Chương 79
Chương 79: Liên quan tới Mộc Lão
Lời nói của Mộc Lão, quả thực khiến động tác của Bánh Ngô có chút khựng lại.
Nhưng sau sự dừng lại ngắn ngủi đó, Bánh Ngô với tốc độ nhanh hơn, sức mạnh lớn hơn, trong tiếng gào thét như điên cuồng lao về phía Mộc Lão tấn công.
Động tác càng thêm hung hãn, chiêu thức càng thêm hiểm độc, đã hoàn toàn không còn lưu tình nữa.
Ngược lại câu nói "Ông là đang giúp người kia giết chết chủ nhân" của Bánh Ngô không ngừng vang vọng trong lòng Mộc Lão, khiến tâm trạng ông rơi vào sự giằng xé cực độ và đau đớn phức tạp.
.
Mộc Lão đã qua tuổi sáu mươi.
Lúc gặp tiểu thư mà mình đi theo là ở trong Trò chơi tử vong, khi đó ông chỉ có một thân một mình, chỉ muốn tìm cái chết.
Trước đó, Mộc Lão có một người vợ già bầu bạn hơn ba mươi năm.
Có một người con trai khiến mình tự hào, đã thành gia lập thất, có cô cháu gái đáng yêu thông minh.
Theo lý mà nói chỉ cần hưởng thụ niềm vui gia đình tuổi già, liền có thể đi hết cuộc đời hạnh phúc này, không có chút tiếc nuối nào.
Nhưng cả đời bình an thuận lợi, kết quả lại không tránh khỏi thiên tai nhân họa.
Một chuyến du lịch gia đình đã thay đổi vận mệnh của Mộc Lão.
Khi Mộc Lão theo thói quen ra ngoài luyện công buổi sáng, thuận tiện mua bữa sáng, động đất bất ngờ ập đến.
Thế giới cũng không vì thế mà sụp đổ, nhưng khi Mộc Lão chạy về khách sạn, thấy khách sạn đã biến thành một đống đổ nát, thế giới của Mộc Lão liền sụp đổ.
Cả nhà lớn nhỏ, ngoại trừ ông ra không một ai thoát khỏi.
Trong cơn mưa to như trút nước, Mộc Lão quỳ trên đống đổ nát, dùng đôi tay già nua liều mạng đào bới bùn đất đá vụn, cho đến khi ngất đi cũng vô nghĩa.
Con người thật yếu ớt.
Ông là truyền nhân của một môn phái võ học bí truyền, có một thân võ nghệ, gia tài bạc triệu, nhưng vẫn không cứu được người thân của mình.
Một tháng sau, khi thi thể người thân được tìm thấy toàn bộ, hy vọng cuối cùng của Mộc Lão cũng theo đó hoàn toàn tan biến.
Thậm chí ngay cả hậu sự cũng không để lại, trong lúc bất tri bất giác, ông đã đứng trên sân thượng của một tòa nhà cao tầng nào đó.
Giữa mây mù, nhìn xuống dưới, trong lòng đã không còn bất kỳ vướng bận nào.
Kết thúc thôi.
Muốn kết thúc như vậy, ông lấy điện thoại ra nhìn bức ảnh chụp chung của cả gia đình, khóe mắt trào ra dòng lệ nóng hổi.
Cuộc đời Mộc Lão vốn sẽ kết thúc như vậy, nhưng hết lần này tới lần khác vào lúc này, trên điện thoại lại xuất hiện một tin nhắn thông báo, một phần mềm APP có hình ảnh người nhà hiện ra trong mắt.
Mộc Lão không hiểu, không hiểu lắm những thứ trong điện thoại, nhưng vẫn theo bản năng ấn vào, ngộ nhập vào Trò chơi tử vong.
Trò chơi tử vong là gì, Mộc Lão đương nhiên không hiểu.
Nhưng lại có thể nhìn ra được, những người bên trong dường như không thân thiện lắm, đang tính toán lẫn nhau, chém giết lẫn nhau.
Đây chính là thế giới sau khi chết sao?
Thật sự là nhàm chán...
Các ngươi muốn giết, vậy thì để các ngươi giết đi.
Thắng thua gì đó, căn bản không quan trọng.
