Người mà thích tôi lại chỉ có mình cậu ư?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

(Đang ra)

Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Giai thất

PS: Truyện thiên về đấu trí, thuộc thể loại vô hạn lưu. Tác giả đảm bảo dàn nhân vật chính (cả nam và nữ) sẽ không "bay màu", còn các người chơi khác thì.

1047 15113

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

(Đang ra)

Chuyển sinh thành Thánh Tu Nữ, tôi sẽ không chịu thua đâu!

天山雨骨

“Ưm… ưm… tôi tốt bụng giúp đỡ mấy người như thế, coi mấy người là chị em tốt… vậy mà mấy người toàn muốn ngủ với tôi là sao…”

10 10

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

(Đang ra)

Tên trộm say rượu mua một cô gái nô lệ

Aramaki Hemon

Câu chuyện kể về một ông già chán đời và một cô gái bất hạnh.

1 3

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

(Đang ra)

Những Mạo Hiểm Giả Vỡ Mộng Hình Như Sẽ Cứu Lấy Thế Giới

Shinta Fuji

Một tổ đội tưởng chừng chắp vá… nhưng lại mạnh đến mức không gì cản nổi.

9 33

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

(Đang ra)

Khu Vườn Chư Thần của Kusunoki

Enju

Nhưng khi một con người bình thường chọn cuộc sống bình yên giữa các vị thần, liệu phía trước Minato còn những điều gì đang chờ đợi?

4 18

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

(Đang ra)

Loli Phản Diện Này Quá Yếu! Nên Làm Ơn Đừng Bắt Nạt Tôi, Cô Yandere

深林图书馆

“Tiểu Chiêu, bây giờ… bên cạnh em chỉ còn lại mình chị thôi.”“Chúng ta hãy ở bên nhau suốt cả đời nhé.”

96 821

Quyển 3 - Chương 3: Bi kịch của tôi, tưởng đã hết hóa ra mới bắt đầu.

ecd69839-f743-426e-a116-131753bb5c53.jpg

「Em cũng đã cố gắng lắm rồi, nhưng... có lẽ không được sao?」

Thứ khiến tôi đau đầu hơn cả việc hai cô nàng đã nỗ lực hết mình, chính là việc cái sở thích “thầm kín” của mình lại bị phơi bày cho bàn dân thiên hạ biết. Đúng là thảm họa! Mấy người muốn tôi nhận xét cái quái gì đây cơ chứ?

「Ôi chao. Chú Joro đang bí lời nhận xét rồi kìa. Vậy thì, chuẩn bị cho vòng kế tiếp...」

「À ra thế. Không quyết định được ở đây thì đành phải đấu tiếp một vòng khác vậy. Em sẽ không thua đâu!」

「Khoan đã! Khô-không phải! Sai rồi! Cả hai đều rất tốt! Rất tuyệt vời!」

Tại sao cứ phải làm vết thương của tôi thêm sâu thêm rộng thế này cơ chứ! Đủ rồi đấy! Thật đấy!

「Nếu là hòa thì em không phục đâu. Hay là em cứ chuẩn bị cho vòng kế tiếp nhé?」

「Em cũng không chịu thua đâu, nếu anh không quyết định xem cái bánh mochi của ai mềm hơn!」

Pansy, cô biết rõ là mình đang làm gì rồi đúng không! Vai cô đang khẽ run lên vì cố nén cười kìa! Dừng lại đi, thật đấy, làm ơn dừng lại đi mà...

「Joro, Pansy! Giờ nghỉ trưa hôm nay tôi quên cái kìm bóp tay trong thư viện... Ồ! Cái bờm tóc xinh thế! ...Mà mấy đứa đang làm gì thế?」

San-chan! Sao cậu luôn xuất hiện kịp thời như một vị cứu tinh mỗi khi tôi gặp khó khăn thế này hả!

「San-chan, kìm bóp tay của cậu đang ở chỗ quầy lễ tân đó.」

「Ồ, thật sao! Cảm ơn nhé! À mà này, tôi không biết mấy đứa định làm gì nhưng mà mặt thằng Joro cứ như kiểu 'cứ làm thế này nữa là chết mất' rồi kìa, nên là làm gì thì làm vừa phải thôi nhé! Thôi, tôi đi đây!」

Để lại nụ cười toe toét đầy nhiệt huyết, người bạn thân của tôi rời khỏi thư viện. Câu nói cuối cùng của cậu ấy cũng hoàn hảo nốt. Tuyệt vời hơn là đã khiến cả Tsubaki và Pansy đứng hình!

「Ừm... Joro. Có lẽ... em đã làm phiền anh sao?」

「...Thật đáng tiếc.」

Chỉ với một câu nói “đắc địa” từ San-chan, Tsubaki đã lấy lại bình tĩnh, còn Pansy thì buông một lời đầy tiếc nuối.

「À. Thôi, làm ơn tha cho tôi đi mà...」

Cuối cùng thì màn tra tấn của tôi cũng đã kết thúc. Haizzz... Thật sự cạn kiệt sức lực rồi...

