Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2254

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 68

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

Tập 13: Mùa Hè Bất Tận - Chương 67

Chương 67

Chương 67: Ông không nên đuổi theo

Bữa sáng, một chuyện hết sức bình thường.

Mấy người tụ tập lại, cùng ăn bữa sáng do Hạ Vũ Hi nghiêm túc chuẩn bị.

Đã là người chơi Trò chơi tử vong, theo lý mà nói thì nên bàn bạc về trò chơi, nghiên cứu một chút về nó, đúng không?

Nhưng không hề.

Y Mặc, Quý Nhiễm, Hạ Vũ Hi và Tô Cách đều không ai nói chuyện.

Ba người đầu tiên ngồi ở vị trí gần nhau, bầu không khí vô cùng vi diệu.

Tô Cách ngồi ở vị trí đối diện, tay cầm một cuốn sách lật xem, thỉnh thoảng lại dò xét ba người đối diện, sau đó liên tục ra hiệu bằng mắt cho chú Lâm.

Đại khái ý là:

『 Nhanh lên, đến lượt ông nói chuyện rồi đấy. 』

Chú Lâm nhếch miệng, cảm thấy cái bầu không khí "chiến trường tình ái" này quá ngượng ngập, người ngoài như ông mở miệng thì không thích hợp chút nào.

Nhưng thực lực của Tô Cách bày ra đó, không lên tiếng không được.

Ông đành bị ép buộc mở miệng: “Khụ khụ ——!”

Đầu tiên là hắng giọng thật rõ, thu hút chút sự chú ý.

Đáng tiếc kế hoạch thất bại, cả ba người Y Mặc đều không bị tiếng ho cố ý khuếch đại của chú Lâm thu hút.

Y Mặc đọc sách.

Quý Nhiễm, Hạ Vũ Hi nhìn Y Mặc.

Không nói chuyện, bị hai cô gái trẻ nhìn chằm chằm như vậy mà không thấy ngại sao?

Gương mặt lạnh tanh của Y Mặc hoàn toàn không có chút bối rối nào, ngược lại chú Lâm là người ngoài cuộc lại thấy hơi xấu hổ giùm, hơn nữa trong lòng còn cảm thán.

Không hổ là người đàn ông được cả người chơi cao cấp như Tô Cách công nhận, quả nhiên lợi hại.

Vừa cảm thán, vừa thấy sự tồn tại của mình thấp như vậy, chú Lâm đành phải tiếp tục mở miệng: “Các vị, hiếm khi trò chơi thuận lợi như thế này, tiếp theo mọi người có kế hoạch gì không, cùng nhau bàn bạc nghiên cứu chút đi?”

Ba người Y Mặc nhìn về phía chú Lâm, đều không nói gì.

Ừm, lặng ngắt như tờ...

Thậm chí cũng chẳng có gì bất ngờ, mơ hồ đã dự đoán được kết quả này.

Nhưng không sao, người sắp xếp hoạt động hôm nay là Tô Cách, nói cách khác tình cảnh này cũng nằm trong dự tính.

Tiếp theo, chỉ cần chờ Tô Cách lên tiếng là được.

Thế nhưng là... Thế nhưng là... Thế nhưng là...

Tô Cách, cậu nói gì đi chứ!

Thấy kế hoạch đã định sẵn mà Tô Cách mãi không tiếp lời, chú Lâm cuối cùng không nhịn được nhìn sang, chỉ thiếu nước nói toẹt ra.

Kết quả hay thật, chỉ thấy Tô Cách vừa đọc sách, vừa đẩy kính mắt, khóe miệng hơi giật giật.

Đù, tên này đang cười, hắn đang cười đúng không!!

Là một ông chú trung niên 42 tuổi, tuy tài nghệ không bằng người, nhưng cũng có lòng tự trọng.

Cậu mà còn như thế nữa, tôi không thèm chơi trò gia đình với cậu đâu nhé!

Có lẽ suy nghĩ của chú Lâm bị Tô Cách nhìn thấu, hắn cũng không xem kịch vui nữa, kịp thời mở miệng: “Ừm.”

