Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2137

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 6

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

Tập 14: Tử Chiến Trên Đảo Hoang (Phần Đầu) - Chương 72

Chương 72

Chương 72: Vui vẻ

Thực ra kế hoạch của Môn Đồ không có vấn đề gì, Hồng Liên và Thánh Đồ đi lên tầng cao tìm người, ông ta cùng Người Canh Giữ Sinh Mệnh ở dưới chặn cửa.

Muốn khống chế có thiên phú, muốn tấn công từ xa có gậy ma pháp nhỏ, bị thương còn có thể hồi máu, bất kể là ai đều có thể chặn được.

Nhưng tiếc là, hai người lại bị Tô Cách phản chế.

Ông có thể khống chế?

Xin lỗi, tôi cũng có thể, hơn nữa còn chuyên nghiệp hơn ông.

Kết quả liếc qua thấy ngay, sau Nữ Joker, Môn Đồ và Người Canh Giữ Sinh Mệnh cũng bị "bào" xuyên qua.

Chẳng những bị "bào" xuyên qua, Môn Đồ còn bị cạo trọc đầu, tuyệt chiêu giữ nhà Tinh Thần Thay Thế ăn quả đắng. Xưa nay toàn là để đối thủ đột nhiên phản bội tập kích, nào ngờ có ngày bị dùng chiêu y hệt lên người mình.

Coi như triệt để cảm nhận được sự ghê tởm của chiêu này, ít nhiều có chút bóng ma tâm lý, hoàn toàn không muốn chiến đấu với Tô Cách nữa, gặp mặt là muốn trốn.

Mặc dù Môn Đồ và Người Canh Giữ Sinh Mệnh bị đánh tan tác, nhưng cũng còn may, bọn họ cũng thành công tranh thủ được thời gian.

Ngay khoảnh khắc Môn Đồ bị đánh bay, đồng đội tiếp viện kịp thời chạy tới.

Hồng Liên giơ cây Thánh Giá khổng lồ chắn trước mặt Môn Đồ, đôi mắt nhìn chằm chằm Tô Cách.

Thánh Đồ thì cưỡi Kỳ Lân, tay cầm giáo dài vàng, từ sau lưng Tô Cách trực tiếp lao tới.

Phản ứng của Tô Cách rất nhanh, nghiêng người né tránh, liền cầm dao phẫu thuật phản công về phía Thánh Đồ.

Bình thường mà nói, tốc độ của Tô Cách nhanh hơn Thánh Đồ, có ưu thế.

Nhưng Thánh Đồ lại có thú cưỡi Kỳ Lân, căn bản không cần tự mình né tránh, Kỳ Lân đã tự động di chuyển, mang theo Thánh Đồ tránh né, đồng thời Hồng Liên cũng xách Thánh Giá lao vào tấn công Tô Cách.

Hồng Liên muốn phòng ngự có phòng ngự, muốn tấn công từ xa có tấn công từ xa, Tô Cách đánh nhau thật sự rất tốn sức, cũng bị ép lùi lại mấy bước, rõ ràng không hề nhẹ nhàng như khi đối chiến với người chơi khác.

Thừa dịp này, Môn Đồ đã thở được một hơi, lập tức gào lên: "Giết hắn, kẻ này tuyệt đối không thể giữ!!!"

Ván này nhiều nhất cũng chỉ có thể sống 15 người chơi, sống thêm một người chơi chẳng khác nào người khác thiếu một suất.

Sau khi thấy được sự cường hãn của Tô Cách, Môn Đồ cảm thấy nếu thật sự để hắn sống, khả năng hắn sống đến vòng chung kết là cực lớn, hơn nữa còn biết tình báo về thiên phú, thủ đoạn chiến đấu của phe mình.

Bất kể là vì nhiệm vụ phụ, thù hận cá nhân, hay là do bị đối phương sỉ nhục nặng nề, Môn Đồ đều muốn Tô Cách chết ở đây.

