Naze Boku no Sekai wo Daremo Oboete Inai no ka?

Truyện tương tự

Ichiban Ushiro no Dai Maō

(Đang ra)

Ichiban Ushiro no Dai Maō

Shōtarō Mizuki

Đó chính là định mệnh đang chờ đợi chàng trai tội nghiệp này. Thế nhưng, sau khi vượt qua cú sốc ban đầu, nhân vật chính dần nhận ra rằng mọi người trong học viện không hề cuồng tín mù quáng, thậm chí

2 4

Shangri-La Frontier ~ Kusoge Hunter, Kamige ni Idoman to su~

(Đang ra)

Shangri-La Frontier ~ Kusoge Hunter, Kamige ni Idoman to su~

Kata Rina

["tỷ lệ đụng quái trong game thánh sao lại có thể vô lí thế......?" ]

448 34718

Đang học lớp 12, các cô ấy ỷ lại vào tôi quá mức

(Đang ra)

Đang học lớp 12, các cô ấy ỷ lại vào tôi quá mức

Ái Tố Mộng Đích Phù Quân

【Vườn trường】【Hài hước】【Mập mờ】【Cứu rỗi】【Đời thường】

15 23

Cậu Nghĩ Mình Có Thể Sống Yên Ổn Tại Một Thế Giới Với Tỉ Lệ Nam Nữ 1:5 Ư? Sẽ Thế Nào Nếu Những Cô Gái Nặng Tình Cảm Bị Một Chàng Trai Ngây Ngô Đùa Giỡn?

(Đang ra)

Cậu Nghĩ Mình Có Thể Sống Yên Ổn Tại Một Thế Giới Với Tỉ Lệ Nam Nữ 1:5 Ư? Sẽ Thế Nào Nếu Những Cô Gái Nặng Tình Cảm Bị Một Chàng Trai Ngây Ngô Đùa Giỡn?

Koutaro Mifuji

Đây là câu chuyện về một nam chính cứ tưởng mình có thể sống bình thường nhưng lại vô ý khiến hết cô gái này đến cô gái khác rơi vào lưới tình cho đến khi cậu bị dạy cho một bài học nhớ đời bởi tình y

1 3

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

467 14247

Rakuin no Monshou

(Đang ra)

Rakuin no Monshou

Tomonogi Sugihara ( 杉原智則 )

Cuộc chiến tranh kéo dài suốt mười năm giữa hai quốc gia Mephius và Garbera sắp đi đến hồi kết bằng một cuộc hôn nhân chính trị giữa hai hoàng tộc. Orba, một người bị mất gia đình trong chiến tranh và

249 29527

Tập 03: Con đường của các vị thần - World 3: Quân Kháng Chiến Nhân Loại Yurun

World 3: Quân Kháng Chiến Nhân Loại Yurun

World 3: Quân Kháng Chiến Nhân Loại Yurun

(1)

Đường biên giới tự nhiên —— 

Sau khi lái xe mất 3 ngày 3 đêm trong khu rừng do tộc Primal (Man Thần) thống trị. Vùng đất hoang dã màu đất badan cuối cùng cũng xuất hiện trước mắt và đó là biên giới quốc gia ngăn cách liên bang phía đông (Io) với liên bang phía tây (Yurun).

"Bà già này chỉ có thể dẫn đường đến đây."

Miko Tinh Linh vẫn bất đắc dĩ nhìn về phía khu rừng dần dần đi xa ở phía sau.

"Vùng hoang dã phía trước là Liên Bang Yurun. Chắc ngươi cũng biết mấy chuyện nhỏ này chứ?"

"Ừm. Có nghĩa là cảnh sắc thật sự hoang vu..."

Ashura ngồi ở ghế tài xế trả lời.

Kai bị thương ở tay lúc giao chiến với Behemoth, vì vậy Ashura hiện giờ chịu trách nhiệm lái xe cho cậu ta.

"Ban đầu tui vốn muốn nói lái xe mãi trong mê cung với những cây cổ thụ khổng lồ nên hơi chán, nhưng sau đó lại đổi thành vùng hoang dã chỉ thấy mỗi cỏ dại."

"Đúng vậy —— Xung quanh không có gì cả, nó lại rất đáng ngờ..."

Saki ngồi ghế bên cạnh tài xế cầm ống nhòm và bất an nhìn ra ngoài cửa sổ từ đầu đến cuối.

"Chẳng phải là khắp biên giới đều có lính canh của bốn chủng tộc sao?"

"Không khoa trương đến mức đó đâu. Chỉ có mỗi tộc Ác Ma mới sắp xếp lính canh ở mọi ngóc ngách của biên giới. Bởi vì những tên đó có số lượng rất nhiều."

Reiren ngồi bên phải ở băng ghế phía sau.

"Nhân tiện, về vết thương trên tray trái của ngươi."

"A, này!"

Tiếng ngăn của Rinne truyền đến từ bên trái.

"Lo lắng cho vết thương của Kai cứ để tôi. Kai, anh sao rồi?"

"Mồ. Bà già này thấy hắn không có gì để làm, hỏi thăm chút thôi mà."

Reiren ngồi bên phải và Rinne ngồi trên trái của Kai.

Cậu ngồi phịch xuống ghế dựa khi bị hai người kẹp hai bên.

"Đỡ hơn rồi, nhưng em cứ nắm tay thế này, thì anh sẽ đau đầu lắm đó..."

Vai trái không thể cử đọng bởi vì cố định bằng băng vải.

Reiren lại ôm lấy cánh tay Kai mà không chịu buông ra. Ý tốt "ta sẽ bảo vệ ngươi" của cô ấy thật sự khiến người ta hạnh phúc, nhưng mỗi khi Rinne gia tăng thêm lực thì chấn động sẽ truyền đến từ cánh tay lên bả vai Kai, hại cậu ta đau âm ỉ ở vết thương và khá khốn khổ.

"Saki này, chúng ta phải lái đến đâu vậy?"

"Ừ thì —— Vẫn phải mất một lúc nữa nhỉ? Nhưng tui cũng chán vì phải ngồi trên xe lâu như vậy rùi."

Ba ngày ba đêm.

Đoàn xe quân sự của Kai đã di chuyển hàng trăm cây số trong Khu Rừng Tinh Linh. Lương thực và bình ắc-quy sắp cạn kiệt, gần 30 chiếc xe đi theo phía sau cũng thế.

"Phải mất một đoạn nữa mới đến đặc khu nhân loại... Nhưng đây là bản đồ của 15 năm trước, không rõ độ chính xác là bao nhiêu."

Saki nhìn chằm chằm vào bản đồ đại lục.

"Này, có phải là cái đó hay không?"

Rinne ló đầu ra ngoài cửa sổ và chỉ thẳng về phía đường chân trời.

"Có thành phố của nhân loại."

"Hả? Rinne, nó ở đâu? Tui không nhìn thấy. Đợi chút đã, để lấy ống nhòm... Ồ, thật kìa. Nhưng nó trông giống phế tích ──── Ế... Cái, cái đó là gì vậy!"

Saki kinh ngạc kêu lên thành tiếng khi dùng ống nhòm quan sát từ xa.

"... Hơi có mùi nguy hiểm."

Reiren khẽ cau mày khi thò đầu ra từ băng ghế sau.

"Kai, có cách nào liên lạc với Jeanne ở phía sau không? Phế tích kia không phải là một phế tích đơn giản. Nếu như có thể, tốt hơn là đi đường vòng, đó là sào huyệt của tộc Holy Spirit."

"Không thể nào! Jeanne, xe dẫn đầu đây, bên đó có nghe thấy không!"

Kai nắm chặt máy liên lạc.

Kai tiếp tục nói mà không đợi tư lệnh ngồi ở xe phía sau đáp lại.

Mặc dù đôi mắt của nhân loại (Kai) không nhìn thấy, nhưng người có thị lực ưu tú như Rinne và Reiren nhanh chóng nhìn thấy được cảnh vật ở cuối đường chân trời.

"Theo hướng mà chúng ta đang di chuyển. Phế tích ngay phía trước là sào huyệt của tộc Holy Spirit, ta đề nghị đi đường vòng!"

『 Mình muốn thông báo cho cậu. 』

Không có chút hoảng loạn nào trong giọng nói của Jeanne.

