Người mà thích tôi lại chỉ có mình cậu ư?

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

234 1492

Sói và Giấy da: Tân Sói và Gia vị

(Đang ra)

Sói và Giấy da: Tân Sói và Gia vị

Hasekura Isuna

Đây là câu chuyện về Sói và Giấy da – chuyến phiêu lưu của hai người, một hành trình rồi sẽ làm thay đổi cả thế giới!

32 689

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

110 262

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

338 1133

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

(Đang ra)

Hệ Thống Lựa Chọn: Ngự Thú Sư Sở Hữu Trăm Triệu Điểm Sức Mạnh

Tam Phong 11

Lựa chọn đơn giản như vậy còn cần suy nghĩ sao? Đương nhiên là chọn 3 rồi.

1590 6152

Cô Em Gái Kế Chẳng Hề Nói Chuyện Lại Là Bạn Game Online Đã Cùng Tôi Làm Những Trò Con Bò Suốt Bao Năm

(Đang ra)

Cô Em Gái Kế Chẳng Hề Nói Chuyện Lại Là Bạn Game Online Đã Cùng Tôi Làm Những Trò Con Bò Suốt Bao Năm

Hibariyu

Sống chung dưới một mái nhà với một cô gái xinh đẹp, và một chàng trai đang ở tuổi mới lớn của thời trung học — một câu chuyện hài lãng mạn ngọt ngào đến tan chảy bắt đầu!

104 309

Quyển 14 - Lời mở đầu: Cái ôm cuối cùng

14cce2f2-0880-4db0-b75e-595660a8747d.jpg

7ec680fd-7865-4d39-995c-475f33b0c232.jpg

Lạnh ngắt à~

Đêm Giáng Sinh.

Lời mà tôi – Joro, tức Kisaragi Uro – thốt ra khi một mình đi trên phố là vậy. Nói ra để cố làm dịu lại trái tim đang đập thình thịch một cách bất thường hơn mọi ngày, nhưng vô ích. Trái tim tôi vẫn cứ đập thình thịch không ngừng, như thể muốn nói “độ lạnh bên ngoài chẳng đáng bận tâm”. Mình hiểu mà, nhưng bình tĩnh chút đi chứ – tôi tự nhủ lòng. Vô nghĩa.

Chẳng ngờ có ngày mình lại thành ra thế này...

Đêm Giáng Sinh – cái đêm đã mang đến sự thay đổi rõ rệt đến mức dễ dàng nhận thấy cho chính tôi.

Trước đây, tôi cực kỳ chướng mắt cái thứ văn hóa này.

Chứ còn gì nữa?

Ăn mừng sinh nhật Chúa Giê-su thì tôi còn hiểu được, nhưng sao lại phải ăn mừng cả đêm trước làm gì cho mất công?

Hơn nữa, cái từ "Eve" trong "Christmas Eve" là viết tắt của "Evening" đó nha?

Vậy thì cứ viết "Ib" cho rồi đi, tự nhiên thêm "v" vào cho ra vẻ. Đúng là thích làm màu mà! Mà tôi cũng từng nghe nói, cái này là văn hóa riêng của Nhật nữa chứ.

Đâu phải cả nước ai cũng theo đạo Thiên Chúa, vậy mà cũng hò nhau ăn mừng Đêm Giáng Sinh làm gì? ...Nhảm nhí. Đối với tôi, chỉ cần Giáng Sinh là đủ rồi – tôi đã nghĩ thế đấy, ấy vậy mà... giờ thì suy nghĩ đó đã hoàn toàn lật ngược.

Giờ đây, tôi thầm biết ơn cái văn hóa Đêm Giáng Sinh này.

Lý do rất đơn giản. Vì mình đã có "người yêu".

Thế nên, dù không phải là tín đồ Thiên Chúa giáo, tôi vẫn lấy cớ là "Đêm Giáng Sinh" để tạo ra một ngày chỉ có hai đứa bên nhau. Nếu thằng Joro của ngày xưa mà nghe câu "Đêm Giáng Sinh quý giá thế này, mình cùng đón nhé!" thì không biết sẽ làm cái mặt gì đây ta? Khéo lại bị ăn đấm mất.

"...Cũng nhiều chuyện xảy ra ghê ha."

Câu chuyện bắt đầu từ tháng Tư năm nay cũng đã đến hồi cuối. Trong suốt chặng đường vừa qua, tôi đã dệt nên nhiều sợi dây gắn kết.