Mộc Lão đã nghĩ như vậy, nhưng lại có một thiếu nữ trẻ tuổi sán lại gần nói: "Này, ông nhìn rất lợi hại, tại sao lại mang bộ dạng mặt ủ mày chau, muốn chết thế kia?"
"Ông cố ý ngụy trang thành như vậy để ẩn giấu thực lực sao?"
Mộc Lão nhìn thiếu nữ, lắc đầu: "Tôi..."
Ông muốn nói mình muốn chết, nhưng lại cảm thấy vô nghĩa, chung quy vẫn không nói ra lời.
Nhưng thiếu nữ kia dường như nhìn thấu tâm tư của Mộc Lão, vỗ vỗ vai Mộc Lão nói: "Biết rồi biết rồi, nhìn ra rồi."
"Trò chơi tử vong mà, khó tránh khỏi sẽ có một số người chưa trải sự đời, không hiểu ra sao liền đi tới nơi này, giống như cái gì cũng không sao cả."
"Nhưng mà ông à, ông nhìn không tầm thường đâu."
"Quần áo ăn mặc và khí chất này, cuộc sống ban đầu chắc không tệ nhỉ?"
Thiếu nữ lắc đầu vẻ mặt tiếc nuối: "Xem ra là đã trải qua biến cố vô cùng tồi tệ rồi."
Nói xong, cô vỗ nhẹ vào lưng lão già, an ủi: "Con người phải kiên cường, cũng không nên dễ dàng bỏ cuộc a."
"Câu nói kia nói thế nào nhỉ?"
"À à, chỉ cần tư tưởng không sạt lở, biện pháp dù sao cũng nhiều hơn khó khăn."
"Đó là câu cửa miệng ở thời đại của ông phải không?"
Thiếu nữ xoa trán, trầm tư suy nghĩ: "Dù sao cháu cũng không lớn như vậy, cũng không biết nữa, nhưng từng thấy trong một cuốn sách cũ, luôn cảm giác hẳn là câu nói ở thời đại của ông."
"Tóm lại, thử sống sót trước đã?"
"Ông nhìn xem, trong này người tốt không nhiều, cho dù chết, chết trong tay bọn họ chẳng phải là rất đáng tiếc sao."
Mộc Lão từ đầu đến cuối không nói gì, ngược lại thiếu nữ kia nói không ngừng, ríu rít bên tai.
Mộc Lão: "Thế nhưng là..."
Thiếu nữ: "Ở đâu ra mà lắm thế nhưng thế."
"Cháu nói cho ông nghe, cháu và ông là cùng một phe."
"Ông không muốn sống, cháu còn muốn sống đây này. Ván này cháu cảm thấy hơi khó, ông nếu cảm thấy mình sống chết không quan trọng, xem ở việc cháu tốt bụng an ủi ông lâu như vậy, giúp cháu một chút trước, để cháu có thể thắng ván game này, sống sót ra ngoài?"
Cứ như vậy, Mộc Lão dưới sự vừa dụ dỗ vừa lừa gạt của thiếu nữ kia, phối hợp với cô, cùng nhau thắng được ván game đó.
Và trước khi rời khỏi trò chơi, thiếu nữ nói.
"Trò chơi tử vong thế nhưng tồn tại rất nhiều kỳ tích."
"Nói không chừng tiếc nuối cùng nỗi đau khổ của ông, liền có thể được giải quyết và bù đắp đấy?"
"Đây là điện thoại cùng địa chỉ của cháu, tới tìm cháu nhé, cháu có lẽ có thể giúp được ông!"
Cứ như vậy, trận Trò chơi tử vong đầu tiên kết thúc.
Mộc Lão cầm điện thoại đứng bên mép sân thượng, nhìn tờ giấy có thêm trong tay, trầm mặc rất lâu.
Cuối cùng, chung quy vẫn không bước ra bước kia về phía trước, lựa chọn liên lạc với thiếu nữ.
Sau đó, chính là cùng nhóm người của thiếu nữ kia lập đội, cùng nhau sinh hoạt, cùng nhau tham dự Trò chơi tử vong.