Mà vì kích động, khó tránh khỏi ngữ khí có chút gấp gáp, mang theo chút thái độ ra lệnh.

Thánh Đồ biểu cảm không đổi, trầm ổn bình tĩnh.

Trong lúc chiến đấu với Tô Cách, anh ta không quên nói: "Môn Đồ, chú ý tâm tính, đừng để đối phương dẫn dắt tiết tấu."

Không trực tiếp chỉ trích Môn Đồ vượt quyền, nhưng cũng biểu đạt hàm ý này, đồng thời nhắc nhở Môn Đồ hiện tại tình trạng ông ta cũng không tốt, bất lợi cho trò chơi.

Môn Đồ trước đó là giận quá mất khôn, được Thánh Đồ nhắc nhở liền bừng tỉnh đại ngộ, vội nói: "Tạ Thánh Đồ đại nhân nhắc nhở!"

Biết mình và Người Canh Giữ Sinh Mệnh không giúp được gì, còn có thể ảnh hưởng chiến đấu trở thành gánh nặng, ông ta liền nhanh chóng lùi lại một chút, kéo giãn khoảng cách với Tô Cách, Thánh Đồ, Hồng Liên, tạo không gian chiến đấu cho họ.

Lại nhìn bên phía Tô Cách.

Đối đầu với Nữ Joker, Môn Đồ, Người Canh Giữ Sinh Mệnh anh có thể chiến đấu nhẹ nhàng như thường, tiến thoái tự nhiên.

Nhưng gặp phải Thánh Đồ và Hồng Liên, cũng chỉ có phần bị đuổi đánh.

Thực lực tổng hợp của Thánh Đồ rất mạnh, có thể đánh xa có thể cận chiến, thú cưỡi Kỳ Lân tính cơ động mạnh còn có thể chủ động mang theo Thánh Đồ né tránh đòn tấn công.

Lấy ví dụ đơn giản. Thánh Đồ cưỡi trên Kỳ Lân có thể cầm giáo dài đâm xuống, tấn công rất thuận tiện. Tô Cách dùng dao phẫu thuật, muốn tấn công Thánh Đồ còn phải nhảy lên đánh, nếu không cũng chỉ có thể cắt chân thú, Kỳ Lân còn có thể mang theo người né tránh, chiến đấu thật sự vô cùng tốn sức.

Thể hiện đầy đủ ưu thế của kỵ binh đối chiến bộ binh, càng là một tấc dài một tấc mạnh.

Mà trong tình huống vốn dĩ ngoại trừ tốc độ ra thì bị khắc chế toàn diện, Thánh Đồ còn có đồng đội cực mạnh là Hồng Liên.

Định vị của Hồng Liên trong đoàn thể là hỗ trợ phòng ngự.

Cây Thánh Giá khổng lồ vật phẩm vĩnh viễn chống đỡ tấn công rất mạnh, cho dù Tô Cách tìm được cơ hội tập kích cũng sẽ bị Hồng Liên kịp thời hỗ trợ chặn lại, còn có thể cầm Thánh Giá đuổi theo phản kích, khiến Tô Cách thật sự một chút cơ hội phản kích cũng không có.

Ngoài ra, một ưu thế lớn khác của Tô Cách cũng bị phá vỡ.

Tô Cách là người chơi hình tốc độ, thân pháp tốt, am hiểu ẩn nấp đánh lén.

Hoàn cảnh càng tối tăm, địa hình càng phức tạp, ưu thế chiến đấu của Tô Cách càng lớn.

Trước đó đánh 3 người Nữ Joker và Môn Đồ, ba người bị Tô Cách vờn cho người cũng không tìm thấy, chính là ưu thế địa hình hoàn cảnh, cái gọi là địa lợi.

Nhưng bây giờ.

Kỳ Lân Thánh Đồ cưỡi tự phát sáng, giáo dài vật phẩm vĩnh viễn trong tay cũng có thể chủ động phát sáng.