『 Đội truyền tin của Quân Kháng Chiến Nhân Loại Yurun vừa mới nói cho mình biết đường đến đích. Họ bảo chúng ta cứ lái thẳng về phía trước. 』

"Tại sao?"

『 Trong đống tòa cao ốc đổ nát, có sào huyệt của tộc Holy Spirit. Nhưng điều quan trọng nhất là tộc Hoyl Spirit không có ở trong đó. Nghe nói chúng đã chuyển đi đến những nơi khác từ 2 năm trước. 』

"... Đó chỉ là một cái vỏ rỗng thôi sao?"

Nó tương tự như cuộc di cư vĩ đại của các loài chim di cư vậy.

Cậu biết tộc Holy Spirit có thói quen thường xuyên thay đổi chỗ ở trong vòng mười mấy năm. Nguyên nhân thì không biết.

"Nhưng, có khả năng là lính canh vẫn còn đó không?"

『 Nhiều nhất chỉ có vài tên. Ngộ nhỡ gặp phải lính canh, Quân Kháng Chiến Nhân Loại Yurun cũng nhờ chúng ta tiếp đón nó. Nói một cách đơn giản, chúng ta vừa nhận sự chào đón, vừa nhận bài thử thách của họ. 』

Chỉ có khoảng vài tên tộc Holy Spirit.

Họ sẽ rơi vào một cuộc chiến gian khổ khi đối mặt với kẻ địch ở cấp độ này và nó vốn không được gọi là mối đe dọa.

『 Nó phù hợp với chúng ta. Trước khi khai chiến toàn diện với tộc Holy Spirit, việc tích lũy kinh nghiệm chiến đấu ở đây rất có ý nghĩa. 』

"Thế nên chúng ta mới phải đi thẳng về phía trước sao..."

Ở cuối đường chân trời, bóng dáng đô thị có thể nhìn thấy bằng mắt thường xuất hiện.

Dưới ánh mặt trời mãnh liệt ở vùng hoang dã, khung cảnh khắc thường kia đập vào mắt Kai.

—— Phế tích rực rỡ chói lọi.

Tòa cao ốc bằng thép được bảo phủ bởi những vật thể phát sáng như rêu.

Tơ nhện? Sợi nấm?

Nó giống như một tác phẩm nghệ thuật phát sáng. Những công trình kiến trúc đó từng là đô thị của nhân loại đã trở thành "sào huyệt" kỳ lạ.

... Tộc Ác Ma cướp đô thị của nhân loại và sử dụng trực tiếp.

... Tộc Primal (Man Thần) không sống ở trong đô thị của nhân loại, mà chôn vùi chúng trong rừng.

Sự thống trị của tộc Holy Spirit thì khác.

Bọn họ biến những tòa cao ốc từng là đô thị của nhân loại thành những tồn tại hoàn toàn khác. Rốt cuộc là kiểu sinh thái gì mới có cách tạo ra sào huyệt như vậy?

"Chà, thật kinh tởm! Có vẻ như cả tòa cao ốc bị bao phủ bởi rêu xanh..."

"Ashura, đi vòng qua bên phải một chút. Không cần thiết phải đi thẳng qua giữa phế tích này. Cố gắng đi vòng qua rìa đô thị."

Phế tích biến thành sào huyệt của tộc Holy Spirit.

Ashura tăng tốc để rời khỏi những tòa cao ốc khiến người ta rợn cả tóc gáy càng sớm càng tốt.

"Rinne, vì lý do an toàn, anh hỏi em một chút, em từng chiến đấu với tộc Holy Spirit chưa?"

"Hmm —— Từng đánh nhau vài lần? Nhưng em ghét tộc Holy Spirit lắm, bởi vì em không biết họ đang nghĩ gì."

"... Suy cho cùng, bọn họ không phải là đối tượng dễ giao tiếp."

Sinh vật dính sền sệt (Slime). Âm hồn (Ghost). Vật phát sáng (Lantern).

Trong số 5 chủng tộc, bao gồm cả nhân loại thì đó là chủng tộc duy nhất không nói tiếng của nhân loại. Lý do rất đơn giản, bởi vì họ hư hư thực thực và không có trí tuệ để am hiểu tiếng của nhân loại.

Vì vậy không có cách nào giao tiếp.

Một khi chạm trán, chúng sẽ chiến đấu cho đến khi một phe cạn kiệt sức lực mới thôi 

"Tộc Holy Spirit giỏi bí mật tiếp cận. Che giấu cơ thể, âm thanh và khí tức để áp sát mục tiêu... Có lẽ xe của chúng ta đã bị theo dõi từ lâu."

"Đừng nói như vậy chứ, Reiren!"

Saki hét lớn âm thanh chói tai, nắm chặt quả lựu đạn và quý trọng nó như thể một lá bùa hộ mệnh.

── Súng vô dụng đối với tộc Holy Spirit.

Sinh vật dính sền sệt cũng lập tức phục hồi dù bị đạn xuyên qua trong khi âm hồn và vật phát sáng thì xuyên qua trực tiếp.

Chỉ có thể đốt cháy bằng lửa hay thổi bay chúng bằng vụ nổ đến mức không thể tái sinh.

『 Sức đề kháng của mỗi chủng tộc khác nhau và đối phó thực sự khá phiền toái. 』

『 Tuy nhiên, cũng có pháp thuật vạn năng có thể bỏ qua sức đề kháng của những thứ này và gây sát thương đối với tất cả chủng tộc. Đó chính là "Nổ Tung". 』

Bộ dạng cẩn thận cầm lựu đạn của Saki khiến cho trong đầu Kai hiện lên lời mà Minh Đế từng nói.

Lúc ấy —— 

Cậu không bao giờ ngờ tới mình sẽ ghé thăm địa bàn của tộc Holy Spirit vào một ngày nào đó.

"Được, chúng ta đi qua đô thi."

"... A —— Quá tốt rồi. Tui còn tưởng rằng mình sẽ giảm thọ chứ."

Đoàn xe của Kai đi qua các tòa cao ốc.

Xe thứ hai, thứ ba ở phía cuối lần lượt rời khỏi sào huyệt của tộc Holy Spirit và không có dấu hiệu nào cho thấy kẻ địch tấn công.

"Jeanne, tình hình phía cậu thế nào rồi?"

『 Bọn mình cũng vượt qua an toàn. Thật không may, chúng ta không thể đáp lại mong đợi của Quân Kháng Chiến Nhân Loại Yurun. 』

Đầu bên kia của máy liên lạc truyền tới tiếng cười khổ của chỉ huy.

『 Toàn quân tiếp tục đi thẳng về phía trước. Đích đến là trụ sở chính của Quân Kháng Chiến Nhân Loại Yurun. Chỉ huy nơi đó là một danh tướng được mệnh danh là "Vua Sư Tử" ── Balmung-dono. Tôi hi vọng mọi người sẽ lưu ý nhiều hơn và tuyệt đối không thể bất lịch sự với họ. 』

(2)

Pháo đài giữa vùng hoang dã, Ruin• S • Fullham.

Thành gạch đó.

Nhân loại từng rút lui trong cuộc chiến giành lại ngai vàng của Liên Bang Yurun trong quá khứ đã chạy trốn từ vương đô đến đây và sinh sống. Pháo đài ở đây là hi vọng cuối cùng của nhân loại đã thất bại trước cuộc xâm lược của tộc Holy Spirit ──

Trụ sở chính của Quân Kháng Chiến Nhân Loại Yurun.

"Chào mừng mọi người đến với Quân Kháng Chiến Nhân Loại Yurun. Chúng tôi đợi ở đây để chào đón đội quân của mọi người từ xa đến!"

Mấy trăm lính đánh thuê xếp thành hàng ──

Người đàn ông vạm vỡ với mái tóc vàng, bộ râu khiến cho người ta liên tưởng đến sư tử và hét lớn với giọng phóng khoáng.

Ông ta là một người đàn ông cao lớn, cường tráng và cao hơn những cấp dưới của mình một cái đầu. Mặc dù ông ta có một khuôn mặt hung dữ có thể dọa cho trẻ con khóc thét khi ngẩng đầu lên nhìn, nhưng giọng nói lanh lảnh không khiến cho người ta cảm thấy rất khó gần.

Vua Sư Tử Balmung.

... Hoàn toàn khác với Hoàng Đế Dante.