「Này, Joro.」

「Gì thế, Tsubaki?」

Khi tôi ngồi phịch xuống ghế, đầu óc còn đang lơ mơ, Tsubaki rụt rè tiến lại gần.

「Vậy thì, anh có thể cho em biết kết quả trận đấu không? Cả ngày hôm nay em đã rất cố gắng...」

「Phải rồi nhỉ...」

Khi tôi định công bố kết quả, Pansy cũng im lặng đứng nhìn, nét mặt lộ rõ vẻ căng thẳng.

Tôi đã quyết định rồi. Đúng như tôi đã nói với Pansy, tôi đã chọn ra người chiến thắng. Chỉ trong một ngày hôm nay, tôi đã nhận ra mình là ai, và mình nên làm gì. Giờ thì, tôi sẽ công bố điều đó.

「Tsubaki. Cô không cần phải tận tâm tận lực vì tôi nữa đâu. Cô thua cuộc rồi.」

「Hả! Đ-đâu thể nào...!」

「Nhưng đừng có hiểu lầm nhé. Không phải là tôi ghét cô đâu. Cô cũng đã tận tâm tận lực vì tôi quá đủ rồi, ừm... không cần thêm nữa đâu. Từ giờ trở đi, cứ coi như chúng ta là bạn bè bình thường mà đối xử với nhau thôi.」

「...Em... hiểu rồi...」

Không biết lời tôi có tác dụng hay không, Tsubaki gật đầu, nhưng ánh mắt tràn đầy sự thất vọng.

Thôi được rồi, còn Cosmos và Himawari thì không có ở đây nên lát nữa tôi sẽ thông báo sau, giờ phải nói rõ ràng cho Pansy nữa.

「Pansy. Cô cũng thua rồi. Nhưng đừng hiểu lầm nhé? Tôi không có ý nói là tất cả đều thua đâu. Kẻ chiến thắng thực sự sẽ có quyền được 'định đoạt' số phận tôi, muốn luộc hay muốn nướng gì cũng được.」

「...Thế à. Vậy thì, ai mới là người chiến thắng?」

Không biết cô ấy đã chuẩn bị sẵn tâm lý cho câu trả lời của tôi hay không, nhưng Pansy vẫn hỏi lại, dù giọng điệu có phần chán nản.

Phải. Có một người chiến thắng. Đó là kẻ không có mặt ở đây lúc này, người đã thắng cuộc trong trận đấu vừa rồi. Lát nữa, tôi sẽ thông báo cho chính người đó biết. Kẻ đó sẽ có được cái quyền “định đoạt” tôi theo ý mình.

Mọi người cũng đoán ra rồi đúng không? À, phải rồi. Chính xác là vậy. Là người đó đó. Chỉ trong một ngày hôm nay, tôi đã thấm thía tận xương tủy. Tôi rốt cuộc cũng chỉ là một nhân vật quần chúng mà thôi. Thật sự là tôi đã chán ngấy lắm rồi... Thế nên, tôi không cần cái dàn harem “không xứng tầm” với mình này nữa. Cái kiểu vui vẻ, đùa giỡn với mấy cô gái đáng yêu kia, tôi chán rồi. Tôi không còn muốn Tsubaki phải tận tâm tận lực phục vụ mình nữa. Còn con bé Himawari “rắc rối” kia, ngày mai nó có buổi tập sáng, nên tự nhiên là phải tạm gác lại một thời gian rồi. Hộp cơm bento của Cosmos cũng vậy, khiến cô ấy phải vất vả quá thì không hay, nên tôi sẽ từ chối một cách khéo léo. Mấy món kẹo bánh của Pansy, dù thật lòng muốn ăn lắm nhưng... tôi sẽ cố nhịn.

Đúng vậy! Nói cách khác, người chiến thắng mà tôi chọn đó chính là...

「San-chan!」

Dù là đồng tính hay BL gì cũng được, tôi không hề bận tâm một chút nào! Tôi đã chán ngấy cái cảnh bị mấy cô nàng này vây lấy rồi, thật sự ghét cực kỳ! Ghét lắm! Con người, không thể chỉ nhìn vào khuôn mặt, tính cách... hay thậm chí là giới tính để đánh giá được. Điều quan trọng là họ hiểu tôi đến mức nào! Chính là điều này! Nếu cứ thế này, thì thà vui vẻ đùa giỡn với San-chan còn hơn gấp vạn lần!

Sau đó, kể cả hai người tôi đã gửi email thông báo kết quả, tổng cộng có bốn cô nàng đã “phản ứng” dữ dội, kiểu như “Chúng tôi đã cố gắng đủ thứ mà!”, nhưng tôi chẳng thèm quan tâm mấy chuyện đó đâu! Trong tương lai, tôi sẽ hòa mình vào đám đông như một nhân vật quần chúng và đứng ở vị trí cổ vũ cho San-chan!

Quần chúng muôn năm! Quần chúng mới là chân ái cuộc đời tôi! Mấy cái thể loại tình cảm học đường, hài hước lãng mạn gì đó, thật sự, tôi chịu hết nổi rồi!