Dưới ánh sáng xanh trong suốt và ánh vàng rực rỡ, chiến trường mặc dù không sáng như bật đèn, nhưng trong tình huống truy đuổi chiến đấu cũng căn bản không tồn tại tình huống không tìm thấy người hoặc không nhìn thấy người, khiến ưu thế địa lợi của Tô Cách bị chặn đứng hoàn toàn, không gian thao tác trở nên rất nhỏ.

Ở đây cũng thể hiện một nhược điểm của Tô Cách.

Trong tình huống có thể nghiền ép kẻ địch, tới bao nhiêu người chơi Tô Cách đều có thể đánh thắng, như cá gặp nước.

Nhưng gặp phải kẻ địch tấn công vô hiệu, khó gây sát thương hiệu quả thì ngoài bỏ chạy ra cũng không có thủ đoạn nào tốt hơn.

Nói trắng ra, nếu anh cầm một vũ khí lợi hại một chút còn có thể cứng đối cứng.

Giống như loại dao phẫu thuật vừa ngắn vừa không có cường độ này, sau khi lựa chọn thì chỉ có thể làm thích khách, không thể đánh chiến đấu trực diện cứng đối cứng.

Nhưng không còn cách nào khác, loại trừ nguyên nhân vật phẩm đặc biệt, Tô Cách cũng thực sự vô cùng yêu thích nó, giống như Y Mặc thích dùng Desert Eagle vậy, thật sự không đổi được.

Có lẽ chính vì vậy nên Tô Cách mới có thể sử dụng dao phẫu thuật đến trình độ thượng thừa chăng?

Cứ như vậy, Thánh Đồ và Hồng Liên càng đánh càng hăng.

Hồng Liên giơ khiên, Thánh Đồ đâm.

Chiến đấu phối hợp cực kỳ thành thạo, có cảm giác như 2 người chơi cao cấp trong game tổ đội đánh boss nhỏ vậy, đánh Tô Cách vừa đánh vừa lui, mắt thường có thể thấy sự bất lợi.

Khi Tô Cách bị ép vào góc tường, trong tình huống lui không thể lui.

Hồng Liên tiếp tục dùng Thánh Giá cản đòn tấn công của Tô Cách, tạo cơ hội xung kích cuối cùng cho Thánh Đồ.

Hồng Liên: "Thừa dịp bây giờ!"

Thánh Đồ hiểu ý, tập trung toàn bộ tinh thần, ánh vàng từ giáo dài vật phẩm đặc biệt trong tay càng rực rỡ.

Sau đòn này, anh ta chẳng những muốn tấn công Tô Cách mà còn muốn sử dụng thủ đoạn tấn công từ xa của vật phẩm đặc biệt, trực tiếp phá nát bức tường Tô Cách đang dựa lưng, triệt để phong tỏa đường lui của Tô Cách, khiến anh không còn chỗ trốn!

Mặc dù vụ nổ tấn công ở khoảng cách gần như vậy, đá vụn từ bức tường sụp đổ bắn ra uy lực khiến chính anh ta cũng vô cùng nguy hiểm.

Nhưng có Hồng Liên có thể phòng ngự vụ nổ và đá vụn, cũng không có nỗi lo về sau.

Chiêu này, cho dù không thể giết chết Tô Cách, nhưng dưới vụ nổ và đá vụn bắn tung tóe, Tô Cách cũng nhất định sẽ bị thương, chẳng qua là nặng hay nhẹ, hoặc có thẻ bài bảo mệnh hồi phục mạnh hay không mà thôi, là thời cơ giết chết tốt nhất.

Chỉ tiếc, Thánh Đồ đã tụ lực vật phẩm vĩnh viễn trong tay xong, lại cảm giác lưng mát lạnh, dường như có người muốn đánh lén mình, đành phải theo bản năng chiến đấu quay người vung giáo dài vàng phòng ngự trước, từ bỏ đòn chí mạng vào Tô Cách.

