Chương 74
Chương 74: 《The Phoenix》
Gió đêm gào thét.
Năng lượng nở rộ trong cơ thể Bọ Băng cấp hành tinh.
Khi bom Q được Y Mặc đưa vào trong cơ thể, dưới uy lực hủy thiên diệt địa đó, Bọ Băng có lợi hại hơn nữa cũng không gánh nổi.
Chỉ có điều ở khoảng cách này, Y Mặc cũng nhất định tiêu đời, đó là không cách nào chạy thoát.
Bất quá ngay khi Y Mặc và Quý Nhiễm ôm nhau cùng một chỗ, rơi xuống cực nhanh, một chiếc thiết bị bay cỡ nhỏ cũng lóe lên.
Bộp ——!
Một tiếng, nó đâm vào người Y Mặc, mang theo Y Mặc lao đi điên cuồng.
Thời khắc mấu chốt, Sheryl vẫn luôn đi theo Y Mặc, đã dùng thiết bị bay cỡ nhỏ đón lấy Y Mặc, mang theo anh dùng sức bay về phía vũ trụ bên ngoài hành tinh A.
Mà đuổi sát không buông ở phía sau bọn họ, là hồng quang đã tràn ngập chân trời.
Thân thể khổng lồ của Bọ Băng chia năm xẻ bảy, hóa thành vô số mảnh vỡ cực lớn rơi xuống hành tinh A, đập cho hành tinh A lồi lõm, tường đổ, ánh lửa lượn lờ.
Thiết bị bay cỡ nhỏ rất nhanh.
Thời gian ngắn gia tốc thực tế còn nhanh hơn tuần dương hạm.
Y Mặc ngồi bên ngoài khoang điều khiển của thiết bị bay cỡ nhỏ, dựa vào kính chắn gió.
Trong ngực ôm hư ảnh Quý Nhiễm, thưởng thức cảnh trời long đất lở, thưởng thức ánh ráng chiều tận thế, sảng khoái và phóng khoáng.
『 Đinh linh.』
『 Hành tinh thuộc địa của Bọ - Hành tinh A chiếm lĩnh thành công.』
『 Đánh giết Bọ Băng - Bọ cấp BOSS, toàn bộ đoàn đội Phe thứ 1 nhận được 3000 điểm tích lũy phổ thông, 1000 điểm tích lũy cao cấp. Người chơi đánh giết hưởng thụ gấp đôi điểm tích lũy phổ thông, điểm tích lũy cao cấp.』
Trong tiếng nhắc nhở tuyệt vời của hệ thống.
Y Mặc cũng tiến vào bên trong thiết bị bay cỡ nhỏ trước khi vào không gian vũ trụ rời khỏi hành tinh A.
Có chút ngoài ý muốn, vừa mới vào, Mắt Tam Giác đã nhào tới, ôm chặt lấy Y Mặc.
“Hu hu hu, người anh em, tôi còn tưởng cậu tiêu đời rồi chứ.”
“Quá tốt rồi, đơn giản là quá tốt!!”
Một người đàn ông to lớn, vậy mà kích động phát khóc.
Nói thật, đây có lẽ chính là tình cảm chiến hữu, sự lãng mạn của đàn ông chăng.
Y Mặc lộ ra ánh mắt cá chết, giơ hai tay lên, ngược lại cũng không ôm lấy Mắt Tam Giác, vẫn như mọi khi buông lời châm chọc: “Hóa ra cậu là bê đê thật à.”
“Buông tôi ra, tay cậu khỏe thế nào trong lòng không có chút tự biết mình sao?”
“Không bị Bọ Băng đập chết, sắp bị cậu siết chết rồi.”
Mắt Tam Giác: “Tam Trướng, cậu vẫn không biết nói chuyện như mọi khi!”
Y Mặc: “Cậu thì vẫn không gọi đúng tên tôi như mọi khi.”
Cùng với cuộc đối thoại giữa Y Mặc và Mắt Tam Giác, cô gái da đen bên cạnh nhìn mà cười khúc khích.
