Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Ma Đạo Du Hóa

(Đang ra)

Ma Đạo Du Hóa

흙마법사

“Nghe nói những người giữ trọn đạo nghĩa và hiệp được gọi là hiệp khách… anh có quen vị hiệp khách nào không?”

10 62

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

389 1697

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

203 652

Tập 17: Hồi Châu Âu (Phần Cuối) - Vị Khách Diện Kiến Thần Linh - Ngoại truyện 7: Quy tắc sinh tồn của thiên sứ

Ngoại truyện 7: Quy tắc sinh tồn của thiên sứ

Tôi tên là Carole.

Tôi đã bị đâm lén trong trò chơi sinh tử.

Kẻ đâm lén lại chính là người chị em tốt đã cùng tôi đi du lịch, lang bạt một thời gian khá dài.

Kết cục này khiến tôi vô cùng đau khổ và buồn bã. Nhưng khi thấy chàng trai tuấn tú mới gặp mặt vài lần lại sẵn sàng đứng về phía tôi đến tận phút cuối, tôi cũng được an ủi phần nào.

Một cái kết thật tệ hại, nhưng dường như vẫn chưa đến mức tồi tệ cùng cực.

Tôi vốn chẳng có ước mơ gì to tát.

Tôi sinh ra trong một gia đình giàu có và là con út.

Vì không mấy hứng thú với việc học, lại thích đi du lịch và kết giao bạn bè, nên dựa vào điều kiện gia đình khá giả, tôi đã xách balo lên và đi từ rất sớm.

À đúng rồi.

Thật ra tôi là một blogger du lịch, lượng người theo dõi cũng khá khẩm.

Cho nên chi phí đi lại sau này đa số đều do tôi tự lo, thỉnh thoảng mới cần gia đình hỗ trợ một chút.

Sau khi trở thành người chơi của trò chơi sinh tử.

Biết rằng bản thân chẳng có tương lai, có thể bỏ mạng bất cứ lúc nào, tôi lại càng suy nghĩ thoáng hơn.

Đúng vậy.

Tôi chính là kiểu người vì muốn trải nghiệm sự kích thích mà sẵn sàng làm những việc nguy hiểm! (Tinh thần mạo hiểm mà lị!)

Tôi cố gắng giữ khoảng cách với gia đình, sống một cuộc đời buông thả hoàn toàn, không gánh nặng, không trói buộc, muốn đi đâu thì đi, thích làm gì thì làm.

Nhờ thế, tôi đã trải qua một khoảng thời gian dài vô cùng tự do và vui vẻ.

Tôi phải thừa nhận rằng mình rất xuất sắc, là một người chơi ưu tú trong trò chơi sinh tử.

"Xoẹt."

Sau đó thì tôi bị đâm lén, chết tiệt!!

Thôi bỏ đi.

Dù cách chết này làm tôi cực kỳ bất mãn, nhưng sống được đến tận lúc bấy giờ đã là một kỳ tích rồi.

Cuộc đời làm gì có nút chơi lại.

Vai diễn của tôi đến đây là đóng máy, mọi chuyện kết thúc, tạm biệt nhé các fan của tôi...

"Hả?!"

Cùng với tiếng thốt lên đầy nghi hoặc đó.

Tôi phát hiện ra ý thức của mình vẫn chưa hề biến mất.

Mở bừng mắt, tôi thấy mình đang nằm trên một bãi cỏ mềm mại.

Bầu trời xanh thẳm, những đám mây trắng muốt lơ lửng trên không trung. Tuy có vài đám mây trông khá kỳ lạ, nhưng nhìn chung thì mây trời vẫn rất đẹp!

Nhiệt độ êm dịu, ánh nắng vừa vặn không hề chói chang.

Sau khoảnh khắc ngơ ngác ngắn ngủi, tôi lồm cồm bò dậy, quỳ rạp xuống bãi cỏ với vẻ đầy thành kính.

Tôi chắp hai tay trước ngực, thành tâm cầu nguyện.

"Xin lỗi, xin Chúa hãy tha thứ cho sự vô lễ của con."

"Dù con chưa từng tin ngài, lại còn là một người phụ nữ sống qua quýt cho xong chuyện, nhưng ngài đúng là người lớn rộng lượng, có con mắt tinh đời, không so đo hiềm khích cũ mà cho phép con được lên thiên đàng."