Đinh cạch ——!

Kim quang vang dội, ánh lửa nhảy múa.

Tần Mộ Sắc bất ngờ lao ra, tung một cú nhảy bổ chém thẳng vào đầu Thánh Đồ, nắm bắt thời cơ cực tốt, nhưng tiếc là bị giáo dài của Thánh Đồ chặn lại.

Môn Đồ có đồng đội, Tô Cách sao lại không có.

Tần Mộ Sắc vẫn luôn ẩn nấp xung quanh Tô Cách, bây giờ chính là từ sau một cái tủ bất ngờ lao ra.

Vốn không muốn giúp Tô Cách.

Nhưng vì đại cục, vẫn quả quyết ra tay.

Chỉ tiếc, Thánh Đồ cũng là người chơi quanh quẩn cấp 70, năng lực chiến đấu cực mạnh, phản ứng rất nhanh, cũng không đánh lén thành công.

Chẳng những không đánh lén thành công, dao phẫu thuật trong tay Tần Mộ Sắc chém vào giáo dài thuần kim của Thánh Đồ, giáo dài không sao, ngược lại lưỡi dao của Tần Mộ Sắc rõ ràng bị biến dạng.

Nhìn thấy kết quả này, sắc mặt Tần Mộ Sắc đen lại, không nhịn được lầm bầm: "Đều tại Y Mặc!"

???

Nếu Y Mặc ở đây, nhất định sẽ đầy đầu dấu chấm hỏi, không nhịn được muốn mắng.

Mẹ kiếp, việc này liên quan gì đến tôi, sao cái gì cũng đổ lên đầu tôi?!

Nhưng anh đâu biết.

Tần Mộ Sắc là vì rõ ràng có một thanh vũ khí Hắc Thiết thuận tay lại không thể tự do sử dụng mà buồn rầu.

Thua kém là do thực lực sao?

Thực ra về phương diện sức chiến đấu, Tần Mộ Sắc kém không nhiều, đúng là chênh lệch binh khí quá lớn, lần nào chiến đấu với người chơi cao cấp cũng chịu thiệt về vũ khí, ai mà không tức.

Nếu không có thì thôi, nhưng đằng này lại có, chỉ tiếc quyền chủ động nằm trong tay Y Mặc, cô không thể muốn dùng là dùng.

Trước đó ghét bỏ đồ của Y Mặc bao nhiêu, bây giờ lại càng muốn đồ của Y Mặc bấy nhiêu.

Có lẽ cũng là do ở chung với Y Mặc lâu, hợp tác lâu.

Thật sự coi Y Mặc là người nhà nên cũng không có cố kỵ gì, có cảm giác như anh em tốt đùn đẩy trách nhiệm cho nhau.

Ừm, cũng ít nhiều mang chút cảm giác bạn gái nhỏ nhõng nhẽo, gặp chuyện gì cũng nghĩ đến bạn trai mình trước tiên.

Đương nhiên, chiến đấu quá kịch liệt, Tần Mộ Sắc cũng không chú ý tới lời nói có phần trẻ con này của mình thực ra rất không phù hợp với trạng thái bình thường và thân phận của cô.

Tần Mộ Sắc đánh lén thất bại, hơn nữa vũ khí còn bị hỏng.

Thánh Đồ vung giáo dài lên định phản công Tần Mộ Sắc, Tần Mộ Sắc ngược lại gặp nguy hiểm.

Tuy nhiên năng lực thực chiến của Tần Mộ Sắc cũng không tệ, tốc độ và khả năng phản ứng mới là điểm mạnh.

Mượn lực phản chấn khi va chạm binh khí với Thánh Đồ, cô vừa lùi lại vừa vứt bỏ mã tấu, lấy ra 2 khẩu súng tiểu liên mini, trực tiếp bắn về phía Thánh Đồ.