Khi Mộc Lão mới tiếp xúc với thiếu nữ, cấp bậc Trò chơi tử vong của thiếu nữ còn chưa tính là quá cao.
Theo thời gian trôi qua, dần dần người tụ tập xung quanh ngày càng nhiều, bất tri bất giác Mộc Lão cũng đã trở thành người chơi cao cấp.
Có lẽ đối với người chơi của Trò chơi tử vong, đây là một chuyện rất đáng vui mừng, nhưng đối với Mộc Lão mà nói, cũng chẳng có gì đáng vui.
Ngược lại theo sự hiểu biết về Trò chơi tử vong, Mộc Lão cũng dần dần biết được.
Chết chính là chết, người chết không thể sống lại.
Thiếu nữ trước đây đã lừa gạt ông.
Oán hận sao?
Cũng không có, ngược lại là vì lời nói dối này, trong cuộc sống đảo lộn biến dạng, dần dần ông không còn ý niệm muốn chết nữa.
Thiếu nữ rất thông minh, rất có trách nhiệm, đáng để người xung quanh tin cậy.
Nhưng đôi khi lại rất qua loa, khiến người ta thực sự không yên lòng, muốn đi quan tâm chăm sóc.
Mộc Lão đem võ học của mình truyền thụ hết cho thiếu nữ, trong bất tri bất giác đã xem thiếu nữ như cháu gái của mình, coi như có chấp niệm mới.
Trò chơi tử vong rất nguy hiểm, mình còn cần bảo vệ thiếu nữ a.
Mộc Lão nghĩ như vậy, cứ thế sinh hoạt, cứ thế tiến hành Trò chơi tử vong.
Thỉnh thoảng nhìn dáng vẻ ồn ào của thiếu nữ với những người khác, ông cũng sẽ không tự chủ lộ ra một nụ cười.
Tạm thời, cứ sống như vậy đi.
Nhưng cuộc sống cũng không phải là bất biến.
Đối với người chơi Trò chơi tử vong lại càng như vậy.
Người quan trọng nhất của thiếu nữ kia biến mất, đồng thời rút đi tất cả sức sống trên người cô, khiến cô rơi vào trạng thái tự kỷ.
Ngày qua ngày nhốt mình trong phòng, trong đầu chỉ còn lại báo thù, không còn chút sinh khí nào.
Mộc Lão nhìn thấy, muốn khuyên nhủ thiếu nữ.
Nhưng mỗi khi đến cửa phòng, lại dừng bước, lui về.
Ông có thể hiểu cô bây giờ rốt cuộc tuyệt vọng và khó chịu đến mức nào.
Chính vì như vậy, ông mới biết, mình căn bản không thể khuyên cô được.
Cô cứu vớt ông, ông lại không thể cứu vớt cô.
Mộc Lão nhìn thiếu nữ kia, trong trạng thái đó, chính mình cũng ngày càng tiều tụy già yếu, những gì có thể làm chỉ là dựa theo mệnh lệnh của thiếu nữ, đi hoàn thành từng mục nhiệm vụ cô sắp xếp.
Giúp cô đi báo thù.
Năng lượng của thiếu nữ không thấp, cô đã dùng hết mọi cách, bán rẻ rất nhiều lợi ích.
Cuối cùng xác nhận kẻ thù, đồng thời nghĩ hết mọi cách tìm hiểu kẻ thù, thiết kế kế hoạch giết chết hắn.
Thậm chí không biết từ trong tay ai, đổi được một vật phẩm đặc biệt dùng một lần, dưới sự thiết kế tỉ mỉ, kéo cả đối phương và người đối phương quan tâm vào Trò chơi tử vong, bắt đầu cuộc đi săn cuối cùng.
Trong tình huống này, Mộc Lão chỉ có thể phối hợp.
Tiểu thư không muốn để người khác tiếp cận, chỉ muốn tự tay báo thù.
Thế nhưng theo tiến độ trò chơi ngày càng sâu, tình huống của tiểu thư ngày càng bất lợi, Mộc Lão cũng nảy sinh ý niệm có cần ra tay hay không, thay tiểu thư giết chết kẻ thù.
Thế nhưng là...
Ông không có cách nào động thủ.
Ông hiểu, ông hiểu hơn ai hết.