... Cơ thể cường tráng như vậy, vẻ mặt lại nghiêm túc và gần như không cảm thấy áp lực khi đối mặt với ông ta.

Trước mặt Kai.

Linh Quang Hiệp Sĩ Jeanne tiến lên phía trước và dùng sức bắt tay Vua Sư Tử Balmung.

"Jeanne-donno, làm phiền mọi người lặn lội đường xa đến đây. Công lao to lớn của ngài thậm chí truyền đến tận vùng biên giới này. Xin ngài hãy giúp chúng tôi một tay."

"Rất hân hạnh được gặp ngài, Balmung-dono. Cám ơn sự chào đón của các vị."

So với Vua Sư Tử Balmung cao lớn, Jeanne đóng giả chỉ huy nam giống hệt một đứa trẻ. Sự chênh lệch về vóc dáng giữa hai người không khác gì giữa người lớn và trẻ con, nhưng Vua Sư Tử không hề có ý cười nhạo điều này.

"Balmung-dono, ngài muốn tổ chức họp ngay sao?"

"Tôi rất muốn làm thế, nhưng các vị cũng cần phải nghỉ ngơi khi đã trải qua cuộc hành trình dài như vậy. Các vị còn phải kiểm tra lại xe cộ. Tôi đã phái đội kỹ thuật dưới quyền tôi đi hỗ trợ rồi."

Balmung chỉ về phía lối vào pháo đài.

"Mời Jeanne-dono theo tôi đến văn phòng. Đây không phải là cuộc họp chiến lược, mà chỉ là trò chuyện một chút mà thôi."

"Tại sao?"

"Tôi đã nghe tin tốt về việc ngài từng đánh bại Anh Hùng của tộc Ác Ma, khiến cho tộc Primal (Man Thần) nghe theo, cho nên tôi muốn mời ngài trò chuyện với tôi một chút. Tôi muốn cho ngài biết thông tin chi tiết về đặc khu nhân loại của Liên Bang Yurun."

"Thì ra là như vậy, tôi rất sẵn lòng."

Vua Sư Tử Balmung bước dài và đi tới bên cạnh Jeanne.

"... Người này khác rất nhiều so với của Io. Trông giống như một chỉ huy bình thường."

"Đúng vậy. Hoàng Đế (Dante) cho người ta cảm giác giống như một quốc vương hay tỏ ra khôn vặt trong khi nơi này là lão đại của lính đánh thuê. Mặc dù tướng mạo cũng hơi đáng sợ."

Ashura và Saki thì thầm.

Miko Tinh Linh Reiren ở phía sau thì phồng má lên và nhỏ giọng than phiền "Nói tộc Primal (chúng ta) nghe theo là sao? Haiz, đùa kiểu gì thế hả. Chỉ là ngừng bắn mà thôi".

"Nè, Kai?"

Rinne nắm lấy tay áo phải của Kai.

"Jeannya đi rồi, chúng ta thì sao?"

"À, cái này hả... Anh nghĩ một chút."

"Lúc này chúng ta giải tán từ đây. Tôi sẽ ở lại với Jeanne-sama, mọi người cứ đi nghỉ ngơi trước đi."

Farin đi theo phía sau Jeanne và nhỏ giọng nói khi đi ngang qua Kai.

"Chỉ huy ở đây là người đáng tin cậy. Không hề giống Hoàng Đế (Dante)."

"Chẳng lẽ mấy người quen nhau sao?"

"Chúng tôi có gần một năm tình bằng hữu. Tôi chỉ ở lại làm cấp dưới ông ta lúc tu luyện như lính đánh thuê mà thôi."

Đây là nụ cười có thâm ý.

Nữ vệ sĩ hời hợt để lại những lời này và biến mất ở trong pháo đài.

(3)

Đặc khu nhân loại Ruin• S• Quin .

Đi thang máy , là có thể đến đô thị ngầm lớn nhất của Liên Bang Yurun.

Nơi có thể tới bằng cách đi thang máy xuyên qua tầng đá cứng... Là đô thị ngầm lớn nhất Yurun nằm phía dưới pháo đài Ruin• S • Fullham khoảng 30 mét.

Phương pháp che phủ đô thị trên tàn tích đường sắt cũng giống như của Tân Viscia của Liêng Bang Urzhar, nhưng sự khác biệt nằm ở quy mô.

Tân Viscia cùng lắm là một khu phố mua sắm.

Ruin• S• Quin gần như có thể tái tạo lại toàn bộ khung cảnh đường phố của vương đô cũ ở Liên Bang Yurun.

Họ lợi dụng sức gió, mặt trời của vùng hoang dã mênh mông rộng lớn để sản xuất điện và cung cấp năng lượng cho các nhà máy sản xuất khác vận hành.

Mục đích chính là —— 

Phòng thủ triệt để pháo đài Ruin• S • Fullham.

"Nhờ sự hiện diện của chỉ huy (Balmung)-dono, mà người dân của chúng tôi mới còn ở đây."

Đặc khu nhân loại Ruin• S• Quin, khu vực phía Bắc —— 

Trong phòng nghiên cứu kiêm bệnh xá với đống sách cổ chất đầy như núi, viện trưởng già của bệnh viện thuần thục cởi băng vải cho Kai.

"Tộc Holy Spirit là tồn tại không rõ lai lịch. Chúng sinh sống trong phế tích của nhân loại và xây tổ ở đó. Ban đầu chúng ta cho rằng họ sử dụng nó làm căn cứ, nhưng sau vài năm lại bỏ tổ và di cư với số lượng lớn."

"... Từ bỏ lãnh thổ của mình sao?"

"Đôi khi mục tiêu sẽ là nơi tị nạn của nhân loại (chúng ta). Vứt bỏ lãnh thổ, nhưng bản thân lại chạy đi cướp lãnh thổ mới. Chúng thật sự giống một đàn châu chấu."

Băng vải dính đầy máu và cát bụi được tháo ra sau đó.

"... Ôi trời."

Sau cặp kính, bác sĩ già mở to mắt, nhìn chằm chằm vào vai trái của Kai bị cắn một miếng bởi hàm răng của cự thú (Behemoth).

"Thịt bả vai không còn. Chàng trai trẻ, cậu cũng thật sự giỏi chịu đựng đó. Ngay cả sát trùng cũng sẽ đau như lửa đốt vậy."

"May mà tôi có mang theo thuốc giảm đau."

"Đồ ngốc. Đây không phải là loại vết thương nhẹ đâu. May mà không bị mưng mủ..."

Tiếp theo, bác sĩ già đưa mắt nhìn vào mặt Kai.

"Cậu trông không giống kiểu người liều lĩnh. Quả thật là 'đừng nhìn mặt mà bắt hình dong'."

"... Vài người từng nói tôi ngoan cố."

"Tôi đã chăm sóc cho lính đánh thuê ở đây được 40 năm, nhưng tôi chưa từng nhìn thấy vết thương thê thảm như vậy. Lúc đánh nhau với tộc Holy Spirit cũng không đến mức bị vết thương cỡ này mới phải."

"Đây là bị con thú khá lớn cắn..."

"Bị cắn sao? Có nghĩa là, vết thương trên vai câu là dấu răng sao!"

Tay đang cột chặt băng vải của bác sĩ già dừng lại một lần nữa.

"Con thú nào có thể để lại dấu răng lớn đến như vậy chứ? Không phải là gặp phải rồng chứ."

"Tương tự như vậy."

"..."

Bác sĩ già không nói nên lời.

Nếu là lính đánh thuê hay người bình thường, thì Kai có thể trả lời 'đừng đùa nữa' và cười trừ cho qua chuyện, nhưng bác sĩ già này đã suy luận ra con quái vật kia to lớn đến mức nào từ dấu răng trên vai cậu.

"Cậu có hai lựa chọn, chết sớm hoặc trở thành chiến binh giống như Balmung-donno... Xong, quá trình chữa trị đã kết thúc. Tôi sẽ kê thuốc giảm đau mạnh cho cậu."

"Tôi có thể cầm súng không?"

"Tôi khuyến khích không nên. Trong khoảng thời gian này nên cố gắng hết sức không sử dụng tay trái. Dù sao tay cậu cũng không cử động được trong khi thuốc giảm đau phát huy tác dụng."

Bản thân cậu bất lực.