Ngoài bảy bước, súng nhanh.

Trong bảy bước, quyền nhanh.

Câu này về bản chất là nói về tốc độ phản ứng.

Là tốc độ ra quyền nhanh hay tốc độ rút súng bắn nhanh.

Khi vũ khí của anh còn chưa kịp tấn công, đối phương đã giơ súng lên, lại còn là súng tiểu liên mini, bắt đầu bóp cò, thì không cần quan tâm khoảng cách, chắc chắn là súng tiểu liên mini vừa nhanh vừa độc.

Thánh Đồ kinh hãi: "Tốc độ phản ứng thật nhanh!"

Hai người này đều đã có sẵn phương án ứng đối tiếp theo ngay trong khoảnh khắc va chạm đầu tiên, nhưng rốt cuộc Tần Mộ Sắc vẫn nhanh hơn một bước.

Cộc cộc cộc cộc cộc cộc ——!

Kèm theo tiếng Thánh Đồ, họng súng tiểu liên mini của Tần Mộ Sắc cũng đã phun ra một chuỗi lửa.

Đang đang đang đang đang đang đang đang ——!

Tình huống của Thánh Đồ vô cùng nguy cấp.

Tuy nhiên sự phối hợp giữa Thánh Đồ và Hồng Liên cực kỳ ăn ý. Khi Thánh Đồ sắp thất thủ không kịp phản ứng, Hồng Liên đã giơ cây Thánh Giá khổng lồ lên hỗ trợ phòng ngự, chặn được đa số đạn của Tần Mộ Sắc.

Chỉ tiếc rốt cuộc không phải khiên chống bạo động, bảo vệ không nghiêm ngặt như vậy.

Hồng Liên để lộ một phần vai, trúng đạn, máu tươi chảy ra, vết thương nhỏ không chí mạng.

Không thể không nói, kỹ thuật bắn súng của Tần Mộ Sắc cũng rất tốt.

Tần Mộ Sắc bên này chiến đấu hăng say, Tô Cách bên kia tự nhiên cũng sẽ không nhàn rỗi, thừa cơ tấn công sau lưng Hồng Liên nhưng lại bị giáo dài của Thánh Đồ chặn lại, đối thủ chiến đấu hoán đổi trong vài giây.

Tuy nói vậy, nhưng Tô Cách có thể tìm được cơ hội Hồng Liên không thể hỗ trợ phòng ngự.

Dựa vào ưu thế tốc độ, anh lắc người tránh thoát giáo dài của Thánh Đồ, vậy mà trực tiếp áp sát, vung dao phẫu thuật nhằm vào yếu hại của Thánh Đồ.

Một tấc dài một tấc mạnh là không sai.

Nhưng nếu thật sự để vũ khí cận chiến như dao găm áp sát, khoảng cách tấn công đạt chuẩn, thì vũ khí dài như giáo dài ngược lại không thi triển được, dùng rất khó chịu.

Không chỉ vậy, rốt cuộc là chiến đấu trong nhà, tính cơ động của Kỳ Lân tuy mạnh nhưng vẫn chịu hạn chế.

Thánh Đồ kinh hãi: "Không ổn!"

Hồng Liên liếc mắt thấy Thánh Đồ lại rơi vào nguy cơ.

Cô cắn môi, quyết tâm từ bỏ phòng ngự Tần Mộ Sắc, quay người bảo vệ Thánh Đồ trước đã.

Nhưng chưa đợi Hồng Liên hành động, giọng nói của Môn Đồ đã truyền đến: "Chuyên tâm ứng đối đối thủ của mình, Thánh Đồ đại nhân để ta yểm hộ."

Vèo —— Bốp!

Thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, Môn Đồ, người trước đó bị Tô Cách đánh tơi bời, vào thời điểm mấu chốt phóng một tia điện nhỏ bay tới, tạo thành uy hiếp cho Tô Cách suýt áp sát được Thánh Đồ, khiến anh buộc phải từ bỏ cơ hội hiếm có này, ưu tiên né tránh.