Thì ra nhóm 3 người Mắt Tam Giác vẫn không bỏ được Y Mặc, không rút lui cùng đại bộ đội, mà là tiến vào thiết bị bay cỡ nhỏ. Trước khi Sheryl vào thì đã ở bên trong chờ sẵn.
Một hồi đại chiến kết thúc, Sheryl cũng hùng dũng oai vệ khí thế bừng bừng xuất hiện.
“Ừm, tôi đã tiêu diệt loài Bọ, cứu được cậu, mau tới cảm tạ ca ngợi tôi đi.”
Ở một phương diện nào đó, trình độ mặt dày vô sỉ của Sheryl so với Y Mặc chỉ có hơn chứ không kém, át chủ bài chính là tự luyến, không biết xấu hổ.
Y Mặc nhìn Sheryl: “Tôi vừa rồi suýt chút nữa bị cô lái thiết bị bay đâm chết, cô ít nhiều cũng mang theo ân oán cá nhân đấy!”
Nếu không phải Y Mặc mặc bộ xương ngoài bảo vệ, cú đâm của thiết bị bay vừa rồi chắc gãy mấy cái xương cũng không biết chừng.
Sheryl nhìn Y Mặc, quay đầu đi, chết không thừa nhận: “Không, tôi không có.”
“Cậu vu khống anh hùng Liên Bang giết chết Bọ Băng, tôi muốn kiện cậu.”
Cứ như vậy.
Trong tiếng cười nói vui vẻ.
5 người lái thiết bị bay cỡ nhỏ đi tới vũ trụ, lên chiến hạm.
Nhiệm vụ của Y Mặc là phải đánh chiếm 1 hành tinh mẹ của Bọ, 5 hành tinh thuộc địa trở lên.
Bây giờ đã đánh chiếm 1 hành tinh mẹ, 3 hành tinh thuộc địa, còn thiếu 3 hành tinh thuộc địa mới nữa.
Mà hệ sao Bọ mới phát hiện này vừa vặn có 4 hành tinh thuộc địa, bây giờ còn lại 3 cái, Y Mặc chắc chắn là thừa thắng xông lên, không chút do dự.
『 Toàn quân nghe lệnh.』
『 Đi theo ông đây, xuống đánh chiếm hành tinh C!』
Sau khi đánh một trận ác liệt ở hành tinh A, lật đổ Bọ Băng cấp hành tinh, sĩ khí của Đội Cơ động Tinh nhuệ do Y Mặc suất lĩnh đã đạt đến đỉnh điểm, tăng vọt chưa từng có.
Dưới sự chỉ huy của Y Mặc, chiến hạm vũ trụ lao thẳng tới hành tinh C, hơn ngàn tên lính Đội Cơ động Tinh nhuệ trực tiếp đổ bộ, cảnh tượng vô cùng hùng vĩ.
So với môi trường rừng mưa của hành tinh A, hành tinh C lại là sa mạc liên miên, hoàn cảnh còn khắc nghiệt hơn cả hành tinh B và hành tinh P.
Trời nắng chang chang.
Trên mặt đất tỏa ra hơi nóng, là rậm rạp chằng chịt đàn Bọ Lính đang nghênh đón đám người.
Đám người Đội Cơ động Tinh nhuệ cũng đang trò chuyện qua giọng nói.
Đội trưởng đội 1: “Đám bọ này, chắc không dưới một triệu con chứ?”
Đội trưởng đội 2: “Chắc cỡ đó, không có một triệu thì cũng phải mấy trăm nghìn, căn bản không nhìn thấy bờ.”
Khổng Lồ Trắng: “Liệu có khó chơi không?”
Đội trưởng đội 1 cười: “Cậu là anh hùng Liên Bang, nhưng Đội Cơ động Tinh nhuệ lại là tay mơ.”
“Chỉ tiêu của Đội Cơ động Tinh nhuệ chúng ta là gì?”
Khổng Lồ Trắng: “Là gì?”
Đội trưởng đội 2: “Cơ giáp vũ trang, đơn vị bọ cơ sở, 1 vs 10.000.”
“Ha ha ha, 1 triệu, trước mặt 1000 người chúng ta, đó chính là trò đùa!”
