Chương 34: Cách Một "Cao Thủ" Trưởng Thành (1)
Sự Sụp Đổ Của Hội Quạ Đen
[Tất cả người chơi hạng A trở lên, hãy dừng mọi việc đang làm và tập trung ngay tại căn hộ áp mái tầng cao nhất.]
Một dòng lệnh triệu tập ngắn gọn được gửi đến điện thoại của toàn bộ thành viên hội Quạ Đen. Dù đang dở dang cuộc săn hay nghỉ ngơi, các Ranker đều lầm bầm chửi rủa nhưng vẫn phải tập trung về tòa nhà.
Tuy nhiên, khi bước vào bên trong, một bầu không khí kỳ lạ bao trùm. Những mảnh kính vỡ vụn dưới sàn và sự im lặng đáng sợ khiến họ bản năng cảm thấy có điều chẳng lành.
Rầm! Khi cánh cửa văn phòng mở ra, cảnh tượng bên trong khiến tất cả bàng hoàng: Hội trưởng Shin Geon-su nằm bất động trên vũng máu.
"Muộn rồi. Hắn đã tắt thở ít nhất vài tiếng trước..." – Vị trị liệu sư (Healer) lắc đầu bất lực.
Ai là kẻ đã ra lệnh triệu tập? Mọi ánh mắt đổ dồn về Kim Hee-ung, tay thư ký đang run rẩy đẩy gọng kính. Một người chơi phẫn nộ rút ra cây thương dài 2m chỉ thẳng vào cổ Hee-ung: "Nói mau! Chuyện gì đã xảy ra?"
Hee-ung lấm lét nhìn xuống dưới gầm bàn. Từ đó, một cô bé tóc bạc, mắt đỏ với vẻ ngoài vô cùng xinh xắn nhưng toát ra khí chất kỳ quái bước ra. Đó là Elise.
"Hừm." Elise gãi đầu đầy vẻ chán nản.
"Nực cười thật. Ngươi định dựa vào con nhóc này để làm loạn sao?" – Tên cầm thương nhếch mép.
Ngay lập tức, gân xanh nổi lên trên trán Elise: "Nhóc... nhóc? Ngươi gọi ta là nhóc?"
[Lv?? 'Lãnh Địa Máu' kích hoạt!]
Một luồng ma lực đỏ rực tràn ra, khiến toàn bộ không gian đông cứng lại. Áp lực kinh khủng đến mức những người chơi từng tham gia săn Boss tầng 1 cũng phải run rẩy vì sợ hãi. Đây là một đẳng cấp hoàn toàn khác biệt.
"Quái vật..."
"Dừng... dừng lại đi đại tiểu thư! Đại diện (Jin-hyuk) đã dặn là không được giết họ mà!" – Hee-ung hoảng hốt can ngăn để bảo vệ lực lượng nòng cốt cho hội.
Nhưng Elise đã mất đi lý trí sau bao ngày bị Jin-hyuk "tra tấn" xoay vòng. Cô trút toàn bộ cơn thịnh nộ lên lũ người trước mặt.
Rầm! Toàn bộ cửa kính của tòa nhà nổ tung dưới áp lực ma lực khổng lồ.
Cuộc Hội Ngộ Tại Hiệp Hội Người Thức Tỉnh
Tại Seocho-dong, Jin-hyuk đến Hiệp hội để nhận chứng nhận vượt qua bài kiểm tra số 2. Đúng 1 giờ chiều, anh gặp lại Lee Tae-min và Yoo Yeon-hwa.
"Anh Jin-hyuk!" – Cả hai hớn hở chạy lại. Họ đã chăm chỉ cày cuốc và đạt được những bước tiến đáng kể về cấp độ và nồng độ ma lực.
"Này, anh đừng giả vờ nữa. Cái video trên 'Sảnh Đường Danh Vọng' hôm qua... là anh đúng không?" – Yeon-hwa chọc vào sườn Jin-hyuk.
Tae-min cũng thêm vào: "Anh đeo mặt nạ làm gì thế? Đừng bảo là bệnh 'trẻ trâu' (Chuunibyou) tái phát đấy nhé?"
Jin-hyuk cười khổ. Hóa ra cái mặt nạ chẳng lừa được hai người em thân thiết này. Anh thầm quyết tâm: Một khi đã vậy, anh sẽ sống hai cuộc đời – một người chơi đeo mặt nạ bí ẩn và một người chơi bình thường. Cả hai danh phận này đều sẽ leo lên vị trí số 1 và số 2 thế giới, gom hết mọi lợi ích về tay mình.
Cái Bẫy Và Sự Nhạy Bén Của "Cựu Binh"
Jin-hyuk tiến vào quầy lễ tân để lấy chứng nhận. Khi nhìn thấy tên anh, cô nhân viên hốt hoảng chạy đi gọi người. Một lát sau, một người đàn ông trung niên với ánh mắt sắc lẹm bước ra. Đó là Han Sang-jin – Chủ tịch Hiệp hội Người thức tỉnh Hàn Quốc.
Jin-hyuk dùng [Đôi Mắt Sự Thật] để kiểm tra:
Tên: Han Sang-jin (Lv.15)
Nghề nghiệp: Quan chức hành chính.
Kỹ năng: Lv4 'Quan Liêu', Lv4 'Đoàn Kết Vững Chắc'...
"Tôi đã chờ cậu đến, người chơi Kang Jin-hyuk." – Han Sang-jin mỉm cười đưa tay ra bắt.
Jin-hyuk khựng lại. Có gì đó rất sai. Một chủ tịch hiệp hội tại sao lại đích thân đi đón một người chơi hạng F? Người duy nhất biết sức mạnh thực sự của anh là tay giám khảo cũ, nhưng hắn đã bị khắc ấn 'Nhãn Linh Hồn', không thể tiết lộ sự thật.
‘Thú vị đấy... Bọn chúng đã chuẩn bị kỹ đến mức đánh lừa được cả đôi mắt của mình sao?’
Jin-hyuk nhếch mép, thái độ quay ngoắt 180 độ, anh lạnh lùng nói khống:
"Này."
"Hả? Cậu nói gì cơ?" – Han Sang-jin ngơ ngác.
"Bỏ cái trò diễn vụng về này đi và giải trừ kết giới ngay. Lập tức!"
"Kết giới nào cơ? Cậu đang nói..."
Jin-hyuk không giải thích thêm, anh rút dao găm và ném thẳng lên trần nhà – hay nói đúng hơn là ném vào cái "vỏ bọc" đang che mắt mọi người.
Xoẹt!
Không gian méo mó, một màn chắn trong suốt như mặt nước bắt đầu gợn sóng và vỡ tan.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