Mặc dù nó không thể hiện trên mặt, nhưng Kai nghĩ như vậy trong lòng. Jeanne và Quân Kháng Chiến Nhân Loại Uzhar chắc chắn sẽ khai chiến với tộc Holy Spirit trong tương lai.

Ngộ nhỡ cậu phải chiến đấu với Anh Hùng của tộc Holy Spirit trong tìn trạng một tay không thể cử động thì sao...

"Sao thế?"

"Tôi nghĩ đến vài chuyện mà thôi. Tôi sẽ cố gắng hết sức chống đỡ bằng tay còn lại. Để sống sót."

Bác sĩ già không thu tiền lính đánh thuê bảo vệ đặc khu nhân loại —— 

Kai cúi đầu nói lời cám ơn bác sĩ già nhất quyết không thu tiền chữa trị và rời khỏi phòng khám.

Hội trường công cộng.

Lính đánh thuê thường đóng quân tại một trong bảy đặc khu nhân loại của Liên Bang Yurun. Mỗi tháng một lần, họ sẽ tập trung tại pháo đài Ruin• S • Fullham và tổ chức cuộc họp tác chiến quy mô lớn.

Nơi này là khách sạn mà những lính đánh thuê kia sử dụng.

"Thật tuyệt vời. Khách sạn này chỉ dành cho lính đánh thuê, cho nên cả phòng họp để tổ chức hội nghị cũng có luôn, chúng ta cũng có thể mượn dụng cụ để bảo dưỡng súng, đúng không?"

"Hơn nữa, cả tòa nhà này đã bị Quân Kháng Chiến Nhân Loại Uzhar (chúng ta) bao hết. Sự chào đón trọng thể như vậy lại khiến cho người ta sợ hãi."

Saki và Ashura đang lấy hành lý ra khỏi xe quân sự.

Kai nhìn hai người đằng trước ôm một đống đồ khi đi dọc hành lang —— 

"Hử?"

Kai nghe thấy giọng nói tràn đầy năng lượng từ căn phòng được phân cho mình.

"Hoàn thành!"

"Này này, thật sự ổn chứ? Mùi kinh quá..."

"Cứ yên tâm giao cho bà già này đi. Nếu không thì, cô muốn nếm thử một chút không?"

"Mmm, tôi không muốn đâu."

Là giọng nói của Rinne và Reiren.

Cậu đã nhờ hai người họ mang giúp hành lý vào phòng lúc đi khám bệnh và đằng sau cánh cửa là cuộc trò chuyện vô cùng sôi nổi.

"Này, Rinne? Reiren? ... Ế, mùi gì vậy!"

Mùi hăng.

Ngay khi mở cửa ra, Kai bị tấn công bởi sự pha trộn kỳ lạ của mùi ngọt ngào béo ngậy giống như sữa đặc và mùi thúi sẽ khiến bạn ho sặc sụa nếu hít vào trực tiếp.

"Mở cửa sổ ra. Để thông gió —— "

"Nói cái gì ngu ngốc vậy. Bà già này chỉ đang làm linh dược mà thôi. Nhìn nè."

Miko Tinh Linh tự hào lắc bình thủy tinh.

Kai đưa mũi lại gần chất lỏng màu hồng không ngừng sủi bọt và mùi thúi bao trùm căn phòng càng ngày càng nồng nặc hơn.

"Mùi thúi gì thế, đây chính là linh dược của Tinh Linh sao... ?"

Tinh Linh và Dwarf sinh sống trong rừng thường kết hợp nhiều loại cây, trái, lá và các dược liệu thô để tạo ra một linh dược với sức mạnh thần bí.

─ Dược thủy mà một giọt có thể chữa bách bệnh.

─ Rượu mà có thể thuần phục mọi loài thú rừng.

Thứ trong tay Reiren cũng là linh dược (thứ đó) sao?

Dựa vào khứu giác, Kai chỉ cảm thấy mùi đó giống như nước trái cây được vắt từ thức ăn thừa.

"Với công nghệ của nhân loại, không có cách nào chữa trị vết thương của ngươi một cách hiệu quả, đúng không?"

Reiren ngẩng đầu nhìn băng vải trên bả vai cậu.

"Thế nhưng, nếu như ngươi phải giao chiến với tộc Holy Spirit với tình trạng cơ thể đó, thì nó khác đau đầu đấy. Đó là lý do tại sao mà bà già này muốn phá lệ chế tạo linh dược có thể chữa bách bệnh cho ngươi trong nửa ngày là xong."

"Nửa ngày sao!"

"Ừm. Tối nay uống, thì vết thương sẽ biến mất không để lại chút dấu vết vào ngày mai."

"Nghe xong lời cô vừa nói, tôi lại không muốn thử...

"Đừng ngại, ngươi có thể đấm bóp vai hai ngàn lần cho bà già này thay quà cám ơn là được."

"Cô là người già sao! ... Được rồi, quả thật là cô già hơn cả một ông già nhân loại rất nhiều."

Kai nhận lấy bình thủy tinh từ tay Reiren và cẩn thận quan sát chất lỏng bên trong.

Chất lỏng màu hồng. Mặc dù nó không nóng như bị lửa đốt nhưng nó vẫn sủi bọt. Cùng với mùi thúi kỳ lạ có thể khiến bạn mở mắt ngay lập tức.

Đáng ngờ đến mức này, bản thân Kai không biết nên bắt đầu nói từ đâu.

"Cái màu hồng này thì sao?"

"Ồ, đó là quả tiên hoa mùa đông vừa mới thêm vào. Sau khi đun thành nước, uống vào sẽ gia tăng khả năng trao đổi chất của cơ thể lên rất nhiều ── Ban đầu ta định nói thế, nhưng loại thảo mộc này chỉ mọc ở sâu trong Khu Rừng Tinh Linh, vì vậy bà già này phải dùng những thứ khác thay thế nó."

"Ế? Nhưng nơi này là thành phố của nhân loại cơ mà. Có thứ để thay thế sao?"

Đối với tộc Primal (Man Thần) như Reiren, nơi này chẳng khác nào sào huyệt của chủng tộc đối địch.

Thật khó mà tưởng tượng nổi dáng vẻ Miko Tinh Linh này đi trên đường ra sao khi đi ra ngoài phải có Kai đi cùng.

"Bà già này nhờ Rinne kiếm."

"Rinne? Cô ấy tìm được dược liệu tự nhiên thay thế trong thành phố sao?"

Kai đưa mắt nhìn sang Rinne khi Reiren nói như vậy.

Rinne cầm một túi nhựa nhỏ dùng để mua hàng trên tay. 

"Etou, Tinh Linh ngực phẳng này nói quả tiên hoa mùa đông là màu đỏ và hạt bé, cho nên em đã tìm thấy trái cây có thể thay thế."

"Em đã mua cái gì?"

"Dâu tây."

"Không được."

Nhìn vào thứ thay thế này cũng biết chắc chắn thất bại, thử thì khỏi cần đi

"Hóa ra mùi ngọt ngào đó là mùi của dâu tây..."

"Thôi nào, Kai. Đừng ở bên đó ngửi như một chú chó nhút nhát chứ, hãy dũng cảm uống nó đi. Cơ hội mà nhân loại được uống linh dược của Tinh Linh sẽ không có lần nữa đâu."

"Cô muốn tôi uống đồ nòng như vậy sao? Cổ họng sẽ bỏng đó, Tinh Linh sẽ làm gì lúc uống? Để nguội trước sao?"

"Ta không biết."

"Cái gì?"

Miko Tinh Linh nghiêm túc trả lời và đầu óc Kai trở nên trống rỗng trong nháy mắt.

"Đây cũng là lần đầu tiên mà bà già này làm ra được một loại linh dược nóng như vậy. Có lẽ là ta đã sai ở bước nào đó."

"Chắc chắn là cô đã làm sai!"

"Được rồi, được rồi, đừng lo lắng, uống vào một ngụm đi."

Reiren đưa bình thủy tinh đựng linh dược khả nghi cho Kai.

"... Vậy thì cô hãy uống thử trước một ngụm đi. Tôi sẽ uống tiếp nếu như không sao."

"Được. Nhìn đây."

Tinh Linh cầm lấy bình thủy tinh và uống trực tiếp. Cổ họng phát ra tiếng 'ừng ực' khi uống vào một ngụm.

