Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2137

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 6

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 66

Tập 11: Cuộc Chiến Bảo Vệ Màn Đêm - Chương 64

Chương 64

Chương 64: Bị thúc ép thay đổi vị trí

Kèm theo cú "trẹo tay" sau màn khởi động nóng người, Y Mặc được Thiên Bạch Đào và Ninh Vũ Vũ dìu đi rút lui với tốc độ ánh sáng.

Quái vật của Cuộc chiến bảo vệ màn đêm cũng đã xông qua cổng thành.

Mặc dù quái vật vỏ đen di chuyển chậm chạp, trên con đường dài 500 mét mới đi được hơn 100 mét.

Nhưng quái vật da đỏ có tốc độ chạy ngang người bình thường đã vượt qua đại lộ cổng vào, khoảng cách với nhóm 3 người Thải Vân Chi Nam không còn xa.

Quái vật da đỏ có răng nanh sắc nhọn và bàn tay thô ráp, da dẻ sần sùi tướng mạo đáng sợ, vừa chạy vừa gào thét.

Nếu là chơi game thủ thành trước màn hình máy tính, trong tình huống hỏa lực đầy đủ chắc chắn sẽ không sợ.

Nhưng đối mặt thực tế, trong tình huống khoảng cách không ngừng bị rút ngắn, cảm giác áp bách đó vô cùng mãnh liệt.

Trên trán Thổ Phỉ Trương rịn ra vài giọt mồ hôi, cầm súng lục nhắm vào quái vật da đỏ, hỏi trước: "Vãi chưởng, ba người kia cũng quá láo lếu rồi!"

"Chúng ta làm sao bây giờ, đánh không?"

Thải Vân Chi Nam: "Đừng vội..."

Kế Toán Viên Cao Cấp: "Các người đang chơi đồ hàng đấy à?"

"Đây là Trò chơi Tử Vong, là Trò chơi Tử Vong thực sự chết người đấy!!!"

"A... Giết... Giết giết giết giết giết giết giết!"

Không đợi Thải Vân Chi Nam nói xong, Kế Toán Viên Cao Cấp với thần sắc đặc biệt căng thẳng đã không nhịn được gào lên, cầm một khẩu tiểu liên Thompson bắt đầu xả đạn vào quái vật da đỏ.

Cạch cạch cạch cạch cạch cạch cạch ——!

Kèm theo ánh lửa từ nòng súng, những viên bi màu xanh chi chít không ngừng bay về phía quái vật da đỏ.

Kế Toán Viên Cao Cấp bây giờ thần sắc căng thẳng gào to, động tác bóp cò trông rất hung mãnh, nhưng tiếc là vì kỹ năng bắn súng quá tệ, độ chính xác cực thấp lại không bắn trúng chỗ hiểm, bắn hết cả một băng đạn mà không giết nổi một con quái vật da đỏ, ngược lại còn thu hút sự chú ý của quái vật, khiến chúng điên cuồng lao về phía họ.

Thải Vân Chi Nam thấy cảnh này, suýt chút nữa tức chết.

Tố chất người chơi Trò chơi Tử Vong không đồng đều, nhưng loại kém cỏi như Kế Toán Viên Cao Cấp thì cũng không nhiều lắm.

Kế Toán Viên Cao Cấp bắn hết một băng đạn, súng rơi vào thời gian hồi chiêu 5 giây, nhìn Thải Vân Chi Nam không nhúc nhích, đỏ mắt chộp lấy cánh tay hắn, dường như muốn phàn nàn điều gì đó.

Nhưng...

Bốp ——!

Lại bị Thải Vân Chi Nam lùi lại một bước né tránh, sau đó hất tay bà ta ra, lạnh lùng nói: "Bà bị điên hay là ngu thế?"

"Đồ đằng chưa bị đánh mất thì đổi phe là được, sợ cái gì chứ?"

"Chẳng lẽ bà là người mua cái 'Trò chơi bên ngoài' 10.000 điểm kia à?"

Thải Vân Chi Nam nói xong, cũng lười để ý đến Kế Toán Viên Cao Cấp, nói với Thổ Phỉ Trương: "Chạy!"

Theo mệnh lệnh của Thải Vân Chi Nam, hai người dốc toàn lực chạy về phía đồ đằng của phe mình.

Kế Toán Viên Cao Cấp thở hổn hển, hoảng hốt và không cam lòng nhìn hướng Thải Vân Chi Nam rời đi, cũng sợ bị hai người bỏ lại nên vội vàng đuổi theo.

Đêm tối không sao, ánh lửa chập chờn trong chậu than ven đường.