Dù sao Môn Đồ cũng không thể đứng xem kịch, cùng Người Canh Giữ Sinh Mệnh đứng song song ở vòng ngoài, tùy thời chờ lệnh tìm cơ hội hỗ trợ.

Nhìn tình hình hiện tại.

Sự phối hợp giữa Hồng Liên và Thánh Đồ không lại sự phối hợp giữa Tần Mộ Sắc và Tô Cách.

Về uy lực sát thương thuần túy, chắc chắn là 2 người Thánh Đồ mạnh hơn.

Nhưng Tô Cách và Tần Mộ Sắc đều là người chơi tốc độ, 2 người thực sự rất biết lôi kéo, duy trì sự tập trung cao độ và nhịp độ chiến đấu nhanh, rất dễ đánh ra sơ hở của đối phương, một đòn chí mạng.

Bây giờ sau mấy vòng công kích kết thúc, Tô Cách, Tần Mộ Sắc đều đã kéo giãn khoảng cách với người chơi Giáo Đoàn Vĩnh Sinh.

Tiếp tục chiến đấu, cho dù hai đánh bốn thực ra cũng không dễ thua, thừa cơ đi tập kích Môn Đồ, Người Canh Giữ Sinh Mệnh cũng là một lựa chọn, vẫn có ưu thế.

Nhưng, rốt cuộc vẫn xảy ra vấn đề.

Bùng ——!

Dưới ánh sáng của Kỳ Lân và giáo dài trong tay Thánh Đồ, một bóng đen lóe lên với tốc độ cực nhanh, bất ngờ giết đến sau lưng Tô Cách.

Tô Cách phản ứng lại, quay đầu dùng dao phẫu thuật nhanh chóng phản kích.

Nhưng chỉ nghe một tiếng nổ lớn, cả người Tô Cách đã bị đánh bay ra ngoài, rơi vào trong đống hỗn độn và khói bụi.

Kèm theo việc Tô Cách bị đánh bay, Tần Mộ Sắc chẳng khác nào một mình đối mặt với 4 người của Giáo Đoàn Vĩnh Sinh, tình cảnh vô cùng nguy hiểm bất lợi.

Giáo Đoàn Vĩnh Sinh cũng không ngốc, không thấy Tô Cách bị đánh bay liền đuổi theo đánh Tô Cách, tự nhiên nhìn ra bây giờ đối tượng tấn công tốt nhất là Tần Mộ Sắc, liền hợp lực vây công Tần Mộ Sắc.

Chỉ có điều còn chưa giết đến bên cạnh Tần Mộ Sắc, mấy vật thể nghi là tên lửa bay về phía phạm vi Tần Mộ Sắc đứng, buộc Thánh Đồ, Hồng Liên không thể không lùi lại.

Cùng lúc đó, kèm theo mấy vật thể nghi là tên lửa nổ tung.

Ánh lửa không có bao nhiêu, ngược lại khói mù dày đặc lan tỏa, khiến cả tầng một tòa nhà khói thuốc súng lượn lờ, tầm nhìn trở nên cực thấp, ưu thế vất vả lắm mới có lại biến mất tăm.

Môn Đồ thấy thế tức giận nói: "Đáng chết, là Hòa Kiên Hội giở trò, bọn chúng cố ý đánh yểm trợ cho 2 người kia!"

Hóa ra, ngay lúc Tô Cách và Tần Mộ Sắc khai chiến kịch liệt nhất với Giáo Đoàn Vĩnh Sinh, Cú Đêm và Đại Ca Hách cũng chạy tới.

Cú Đêm thật sự có chiến đấu hợp tác, tốc độ và sức mạnh vô cùng mạnh mẽ, trực tiếp đánh bay Tô Cách ra ngoài, ngay cả sức hoàn thủ cũng không có.