"Nhìn đi. Mặc dù mùi hơi nặng, nhưng ngươi sẽ cảm thấy vô cùng sảng khoái khi uống vào."

"Hả? Thật sao."

"..."

"Reiren?"

" —— Phụt!"

"Nôn ra máu rồi! Quả nhiên là tác phẩm thất bại. Này, Reiren, cố lên!"

Tinh Linh phát ra tiếng kêu thảm thiết thê lương và ngã xuống.

—— May mà mình không uống nó.

Kai thở phào nhẹ nhõm khi xoa lưng cho Reiren.

(4)

"Ban đêm" của đô thị dưới lòng đất.

Bạn chắc chắn có thể nhìn thấy toàn bộ vùng đất hoang dã nhuốm màu mực nhạt khi lên đến mặt đất. Những đám mây bị gió đêm thổi tan và những chòm sao lộ ra từ những kẽ hở.

Thế nhưng...

—— Không có gì ở đây cả.

Bên dưới pháo đài Ruin• S • Fullham 30 mét, chỉ có đèn treo ở trần đường hầm.

Bật đèn chính là buổi sáng, tắt đèn chính là ban đêm.

... Mặc dù bản thân đã từng trải nghiệm điều này ở Tân Viscia.

... Ngoài Liên Bang Urzhar, ở đây cũng thế.

Khái niệm "ban đêm" xa lạ.

Điều khiến cho Kai bất ngờ là Miko Tinh Linh Reiren vốn quen ban đêm tự nhiên hơn so với người khác lại không nói gì về tình trạng này và ngủ ngon lành.

Có vẻ như là cô ấy đã tích lũy không ít mệt mỏi về tinh thần sau khi rời khỏi Khu Rừng Tinh Linh lần đầu tiên.

Có ba chiếc giường trong phòng của Kai.

Reiren cuộn mình trên chiếc giường trong cùng và ngủ thiếp đi. Bộ ki-mô-nô 7 mảnh đã được cởi ra và hiện giờ cô ấy đang mặc bộ đồ ngủ mỏng trên người. Nó là một váy một mảnh bó sát cơ thể, nhưng dài đến mắt cá nhân.

"... Rinne, tốt hơn hết là em cũng nhanh đi ngủ đi."

"Em đang ngủ mà?"

Trên giường ở giữa.

Kai nằm ngửa trên chiếc giường giản dị chỉ đủ lớn cho một người ngủ trong khi Rinne nằm dựa bên cạnh cậu.

Rinne duy trì khoảng cách gần như chạm vào vai trái quấn băng của cậu.

"Trở về giường em ngủ đi..."

"Em không muốn."

Hai tay thiếu nữ nhẹ nhàng vuốt ve khuỷu tay trái của cậu.

"Cũng là vì em, mà anh mới bị thương nặng như vậy. Cho nên em phải bảo vệ anh. Em tuyệt đối sẽ không rời khỏi Kai cho đến khi vết thương của anh lành hẳn."

"Rinne..."

"Em cũng không rời khỏi Kai sau khi anh khỏi hẳn mà."

"Kết quả vẫn như mọi khi!"

Bất kể như thế nào thì Rinne vẫn không chịu rời khỏi Kai.

Cô ấy đã quá quen với với cuộc sống hiện tại, chỉ cần ngủ cùng phòng, thì cô ấy sẽ ngủ ngon dù là ở trên giường riêng. Cô ấy cũng không muốn ngủ riêng với Kai đêm nay.

"Thuốc của Reiren phải làm đến lần thứ 2 mới thành công. Ngày mai thì mọi chuyện sẽ ổn thôi."

"... Thuốc của Tinh Linh ngực phẳng đó rất đắng sao?"

"Có câu nói 'thuốc đắng giã tật' mà."

Lần đầu tiên điều chế linh dược thất bại, lần thứ hai thành công.

Người điều chế Reiren nếm thử trước để kiểm tra, tiếp đó là Rinne thử hương vị và cuối cùng là Kai uống vào.

... Mặc dù mình không cảm thấy tốc độ lành vết thương nhanh hơn.

... Nghe nói thuốc của Tinh Linh hiệu quả đến mức con người có thể 'cải lão hoàn đồng' khi uống vào.

Hiệu quả quá mạnh, thì gánh nặng cho cơ thể cũng lớn theo. Bản thân linh dược đã chứa pháp lực của Tinh Linh, vì vậy nó cũng có thể gây ra những tác dụng phụ không mong muốn cho nhân loại.

Ảnh hưởng của nó sẽ phụ thuộc vào bản thân nhân loại (Kai).

Nó có thể giảm thọ, thì cũng có thể kéo dài tuổi thọ.

"Rinne nè, chẳng phải em luôn nói ngủ trong túi ngủ của lều chúng ta rất chật chội sao...?"

"Vâng, nó rất chật chội."

Thế —— "

"Kai, anh nghĩ em nghĩ sao về anh?"

Những lời này quá trực tiếp.

Những lời sắp nói ra khỏi miệng bị kẹt lại ở cổ họng Kai. Không phải là vì nội dung của những lời này.

Mà là vì đang ở trong bóng tối.

Đôi mắt long lanh của Rinne sáng lên và rõ ràng đến mức đáng sợ. Cậu cảm thấy như thể mình bị đôi mắt màu xanh đó hút hồn khi nhìn chăm chú vào nó.

"..."

Thiếu nữ nằm sấp trên giường và chống nửa thân trên bằng khuỷu tay. 

Cô ấy chỉ mặc một bộ đồ ngủ mỏng.

"... Thật kỳ lạ. Em có cảm giác lạ lùng."

"Hả?"

"Em rất hạnh phúc khi ở cùng với Kai. Em rất thích như vậy. Dù chỉ là cảm xúc của riêng em thôi cũng là đủ rồi, nhưng em..."

Thiếu nữ chìm vào im lặng.

Cái miệng nhỏ nhắn chu lên và cô ấy cúi đầu đưa mắt nhìn Kai.

"Em đang suy nghĩ, phải làm sao mới có thể khiến Kai thích em hơn."

"..."

Cô muốn ở bên cạnh Kai, chạm vào cậu, hi vọng hiểu cậu hơn nữa.

Đôi mắt thiếu nữ chớp chớp như muốn truyền tải thông điệp như vậy.

"Không được sao?"

Không phải là không được. Cậu cũng không từ chối nó.

Kai rất vui vì Rinne có cảm tình với mình và cậu cũng không có ý định phản bội tấm lòng của cô ấy.

Thế nhưng —— 

"Được... Anh sẽ nói thắng, anh chỉ không quen mà thôi. Nói đúng hơn là anh không quen giải thích loại chuyện này."

"Không quen làm gì cơ?"

"Ngủ bên một cô gái giống như em vào lúc này. Ở trong thế giới chính sử, anh sống ở trong ký túc xá nam và luôn luôn ở phòng đôi với Ashura. Saki và Jeanne thì ở ký túc xá nữ, cho nên nơi ngủ hoàn toàn khác nhau."

"..."

Rinne hiện lên vẻ mặt bối rối và nghiêng đầu hỏi:

"Kai thích Ashura sao?"

"... Ế, không phải, chỉ là có những quy định nghiêm ngặt về phân biệt nam nữ mà thôi."

"Tại sao?"

"Cái vấn đề này vô cùng sâu xa, anh sẽ nói về nó khi có cơ hội. Nói tóm lại, ta từ chối ngủ chung với em không phải là vì ghét, mà là vì không quen. Vào lần đầu tiên đến đô thị của nhân loại, em cũng không quen, đúng không?"

"... Vâng."

"Vậy thì em hiểu rồi chứ?"

"Em hiểu rồi."

Rinne lập tức gật đầu và nhanh chóng đến mức khiến cho người ta kinh ngạc.

Kai thở phào nhẹ nhõm khi nghe cô ấy trả lời như vậy, nhưng không được bao lâu.

"Vậy thì em sẽ huấn luyện giúp anh."

"... Cái gì?"

"Ưm —— Bắt được rồi!"

Rinne vòng tay ôm lấy người Kai giống như con thú ăn thịt vừa tóm được con mồi.

"Hóa ra là Kai không dám ngủ chung với con gái, em cũng không biết đó. Nhưng anh đừng quá lo lắng, em sẽ huấn luyện anh. Anh sẽ ngủ chung với em thường xuyên hơn trước!"