"Ôi! Con cảm ơn ngài!"

"Thật đấy, từ nay về sau con sẽ tin ngài, con sẽ trở nên cực kỳ sùng đạo!!"

Giữa lúc tôi đang nhắm mắt cầu nguyện, từ phía sau bỗng vang lên tiếng nói chuyện.

"Này, cô kiếm đâu ra một con ngốc thế?"

"Cô ta tưởng đây là thiên đàng, còn cô lại nghĩ đây là địa ngục, hai người đúng là kẻ tám lạng người nửa cân."

Giọng nói đầu tiên nghe rất hống hách và cực kỳ vô lễ.

Giọng thứ hai lại rỗng không, lạnh lẽo, thiếu vắng cảm xúc nhưng tôi lại đặc biệt thích.

Tôi quay đầu nhìn lại.

Đó là một con ác quỷ vô lễ với ánh mắt vô cùng đáng sợ, và một vị thiên sứ xấu bụng nhưng mang vẻ ngoài trắng muốt thần thánh.

Vị thiên sứ xấu bụng bay lơ lửng đến trước mặt tôi.

Cô ấy đặt tay trái trước ngực chiếc váy hai dây màu trắng, tay phải vươn về phía tôi, xung quanh còn tỏa ra vầng hào quang thánh khiết như có kỹ xảo đi kèm.

"Chào mừng đến với thế giới sau cái chết."

"Tôi là người sáng lập, cũng là chúa tể của nơi này."

"Cô không cần phải tin Chúa hay cầu nguyện ngài ta làm gì, mỗi ngày chỉ cần thành tâm ca ngợi tôi là được."

"Tất nhiên rồi."

"Tôi rất ghét tiếng ồn."

"Chỉ cần cầu nguyện và ca ngợi tôi ở trong lòng là đủ, tôi xin nhận lời ca ngợi của cô."

Ôi, tôi không thể không thừa nhận.

Dẫu cho cô ấy có xấu bụng đi chăng nữa, thì dung mạo ấy vẫn vô cùng xinh đẹp và tuyệt mĩ.

"Ngợi ca thiên sứ!"

Tôi thành kính thốt lên.

Tên ác quỷ vô lễ bên cạnh lộ vẻ mặt cạn lời: "Giả làm thiên sứ lừa người thì thôi đi, tự buff thêm hiệu ứng kỹ xảo cho mình cũng thôi đi... thế tại sao còn phải đắp cả hiệu ứng ác quỷ lên người tôi hả!"

"Quý Nhiễm."

"Tôi quả nhiên ghét nhất là cô!!"

Thiên sứ cười khẩy đầy trào phúng: "Hừ hừ."

"Ở bên ngoài cô đã không đánh lại tôi, thì vào đây cô càng không có cửa."

"Hỡi kẻ yếu ớt thấp kém kia, tôi đang rất tận hưởng dáng vẻ tức lộn ruột nhưng lại chẳng thể phản đòn của cô đấy, trông đáng yêu làm sao."

Ác quỷ vô lễ: "Ờ..."

"Cô tồi tệ quá mức rồi đấy..."

"Hơn nữa... chẳng phải cô thuộc tuýp nhân vật ít nói sao..."

"Sao bây giờ tự nhiên nói nhiều thế, thuộc tính nhân vật sắp mất sạch rồi kìa!!"

Thiên sứ xấu bụng: "Đây là thế giới của tôi."

"Những gì tôi muốn diễn đạt, tôi đều có thể diễn đạt một cách trôi chảy."

"Nếu muốn sống thoải mái hơn, thì cứ việc ra sức ca tụng và lấy lòng tôi đi."

Ác quỷ vô lễ: "Chậc." Cô nàng chép miệng.

"Đừng có mơ, vĩnh viễn đừng có mơ."

"Có thể nhẫn nhịn được nữa thì còn gì không thể nhẫn nhịn, tôi liều mạng với cô!!!"

Thiên sứ xấu bụng: "Ha ha."

"Tôi có thể tịch thu máy tính của cô."

Ác quỷ vô lễ: "Chuồn thôi chuồn thôi..."

"Cô cứ tự đi mà chơi với con ngốc mới tới đi!"