Đại Ca Hách thì lại cản trở từ bên này.

Nhìn như tấn công Tần Mộ Sắc, thực ra là ném mấy quả bom xịt do thiên phú tạo ra, thuận tiện kẹp thêm mấy quả bom khói, phong tỏa tầm nhìn của cả tầng một, khiến Giáo Đoàn Vĩnh Sinh khó tiếp tục truy kích.

Theo quan điểm của Đại Ca Hách, bất kể là từ góc độ hợp tác với Y Mặc hay từ góc độ không muốn để nhiệm vụ phụ rơi vào tay Giáo Đoàn Vĩnh Sinh hoặc Câu Lạc Bộ Tử Vong, pha này đều phải giúp yểm hộ Tô Cách, Tần Mộ Sắc một chút, không thể để bọn họ thua trận.

Kèm theo chiến trường bị khói mù bao phủ, Thánh Đồ lập tức gào lên: "Chặn hết các lối ra, đừng để người chạy thoát, khốn thú chi tranh chúng ta càng có ưu thế!!"

Địa điểm chiến đấu của mọi người ở đây tương tự như một đại sảnh có rất nhiều đồ vật, tổng cộng có hai lối ra.

Dưới sự chỉ huy của Thánh Đồ, Cú Đêm chặn một lối, Thánh Đồ chặn một lối.

Chỉ cần chặn được cửa, ngăn cản hiệu quả việc Tô Cách và Tần Mộ Sắc rời đi, vậy thì tiếp tục chiến đấu, 4 người Giáo Đoàn có thêm sự hỗ trợ của Cú Đêm Câu Lạc Bộ Tử Vong cũng sẽ không thua!

Còn về Hòa Kiên Hội.

Thánh Đồ đã nghĩ kỹ, nếu Đại Ca Hách lại ló đầu ra, lần này ông ta sẽ từ bỏ, cũng định liên hợp Câu Lạc Bộ Tử Vong tiêu diệt Hòa Kiên Hội.

Đại Ca Hách cũng không ngốc, bây giờ khí thế của Giáo Đoàn và Câu Lạc Bộ Tử Vong đang thịnh, đích thực không phải lúc trở mặt, ít nhất ngoài mặt không thể quấy rối nữa, chỉ có thể yên lặng theo dõi kỳ biến trước đã.

Dạng này, 2 lối ra bị chặn, hiện trường ngược lại yên tĩnh trở lại.

Chỉ đợi khói tan đi, lại tiếp tục phát động tấn công Tô Cách, lấy nhiệm vụ phụ.

Chỉ có điều thật sự đợi khói tan đi, khi mọi người nhìn rõ Tô Cách đang đứng giữa chiến trường, sắc mặt lại đen lại.

Tô Cách không chạy, cũng không trốn.

Anh cứ bình tĩnh đứng ở đó, chỉ là trong phạm vi 15 mét lấy anh làm trung tâm, trên mặt đất có thêm mấy chục thiết bị nổ.

Tô Cách quét mắt nhìn mọi người, đẩy gọng kính, vô cùng ưu nhã lấy ra một chiếc khăn tay, lau đi con dao phẫu thuật còn dính máu từ trận chiến trước, bình tĩnh nói: "Các vị, ai lên trước đây?"

Lời nói thật đơn giản nhưng lại không ai dám đáp lại.

Môn Đồ mặt đen sì, nghiến răng nghiến lợi.

Tưởng rằng cuối cùng có thể bắt được Tô Cách, nhưng căn bản không ngờ tới cục diện này, mũi sắp tức đến lệch đi, nhưng cũng không dám ho he một tiếng.

Ai dám lên đây?

Một khi bước vào vòng nổ, nếu không có thẻ bài bảo mệnh mạnh thì căn bản là đi nộp mạng.

