Người Chơi Mới Cấp Tối Đa

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

(Đang ra)

Tôi trở thành nữ kỵ sĩ của một lãnh địa suy tàn

Dongle-kun

Tôi đã định rời đi giữa những tràng pháo tay, nhưng pháo tay vẫn không chịu ngừng lại.

233 3908

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

(Đang ra)

Tải Ứng Dụng Hẹn Hò, Các Cô Gái Dị Giới Bỗng Ám Ảnh Vì Tôi

Cheongyuryang

Tôi đã nhận được một ứng dụng hẹn hò kết nối với những cô gái ở thế giới khác.

30 19

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

(Đang ra)

Ứng Dụng Thôi Miên Hóa Ra Là Giả

Faster, một Awakened cấp F, lúc nào Cũng bị đám Awakened nữ cấp S bắt nạt. Suốt 6 tháng liền, cậu dùng một ứng dụng thôi miên để khuất phục họ và biến họ thành đồ chơi tình dục.

51 45

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

681 8666

1-200 [ĐÃ HOÀN THÀNH] - Chương 184: Liên minh của hai tầng (2)

Chương 184: Liên minh của hai tầng (2)

Một vóc dáng nhỏ nhắn chỉ cao khoảng 1m. Tộc người lùn (Tiểu nhân tộc) trông có vẻ mảnh khảnh.

Đó chính là Kaman, tên quản lý cấp thấp từng chạm mặt tại 'Dạ tiệc mặt nạ'. Sau vụ việc thiên vị phe Trung Hoa và bị quản lý cấp cao Hastings đánh cho nhừ tử rồi bị giáng chức, không ngờ gã lại xuất hiện ở đây.

'Thú vị đấy.'

Jinhyeok đại khái đoán được tình hình. Đường thăng tiến trong hàng ngũ quản lý đã bị chặn đứng, nên gã định nhân cơ hội này bắt tay với lũ quái vật tầng 8 và tầng 9 để kiếm chác một mẻ... Đại loại là vậy.

"Lần đầu gặp mặt, Player Unknown."

Kaman mở lời trước. Giọng điệu không hề mang theo ác ý.

'Phải rồi, gã từng thấy diện mạo không đeo mặt nạ của mình tại buổi tiệc.'

Nếu gã nhận ra khuôn mặt thật dưới lớp mặt nạ này, chắc chắn thứ bay tới sẽ là ma pháp chứ không phải lời chào, nhưng ít nhất thì hiện tại gã chưa biết.

"Ngài biết rõ về tôi chứ?"

"Hì hì hì. Lẽ nào tôi lại không nhận ra Ranker đang nổi đình nổi đám nhất trong cộng đồng Player sao? Dĩ nhiên tôi phải điều tra kỹ trước khi tới đây rồi."

"Được ngài nói thế tôi thật ngại quá. Vậy, ngài là đại diện cho lũ quái vật tầng 9? Đến để gặp tôi?"

"Đúng vậy. Hừm, nói sao nhỉ? Đại khái là tôi đến đây để đảm bảo việc này không trở nên quá hỗn loạn, giúp đôi bên đạt được kết quả tốt nhất cho cả hai."

Kết quả tốt nhất cái nỗi gì. Cái kiểu đe dọa ngầm này chẳng khác gì lúc ở buổi tiệc. Nhưng gã có biết không? Dù là trước đây hay bây giờ, kẻ luôn bị nghiền nát khi giở trò mèo chính là gã.

"Bớt tán nhảm và nói lý do ngài ở đây đi. Nếu đến với tư cách đại diện, chắc hẳn phải có đề nghị gì đó chứ?"

"Ngài không thích nói dông dài nhỉ. Được thôi. Đề nghị của tôi chỉ có một: Đừng dùng cái cuốc đó làm loạn nữa, hãy ngoan ngoãn đi theo tôi."

"Ngoan ngoãn đi theo à... Nghe không hấp dẫn lắm."

"Mục tiêu của ngài chẳng phải là giết chết các Boss quản lý tầng sao? Nơi tôi dẫn ngài đến chính là nơi họ đang chờ. Và quan trọng hơn..."

Một nụ cười nham hiểm hiện trên môi Kaman.