Cứ như thế.

Tôi đã được chứng kiến một trận chiến giữa thiên sứ và ác quỷ.

Thiên sứ phô diễn năng lực chiến đấu đáng sợ đến kinh hồn, và ác quỷ đã bị nghiền nát hoàn toàn.

Mười điểm trọn vẹn! Đẹp mắt! Thú vị!

Tôi là Carole.

Đây là ngày đầu tiên tôi đặt chân đến thiên đàng.

Dù nơi này có phần hơi đơn điệu.

Tuy nhiên, ánh nắng chói chang, không khí trong lành, chẳng có cảnh lừa gạt dối trá hay những trận chém giết một mất một còn, lại còn được xem thiên sứ và ác quỷ diễn kịch, bấy nhiêu thôi cũng đủ khiến tôi cực kỳ vui vẻ và mãn nguyện rồi.

……

Ngày thứ 2.

Ngày thứ 3.

Ngày thứ 4.

……

Đến ngày thứ N.

Tôi chán nản ngồi trên bãi cỏ.

Trưng ra vẻ mặt hoang mang và tẻ nhạt, tôi ngoảnh đầu nhìn sang bên trái.

Quý Nhiễm đang ngẩn ngơ nhìn lên bầu trời, những đám mây trên cao bị cô ấy biến thành đủ loại hình thù, trong số đó có cả dáng vẻ của Y Mặc...

Cô ấy hơi xấu bụng.

Đúng như lời ác quỷ đã nói, cô ấy vốn chẳng thích mở lời.

Nếu đặt ở thế giới thực, cô ấy tuyệt đối là cái kiểu người lập dị, tự kỷ, cái gai dễ bị bắt nạt chốn học đường.

Nói tóm lại.

Cô ấy là một người phụ nữ tẻ nhạt.

Ngay cả một kẻ siêu cấp hướng ngoại như tôi cũng chẳng thể trò chuyện với cô ấy quá mười câu.

Tất nhiên, cho đến tận bây giờ tôi vẫn phải thừa nhận rằng, cô ấy cực kỳ xinh đẹp, lộng lẫy tựa như một vị thiên sứ vậy.

Tôi nhìn Quý Nhiễm một lúc, thấy chán quá bèn quay sang nhìn bên phải.

Thần Dụ đang ngồi trước máy tính, cuồng nhiệt cày game, xung quanh còn có bốn người đang đứng xem, bàn luận vô cùng rôm rả.

So với việc gọi cô nàng là "kẻ vô lễ".

Chi bằng nói đây là một người rất có năng lực, ăn nói thẳng thắn, và mang trong mình một sự ngạo khí.

À đúng rồi, cô nàng này đạt cấp 99 trong trò chơi sinh tử, lại còn là lão đại của tổ chức hàng đầu tên Thiên Hình.

Dù tôi cũng rất lợi hại, nhưng vẫn bị thân phận của cô nàng làm cho chấn động, quả thực là có vốn liếng để mà kiêu ngạo.

Hmmmm.

Mặc dù cô nàng đã bay màu rồi.

Nếu tôi nhớ không lầm, thì cái tổ chức Thiên Hình kia cũng chịu chung số phận đăng xuất cùng luôn.

Ban đầu tôi cũng thỉnh thoảng tán gẫu với cô nàng, thực ra cô nàng cũng khá dễ bắt chuyện.

Thế nhưng...

Cô nàng lại là một Hikikomori...

Thuộc kiểu người chắc hẳn chẳng thèm đến trường.

Cả ngày chỉ giam mình trong nhà để chơi game và nghiên cứu kỹ thuật công nghệ, một Hikikomori... siêu cấp lợi hại!

Ngày nào cũng như ngày nào, ngoài chơi game và cày phim ra thì lại tiếp tục chơi game cày phim, sống một cuộc đời lặp đi lặp lại mà chẳng hề thấy nhàm chán chút nào.

Nói thật lòng nhé...

Không hợp gu, thực sự không nói chuyện hợp được đâu.

Một hai ngày đầu thì còn chịu được, chứ qua bao nhiêu ngày như vậy rồi, cố nói chuyện tiếp thì chỉ rước lấy đau khổ mà thôi...

Quý Nhiễm là thiếu nữ văn chương mắc chứng tự kỷ.