Trên con đường không mấy sáng sủa, qua đại lộ 500 mét nhập môn chính là nơi phòng thủ ban đầu của người chơi.

Từ nơi này đi sâu vào trong 1000 mét là khu rừng cây thưa thớt, 32 cái đồ đằng cần bảo vệ trong ván này đều nằm ở các vị trí khác nhau trong rừng.

Lúc này Thải Vân Chi Nam đã đến rừng cây, hơn nữa hạ quyết tâm, dù thế nào cũng không ra tay.

Thực ra cũng không trách Thải Vân Chi Nam đối đầu với nhóm Y Mặc.

Trong ván này, hành động của Y Mặc ngay từ đầu đã không có chút ý định hợp tác nào, hơn nữa những việc làm của anh quả thực khiến người khác tức giận.

Cứ như vậy, dưới sự dốc toàn lực chạy trốn, 3 người vất vả lắm mới kéo giãn khoảng cách với quái vật da đỏ. Thấy 3 con quái vật da đỏ lao vào rừng cây thưa, đuổi theo đồ đằng gần nhất, họ cũng dừng bước.

Thải Vân Chi Nam nhìn quét qua khu rừng tương đối tối tăm, không phát hiện Y Mặc và Thiên Bạch Đào, chỉ thấy Ninh Vũ Vũ bên cạnh đồ đằng.

Ánh mắt Thải Vân Chi Nam mang theo sát khí âm lãnh, thở hổn hển, tức giận lẩm bẩm: "Các người có bản lĩnh thì ngay cả đồ đằng cũng đừng bảo vệ nhé, tôi xem ai thi gan đến cùng!"

Dưới sự chú ý của hắn, khi quái vật da đỏ lao về phía đồ đằng phe mình, Ninh Vũ Vũ thật sự cầm một khẩu súng trường tấn công TAR-21 ra nghênh địch.

Cạch cạch cạch đạch ——!

Kèm theo ánh lửa từ nòng súng, đạn của khẩu TAR-21 bắn ra có màu vàng kim, bên ngoài rực lửa, uy lực rõ ràng vượt xa súng lục hay tiểu liên Mini của đám Thải Vân Chi Nam.

Dù sao vũ khí mình tìm được trong bí cảnh cũng lởm, ghen tị thì chắc chắn là ghen tị rồi.

Nhưng vì mình không cần ra tay, nhìn Ninh Vũ Vũ bị buộc phải đánh quái, trong lòng cũng có vài phần an ủi và cảm giác ưu việt.

Thải Vân Chi Nam: "Hừ, lại giở trò mèo, cuối cùng chẳng phải vẫn phải đánh quái sao."

Pha tính toán này, vẫn phải là Thải Vân Chi Nam ta thắng lợi!

Thổ Phỉ Trương nhìn vẻ mặt đắc ý của Thải Vân Chi Nam, lại nhìn Ninh Vũ Vũ ở phía xa, cũng hùa theo đắc ý nói: "Đúng thế, làm như mình lợi hại lắm, còn làm màu nữa chứ!"

"Cậu nhìn thằng nhóc Vũ kia xem, cả người cứ giật đùng đùng, thực lực thì gà móc chân."

"Cầm vũ khí tốt như thế, tư thế bắn súng thì ra dáng đấy, nhưng lại chẳng trúng viên nào, thực sự quá cùi bắp!"

Thải Vân Chi Nam nghe vậy không hề vui vẻ, ngược lại sững sờ: "Cái gì?"

"Không trúng viên nào?"

Khoan đã, không đúng.

Ngày đầu tiên con nhỏ Vũ Đế kia đúng là không ra tay, nhưng cô ta nhìn cũng không gà mờ đến thế.

Cho dù là bà cô Kế Toán Viên Cao Cấp tố chất kém như vậy bên cạnh mình, bắn một băng đạn cũng trúng vài phát, làm sao có thể hoàn toàn không bắn trúng quái?

Trừ khi cô ta bị dính nguyền rủa 100% trượt mục tiêu, nếu không chắc chắn là có vấn đề!

Thải Vân Chi Nam cho rằng kẻ này tuyệt đối lại đang giở trò, vừa suy tính vừa nhìn về phía Ninh Vũ Vũ.

Không đợi suy nghĩ quá nhiều, hắn đã biết Ninh Vũ Vũ đang làm gì.

Thải Vân Chi Nam trơ mắt nhìn ba con quái vật da đỏ nhanh nhất, khi cách đồ đằng khoảng 10 mét, bị Ninh Vũ Vũ đang nổ súng thu hút, quay đầu đuổi theo Ninh Vũ Vũ.

Sau đó...