"Ý anh không phải là vậy! Ế, Rinne, đừng chạm vào bả vai anh. Đau quá, anh đau lắm khi em ôm đó!"

"Ế? Anh nói gì thế? Em không nghe thấy —— "

Kai cố gắng chống cự và định thoát ra khỏi Rinne —— 

"Yên tĩnh lại một chút có được hay không!"

Tiếng hét của Tinh Linh khiến cho hai người ngừng lại trong nháy mắt.

"Buổi tối phải giữ yên lặng. Tĩnh tâm để cơ thể nghỉ ngơi, cám ơn vì cả ngày đã trôi qua trong yên bình. Ngươi thậm chí không biết cả những điều nhỏ nhặt này sao!"

"... Biết."

"... Biết chứ."

"Biết thì tốt."

Reiren mắt lim dim buồn ngủ gật đầu và hiện lên biểu cảm hài lòng đến khó hiểu trên mặt. Kai vốn tưởng rằng Reiren sẽ quay lại giường mình ngủ, nhưng chẳng biết tại sao mà cô ấy lại đi về phía giường của cậu.

"Được. Bà già này muốn ngủ."

"Chỗ nào cũng được! Đây là giường của ta!"

" —— Phù..."

"Chẳng lẽ những gì nói ban nãy chỉ là nói mớ thôi sao...?"

"A! Này, Tinh Linh ngực phẳng đằng đó, tránh ra tránh ra! Chỉ có tôi mới có thể bám lấy Kai!"

Tinh Linh chiếm mép giường và Rinne cau mày giận giữ khi nhìn thấy như vậy.

Kai bị hai người họ kẹp ở hai bên.

"... Mình nhớ hồi cùng phòng với Ashura ở thế giới chính sử ghê."

Kai phát ra tiếng thở dài thật sâu từ trong lòng.

(5)

Pháo đài Ruin• S • Fullham —— 

Tường thành được bao quanh bởi ba lớp tường đất và hào. Họ sẽ đốt cháy con hào lúc kẻ địch tấn công và có thể dùng ngọn lửa bao quanh pháo đài như một bức tường lửa để phòng thủ.

"Các loại vũ khí như kiếm hay súng vô dụng đối với tộc Holy Spirit, tôi nghĩ mấy người ở Liên Bang Urzhar chắc cũng nắm được thông tin về điều này. Cơ thể của bọn họ là 『 sương mù 』, 『 ánh sáng 』và 『 chất nhầy 』!"

Tầng 5 của pháo đài —— Phòng họp chính.

Giọng nói mạnh mẽ của Vua Sư Tử Balmung vang vọng khắp căn phòng.

"Điểm yếu của những tên đó là bộ phận pháp lực làm hạt nhân trên cơ thể. Về mặt lý thuyết, kiếm hoặc súng vẫn có thể đánh bại chúng, nhưng ngay cả một tay súng bắn tỉa thiện nghệ vẫn chưa chắc bắn trúng. Suy cho cùng, mỗi cá nhân đều có vị trí hạt nhân khác nhau."

Cần phải có vận may như phép màu để bắn trúng hạt nhân.

Nói về chủng tộc đối địch mà súng ống vô dụng, đứng đầu danh sách là tộc Mythical Beast (Huyễn Thú) có lớp vảy rắn chắc có thể dội lại, nhưng theo một nghĩa khác thì không có thứ gì khó giải quyết hơn tộc Holy Spirit.

"Hiệu quả nhất là các loại súng ống. Việc dễ dàng nhất là đốt cháy cả cơ thể lẫn hạt nhân của chúng bằng lửa hoặc lựa đạn. Giống như cái này."

Một tiếng "rầm" và Balmung ném súng phóng lựu lên bàn.

Một tay có thể ném ra khẩu súng lớn mà lẽ ra phải cầm bằng cả hai tay, sức mạnh cổ tay thật sự xứng với danh hiệu Vua Sư Tử này.

"Bên trong chứa bom cháy. Cái dựa vào tường chính là súng phun lửa. Trong doanh trại của chúng tôi, ngay cả đạn phá của xe tăng cũng là phiên bản tăng cường hỏa lực."

"Thì ra là như vậy, mặc dù chúng tôi chủ yếu sử dụng súng máy..."

"Dĩ nhiên là vũ khí cung cấp cho các vị cũng đã được chuẩn bị xong. Chúng tôi đã đặt đơn hàng với nhà máy sản xuất vũ khí và các thợ thủ công sẽ sản xuất hàng loạt trong một đêm."

"Thật đúng là tỉ mỉ chu đáo. Cám ơ ngài, Balmung-dono."

"Ừm. Đó là tất cả những gì tôi muốn nói. Trước khi chính thức thực hiện kế hoạch tác chiến, mọi người phải nắm rõ tình hình của Liêng Bang Yurun (nước tôi) và hệ sinh thái của tộc Holy Spirit trước tiên mới được."

Vua Sư Tử nghiêm túc gật đầu với Jeanne và đảo mắt nhìn tất cả những ai có mặt.

Phòng họp chính.

Bàn ghế được xếp ngay ngắn thành một hàng trong đại sảnh mà quốc vương thường tổ chức các bữa tiệc trước kia. Có sự tham gia của Jeanne với thuộc hạ của cô và Balmung với thuộc hạ của ông ta.

Lính đánh thuê cấp đội trưởng có mặt đông đủ, cuộc họp sáng nay là để giới thiệu mọi người với nhau.

... Còn có tôi.

... Tôi hi vọng Rinne và Reiren sẽ cố gắng hết sức an phận.

Hai người đồng thanh nói không muốn ở trong phòng họp đông đúc và hiện giờ đã đi dạo một vòng ở vùng hoang dã bên ngoài pháo đài.

"Xin Jeanne-dono hãy ở lại đây, những người còn lại sẽ đi chuẩn bị cho cuộc diễn tập chung. Giải tán."

Các cấp dưới đồng thời đứng dậy.

Lính đánh thuê cường tráng lần lượt bước ra khỏi phòng họp và trong mắt hiện lên tinh thần trách nhiệm mãnh liệt. Mỗi một người đều mang trong mình ý chí chiến đấu như thể đáp lại mệnh lệnh của chỉ huy Balmung.

... Mặc dù Jeanne cũng nhận được sự tôn trọng và quý mến sâu sắc từ cấp dưới.

... Nên nói sao đây nhỉ, chỉ huy ở đây giống như lính đánh thuê tiền bối được lính đánh thuê tôn kính.

Vua Sư Tử Balmung.

Kai không nhớ mình đã từng nghe thấy cái tên của ông ta ở chính sử. Ông ta là người đàn ông tài giỏi giống Jeanne và phải đứng lên chiến đấu khi nhân loại rơi vào hoàn cảnh khó khăn ở thế giới biệt sử này.

Đôi mắt của người đàn ông đó —— 

"Để mọi người đợi lâu."

Nhìn về phía Kai ngồi ở cuối phòng họp.

"Ngày hôm qua tôi đã tiếp đãi Jeanne-dono đến phòng tôi và nói chuyện với cô ấy. Ban đầu tôi chỉ muốn trò chuyện trong một hoặc hai giờ, nhưng kết quả là tôi quá vui mà vô tình kéo dài cuộc nói chuyện. Chúng ta đã nói chuyện khoảng năm tiếng, phải không"

"Là bảy tiếng."

Farin nói chen vào với vẻ mặt nghiêm túc.

"Như mọi người thấy đấy. Mặc dù tướng mạo của chỉ huy này là đáng sợ nhất Yurun, nhưng bên trong giống như một thiếu nữ. Nói chuyện thì sẽ mải mê đến mức quên cả thời gian, sở thích là nấu ăn. Nghe nói thời gian rảnh sẽ triệu tập cấp dưới và tự nấu ăn cho bọn họ ──"

"Farin."

"Ồ, thất lễ rồi."

Nữ quân nhân quay đầu đi chỗ khác để qua quýt cho xong chuyện và chẳng có ý tự kiểm điểm chút nào trong khi cánh mày râu sững sờ khoanh tay. Thế nhưng, dường như Farin không có ý định sửa lại những gì mình nói mới vừa rồi.