"Đây không phải là lời mời hay thỉnh cầu."

Kaman búng tay một cái. Ngay lập tức, một màn hình khổng lồ hiện ra.

"Aaaaa!"

"Cứu tôi với!"

"Làm ơn giúp tôi... bất kỳ ai cũng được, làm ơn!"

Cảnh tượng quái vật hành hình con người bằng đủ mọi cách tàn độc hiện ra. Đó là những Player mất tích trong mê cung, và cả những người của hội Lockheed và Friedman vừa mới định rút lui lúc nãy.

Một con Lizardman vung kiếm hành hạ một người đàn ông tay không tấc sắt. Một con Goblin chơi trò ném phi dao vào một người phụ nữ bị trói trên cột. Ở một đấu trường hình tròn, lũ quái vật thả người và quái vật vào cùng nhau để cá cược xem ai sống sót lâu nhất.

Máu, tiếng thét, sự sống và cái chết hòa quyện vào nhau. Đó chính là địa ngục.

"Ngươi..." Giọng Jinhyeok trầm xuống, lạnh lẽo.

"Hì hì hì. Đừng nhìn tôi bằng ánh mắt muốn giết người đó chứ. Vị thế của tôi không thấp đến mức để một tên nhân loại mọn như ngài đe dọa đâu."

"Gux láo! Dám ăn nói hàm hồ với chủ nhân! Ta sẽ nhổ sạch cái lưỡi của ngươi!"

Wol-yeong bước tới với sát khí ngút trời. Sỉ nhục Jinhyeok chính là sỉ nhục Ám Hoàng. Bất kể Kaman là ai, cậu cũng định chém chết gã trong một nhát.

"Đợi đã."

"Nhưng chủ nhân!"

"Ta bảo đợi đã. Ngươi không cần ra tay, cái lưỡi của gã ta sẽ đích thân nhổ sạch."

Jinhyeok bước lên một bước. Luồng khí tức hung hiểm khủng khiếp tỏa ra khiến Wol-yeong giật mình lùi lại. Melena cũng nuốt nước bọt, lùi bước. Cô đã biết Jinhyeok từ lâu, nhưng đây là lần đầu thấy cậu phẫn nộ đến mức này.

Tê dại! Tê dại!

Ma lực truyền qua da thịt. Chỉ cần đứng cạnh thôi cũng cảm thấy buồn nôn vì áp lực.

"Ha ha ha! Đáng sợ thật đấy. Đúng là người được đề cử là ứng cử viên xuất sắc nhất trong đám nhân loại. Thú thật tôi cũng thấy hơi run rồi đấy."

"Phải. Cứ sủa tiếp đi. Để xem ngươi còn sủa được bao lâu."

Xèo xèo xèo...!

Khi 'Móng Vuốt Che Khuất Mặt Trăng' được kích hoạt, những móng vuốt đen bằng Cương khí hiện ra trên tay Jinhyeok.

"Hãy suy nghĩ cho kỹ. Nếu ngài tấn công tôi, ngài sẽ mất rất nhiều thời gian để đến được nơi đó. Và đương nhiên, cơ hội cứu đồng loại của ngài cũng biến mất."

Bàn tay Jinhyeok khựng lại trước lời của Kaman. Nếu không nghe lời, kẻ chịu thiệt chính là cậu. Nếu hành động bốc đồng lúc này, cậu sẽ lãng phí thời gian tiếp cận Boss. Hơn nữa, nếu sự thật cậu bỏ mặc những người bị bắt bị lộ ra, hình ảnh của cậu sẽ bị tổn hại không thể cứu vãn.

Tiến thoái lưỡng nan. Jinhyeok nghiến răng trần. Cuối cùng:

"Ta hiểu rồi. Ta sẽ đi theo ngươi."

"Quyết định sáng suốt đấy." Kaman cười đắc thắng.

Và ngay khoảnh khắc đó.

"...Ngươi tưởng ta sẽ nói thế à?"

Jinhyeok nhanh như cắt vươn tay bóp chặt cổ Kaman.

Rắc!

Tiếng xương gãy vang lên vì lực bóp kinh người. Kaman theo phản xạ giăng khiên bảo vệ, nhưng bấy nhiêu là không đủ.