“Trước mắt trò chơi mọi việc đều thuận lợi.”

“Nhưng vì không có điều kiện thắng lợi, hơn nữa không xác định được mục tiêu chiến lược và điểm nguy hiểm của trò chơi, nên vẫn phải cẩn thận một chút thì hơn.”

“Tôi đề nghị không nên dừng lại ở một địa điểm cố định, ban ngày cứ đi dạo quanh Nam Trấn, thuận tiện xem có thu thập được thêm thông tin gì không.”

Chú Lâm: “Ừ, tôi thấy ý kiến này không tồi.”

“Người anh em Y Mặc, mọi người thấy thế nào?”

Y Mặc gật đầu, Quý Nhiễm và Hạ Vũ Hi cũng gật đầu theo. Phương án của Tô Cách ngược lại thuận lợi ngoài ý muốn.

Tiếp theo làm gì?

Lái xe du ngoạn Nam Trấn.

Nhưng việc lái xe này cũng không đơn giản, mà chia làm hai nhóm hai xe.

Nhóm Y Mặc ba người một xe, nhóm Tô Cách và chú Lâm một xe.

Khi chiếc xe phía trước chậm rãi rời khỏi homestay trong rừng, chú Lâm lái xe chở Tô Cách cũng chậm rãi bám theo sau.

Trong xe, chú Lâm vừa lái xe vừa nghi hoặc hỏi Tô Cách ở ghế phụ: “Nói chứ, làm thế này có ổn thật không?”

Tô Cách: “Hạ Vũ Hi không có kinh nghiệm lái xe, đảo Nam Trấn ít người ít xe, vừa vặn có thể luyện tập một chút, chuẩn bị cho bất cứ tình huống nào.”

“Hạ Vũ Hi là tay lái mới, bên cạnh có Y Mặc, tự nhiên sẽ đặc biệt căng thẳng cẩn thận, khó tránh khỏi sai sót.”

“Lúc này, Y Mặc sẽ phải trông chừng cô ấy, chỉ đạo cô ấy lái xe.”

“Trong quá trình giao lưu, quan hệ tự nhiên sẽ được kéo gần lại.”

Chú Lâm nghe Tô Cách phân tích nghiêm túc, vội lắc đầu: “Không không không, ý tôi là ba người kia ở trong không gian nhỏ hẹp của một chiếc xe ấy.”

“Cậu không thấy sao?”

“Vừa nãy lúc ăn cơm, Hạ Vũ Hi và cô Quý Nhiễm kia một câu cũng không nói, ánh mắt cũng chưa từng chạm nhau lần nào.”

“Nhưng không hiểu sao cảm giác bầu không khí lạnh muốn chết, ai đó đột nhiên rút dao đâm đối phương tôi cũng hoàn toàn không bất ngờ đâu!”

“Để bọn họ chung một xe, thật sự không xảy ra chuyện gì chứ?”

Tô Cách đẩy kính mắt, tự tin một cách khó hiểu: “Yên tâm, ổn định lắm.”

Tiếp đó.

Chỉ nghe “Rầm” một tiếng, chú Lâm trơ mắt nhìn chiếc xe của nhóm Y Mặc không biết vì sao đột nhiên tăng tốc, đâm thẳng vào cái cây lớn bên đường, đầu xe bốc khói nghi ngút.

Chú Lâm vội vàng phanh xe, chỉ vào chiếc xe phía trước hét lớn: “Đù má, thế này mà gọi là không có việc gì à?!”

Tô Cách: “Ách, không sao đâu, không chết người được.”

Chú Lâm vô cùng bất đắc dĩ, nhanh chóng xuống xe kiểm tra tình hình chiếc xe phía trước.

Xe thì hỏng, nhưng người đúng là không sao thật.

Cứ như vậy, hai xe biến thành một xe, năm người dồn vào ngồi chung.

Chú Lâm lái xe, Tô Cách ngồi ghế phụ.

Hàng ghế sau ba người, Y Mặc bị thương nhẹ ở trán ngồi giữa, Quý Nhiễm và Hạ Vũ Hi ngồi hai bên.