Cơ giáp vũ trang của Đội Cơ động Tinh nhuệ vạch phá bầu trời, ai nấy đều phấn khích.
“Lãnh đạo, tôi yêu cầu nhạc nền khi bắt đầu!”
Y Mặc: “Nhạc gì?”
Đội trưởng đội 2: “Rock n' Roll, nhất định phải là Rock n' Roll hùng dũng, 《The Phoenix》!”
Y Mặc: “Đánh con bọ thôi mà cũng đòi âm nhạc, còn đòi Rock n' Roll, còn đòi hùng dũng, cậu tưởng đây là quán bar nhảy đầm đấy à?”
Y Mặc nói xong, vẻ mặt nghiêm túc biến đổi, cười ha hả.
“Được, chiều, bật 《The Phoenix》 lên, Phượng Hoàng Bất Tử.”
“Chiến cho tôi, nhảy đầm trong biển bọ, thiêu chết hết lũ khốn nạn này đi, đứa nào sợ chết, tôi đào mả tổ nhà nó lên!”
Trong quân đội, nhất là trên chiến trường.
Không có nhiều chuyện vòng vo tam quốc, cực kỳ trực tiếp, vĩnh viễn là giọng điệu chính của đám đàn ông đổ máu rơi mồ hôi này.
Khi giai điệu hùng dũng của 《The Phoenix》 vang lên trong hệ thống cơ giáp của Đội Cơ động Tinh nhuệ, các tinh anh linh hoạt đang rơi xuống nhanh chóng đồng thời giơ súng phóng lựu đạn lên.
“Chiến!”
Y Mặc ra lệnh một tiếng, lựu đạn dày đặc nổ tung trong biển bọ.
Nhạc đang reo hò bên tai, bọ dưới đất đang chạy trốn.
Trước mặt con người, Bọ Lính là ma quỷ.
Trước mặt Bọ Lính, Đội Cơ động Tinh nhuệ chính là Ma Thần!
Lựu đạn dày đặc rơi xuống đất, ngay sau đó là đạn xuyên giáp pháo sáu nòng bao trùm bắn phá xuống.
Ánh lửa họng súng phun ra, vỏ đạn rơi như mưa, cơ thể nặng nửa tấn của Bọ Lính vỡ nát, ngã xuống từng mảng lớn.
Còn chưa tiếp xúc, đã bị Đội Cơ động Tinh nhuệ đánh tan, chỉ còn lại chạy trốn tứ phía.
Mắt Tam Giác rơi xuống đất, bưng pháo sáu nòng điên cuồng bắn phá, miệng hô to: “Tới đây tới đây, lũ rệp đáng chết các ngươi, sao không hung hăng nữa đi!”
Y Mặc lướt qua Mắt Tam Giác: “Bớt lải nhải, giết thêm mấy con bọ cho tôi, đừng làm mất mặt tiểu đội chúng ta.”
Đồng thời nói chuyện, Y Mặc đã lao nhanh vào đàn bọ, đao kiếm năng lượng đều dùng, nơi đi qua Bọ Lính vỡ nát, không con nào ngăn cản nổi.
Sheryl theo sát phía sau, bưng súng phóng tên lửa Bão Lửa, luôn sẵn sàng KS.
『 Đánh tan từng kẻ địch, chúng ta cuối cùng sẽ đoạt lại tất cả.』
『 Thời gian đã lặng lẽ trôi qua.』
『 Hãy nhảy múa theo nhịp đập trái tim nào!』
Khi âm nhạc vang vọng trong đầu, âm thanh kim qua thiết mã truyền khắp chiến trường.
Một triệu Bọ Lính bị quét sạch không còn một mống, khắp nơi xác chết chân gãy, máu nhuộm cát vàng.
Mắt Tam Giác ngước nhìn chiến trường, trong lòng cũng dâng lên từng trận hào hùng, hướng về phía Y Mặc hô to: “Mấy con tép riu này, hoàn toàn không bõ dính răng.”
“Này, Tam Chưởng, BOSS là ai, Bọ Băng à? Thịt nó luôn!”