"Khẹc... Khẹc! Ngài... ngài làm gì..."

"Nói bằng lời không hiểu à? Ta đã bảo ngươi ngậm cái miệng đó lại rồi mà?"

Vút...! Uỳnh!

Jinhyeok nhấc bổng Kaman lên rồi nện thẳng xuống đất. Mặt đất vỡ vụn sau đòn đánh.

"Aaaaa!" Kaman thét lên đau đớn. Cơn đau lạ lẫm mà gã chưa từng nếm trải trong đời khiến gã gào lên thảm thiết.

Cũng dễ hiểu thôi. Có ai dám động vào thân thể của một quản lý chứ? Việc đang trong thời gian bị đình chỉ công tác nên phải nộp lại các Thánh vật dành cho quản lý cũng là một nguyên nhân khiến gã bị áp đảo hoàn toàn. Nhưng lý do lớn nhất vẫn là sự kiêu ngạo dẫn đến chủ quan.

"Làm... chuyện này... ngươi sẽ..."

"Chuyện này ta vẫn làm suốt và vẫn sống tốt đến giờ đấy thôi. Ngươi nên lo cho thân mình trước khi lo cho người khác đi."

Jinhyeok không chút nương tay, lặp lại hành động lúc nãy. Cơ thể Kaman bị nhấc lên không trung rồi lại bị nện xuống đất trong nháy mắt.

Oành!

Máu từ mũi và miệng gã phun ra như suối.

"D... dừng lại. Dừng lạiiii!"

Uỳnh!

"Khụ... khụ!"

Rầm! Rầm! Rầm!

Cơ thể Kaman rũ rượi, tay chân run rẩy. Không còn tên quản lý uy nghiêm và thong dong nữa. Chỉ còn một con chuột nhắt đang run rẩy vì sợ hãi. Nhưng cơn ác mộng chỉ mới bắt đầu.

[Kích hoạt năng lực độc quyền 'Sự Bảo Hộ Của Các Vì Sao'.]

Một luồng khí mang ánh sao thấm vào cơ thể Kaman.

[Các vết thương của đối tượng bắt đầu được chữa lành với tốc độ chậm.]

[Do sự hiểu biết về năng lực độc quyền còn thấp, việc hồi phục hoàn toàn là khó khăn.]

Chiếc mũi bị gãy trở lại vị trí cũ, máu ngừng chảy. So với đống giẻ rách lúc nãy, gã gần như đã hồi phục.

"C... cái này..." Ánh mắt Kaman tràn ngập tuyệt vọng. Vốn dĩ là ánh sáng thánh khiết chữa lành vết thương, nhưng lúc này đối với gã, nó chẳng khác nào một lời nguyền rủa.

"Nào. Bắt đầu lại thôi."

"Đ... đợi đã! Tôi sẽ nói! Tôi sẽ nói mà!"

"Vẫn chưa đến lúc. Nghĩ đến việc ngươi không nói khi ta cho cơ hội, ít nhất cũng phải đi thêm một vòng nữa đã. Có gì muốn nói thì đợi xong xuôi rồi hãy sủa."

Bạo lực không thương tiếc lại tiếp diễn.

Uỳnh!

"Aaaaa!"

Một cuộc đánh đập tàn nhẫn không chút nhân từ. Việc Kaman tạo ấn tượng xấu tại buổi tiệc, lại còn mang tính mạng Player ra làm trò tiêu khiển để đe dọa chính là nước đi sai lầm nhất của gã.

Bộp! Bập!

Sau một phút dài như địa ngục, Kaman mới được trao cơ hội thứ hai. Lúc này gã thậm chí không dám ngước mắt nhìn. Jinhyeok thì thầm vào tai tên quản lý đã hoàn toàn khuất phục:

"Mở cổng dẫn đến chỗ chúng đi. À, lưu ý là hãy suy nghĩ kỹ trước khi trả lời. Nếu câu trả lời là 'không được' hay 'không thể', đó sẽ là lời trăng trối của ngươi đấy."

Đây không phải lời đùa. Dù phiền phức nhưng Jinhyeok cũng đã dự đoán được vài địa điểm quân đoàn quái vật tập trung. Chỉ là tốn thêm chút thời gian thôi, kiểu gì cậu cũng tìm ra.