Trong xe im phăng phắc, chẳng ai nói một lời.

Vào khoảnh khắc này, chú Lâm cuối cùng cũng cảm nhận được, có lẽ việc Tô Cách sắp xếp cho ba người kia đi riêng một xe là quyết định hoàn toàn sáng suốt.

Một ngày tiếp theo diễn ra như thường lệ.

Buổi sáng xem phim, ăn trưa, buổi chiều câu cá bờ biển.

Tóm lại dưới sự sắp xếp của Tô Cách và sự phối hợp của chú Lâm, đủ mọi cơ hội được tạo ra để nhóm Y Mặc ba người rút ngắn khoảng cách và “chung sống” riêng.

Tô Cách có mệt hay không thì không biết, nhưng người trung gian như chú Lâm thì mệt rã rời.

Đợi đến tối khi trở về homestay trong rừng, trời đã tối hẳn. Lúc Hạ Vũ Hi đi nấu cơm, chú Lâm cũng rốt cuộc tìm được lúc rảnh rỗi, ngồi nghỉ trên ghế dựa bên ngoài, nhìn bầu trời đêm cảm thán.

“Cái việc tham gia vào chiến trường tình ái này, đúng là không phải việc cho người làm.”

Nghe chú Lâm than vãn, Tô Cách cũng đi tới, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh: “Chẳng phải rất thú vị sao?”

Chú Lâm nghiêng đầu nhìn Tô Cách, thở dài: “Người bỏ sức là tôi đấy nhé.”

“Hơn nữa, nhìn thế nào thì quan hệ của bọn họ cũng chẳng có tiến triển gì, bầu không khí còn lạnh hơn lúc mới gặp hôm qua. Nhất là con bé Hạ kia, cứ cảm giác như đang nín nhịn một cơn tức, có thể bùng nổ bất cứ lúc nào.”

“Thế này tuyệt đối là sắp xảy ra chuyện rồi!”

Tô Cách: “Không thành vấn đề, tất cả đều nằm trong phạm vi dự tính.”

Chú Lâm: “Thôi bỏ đi, cậu nói không sao thì là không sao vậy.”

“Mà nói đi cũng phải nói lại, hôm nay vậy mà cũng qua được, chẳng có chuyện gì xảy ra, ván chơi này đúng là quá kỳ lạ.”

“Chẳng lẽ là vì tôi ở bên cạnh các cậu nên mới an toàn, không xảy ra chuyện gì?”

“Ha, thế thì đúng là phải cảm ơn các cậu rồi.”

Tô Cách nhìn chú Lâm đã thả lỏng hơn bên cạnh, bình thản nói: “Trò chơi tử vong có cơ chế cân bằng.”

“Trong trường hợp bình thường, ngoại trừ một số cực ít người chơi như Bệnh Viện Tâm Thần khiến ngay cả quy tắc cũng khó hạn chế, thì thường sẽ để tất cả người chơi đều chịu mối đe dọa tử vong.”

“Đối với ông, nguồn gốc nguy hiểm là quái vật và người chơi phe địch.”

“Vậy thì, đối với những người chơi có thực lực đỉnh cao trong ván này, trong tình huống quái vật đã không thể đánh bại họ, thứ đe dọa họ là gì?”

“Điểm khác biệt lớn nhất giữa ván chơi này và những trò chơi thông thường là gì?”

Theo lời Tô Cách, chú Lâm rơi vào trầm tư.

Nói trắng ra, vì ông không ở cùng đẳng cấp với Tô Cách nên cũng không thể biết được.

Đúng lúc này, Hạ Vũ Hi nấu cơm xong, gọi mọi người vào ăn.

Chú Lâm và Tô Cách không trao đổi thêm nữa, đi vào ăn cơm.

Trước khi rời khỏi ghế dựa ngoài trời, chú Lâm gọi Tô Cách lại, nghiêm túc nói: “Cảm ơn.”

Chú Lâm nhận ra, tuy Tô Cách sai bảo ông rất phiền phức, nhưng cũng thực sự tiết lộ cho ông không ít thông tin về trò chơi, nhìn chung cũng được coi là một người chơi cao cấp không tệ.