Sau khi đợt bọ đầu tiên quét sạch hoàn tất, Y Mặc đang dùng mắt trái quan sát hành tinh này: “Đừng có hơi đánh ra chút ưu thế liền không biết trời cao đất rộng.”
“Cậu tưởng Bọ Băng là rau cải trắng à, ủi một cái tới một cái.”
Đoàn đội 3000 điểm tích lũy phổ thông, 1000 điểm tích lũy cao cấp, người giết được tăng gấp đôi, bảo bối lớn như vậy làm gì có nhiều.
Nếu thật sự có nhiều.
Thì Y Mặc có thể cày điểm tích lũy đến sướng tay!
Y Mặc đứng trên tảng đá cát vàng, nhìn về phương xa: “Chuẩn bị, đàn Bọ Lính đột kích, số lượng khoảng 500.000.”
Mắt Tam Giác: “Có thế thôi á? Ông đây đi dọn dẹp bọn chúng!”
Con số 500.000 thực ra rất nhiều, lít nha lít nhít một mảng lớn.
Nhưng bọ cơ sở phổ thông và bọ tinh anh khác nhau. Nếu là 500.000 Bọ Lính cơ sở, thì trước mặt toàn bộ tinh nhuệ của Đội Cơ động Tinh nhuệ Liên Bang, quả thực không đáng kể.
Mắt Tam Giác nói xong, đã lái cơ giáp vũ trang đi tới đầu trận.
Ngoài cậu ta ra, còn có một tiểu đội 20 người đi theo sau, phối hợp hành động.
“Lựu đạn Hạt Giống Địa Ngục, bắn!”
Mắt Tam Giác ngồi trong cơ giáp vũ trang, cũng đã có kinh nghiệm tác chiến nhất định.
Bất kể là đánh đàn bọ gì, Đội Cơ động Tinh nhuệ cũng kéo giãn khoảng cách đánh, đợt lựu đạn bao trùm đầu tiên vô cùng quan trọng, có thể giết chết lượng lớn bọ, đánh tan đàn bọ.
Dưới tiếng hô của Mắt Tam Giác, cậu ta cùng tiểu đội 20 người kia đồng loạt khai hỏa, trong vài giây đã bắn ra gần 300 quả lựu đạn.
Lựu đạn dày đặc rơi vào trong cát vàng, rơi vào trong đàn bọ kia, ánh lửa lượn lờ, cát bụi bay tứ tung, khói lửa tràn ngập, cảnh tượng nóng bỏng long trọng.
Nói cho cùng, Bọ Lính trước mặt cơ giáp vũ trang, căn bản không đủ nhìn.
Mắt Tam Giác lại một lần nữa trở thành người lính đi theo Y Mặc một đường giết đến Đội Cơ động Tinh nhuệ, giờ khắc này trên chiến trường còn có người đi theo, tự nhiên là tâm tình hào hùng.
Một đợt đánh xong, đàn ông đích thực không bao giờ nhìn lại vụ nổ.
Cơ giáp vũ trang tiêu sái quay người, tiêu sái phất tay, tranh công với Y Mặc: “Vô cùng đơn giản, trình độ này của đàn Bọ Lính, tới bao nhiêu giết bấy nhiêu, căn bản không đủ...”
Vốn định làm màu một chút, còn chưa nói xong, liền bị lính trinh sát cắt ngang.
Lính trinh sát: “Không đúng!”
“Trên radar dò xét không hiển thị bọ giảm bớt... Khoan đã, bây giờ lại hiển thị đàn bọ đều biến mất.”
Nói xong, nhìn Mắt Tam Giác một cái, rồi nhìn về phía Y Mặc: “Phán đoán có vấn đề, xin chỉ thị!”
Thông thường giết bọ, khẳng định là khi lựu đạn nổ tung, trên radar sẽ hiển thị đàn bọ giảm quân số quy mô lớn.
Bây giờ lúc nổ không có giảm quân số quy mô lớn, ngược lại sau khi oanh tạc xong vài giây, đàn bọ đột nhiên toàn bộ biến mất, vô cùng kỳ quái, tuyệt đối có vấn đề.