Thần Dụ là Hikikomori công nghệ chỉ thích rú xó ở nhà.

……

Còn tôi.

Lại là kẻ siêu cấp hướng ngoại.

Nơi này quả thật rất đẹp, rất tự do.

Thế nhưng...

"Mẹ kiếp, chán muốn nổ tung luôn rồi!"

"Đây căn bản chẳng phải thiên đàng gì sất, đây là địa ngục mới đúng!!"

"Thả tôi ra ngoài đi, thà bắt tôi đi chơi trò chơi sinh tử còn hơn, tôi không muốn ở lại cái xó này thêm một giây phút nào nữa!!"

Giữa lúc tôi chán đến phát rồ, bắt đầu lăn lộn ăn vạ trên mặt đất.

Thiên sứ giáng lâm.

Tôi nằm bò trên bãi cỏ.

Cô ấy vươn tay về phía tôi, gương mặt tỏa ra luồng ánh sáng hiền từ thánh thiện.

"Ôi."

"Vị thiên sứ xấu bụng xinh đẹp ơi, rốt cuộc cô cũng đến để cứu rỗi tôi rồi sao!!"

Thiên sứ khẽ gật đầu.

Cô ấy quả thực rất hiếm khi mở miệng.

Ngày đầu tiên tôi đến đây, coi như đã là lúc cô ấy phát huy tài ăn nói vượt mức bình thường lắm rồi.

Tôi vội vàng lật người lại, thành kính ngồi xếp bằng trên mặt đất nhìn cô ấy, khao khát nhận được sự cứu rỗi.

"Nỗi đau khổ của cô."

"Bắt nguồn từ sự trống rỗng trong tâm hồn cô."

Tôi vội vã gật đầu lia lịa.

Đúng đúng đúng, thiên sứ nói chí lý quá.

Cái chốn này chẳng có thứ gì sất, chán ngắt luôn, tôi sắp bị sự trống rỗng dằn vặt đến chết rồi đây này.

"Cô cần có thêm nhiều việc để làm, thêm nhiều niềm vui để lấp đầy tâm hồn mình."

Tôi tiếp tục gật đầu không ngớt.

"Đúng đúng đúng."

"Cô nói quá chuẩn."

Những chàng trai cô gái thú vị, những quán bar phòng karaoke náo nhiệt, cả bia lúa mì thơm ngon tuyệt hảo nữa!

Hay là hết thành phố xinh đẹp này đến đô thị phồn hoa khác, cùng đủ loại người thân thiện hoặc khó gần!

"Bất kể là thứ gì cũng được."

"Hỡi thiên sứ, hỡi thần linh, xin hãy ban ân sủng cho con đi!"

Rõ ràng thiên sứ chẳng hề có chút biểu cảm nào trên mặt, vậy mà tôi lại có cảm giác khóe môi cô ấy đang khẽ nhếch lên, trong ánh mắt ngập tràn vẻ hiền từ.

Ôi.

Cô ấy đã nghe được tiếng lòng của tôi rồi! Ngợi ca thiên sứ!!

Trong niềm hân hoan tột độ, tôi đưa cả hai tay ra, ôm trọn lòng biết ơn để đón nhận ân sủng và phước lành.

Thiên sứ nhẹ nhàng phẩy tay.

Ân sủng giáng xuống, tôi cảm nhận được độ trĩu nặng của món quà này.

Tôi hớn hở cúi đầu nhìn.

Vài cuốn sách đã yên vị trong tay tôi.

"Toán học, Vật lý, Hóa học, Ba năm thi đại học năm năm thi thử..."

……

Ờ...

Cái này... là cái quái gì đây?

Tôi ngẩn tò te ngước nhìn thiên sứ: "Cái đó... hình như phương hướng ban ân sủng có chút vấn đề thì phải?"

Thiên sứ: "Học giỏi Toán Lý Hóa, đi khắp thiên hạ chẳng sợ ai."

"Hãy bắt đầu từ kiến thức nền tảng, để lấp đầy tâm hồn trống rỗng và hư vô của cô đi."

"Chúng sẽ đồng hành cùng cô trong một khoảng thời gian rất dài, lấp đầy sự trống trải trong tâm hồn cô, khiến cô không còn thấy nhàm chán nữa."