Tô Cách ngược lại không quan tâm, đẩy kính mắt nói: “Không có gì.”

“Nếu thiếu đi công cụ người lái xe, đối với tôi cũng không phải chuyện tốt.”

Thực ra về điểm này cũng có thể hiểu được.

Tô Cách trong nội bộ Thiên Hình cũng có một đám đàn em làm công cụ, không phải ai hắn cũng bắt đi “trị liệu” một trận. Hành vi sử dụng thuộc hạ và cung cấp sự trợ giúp nhất định này rất phù hợp với thói quen tính cách của Tô Cách.

Bữa tối cũng chẳng có gì đáng nói.

Trong bữa ăn không ai nói chuyện, rõ ràng là người chơi Trò chơi tử vong nhưng ngay cả chủ đề về trò chơi cũng không bàn tới. Bầu không khí vẫn lạnh lẽo như mọi khi, khiến người ta chỉ muốn nhanh chóng kết thúc bữa ăn để về phòng mình.

Sau bữa ăn, Hạ Vũ Hi đi rửa bát.

Chú Lâm cũng chuồn sớm, không muốn ở trong hoàn cảnh ngượng ngập với bọn họ.

Còn về việc đi đâu, ông không về căn phòng nhỏ hẹp kia mà lại ra ghế dựa bên ngoài homestay ngồi, nhìn bầu trời đêm ngẩn ngơ, không biết đang suy nghĩ gì.

Mọi thứ bình thường, đêm cứ thế trôi qua trong tĩnh lặng.

Cho đến 1 giờ sáng, khi đêm đã về khuya.

Trong khu rừng đó, một bóng người mảnh khảnh dần hiện ra. Khi bóng dáng ấy càng đến gần chú Lâm, ánh mắt ông cũng hoàn toàn bị thu hút.

Đó là một thiếu nữ rất trẻ.

Tuổi chừng 16, 17, mặc đồng phục cấp ba thông thường.

Tóc dài xõa ngang vai, trên khuôn mặt không trang điểm, dù hơi tái nhợt nhưng đường nét và ngũ quan lại vô cùng thanh tú xinh đẹp.

Khi thiếu nữ đi đến vị trí cách chú Lâm khoảng 15 mét, ông cuối cùng không nhịn được đứng dậy khỏi ghế, ánh mắt phức tạp nhìn thiếu nữ kia, lẩm bẩm: “Quả nhiên, là như vậy sao...”

Vừa lẩm bẩm, chú Lâm vừa đứng dậy, đi về phía thiếu nữ.

Nhưng vừa nhấc chân, thiếu nữ kia liền quay người, bắt đầu chạy trốn vào trong rừng.

Cạm bẫy, lại là cạm bẫy?

Hôm qua chú Lâm cũng từng bị dụ vào rừng một lần.

Chỉ có điều không gặp nguy hiểm gì, nhưng cũng không đuổi kịp bóng dáng mơ hồ kia.

Có kinh nghiệm lần trước không đuổi kịp, lần này chú Lâm không chút do dự, dốc toàn lực đuổi theo hướng thiếu nữ bỏ chạy. Khoảng 7, 8 phút sau, ông thành công đuổi kịp, nắm lấy cánh tay đối phương, cưỡng ép cô dừng lại.

Khoảnh khắc bàn tay chú Lâm nắm lấy cánh tay thiếu nữ, xúc cảm làn da hơi lạnh nhưng chân thực của đối phương khiến tim ông đập liên hồi.

Không phải ảo giác, là sự tồn tại chân thật!

Sự kích động hiện lên trong mắt ông là thứ dù thế nào cũng không thể che giấu.

Kèm theo cảm xúc đó của chú Lâm, thiếu nữ bị bắt lại buộc phải dừng bước, quay đầu nhìn chú Lâm. Đồng thời, giọng nói lạnh nhạt của cô vang vọng giữa rừng cây.

“Cha, ông không nên đuổi theo tới đây.”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!