Tiểu thư không cam tâm giết chết kẻ thù đơn giản như vậy, cho dù ông thật sự ra tay giết chết kẻ thù của cô, cô cũng sẽ dùng cái chết để khiến trò chơi tiếp tục thiết lập lại.
Cho nên ván này, Mộc Lão chỉ có thể làm người đứng xem.
Muốn giúp đỡ lại không thể giúp đỡ, nhìn lên bầu trời phát ra từng tiếng cảm thán, tỏ ra bất lực đến vậy.
Khi Bánh Ngô nói câu "Ông là giúp người kia giết chết chủ nhân", Mộc Lão càng khó chịu đến mức không thể thở nổi.
Mộc Lão biết, sau không biết bao nhiêu lần luân hồi, khả năng tiểu thư có thể giết chết người kia đã càng mong manh.
Mình lẽ ra nên ra tay, mình lẽ ra nên ra tay...
Nhưng lúc này ra tay, tiểu thư sẽ thỏa mãn, nguyện vọng sẽ đạt được sao?
Sẽ không, căn bản sẽ không!
Tâm kết của cô, chỉ có thể do chính cô cởi bỏ, nếu không cô vĩnh viễn không thoát ra được.
Mà mình có thể làm, chính là bất chấp mọi giá, vô điều kiện thỏa mãn cô, ủng hộ cô.
Chính như tiểu thư đã từng nói với mình.
『 Con người rất kiên cường, cũng không nên dễ dàng bỏ cuộc a.』
Tiểu thư, xin nhất định phải kiên trì!
.
Kèm theo lời nói của Bánh Ngô, Mộc Lão hơi thất thần một chút, suýt nữa bị Bánh Ngô một đao chém trúng, vẫn là Tô Cách ra tay giúp đỡ, Mộc Lão mới miễn bị trọng thương.
Tô Cách: "Tập trung vào."
"Ông mà chết, một mình tôi kiềm chế cô ta sẽ rất khó làm."
Mộc Lão mặt không biểu tình, ánh mắt trở nên càng thêm lạnh nhạt nghiêm túc: "Ừ, tôi sẽ không thả cô ta qua đâu."
Cho dù tôi biết mình.
Có lẽ mình đang làm một chuyện sai lầm, chuyện chắc chắn sẽ hối hận.
Nhưng ý chí và nguyện vọng của tiểu thư không thể làm trái.
Tâm nguyện của tiểu thư chỉ có thể do cô tự tay hoàn thành, bất kể kết cục ra sao.
Bánh Ngô: "Tránh ra, tránh ra!"
"Để tôi giết gã đàn ông kia, đem tất cả những kẻ bắt nạt chủ nhân, uy hiếp chủ nhân, giết sạch!!!"
Mộc Lão: "Tin tưởng tiểu thư, cô ấy cũng không phải nhất định sẽ thua!"
Bánh Ngô: "Đồ lừa đảo, đồ lừa đảo."
"Tôi sẽ không tin tưởng ông, tôi muốn đi giúp chủ nhân!"
Chiêu thức của Bánh Ngô càng lăng lệ, động tác của Mộc Lão cũng càng nhanh nhẹn cấp tốc, hai người đã chiến đấu đến mức vượt qua trình độ thực lực bản thân, đều là liều mạng bất chấp tính mạng.
Trong tình huống này, Bánh Ngô dưới thiên phú bất tử rốt cuộc chiếm ưu thế cực lớn, mấy trăm chiêu sau một chưởng vỗ lên vai Mộc Lão, đánh gãy cánh tay cầm kiếm của ông.
Kèm theo việc Mộc Lão ngã xuống mặt đất, nằm trong vũng máu.
Bánh Ngô cũng đã điên rồi, đại khái ngay cả đồng đội từng có quan hệ tốt cũng đã không quan tâm, chỉ muốn giết chết kẻ cản trở mình.
Đối mặt với Bánh Ngô khí thế hung hăng, Mộc Lão nằm trong vũng máu, thần sắc bình tĩnh lạnh lùng nhìn cô bé, nói nghiêm túc: "Nhận rõ thực tế đi, cháu gấp gáp cái gì cũng không giúp được đâu."