"Sau khi nghe những gì mà Jeanne-dono trải qua, thứ khiến tôi quan tâm nhất chính là tên của một người nào đó xuất hiện rất thường xuyên. Phải không, Jeanne-dono?"

"... Ừm, xuất hiện khoảng ba, bốn lần."

"Dựa theo ghi chép của tôi là 28 lần."

Vua Sư Tử mở cuốn sổ tay với nét chữ ngay ngắn ra.

Ông đọc lại ghi chép về cuộc đối thoại dài đến 7 tiếng và gần 30 trang.

"Tôi sẽ nói thẳng. Tôi cũng đã nói điều này với Jeanne-dono. Dưới sự kiểm soát của tộc Ác Ma ở Liêng Bang Urzhar, tình hình ở đó chỉ có thể dùng từ 'tuyệt vọng' để hình dung".

"..." 

"Ngoại trừ bốn Liên Bang lớn, trên thế giới này vẫn còn vài quốc gia nhỏ. Trong số đó, khu vực mà nhân loại bị diệt sạch đầu tiên rất có thể chính là Urzhar. Tôi đã chuẩn bị cho kết cục như vậy. Đây là kết luận thông qua đánh giá tổng thể khu vực bị Ác Ma kiểm soát và thế lực tổng thể của Quân Kháng Chiến Nhân Loại."

Jeanne và Farin, cũng im lặng không nói gì.

Vua Sư Tử Balmung không thèm nhìn hai người và tầm mắt từ đầu đến cuối luôn dừng lại ở Kai.

"Lật ngược tình thế đó, đánh bại Anh Hùng của Ác Ma, lập tức chuyển từ phòng thủ sang tấn công. Nói đến lý do chiến thắng, Jeanne-dono thường xuyên nhắc đến tên cậu."

Balmung liếc nhìn sang bên cạnh.

Ông ta nhìn vào thanh Gunblade màu đen dựa vào ghế của Kai.

"Giống như những gì ta đã nghe được, là một vũ khí kỳ lạ. Gunblade... Theo ta thấy, đây là một vũ khí khá cổ, có tiện để ta chạm vào không?"

Kai lặng lẽ gật đầu, sĩ quan chỉ huy Balmung cầm lấy Vuốt Rồng ngay trước mặt cậu.

Sau khi cẩn thận xác nhận bên trong không có đạn, ông ta nhìn chằm chằm vào hai cò súng trên thân súng.

"Đạn thông thường. Cái còn lại là phối hợp với nhát chém để đốt cháy thuốc súng?"

"Vâng, đúng như ngài nói."

Nhìn một cái đã hiểu được kết cấu của Vuốt Rồng —— 

Không hổ là một lính đánh thuê chính hiệu. Lại có thể thản nhiên phân tích một khẩu Gunblade được coi là không tồn tại ở thế giới này, một khẩu súng 'Kiểu tương lai'.

"Thì ra là vậy, thật đúng là một cấu trúc rất tinh xảo."

Vua Sư Tử hào sảng cười lớn.

"Ta cũng đã từng nghĩ ra một loại vũ khí tương tự, nhờ người làm ra thử, nhưng thứ này lại tiến bộ hơn nó hai thế hệ. Làm dày thân đao, giúp nó có đủ độ cứng để chịu được vụ nổ... Ồ, như vậy chắc có thể dùng kỹ thuật của quân ta để tái hiện... Không, phần trọng lượng vẫn còn vấn đề..."

Ông ta dùng một tay cầm Vuốt Rồng.

Tay kia thì vuốt râu, trầm tư suy nghĩ hơn một phút.

"Jeanne-dono nói đúng, kỹ thuật được sử dụng trong vũ khí này dường như ngay cả một người đã làm lính đánh thuê nhiều năm như ta cũng không thể nhìn ra được. Vì vậy, ta cũng muốn hỏi cậu kỹ hơn."

"Chuyện này —— "

"Ta sẽ không hỏi lai lịch của cậu. Vì trong số lính đánh thuê đâu đâu cũng có những kẻ đã làm chuyện mờ ám trái với lương tâm, binh lực của chúng ta không dư dả đến mức có thể kén chọn."

Thanh Gunblade màu đen chỉ vào ngực Kai.

Dựa vào giọng điệu đầy ẩn ý của Balmung để phán đoán.

... Ý là vậy sao?

... Jeanne đã nói cho ông ta biết tôi và Rinne đến từ đâu.

Chắc là cô ấy đã nhắc đến khi kể về chiến tích đánh bại Anh Hùng của Ác Ma.

Và một sĩ quan chỉ huy của Quân Kháng Chiến Nhân Loại, tất nhiên không thể dễ dàng tin tưởng như vậy.

Vậy làm thế nào để có được sự tin tưởng của ông ta đây?

Cách đơn giản nhất là, để ông ta tận mắt nhìn thấy bằng chứng Kai đến từ một thế giới tên là Chính Sử (True History).

"Vậy nên ngài mới mượn Vuốt Rồng của tôi xem sao?"

"Trong lòng ta, độ tin cậy nhiều nhất cũng chỉ có 20%. Nhưng ta thừa nhận khẩu Gunblade này là bằng chứng tối thiểu. Bởi vì việc đánh bại Anh Hùng của Ác Ma, không có yếu tố đặc biệt thì không thể làm được."

Vẻ mặt khó xử của Balmung, là đang thẳng thắn thể hiện ý 'Ta vẫn chưa thể hoàn toàn tin tưởng đâu' đúng không?

"Vì vậy, ta đã nhờ Jeanne-dono cho ta được nói chuyện với chính cậu."

"Tôi hiểu rồi. Vậy thì, tôi nên bắt đầu từ đâu?"

"Chuyện của những tên khốn đó (tộc Holy Spirit)."

Ông ta ngẩng cầm, chỉ vào chồng tài liệu khá dày trên bàn.

Lúc họp, Kai cũng đã xem. Đó là ghi chép chiến đấu và phân tích của Quân Kháng Chiến Nhân Loại Yurun trong 30 năm qua.

"Đại Chiến Năm Chủng Tộc đã kết thúc, có nghĩa là tộc Holy Spirit cũng đã bị đánh bại, đúng không?"

"Vâng."

"Nếu đã vậy, hãy trả lời ta. Điểm yếu của chúng là gì? Quân bị và binh lực cần thiết để tiêu diệt tộc Holy Spirit, hệ sinh thái của bọn chúng, hãy nói cho ta biết tất cả thông tin mà cậu biết."

Câu nói cực kỳ thẳng thắn. 

"Trong lịch sử mà tôi biết sao?"

"Đúng vậy."

"Từ kết luận mà nói, tôi cho rằng phương hướng quân bị không có vấn đề gì cả. Vuốt Rồng của tôi là loại đa dụng, tức là có hiệu quả với cả bốn chủng tộc. Tộc Holy Spirit tất nhiên cũng bao gồm trong đó."

"Dựa vào loại thuốc súng hai giai đoạn đó sao?"

"Đúng. Dùng 『 Lửa 』để đối phó với tộc Holy Spirit, điểm này không sai. Còn một điểm nữa là, không tìm thấy ghi chép về việc chúng xuất hiện ở những vùng lạnh giá, suy đoán chúng cũng sợ 『 Khí lạnh 』."

"Đây là vùng ôn đới, không thể dùng chiêu này được."

"Vâng."

Từ ghi chép chiến đấu, các hoạt động tấn công của tộc Holy Spirit ở Liên Bang Yurun, trong một năm qua không có nhiều thay đổi. Với cái lạnh của mùa đông ở khu vực này, không thể ảnh hưởng đến hoạt động của tộc Holy Spirit.

"Tiếp theo là binh lực. Cái này không có nhiều giá trị tham khảo."

"Lý do là?"

"Vì tiền lệ của Liên Bang Urzhar. Tôi cho rằng cuộc chiến giữa loài người và tộc Holy Spirit, phụ thuộc vào việc có thể đánh bại được Anh Hùng của tộc Holy Spirit hay không."

Thế giới Chính Sử (True History) cũng vậy.

Nghe nói Tiên Tri Sid đã đánh bại Linh Nguyên Thủ Rikugen Kyoko, chấm dứt cuộc xung đột giữa các chủng tộc. 

