Ngày mai, hãy tới trên đôi chân trần

Truyện tương tự

Lập dàn Harem ở chốn mê cung dị giới

(Đang ra)

Lập dàn Harem ở chốn mê cung dị giới

Nội dung vol 6 tương đương chap 80 Manga

60 1275

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

99 2033

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

600 1657

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

(Đang ra)

Tôi là phản diện, nhưng bạn trai tôi lại là anh hùng!

鱼鱼鱼干

Khó khăn lắm mới leo lên được vị trí trùm cuối, thế mà tôi lại phát hiện ra một chuyện muốn sang chấn tâm lý. Cái vị Anh hùng số 1 được xưng tụng là Biểu tượng Hòa bình kia sao mà nhìn giống hệt bạn t

218 591

Tôi trở thành NPC khiến Ranker ám ảnh

(Đang ra)

Tôi trở thành NPC khiến Ranker ám ảnh

사제락

Tôi có thể hạnh phúc không?

81 139

Cử làm Ủy viên Đời sống, cậu lại đi cua toàn trường?

(Đang ra)

Cử làm Ủy viên Đời sống, cậu lại đi cua toàn trường?

Ly tây mộc

"Vận mệnh cái thứ này thật là không thể dự liệu... Các người nói xem tôi một người theo chủ nghĩa cô lập, làm sao lại thành nhân vật quan trọng rồi?"

31 70

Vol 3 (Hoàn Thành) - Hồi kết 2: Khi tiểu hành tinh bắt đầu lấp lánh

Sau khi Lễ hội Bích Thiên kết thúc, tôi quay về tương lai và ngay hôm sau đã đến sở cảnh sát. Bây giờ là hơn mười giờ sáng.

“Chúng tôi có một vài điều muốn hỏi về vụ mất tích của Nito Chika.”

Sau khi nhận được cuộc gọi với giọng điệu trang trọng từ phía cảnh sát, tôi cùng bố mẹ lập tức đến một đồn cảnh sát gần trung tâm thành phố.

Và rồi—kết quả là, ở dòng thời gian này, Nito vẫn biến mất.

Dù sau khi mọi chuyện giữa cậu ấy và Rokuyou-senpai đã được giải quyết, dù cậu ấy vẫn không rời khỏi câu lạc bộ thiên văn… thế nhưng, cuối cùng cậu ấy vẫn rời khỏi cuộc đời chúng tôi.

…Thật lòng mà nói, về kết cục này… tôi đã phần nào đoán trước được.

Về “lý do buộc phải biến mất” mà Nito từng thì thầm nói với tôi.

Bởi vì—vấn đề lớn nhất đối với cậu ấy, cho đến giờ, vẫn chưa được giải quyết.

Nó vẫn như một tảng đá lớn chắn ngang con đường phía trước, khiến cậu ấy chẳng thể nào bước tiếp.

Tôi bước vào đồn cảnh sát, báo với nhân viên lễ tân tại sảnh tầng một lý do mình đến.

Họ bảo tôi đợi một lát, thế nên tôi chỉ đành ngồi xuống ghế và lơ đãng lướt xem tin tức trên điện thoại.

Ở dòng thời gian này, thông tin về vụ mất tích của Nito cũng đã được đưa tin suốt một thời gian rồi.

Cậu ấy—người cho đến giờ vẫn bặt vô âm tín—liên tục xuất hiện trên các phương tiện truyền thông. Dư luận, người hâm mộ, tất cả vẫn đang xôn xao, hoang mang, và chưa một ai ngừng dõi theo.

Bức thư mà cậu ấy để lại… ít ra lần này đã chỉn chu hơn rất nhiều so với trước kia.

“Tạm biệt.” “Tớ sẽ không quay lại Tokyo nữa.”

Dựa vào nội dung bức thư được công bố, có thể thấy rõ ràng rằng cậu ấy vẫn đang sống ở một nơi nào đó. Dù vậy, đối với những người hâm mộ say đắm âm nhạc của cậu ấy, sự bất an trong lòng hẳn vẫn khó mà nguôi ngoai. Trên mạng, vô số những giả thuyết về lý do cậu ấy biến mất cũng bắt đầu xuất hiện, từ những phỏng đoán vô căn cứ đến những suy luận có vẻ hợp lý, tạo thành vô vàn những “lý do nito biến mất” dưới dạng các bài viết và video.

“Xin lỗi đã để cậu đợi lâu.”

Một người đàn ông trẻ tuổi mặc đồng phục xuất hiện từ phía sau tòa nhà. Có vẻ anh ấy là người đến tiếp chúng tôi. Chúng tôi theo anh ta vào thang máy, đến một căn phòng trông giống như phòng tiếp khách.