Cùng với báo cáo của bộ đội trinh sát, mọi người trong Đội Cơ động Tinh nhuệ vô cùng kinh ngạc nhìn về phía chiến trường đầy cát bụi kia. Trong đó còn có 2 tiểu đội chủ động xin đi, muốn tìm tòi tình huống và giết địch.
Y Mặc: “Đừng đi, toàn quân báo động, sẵn sàng chiến đấu!”
Nhưng còn chưa đi, đã bị Y Mặc gọi lại.
Sau đó, khi mọi người cảm thấy có chuyện chẳng lành, gắt gao nhìn chằm chằm vào màn cát vàng sau vụ nổ kia.
Xào xạc xào xạc xào xạc ——!
Khoảnh khắc sau, rậm rạp chằng chịt Bọ Lính lao ra từ trong bão cát.
Bộ dáng của chúng không có bất kỳ thay đổi nào, nhưng bên ngoài cơ thể lại có thêm một lớp màng năng lượng màu xanh lam có thể thấy bằng mắt thường, rõ ràng có tác dụng bảo vệ và phòng chống dò xét.
500.000 Bọ Lính cơ sở nhất, vậy mà dưới sự oanh tạc của lựu đạn không hề hấn gì, khiến Đội Cơ động Tinh nhuệ đều kinh hãi.
Ngay sau đó, tin tức khẩn cấp của Liên Bang cũng truyền tới.
『 Trái Đất bị thiên thạch Bọ tập kích.』
『 Bao gồm cả Washington, đã có 7 thành phố bị thiên thạch Bọ đánh trúng và bị phá hủy, binh lực mặt đất thiếu hụt nghiêm trọng, tử thương thảm trọng, yêu cầu Đội Cơ động Tinh nhuệ chi viện!』
Binh trùng ở hành tinh Bọ nổ không chết, Trái Đất lại đột nhiên bị thiên thạch Bọ va chạm, khiến cho áp lực của Đội Cơ động Tinh nhuệ tăng vọt.
Mắt Tam Giác trừng lớn hai mắt, không dám tin: “Không, làm sao có thể!”
“Pháo lựu đạn tại sao không dùng, Trái Đất không phải đã tăng cường hệ thống dò xét và đánh chặn sao? Tại sao còn có thể bị thiên thạch Bọ đập trúng!!”
Trong ánh mắt kinh ngạc và tiếng gào thét của Mắt Tam Giác.
Giữa vạn quân, một bóng người lóe lên.
Tay trái cầm đại kiếm đặc chế dài vài mét, tay phải cầm đại đao đặc chế dài vài mét, đã một mình dẫn đầu, giết vào trong đàn bọ rõ ràng đã được cường hóa.
Trong ánh đao bóng kiếm giao thoa, hai thanh vũ khí lạnh không ngừng xé nát cơ thể Bọ Lính.
Giữa đàn bọ chém giết, không con bọ nào cản nổi.
“Loài Bọ là thế lực dựa dẫm của Phe thứ 3 yếu nhất, bị hệ thống phán định là thế lực mạnh nhất ván chơi này.”
“Loài Bọ trước đó, rõ ràng thực lực không xứng với phán định của hệ thống.”
“Loài Bọ, bắt đầu phát lực rồi...”
Y Mặc ngồi trong cơ giáp vũ trang, mắt trái đỏ rực, mắt phải xanh thẳm, thần sắc tê liệt mà lạnh nhạt, sát khí bừng bừng.
“Toàn quân nghe lệnh.”
“Tháo bỏ toàn bộ trang bị năng lượng và đạn năng lượng, lắp đạn xuyên giáp pháo sáu nòng vào, giữ khoảng cách bắn phá bằng đạn thật, thịt chúng nó cho tôi!!”
.
.
.
ps. Y Mặc dùng bom Q nổ Bọ Băng là có hậu chiêu tự vệ.
Nếu Sheryl vô dụng không đón được, Y Mặc có thể dùng thiên phú người giấy thay thế bản thể, bản thân sẽ không sao.
Không có chỗ chèn phù hợp, bổ sung thêm ở đây.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