Ninh Vũ Vũ vừa la hét ầm ĩ, vừa chạy nhanh về phía vị trí của 3 người bọn hắn.

Thải Vân Chi Nam: "Vãi chưởng, con ranh này đang dẫn quái về phía chúng ta!"

"Chạy chạy chạy!!!"

Cứ như vậy, nhóm 3 người Thải Vân Chi Nam chưa kịp đứng vững chân đã bị buộc phải chạy tiếp.

Sau đó tình hình biến thành thế nào?

Trong rừng cây, 3 người Thải Vân Chi Nam chạy trốn, Ninh Vũ Vũ đuổi theo không buông, sau đó mới là 3 con quái vật da đỏ. 4 người chơi và 3 con quái vật chia thành ba phe thế lực, bắt đầu cuộc thi chạy bền.

Đánh thì chắc chắn không thể đánh, nếu không sẽ trúng ý đồ của đối phương.

Không đánh thì Thải Vân Chi Nam không phải người chơi định vị chiến đấu, thể lực thực sự không tốt đến thế.

Đừng nói Ninh Vũ Vũ và Thổ Phỉ Trương, ngay cả Kế Toán Viên Cao Cấp hắn cũng không bằng.

Dưới tốc độ truy đuổi của quái vật da đỏ, chưa được mấy phút hắn đã mệt đứt hơi.

Trong tình huống bất lợi do người chơi cùng phe tạo ra, trong đầu Thải Vân Chi Nam đột nhiên lóe lên một ý nghĩ, gào to: "Tách ra chạy!"

Dựa theo quy luật trò chơi, chuyện dụ quái thế này, quái vật trong phạm vi nhất định phần lớn đều bị một người chơi giữ hận thù.

Nghĩa là Ninh Vũ Vũ dù kéo 3 con hay 30 con quái vật, cũng chỉ đuổi theo một người.

Tốt thôi, ba người tách ra hành động chẳng phải tốt sao?

Như vậy ít nhất có hai người được đảm bảo an toàn, tìm chỗ nghỉ ngơi tiết kiệm thể lực.

Theo mệnh lệnh của Thải Vân Chi Nam, Kế Toán Viên Cao Cấp và Thổ Phỉ Trương lập tức đáp lại: "Ừ!"

Sau đó, 3 người lập tức tản ra, giảm bớt áp lực từ hướng dẫn quái của Ninh Vũ Vũ.

Thải Vân Chi Nam thấy thế cũng thở phào nhẹ nhõm, quay đầu nhìn lại: "Ừm, hy vọng quái không đuổi theo mình... Đệt, thật sự là đang đuổi theo mình!"

Ừm, ý định ban đầu của Thải Vân Chi Nam là để Ninh Vũ Vũ dẫn quái về phía Kế Toán Viên hoặc Thổ Phỉ Trương, giảm bớt áp lực cho mình.

Và theo phán đoán của hắn, Thổ Phỉ Trương và Ninh Vũ Vũ quan hệ kém nhất, cãi nhau nhiều nhất, khả năng cao là sẽ tiếp tục đuổi theo Thổ Phỉ Trương.

Nhưng ai ngờ Ninh Vũ Vũ nhìn cũng không thèm nhìn Thổ Phỉ Trương, chỉ đuổi theo mông hắn mà chạy?

Lần này thì hay rồi, thông minh quá bị thông minh hại.

Hy sinh một mình mình, giải phóng toàn bộ đồng đội!

Bây giờ cho dù muốn phản kích, với thân thủ của mình và tốc độ của quái vật da đỏ, đánh nhau cũng vô cùng tốn sức và nguy hiểm.

Thải Vân Chi Nam vừa chạy thục mạng, vừa gân cổ gào lên với Ninh Vũ Vũ phía sau: "Vãi, tại sao cứ đuổi theo tôi không buông thế hả!"

Ninh Vũ Vũ mặc dù bề ngoài là loli, nhưng cơ thể là do nặn ra, lại còn là khuôn mẫu và phương pháp nặn người do Cá Hề cung cấp.

Tố chất cơ thể của cô thực ra mạnh mẽ vô cùng, ngoại trừ Thiên Bạch Đào, tất cả những người có mặt ở đây tính cả một lượt, đều không có cửa so với Ninh Vũ Vũ.

Ninh Vũ Vũ ôm khẩu súng trường tấn công TAR-21, trên mặt chẳng những không có vẻ mệt mỏi, còn tỏ ra đặc biệt nhẹ nhõm, nhe răng khểnh vui vẻ hét: "Tôi cứ thích bắt nạt kẻ yếu đấy, thừa lúc anh bệnh đòi mạng anh."

"Thế nào, có sướng không!"