Và rồi, nhờ những sợi dây gắn kết đó, một ngày định mệnh đã đến, ngày mình buộc phải nói ra... buổi lễ bế giảng học kỳ hai.

Ngày hôm ấy, tôi đã nói với bọn họ những lời có thể phá vỡ ba mối quan hệ, và những lời để bảo vệ một mối quan hệ mà mình tuyệt đối không muốn đánh mất.

Nếu có ai hỏi mình có thấy tội lỗi không? Chắc chắn là có. Làm sao mà không chứ.

Thế nhưng, nếu cứ mãi mắc kẹt trong cái cảm giác tội lỗi ấy, thì mình sẽ mất đi sợi dây gắn kết duy nhất mà mình tuyệt đối không muốn đánh mất.

Vì vậy, tôi đã lợi dụng từ "Đêm Giáng Sinh" này để tạm quên đi cảm giác tội lỗi.

"...Chỉ riêng hôm nay thôi nhé."

Nhả ra cảm giác tội lỗi cùng làn hơi trắng xóa từ miệng, tôi chỉ còn nghĩ về riêng cô ấy trong đầu, rồi lại tiếp tục sải bước.

"...Toang rồi."

Chết dở... Mình làm hỏng bét rồi...

Ngay trước khi đến tháp đồng hồ ở ga – nơi hẹn, tôi mới chợt nhận ra sai lầm lớn của mình.

Giờ hẹn là đúng năm giờ chiều. Thế mà tôi lại đến lúc bốn giờ năm mươi lăm phút.

Bao lần hẹn với cô ấy, mình đều đến đúng giờ mà, sao hôm nay lại... chắc là vì quá nôn nóng. Chết tiệt.

"Không, đừng có hoảng..."

Hơi ẩn mình một chút, tôi kiểm tra tháp đồng hồ, không thấy bóng dáng cô nàng.

Thế thì cứ trốn đâu đó cho đến đúng giờ hẹn thì...

"Oái!"

Ước muốn chẳng thành, một cú sốc ập tới từ phía sau lưng.

Và rồi, trong mắt mình phản chiếu đôi tay đang ôm chặt lấy cơ thể. ...Chậc. Nó đến rồi sao.

"Fufu. Phải biết ơn tôi đi chứ? Vì tôi đã mất công đến sớm đó nha."

Cảm giác mềm mại từ sau lưng, thêm vào đó, hình như cô nàng còn áp cả đầu vào nữa, một luồng hơi thở ấm nóng phả thẳng vào gáy. ...Thế này mà bảo bình tĩnh được à? Làm gì có chuyện đó!

"Trước khi kịp nói lời cảm ơn, tôi chỉ muốn hỏi xem cô đang làm cái trò quái gì vậy?"

Cố gắng giữ bình tĩnh, lên tiếng để không lộ vẻ căng thẳng. Nhưng chỉ làm được đến thế thôi.

Giờ mà quay lại thì gay to.

Mới nãy còn lạnh như thế, vậy mà giờ đây cả người lại nóng ran lên một cách bất thường.

Kiểu gì cũng phải bình tĩnh lại đã, không thì không thể cho cô nàng thấy cái mặt mình được.

"'Minh chứng cho khoảng thời gian của tôi' có lẽ là thích hợp đấy nhỉ."

Lại bắt đầu nói mấy thứ vớ vẩn rồi... Thôi, chuyện đó tính sau.

Bằng mọi giá phải khiến cô nàng tự nguyện buông mình ra.

"Phiền phức quá, buông ra đi!"

"Không chịu đâu. Tuyệt đối không buông đâu mà."

Kế hoạch thất bại. Thậm chí, tình hình còn tệ hơn.

Vừa nũng nịu bằng giọng đầy vẻ thích thú, cô nàng lại càng ôm chặt hơn nữa.

Thôi được rồi, chịu đựng đủ lắm rồi! Kể cả có bị nhìn thấy mặt thì mình cũng sẽ dùng hết khí thế mà vượt qua!

"Đã bảo buông ra đi mà!"

"Đúng là cậu thật bạo lực mà. ...Fufu."

Tốt! Mình đã vùng thoát khỏi tay cô nàng không chút do dự! Trời ơi! Xấu hổ chết mất!

Đồ quỷ, bên này khổ sở muốn chết, vậy mà cô nàng lại cứ ra vẻ vui vẻ...

Thôi, kệ đi. Vậy thì, mình quay lại thôi.

...Để nhìn gương mặt của cô gái duy nhất mình đặc biệt yêu thích.

Và rồi, người đứng ngay trước mặt mình là──