“Thật ngại quá, đã để mọi người phải lặn lội đường xa đến đây…”

Căn phòng này thật lạnh lẽo, nó mang theo một cảm giác ngột ngạt khó tả.

Một người đàn ông trung niên đang ngồi đợi trên chiếc ghế phát ra những tiếng cót két khe khẽ mỗi khi ông cử động.

Nghe nói ông là người phụ trách chính trong việc tìm kiếm tung tích của Nito—người hiện đang mất tích.

Vì Nito là một nhân vật nổi tiếng, nên ông ấy hành động vô cùng cẩn trọng.

Dẫu vậy, công tác tìm kiếm vẫn đang được triển khai trên quy mô lớn, không hề có dấu hiệu lơi lỏng.

“Và…”

Ông ấy lấy ra vài tờ giấy. Trông như những bản sao khổ A4.

“Trong bức thư cô Nito để lại, có xuất hiện tên của cậu…”

“...Ra là vậy.”

Thực ra tôi cũng đã đoán trước được điều này. Tôi nhớ lại bản tin được đưa ra vào ngày lễ tốt nghiệp. Theo thông cáo báo chí của công ty, sau khi kết thúc buổi diễn tập ở Tokyo vào ngày hai mươi, họ đã không thể liên lạc được với nito. Khi đến nhà riêng của cậu ấy tìm, họ đã phát hiện một lá thư dường như gửi cho người thân.

Thư gửi cho người thân. Đó chắc chắn là tôi rồi. Bây giờ tôi mới hiểu, cậu ấy đã viết một lá thư cho tôi rồi mới biến mất.

“...Cậu có thể xem qua được không?”

Ông ấy nói với tôi bằng một giọng điệu vô cùng thận trọng.

“Nếu có bất kỳ manh mối nào, mong cậu hãy cho chúng tôi biết…”

“...Cháu hiểu rồi.”

Tôi chuẩn bị tâm lý và gật đầu. Đây là lá thư Nito để lại cho tôi, đương nhiên tôi phải là người đọc nó.

“Cảm ơn cậu, vậy làm phiền cậu nhé…”

Nói xong, người đàn ông đưa cho tôi những bản sao. Tôi hít một hơi thật sâu, từ từ đưa mắt nhìn vào nội dung bức thư.

Trên đó, bằng nét chữ của Nito, là những lời xin lỗi dành cho tôi.

Cậu thực sự là một người rất tuyệt vời.

Ngay cả trước khi gặp tớ.

Cậu đã đạt được nhiều thành tựu trong lĩnh vực thiên văn học, và cũng đã chọn chuyên ngành liên quan ở đại học.

Sau khi ở bên tớ, cậu đã từ bỏ con đường đó.

Chắc hẳn tớ đã làm thay đổi cậu.

Vì vậy, tớ phải nói lời tạm biệt.

Tớ xin lỗi.

“Ra là vậy.”

Đọc xong cả bức thư, tôi thở dài một hơi. “Thì ra là thế, ra là vậy à…”

…Nội dung bức thư đúng như tôi đã dự đoán. Trong một vòng lặp nào đó mà cậu ấy đã trải qua, chắc hẳn tôi đã từng say mê nghiên cứu thiên văn học. Không bị tài năng thiên bẩm của Nito làm cho xáo động, cũng không ngày ngày vui vẻ bên bạn bè… mà chuyên tâm nỗ lực không ngừng cho tương lai của chính mình. Và dường như còn đạt được những thành tựu đáng kinh ngạc. Nhưng sau khi ngày càng thân thiết với Nito, tương lai đó đã bị hủy hoại. Tôi không biết mình đã đón nhận cái kết không mấy tốt đẹp này theo cách nào. Nhưng một điều chắc chắn Nito đã cảm thấy tự trách, nên cậu ấy đã chấm dứt mọi hoạt động và biến mất để rời khỏi cuộc đời tôi.

“Ra là vậy…”

Tôi đã nhìn thấu sự thật này. Sau khi chứng kiến lý do cậu ấy biến mất, tôi mới hiểu ra “việc thực sự cần làm” của mình sau khi du hành thời gian.

“Thế à, vậy nên mình…”

Tôi nhìn vào mấy tờ giấy trước mặt. Nhìn không chớp mắt vào nét chữ của Nito trên giấy.

“Chỉ cần tìm ra một tiểu hành tinh là được.”

Tôi thì thầm như vậy.

Kết quả của chuyến du hành thời gian. Điểm kết thúc cho việc chúng tôi viết lại quá khứ, đã dần đến rất gần.