốc độ ánh sáng.Thấy con bé như vậy, tôi thầm cười. Làm sao mà thật được chứ, tôi chỉ nghiêm túc trêu nó chút thôi. Không hiểu sao cứ thích chọc con bé này. Chứ thực ra nếu nó cứ lì lợm đòi thêm thì tôi cũng chỉ biết chiều theo thôi.Sau đó, hai anh em đi vòng quanh khu chung cư, lắng nghe tiếng bước chân của nhau, thỉnh thoảng nói vài câu bâng quơ. Hai mươi phút ngắn ngủi trôi qua trong chớp mắt.Quả nhiên, được ở bên người mình yêu quý, thời gian có bao nhiêu cũng cảm thấy không đủ. Và ngược lại."Được rồi," tôi xem đồng hồ lần cuối: "Giờ giải lao kết thúc, về thôi.""Hứ, có phải anh định chuẩn bị thêm cái còng tay cho em nữa không?" Nghe tôi nói thế, em gái phồng má giận dỗi.Tôi bắt chước giọng điệu cán bộ nhà nước, nghiêm túc đáp: "Nếu đồng chí thành khẩn phục tùng mệnh lệnh, biểu hiện tốt, tổ chức có thể xem xét miễn còng tay, thậm chí còn cân nhắc giảm án cho đồng chí nữa."Nghe vậy, cô thiếu nữ bên cạnh phì cười, giơ nắm tay nhỏ đấm nhẹ vào vai tôi: "Anh, coi em là tội phạm thật đấy à?""Biết thế là tốt," nhìn khuôn mặt trắng nõn đáng yêu của em gái, tôi không kìm được đưa tay nhéo một cái: "Ít nhất là bây giờ, em phải nghe lời anh."Mặt em gái hơi ửng hồng, nhưng dưới ánh đèn đường mờ ảo nhìn không rõ lắm. Con bé lảng ánh mắt đi chỗ khác, lí nhí: "Xì, nói như em còn nhỏ lắm không bằng.""Rõ ràng là còn nhỏ," tôi buột miệng đáp trả, nói xong mới thấy đoạn đối thoại này quen quen."Không... không nhỏ đâu nhé!" Khuôn mặt nhỏ nhắn của em gái đỏ bừng lên."Rồi rồi, không nhỏ."Quả thực, không nhỏ, theo đủ mọi ý nghĩa."Thôi về nào, đi theo anh, nhanh cái chân lên." Nói rồi, tôi bước nhanh lên trước hai bước.Sau đó, nghe tiếng giậm chân bất lực của con bé, tôi mới thấy nó lẽo đẽo theo sau.Về đến nhà, bố mẹ đang ngồi xem TV ở phòng khách. Em gái sà vào góp chuyện, chốc chốc lại chọc mẹ cười khúc khích. Tiếng TV trở thành âm thanh nền, hòa cùng tiếng nói cười tạo nên bầu không khí gia đình ấm cúng.Những lúc thế này, tôi và bố thường ít khi chen vào. Chỉ cần ngồi nghe mẹ và con gái trò chuyện, thỉnh thoảng đế thêm vài câu, cảm giác hạnh phúc bình dị này cứ thế kéo dài mãi. Chỉ cần vậy thôi là đủ rồi.Nhưng chẳng bao lâu sau, cơn buồn ngủ bị kìm nén lúc trước ập đến không thể cưỡng lại. Nhớ lại đêm qua mất ngủ vì lý do ai cũng biết, sáng nay lại dậy sớm, tôi quyết định đi nghỉ sớm.Chào bố mẹ một tiếng, tôi rời phòng khách, rửa mặt qua loa rồi về phòng.Cởi đồ chui vào chăn, đầu vừa chạm gối là cơn buồn ngủ như sóng thần ập tới. Nhưng ngay khi tôi sắp chìm vào giấc mộng đẹp thì điện thoại trên tủ đầu giường đột nhiên réo vang.Tôi cực kỳ miễn cưỡng vươn tay chộp lấy điện thoại, thấy Quế Thành gọi, bèn bắt máy: "Gì đấy?"Giọng nói quen thuộc của thằng bạn cùng phòng vang lên, hơi rè do đường truyền: "Đông Tử mau vào game đi, bọn tớ nhắn mấy tin rồi đấy, mà cậu đang làm cái gì thế hả?"Lúc nãy đi dạo tôi không mang điện thoại theo.Tôi đáp: "Xin lỗi nhé, hôm nay tớ hơi mệt, ngủ trước đây.""Mệt á—? Lý do gì mà mệt, đừng bảo là lại với em gái cậu..."Tút—Tôi cúp máy cái rụp, tiện tay tắt nguồn luôn.Làm xong xuôi, sực nhớ chưa tắt đèn, tôi với tay tắt công tắc rồi nằm xuống.Thế này chắc không ai làm phiền được nữa đâu nhỉ.