"Chúng ta và tiểu thư căn bản không cùng một phe, không có khả năng cùng nhau sống sót ra ngoài."
"Hoặc là tiểu thư sống sót qua trò chơi, hoặc là tiểu thư chết ở đây, mọi người sống sót qua trò chơi."
"Nếu như tiểu thư vượt qua chướng ngại trong lòng, báo thù thành công muốn tiếp tục sống."
"Vậy thì ta sẽ không tiếc bất cứ giá nào, đi giúp tiểu thư giết chết tất cả mọi người, công nhận trò chơi thất bại, để tiểu thư một mình sống sót ra ngoài."
Nói đến đây, ngữ khí Mộc Lão trở nên gay gắt hơn rất nhiều.
"Thế nhưng là, cháu có thể sao?"
"Cho dù cháu giết người đàn ông kia, tiểu thư công nhận cách làm của cháu."
"Khi cháu và tiểu thư chỉ có thể sống sót một người ra ngoài, cháu có thể giống như ta, từ bỏ sinh mệnh của mình để tiểu thư sống một mình ra ngoài sao?!!"
Lộp bộp ——!
Lời nói của Mộc Lão tựa như quả cầu sắt nặng ngàn cân, trong khoảnh khắc này đập mạnh vào trái tim Bánh Ngô.
Cô bé không phải không biết, chẳng qua là không muốn làm rõ, cho rằng rồi sẽ có cách giải quyết.
Nhưng khi Mộc Lão thật sự làm rõ chuyện này, trong lúc nhất thời cô bé đứng ngây tại chỗ, đã không biết nên làm thế nào.
Chờ khi hoàn hồn, trong mắt đã khôi phục lại sự trong sáng, nước mắt không kìm được rơi xuống từ khóe mắt, dụi mắt khóc lóc đau khổ nói: "Cháu không muốn chủ nhân chết, cháu không muốn chủ nhân chết..."
"Cháu phải làm sao đây, cháu rốt cuộc nên làm cái gì a!!!"
"Chẳng lẽ không thể không chiến đấu lẫn nhau, ngươi sống ta chết, để trò chơi cứ thế này mãi tiếp tục sao?"
Nói đến đây, trong mắt Bánh Ngô lại ánh lên vài tia sinh cơ.
"Những con thú biến dị kia, cháu có thể giết chết."
"Bất kể biến đổi mạnh đến đâu, cháu đều có thể giết sạch chúng, để ván cờ này cứ thế này mãi tiếp tục."
Mộc Lão bình tĩnh nhìn Bánh Ngô.
Cũng không phủ định Bánh Ngô, nhưng cũng không đồng ý với cô bé.
Khi hai người đối mặt, Bánh Ngô cũng đã biết rõ, Trò chơi tử vong sẽ không mãi tiếp tục như vậy.
Sự cường thế và lệ khí trước đó đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại đôi mắt đỏ hoe, giống như một con thỏ nhỏ bị thương, đáng thương nhìn Mộc Lão: "Cầu xin ông, nói cho cháu biết."
"Cháu rốt cuộc, cháu rốt cuộc nên làm thế nào..."
Nhìn dáng vẻ bất lực của Bánh Ngô, Mộc Lão bò dậy từ trong vũng máu, dùng cánh tay trái còn lại nhẹ nhàng ôm lấy cơ thể cô bé: "Nhóc con, tin tưởng tiểu thư."
"Chờ đợi tiểu thư cùng người kia đưa ra kết thúc cuối cùng."
"Tiểu thư đã nói, con người rất kiên cường mà!"
.
Bãi cát, bờ biển.
Tại nơi không có ai quấy rầy này, một nam một nữ đang tản bộ.
Người đàn ông đi phía sau, đẩy xe lăn, cô gái ngồi trên xe lăn, yên lặng nhìn bầu trời.
Cứ như vậy, không biết qua bao lâu.
Cô gái đơn bạc tiều tụy kia từ tốn nói: "Đã có thể, kết thúc rồi."
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Cho ae nào ko bt thì người giả mạo Quý Nhiễm chính là Dục Tuyết xuất hiện ở cuối arc 11 và đoạn cuối chương 12 arc này