Tôi: "Nói thật lòng nhé..."

"Chỉ mới nhìn thấy tụi nó thôi, tôi đã thấy chán đến mức buồn ngủ díp cả mắt rồi..."

Rõ ràng ở cái nơi này, dù chẳng cần chợp mắt thì tinh thần vẫn có thể sung mãn cơ mà...

Thiên sứ: "Không được phép từ chối."

"Ba ngày kiểm tra phụ, bảy ngày kiểm tra chính, một tháng thi tháng, nửa năm thi học kỳ."

"Nếu không đạt chuẩn, hình phạt dành cho cô là phải đi trò chuyện sâu sắc suốt 24 giờ đồng hồ với con ngốc Thần Dụ, ngồi nghe cô ta lải nhải về game."

Tôi: "Mẹ nó, cô là ác quỷ mới đúng!!"

Thiên sứ không cười, nhưng tôi lại có cảm giác cô ấy đang cười.

Cái điệu cười mỉm mà da thịt không nhúc nhích, hệt như mấy tên ác nhân hay trùm cuối phản diện...

Thiên sứ (Ác quỷ): "Nếu đạt chuẩn."

"Phần thưởng: Đồ ăn ngon, bia, những NPC được lập trình thú vị, và những thành phố với phong cảnh ảo nhân tạo."

Chào mọi người.

Tôi là Carole.

Tôi là một người sống hết mình với thực tại, một kẻ trốn học nhưng lại cực kỳ hướng ngoại.

Tôi đã gặp phải ác quỷ, và cô ta ném hai thứ đau khổ tột cùng ra trước mặt để ép tôi phải đưa ra lựa chọn.

Đứng giữa lằn ranh của một bên là hình phạt đơn phương và một bên là viễn cảnh có thể nhận được phần thưởng, tôi đành ôm nỗi đau khổ, bắt đầu con đường ngược dòng ngoạn mục của một học sinh kém.

Nếu các bạn có lỡ qua đời, rồi lạc bước đến một không gian dễ chịu với những đám mây trắng mang hình hài của những chàng trai tuấn tú, thì xin hãy khắc ghi lời dặn dò của tiền bối đi trước này.

1. Nơi này chẳng làm quái gì có thiên sứ.

2. Ác quỷ thật ra vẫn còn tử tế chán, cái kẻ mang danh thiên sứ kia mới đích thị là ác quỷ thực sự.

3. Thiên sứ cực kỳ biết cách cám dỗ, thế nên cô ta trông rất xinh đẹp, diện một chiếc váy hai dây thánh khiết và sở hữu mái tóc dài màu bạc tuyệt mĩ.

4. Tuyệt đối đừng nói chuyện với thiên sứ, nếu không thì chuyện tồi tệ sẽ ập đến đấy.

5. Hãy luôn giữ vững bản ngã và cá tính của mình, ngàn vạn lần đừng để bản thân rơi vào trạng thái hoang mang hay buồn chán, bằng không ác mộng sẽ giáng xuống đầu bạn ngay.

6. Nếu bạn là một con mọt sách và đam mê học hành, thì chắc hẳn bạn sẽ có một trải nghiệm tuyệt vời, hoàn toàn trái ngược với tôi.

7. Nếu bạn có kinh nghiệm du lịch phong phú, thích giao lưu trò chuyện, hoặc mang vẻ ngoài trẻ trung tuấn tú, thì hãy đi bắt chuyện với một thiếu nữ thoạt nhìn có vẻ mang thù sâu oán nặng nhưng thực chất lại cực kỳ hoạt bát và đáng yêu. Các bạn sẽ có được vài ngày vui vẻ và tuyệt vời bên nhau. (Nhưng bất kể là ai đi nữa, nói chuyện lâu dần rồi cũng sẽ thấy chán thôi, tin tôi đi.)

8. Tôi đang bận sấp mặt cày đề để đổi lấy bia đây, bia ngon lắm, câu chuyện vẫn còn tiếp diễn nhé.

.

.

.

Vở kịch nhỏ: Quý Nhiễm vô cùng xấu bụng (vẻ mặt nghiêm túc), Hết.

Vỏ kịch nhỏ: Carole là một đứa trẻ thú vị - Quý Nhiễm bổ sung, Hết.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!