『 Ta chỉ đơn thuần là một tồn tại truyền đạt lời tiên tri. 』

『 Những gì mà ta có thể làm bây giờ, chỉ là đáp lại yêu cầu của loài người (các ngươi), ban cho những lời nói nhỏ bé. Giống như đã làm với Sid trước đây. 』

Tuy nhiên ——

Đối tượng được ban lời tiên trị cho Sid, thực sự tồn tại sau bức màn lịch sử. Đây là một sự thật mà ngay cả Kai cũng không thể ngờ tới. 

... Không, bây giờ đừng nghĩ đến chuyện đó nữa.

... Trừ khi bản thân tận mắt nhìn thấy 'Vật thật (Thứ đó)' , nếu không thì không thể nào tin tưởng được.

"Ta hỏi thẳng, có cách nào đánh bại con quái vật đó không?"

"Linh Nguyên Thủ Rikugen Kyoko trong ghi chép mà tôi đã xem, được miêu tả là 『 Hình thái tối tượng của sinh vật nguyên sinh 』."

Sinh vật nhầy nhụa hung ác.

Nghi là có lõi chung của tộc Holy Spirit, nhưng đạn không thể xuyên qua được bởi vì lớp tế bào quá dày. Dùng kiếm chém cũng chỉ bị cơ thể dạng nhầy bao bọc.

—— Súng ống không có tác dụng. Đao kiếm cũng không có tác dụng.

—— Dùng thuốc nổ phá nát, cũng sẽ lập tức ngưng tụ lại hồi sinh.

Kích thước có thể thay đổi từ kích cỡ của cơ thể người đến mức có thể bao phủ cả một tòa nhà.

"Sau khi dùng lửa thiêu rụi tế bào của Rikugen Kyoko, phá hủy lõi không được bảo vệ. Nhưng vấn đề lớn nhất là..."

"Hỏa lực không đủ. Hôm qua, chúng tôi cũng đã đi đến kết luận tương tự."

Jeanne dựa vào tường. 

Nữ chỉ huy tóc bạc ngẩng đầu nhìn trần nhà, trầm tư suy nghĩ.

"Balmung-dono cũng đã ra lệnh cho các nhà máy sản xuất dưới lòng đất phát triển vũ khí hạng nặng. Nhưng gần đây mới chỉ bước vào giai đoạn thử nghiệm. Sản xuất hàng loạt cũng cần thời gian. Hơn nữa, chúng ta còn chưa biết nó liệu có hiệu quả với tộc Holy Spirit cấp cao hay không."

"Ừm, thực tế thì độ khó khá cao. Vũ khí cỡ lớn có tác dụng với tộc Holy Spirit cấp cao, không dễ làm ra."

Loài người của Chính Sử (True History), cũng bó tay với tộc Holy Spirit.

Cho dù tình hình chiến đấu đã đảo ngược trong chớp mắt bởi vì Tiên Tri Sid đã đánh bại Linh Nguyên Thủ Rikugen Kyoko, nhưng loài người trước đó chắc chắn chỉ có thể ở thế phòng thủ.

Chỉ có điều ——

Ghi chép cho thấy, một vài chiến tuyến đã thành công chống lại sự xâm lược của tộc Holy Spirit.

... Hỏa lực thông thường không thể tiêu diệt hoàn toàn tộc Holy Spirit cấp cao. 

... Kế hoạch được lập ra để bù đắp cho sự thiếu hụt hỏa lực, nhớ không lầm là...

"Sĩ quan chỉ huy Balmung, ngài đã thử dùng bẫy chưa?"

"Bẫy?"

Vua Sư Tử hỏi lại Kai với vẻ mặt nghiêm nghị.

"Cậu nói là đặt nhiều quả bom cháy, để bù đắp cho vấn đề thiếu hụt hỏa lực sao? Về mặt lý thuyết thì được, nhưng tộc Holy Spirit (Những tên khốn đó) xuất quỷ nhập thần. Không thể xác định được địa điểm xuất hiện, nên dù có muốn dùng bẫy thì cũng không biết phải đặt ở đâu. Tập trung một lượng lớn vũ khí lại có rủi ro quá lớn, không đáng."

"Ý của tôi không phải là loại bẫy đặt sẵn, mà là loại bẫy dẫn dụ."

Chờ đợi kẻ thù đến là 'Loại đặt sẵn', ví dụ như mìn hoặc mìn cơ giới. 

Cái bẫy theo ý tưởng của Kai được thiết kế với mục đích dẫn dụ thu hút tộc Holy Spirit.

"Ở đây hình như chỉ có ghi chép chiến đấu."

Cậu lật chồng tài liệu dày cộp.

"Tộc Holy Spirit có đặc điểm bị thu hút bởi ánh sáng mạnh hoặc năng lượng. Ít nhất có vài ghi chép cho thấy dấu hiệu này."

"... Hãy nói chi tiết hơn."

"Tôi đã xem báo cáo về việc khi xảy ra một vụ hỏa hoạn lớn thiêu rụi cả một thành phố, một lượng lớn tộc Holy Spirit đã tập trung lại. Giống như kiến cánh và rắn, đa số tộc Holy Spirit đều dựa vào cảm nhận nhiệt để tìm kiếm kẻ địch."

Cơ thể của tộc Holy Spirit là 'Ánh Sáng' , 'Sương Mù' , 'Chất Nhầy'.

Không có các cơ quan phức tạp như mắt, tai mà chỉ có cơ quan pháp lực làm lõi để cung cấp sức mạnh. Vì vậy, cơ quan pháp lực chịu trách nhiệm phát hiện sức mạnh (năng lượng) —— Loài người đã suy đoán như vậy. 

"Đau đầu thật đấy."

Sĩ quan chỉ huy của Quân Kháng Chiến Nhân Loại Yurun, khẽ đáp.

"Chỉ dựa vào việc chúng sẽ tập trung lại khi xảy ra hỏa hoạn lớn thì không có đủ cơ sở. Ta là chỉ huy. Đã yêu cầu thuộc hạ phải đánh cược tính mạng, trách nhiệm của ta là làm cho cơ sở đó trở nên đáng tin cậy."

"Suy đoán này cũng là một trong những lý do khiến những tên khốn đó (tộc Holy Spirit) di chuyển hang ổ."

"Ồ?"

"Tập tính vừa mới đề cập có thể giải thích tại sao chúng lại làm tổ trong các tòa nhà đổ nát mà con người từng ở, nhưng lại đột nhiên di chuyển đến nơi khác. Tộc Holy Spirit bị lửa và ánh sáng thu hút, lựa chọn những nơi đó làm hang ổ. Nhưng theo thời gian, nhiệt độ của khu phế tích cũng dần giảm xuống —— 

"Thì ra là vậy. Chúng sẽ di chuyển về phía nguồn sáng hoặc nguồn nhiệt mạnh."

Vua Sư Tử nheo mắt lại.

Ông ta chắc hẳn đã nghĩ đến. 'Nguồn sáng hoặc nguồn nhiệt mạnh' , ngoài các đặc khu nhân loại mà con người dùng để ẩn náu, không còn lựa chọn nào khác.

Tộc Holy Spirit có thể phát hiện năng lượng ánh sáng và nhiệt —— 

Lý do mà các đặc khu nhân loại bị tấn công, cũng có thể giải thích bằng lý lẽ này.

"Vượt qua ngọn núi phía Tây Bắc, hình như có một khu phế tích bị tộc Holy Spirit dùng làm hang ổ."

Farin bước lên.

Cô đi đến ghế chủ tọa của phòng họp và chỉ vào bản đồ Liên Bang dán trên tường.

Khu vực bị tộc Holy Spirit thống trị, được tô màu xám tro.

"Hang ổ gần pháo đài này nhất nằm ở đây. Chỉ huy Balmung, có muốn thử đặt một cái bẫy không?"

"Không phải là đèn dụ bướm, mà là đèn dụ linh sao?"

Balmung nhìn chằm chằm vào bản đồ Liên Bang.

"... Đáng để xem xét. Nếu có thể dùng nhân lực để dẫn dụ những tên khốn kia (tộc Holy Spirit), tôi có thể lập ra một chiến thuật tập trung toàn bộ hỏa lực của quân ta."

"Không, Balmung-dono."

Hiệp Sĩ Ánh Sáng Jeanne đặt tay lên bàn, tuyên bố một cách rõ ràng.

"Đừng xem xét nữa, cứ buông tay mà làm đi."

==============

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!