Ý nghĩ vừa dứt, cơn buồn ngủ đã ập đến nhấn chìm tôi chỉ trong vài giây....Sau đó, cuộc sống cứ thế lặp đi lặp lại, vài ngày trôi qua mà chẳng có biến động gì lớn.Tết ngày càng đến gần, lịch học thêm của em gái cũng bước vào giai đoạn đếm ngược. Rõ ràng là dù có là lớp cuối cấp thì trước cái tết cổ truyền ngàn năm này, nhà trường cũng phải nhượng bộ, cho học sinh một kỳ nghỉ không dài cũng không ngắn.Kỳ nghỉ này rốt cuộc cũng cho lũ học trò cơ hội thở phào nhẹ nhõm, tận hưởng chút niềm vui ngắn ngủi mà năm mới mang lại.Hôm nay là thứ Ba, còn bốn ngày nữa là em gái kết thúc đợt học thêm.Mấy ngày nay trời càng lúc càng lạnh. Người đi đường ai nấy đều trang bị tận răng: khăn quàng, mũ len, găng tay đủ cả.Thấy đã đến giờ, như thường lệ, tôi hâm nóng lại bữa tối đã chuẩn bị sẵn, thay giày, quàng khăn rồi ra khỏi nhà.Đi theo con đường đã mòn gót giày, chẳng mấy chốc tôi đã đến trường em gái, rồi lại đứng lặng lẽ chờ đợi giờ tan học như mọi khi."Phù..." Tôi hà hơi vào tay, làn hơi trắng xóa hiện rõ dưới ánh đèn đường trước cổng trường rồi từ từ tan biến. Không khí lạnh buốt xuyên qua lớp áo khoác dày, dường như muốn thấm vào tận xương tủy.Lạnh thật đấy...Không biết ở trong trường con bé có thấy lạnh không nữa...Mang theo nỗi lo lắng thừa thãi ấy, một lúc lâu sau, cuối cùng tiếng chuông tan học cũng vang lên.Tiếng chuông vừa dứt, học sinh bắt đầu lục tục túa ra, cổng trường vốn yên tĩnh bỗng chốc trở nên ồn ào. Tôi đứng nép sang một bên, lẳng lặng quan sát, tìm kiếm bóng dáng em gái trong dòng người.Rất nhanh, đúng như dự đoán, em gái và cô bạn thân xuất hiện ở cổng trường."Anh~" Gọi khẽ như mọi khi, em gái kéo tay Châu Lan đi tới."Về thôi," tôi nói."Vâng," cô thiếu nữ tóc dài gật đầu, rồi lại than: "Hôm nay lạnh thật đấy...""Thế thì đi nhanh lên.""Vâng ạ."Em gái kéo bạn thân đi trước, nhưng chưa được hai bước đã đột ngột dừng lại."Anh, em muốn uống trà sữa." Con bé quay lại bảo tôi.Đối diện cổng trường là một dãy cửa hàng, dù giờ này đa số đã đóng cửa nhưng vẫn còn vài tiệm sáng đèn. Rõ ràng là muốn tranh thủ kiếm thêm chút từ đám học sinh cuối cấp tan muộn.Nghe em gái nói, tôi mới để ý thấy một quán trà sữa vẫn còn mở cửa. Và quán này thì tôi quen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn.Nhớ hai năm trước, khi tôi cũng là học sinh cuối cấp giống con bé bây giờ, ngày nào cũng học thêm đến tối muộn. Và rồi, trên đường về nhà, tối nào tôi và Thanh Hoa cũng ghé quán này mua trà sữa uống.Do dự một giây, tôi gật đầu: "Được rồi, hai đứa đứng đây đợi một chút."Nói xong, tôi đi về phía quán trà sữa đèn đuốc sáng trưng kia.Chủ quán là một bác gái trạc ngũ tuần, trong ấn tượng của tôi thì bác ấy đã bán trà sữa ở con phố này ngót nghét mười năm rồi.Khi tôi bước vào, trong quán đã có vài khách, bác chủ đang tất bật sau quầy pha chế.Tôi hơi rướn người về phía trước, gọi món: "Cháu chào bác, cho cháu ba cốc trà sữa, vị dứa ạ.""Được được, có ngay đây." Bác chủ vừa làm vừa đáp, tay chân không ngơi nghỉ.Tôi đứng lặng lẽ sang một bên chờ đợi, ánh mắt lại vô thức hướng về phía em gái. Lúc này, cô thiếu nữ tóc dài và tóc ngắn đang thì thầm to nhỏ gì đó, chốc chốc lại lén nhìn về phía tôi, không hiểu sao tôi thấy cứ là lạ.Một lát sau, bác gái làm xong đồ cho mấy khách trước, liền bắt tay vào làm luôn ba cốc của tôi. Đôi tay thoăn thoắt làm việc, bác ngước mắt nhìn tôi một cái, bỗng nhiên ngờ ngợ nói: "Cậu... cậu trông quen quen, hình như là cậu Lâm... Lâm..."Tôi hơi ngạc nhiên, không ngờ bác gái này vẫn còn nhớ tôi. Dù năm xưa hầu như tối nào tôi cũng mua trà sữa ở đây, bác ấy cũng khá thân quen với tôi và Thanh Hoa, nhưng đã lâu thế rồi mà bác vẫn còn chút ấn tượng, quả là điều bất ngờ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!