"Nếu... nếu tôi nói... ngài sẽ tha mạng... không, ngài sẽ tha cho hạ thần chứ?"

"May cho ngươi là mối quan tâm lớn nhất của ta không phải là mạng của ngươi. Nên tùy vào biểu hiện mà ta có thể để ngươi sống."

"Tôi... tôi sẽ mở cổng... ngay bây giờ."

Kaman gật đầu lia lịa rồi lập tức mở cổng dịch chuyển.

U ù u u u!

Cánh cổng dành riêng cho quản lý hiện ra với hào quang rực rỡ. Từ phía bên kia, Jinhyeok cảm nhận được những luồng ma lực quen thuộc. Có vẻ số người còn sống vẫn nhiều hơn số người đã chết.

'Phải khẩn trương thôi.'

Thời gian không còn nhiều. Jinhyeok quăng Kaman sang một bên rồi bước vào cổng.

"Tất cả giữ vững đội hình, bảo vệ chủ nhân!"

"Hầy, cảm giác mọi chuyện cứ ngày càng rắc rối thế nào ấy..."

Wol-yeong và Melena bám sát theo sau. Cuối cùng là đám tinh linh đang lạch bạch chạy theo sau khi bỏ lại cỗ xe ngựa.

Khi tầm nhìn bừng sáng trở lại, khung cảnh xung quanh đã hoàn toàn thay đổi. Một không gian khổng lồ đủ sức chứa 10 sân vận động World Cup. Số lượng quái vật lấp đầy nơi đó nhiều đến mức không thể đếm xuể bằng mắt thường.

Tùng! Tùng! Tùng! Tùng!

Tiếng trống dồn dập đâm thấu màng nhĩ. Mùi máu tanh nồng nặc xộc vào mũi. Đây chính là tầng sâu nhất của mê cung. Nơi tập hợp của liên minh hai tầng.

"Đ... đông kinh khủng..." Melena rùng mình. Wol-yeong cũng đanh mặt lại.

"Số lượng quá lớn. Nếu không đảm bảo đường lui, một khi bị bao vây sẽ rất khó thoát ra."

"Wol-yeong." Jinhyeok bình thản lên tiếng.

"Vâng, chủ nhân."

"Ngươi bảo ta là ai?"

"Ngài là thủ đồ của Ám Hoàng - Quyền Thiên Chi Long, là trụ cột cho sự hưng thịnh của Thiên Ma Thần Giáo."

"Vậy mà ngươi nghĩ lũ quái vật mọn này có thể làm gì được ta sao?"

"Mọn". Dù là ở Trung Nguyên (võ lâm) tầng 20 đi chăng nữa, có ai dám dùng từ đó để nói về số lượng quái vật hạng trung khổng lồ thế này? Nhất là khi chúng còn được cường hóa bởi văn chương đỏ và có sự bảo hộ của Boss?

"Wol-yeong." Jinhyeok nhắc lại.

"Vâng... vâng!"

"Ta nói lần đầu cũng là lần cuối." Cậu không phải kiểu người thích nói lại lần hai. "Dù trong bất kỳ tình huống nào, hãy tin tưởng và đi theo ta. Khi đó, tất cả sẽ được sống sót trở về."

"Tất cả... bao gồm cả chúng thần sao?"

"Phải. Chừng nào ta còn đứng phía trước, ta sẽ không để bất kỳ ai phải chết."

Từ khi sinh ra, Wol-yeong đã luôn đi trên con đường sát nghiệp. Là một "ám khí" có thể bị vứt bỏ bất cứ lúc nào. Nhiệm vụ của họ là bị lợi dụng và chết thay cho chủ nhân trong những tình huống nguy cấp. Thế nhưng...

'Người này... là sao chứ?'

Thình thịch! Thình thịch!

Trái tim của Wol-yeong bắt đầu đập rộn ràng. Trong cuộc đời lạnh lẽo và lặp lại như một cỗ máy, lần đầu tiên một bánh răng bị lãng quên đã bắt đầu chuyển động.

"Câu trả lời?"

"...Tuân lệnh."

Giờ đây, việc duy nhất cần làm là đi theo người ấy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!