Tự mình nộp mạng không tính, đây chính là khu vực trung tâm tầng một tòa nhà, nhiều thiết bị nổ như vậy chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến cả tòa nhà, đến lúc đó mọi người cùng gặp nạn, ai cũng đừng hòng chạy!

Ngược lại Cú Đêm thấy thế cười to: "Ha ha, được đấy, có quyết đoán."

Chưa nói đến lối đánh ngọc đá cùng vỡ này.

Súng đạn loại nổ là đến giai đoạn thứ ba mới có thể đổi, một lần đổi nhiều thiết bị nổ như vậy, đại khái đã ép khô điểm tích lũy trong trò chơi, thao tác tương đối quả quyết.

Đối mặt với lời khen của Cú Đêm, Tô Cách mặt không đổi sắc nói: "Tốc độ nhanh là ưu điểm của tôi, tôi lại có thẻ bài bảo mệnh, không có gì đáng lo lắng, không cần quyết đoán."

Cú Đêm: "Cái này..."

Khá lắm, tôi khen cậu, cậu ngược lại mắng lại tôi một câu, trong lúc nhất thời khiến Cú Đêm cũng có chút cạn lời, không biết nên nói gì cho phải.

Cú Đêm không nói lời nào, Môn Đồ ngược lại không nhịn được lên tiếng: "Tiểu tử này không dám đâu."

"Nếu hắn có thẻ bài bảo mệnh mạnh, vừa rồi lúc khói chưa tan đã có thể kích nổ những quả bom này, kéo theo đa số người chôn vùi tại đây rồi."

"Hơn nữa, hắn còn có đồng đội kìa."

Môn Đồ thực ra trong lòng cũng thấp thỏm, nhưng khí thế tuyệt đối không thể để Tô Cách đè ép!

Nhưng ai ngờ Tô Cách nghe vậy lại lắc đầu nói: "Đồng đội của tôi à, cô ấy có thủ đoạn bảo mệnh không nói, tôi cũng không quan tâm sống chết của cô ấy."

"Không kích nổ những thiết bị này ấy à..."

Tô Cách nói đến đây, nâng cao cằm lên.

Ngôi sao chữ thập màu vàng trong mắt nhảy múa điên cuồng, từ trên cao nhìn xuống, vô cùng vui sướng nói: "Chỉ là muốn thưởng thức một chút."

"Các người muốn bắt tôi giết tôi, nhưng lại không dám lên cũng không dám động, chỉ có thể ở đây nghe tôi chế giễu với biểu cảm đặc sắc này."

"Hì hì hì ha ha, cái này cái này cái này cái này, đơn giản là đặc sắc tuyệt luân!!!!"

Nói đến đây, Tô Cách cười to vui vẻ.

Tương phản rõ rệt với hình ảnh này là biểu cảm của mọi người trở nên càng khó coi hơn.

Rõ ràng không muốn làm theo ý Tô Cách, nhưng lại không nhịn được tức giận, muốn lột da rút xương Tô Cách mà không làm được.

Cứ như vậy, một mình Tô Cách kiềm chế toàn bộ ba thế lực lớn.

Chỉ tiếc, cảnh tượng này cũng không duy trì được bao lâu.

Kèm theo lời Tô Cách nói xong, tiếng vỗ tay thanh thúy vang lên từ xa, dần dần tới gần.

Cùng lúc đó, một giọng nói nghe vô cùng thoải mái dễ chịu cũng đã truyền đến rõ ràng.

"Lợi hại, khiến người ta bội phục."

"Ta lấy tư cách Đạo Tổ của Giáo Đoàn Vĩnh Sinh, mời cậu trở thành Khách Khanh của Giáo Đoàn Vĩnh Sinh. Địa vị trong Giáo Đoàn ngang hàng với ta, tài nguyên tình báo trong Giáo Đoàn tùy ý sử dụng, lại không chịu sự hạn chế của quy củ Giáo Đoàn, không biết các hạ có hứng thú không?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!