Thải Vân Chi Nam: "Vãi, tôi sai rồi còn không được sao?"

"Vũ Thần, thu hồi thần thông của cô đi, đừng đuổi theo tôi nữa!"

Ninh Vũ Vũ thích nhất là khâu hành hạ này, Thải Vân Chi Nam càng cầu xin cô càng vui vẻ, đâu chịu bỏ qua: "Gọi bố đi!"

Thải Vân Chi Nam tức đến nghiến răng nghiến lợi, mắt đỏ ngầu.

Sỉ nhục, sỉ nhục trần trụi.

Nhưng không còn cách nào khác, thế cục bất lợi, bây giờ nhìn thế nào cũng không có thời gian để đổi phe.

Người làm việc lớn không câu nệ tiểu tiết, đại trượng phu co được dãn được.

Pha này, nhẫn nhịn trước đã!

Thải Vân Chi Nam gào to: "Bố Vũ Đế tha mạng!"

Tiếng rất lớn, ít nhiều mang theo vài phần oán niệm để phát tiết cảm xúc.

Ninh Vũ Vũ bị tiếng gào đột ngột của Thải Vân Chi Nam làm giật mình, theo bản năng nói: "Vãi, anh gọi thật à!"

"Tính anh qua cửa, pha này tha cho anh!"

Thải Vân Chi Nam nghe vậy thở phào nhẹ nhõm, giấu nỗi nhục nhã này trong lòng, định sau này tìm cơ hội thu thập Ninh Vũ Vũ một trận ra trò.

Nhưng, vừa mới thở phào một hơi thì trợn tròn mắt.

Hắn trơ mắt nhìn Ninh Vũ Vũ bộc phát tốc độ đột ngột tăng tốc, trực tiếp vượt qua hắn.

Sau đó chuyện gì xảy ra?

Sau khi Ninh Vũ Vũ cắt đuôi được quái vật da đỏ, hận thù của 3 con quái vật da đỏ đều chuyển sang người Thải Vân Chi Nam đang ở khoảng cách gần hơn.

Ba con quái vật với 6 con mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn Thải Vân Chi Nam, cái miệng rộng đầy răng nanh còn chảy nước dãi, nhe răng trợn mắt gầm rú về phía hắn, suýt chút nữa dọa Thải Vân Chi Nam lên cơn đau tim.

Dưới áp lực, Thải Vân Chi Nam há hốc mồm liều mạng chạy, coi như triệt để giải phóng tiềm năng!

Vừa chạy vừa thở hồng hộc, vừa tức giận gào lên với Ninh Vũ Vũ: "Tao ** cả nhà mày!"

Ninh Vũ Vũ ngược lại chẳng hề quan tâm.

Tìm một cái cây thoải mái dựa vào, còn vui vẻ cổ vũ động viên Thải Vân Chi Nam: "Ái chà, lúc đầu chẳng phải nho nhã lắm sao?"

"Sao bây giờ mở mồm ra là văng tục thế."

Bây giờ quái vật da đỏ chỉ cách Thải Vân Chi Nam khoảng 10 mét, tốc độ ngang ngửa tốc độ chạy của người bình thường.

Vũ khí tốt nhất của Thải Vân Chi Nam cũng chỉ là khẩu tiểu liên mini, trong tình huống chạy trốn toàn lực mà quay đầu bắn chắc chắn sẽ ảnh hưởng độ chính xác.

Mà dừng lại bắn, nếu trong 2-3 giây không thể giết chết 3 con quái vật da đỏ, khả năng cao sẽ bị đối phương áp sát phản sát.

Khi Thải Vân Chi Nam phát hiện Thổ Phỉ Trương và Kế Toán Viên nghe theo mệnh lệnh của mình, đã chạy mất dạng không thể chi viện cho hắn, hắn cũng biết mình thực sự rơi vào hoàn cảnh cực kỳ nguy hiểm.

Pha này, mình thực sự bị gài bẫy chết rồi.

Cho nên, đổi phe sao?

Không!

Nếu cứ thế đổi phe, trong lòng Thải Vân Chi Nam mười phần không cam lòng.

Rõ ràng người thành thạo điêu luyện phải là mình, người kiểm soát cục diện trò chơi phải là mình, sao đột nhiên lại thành ra thế này!

Phải làm gì đây?

Dưới sự suy nghĩ nhanh chóng của bộ não, Thải Vân Chi Nam linh cơ khẽ động, đột nhiên có ý tưởng.

Hận thù của ba con quái vật da đỏ đang ở trên người mình, vậy thì mình kéo hận thù của quái về phía đồ đằng phe mình chẳng phải tốt sao?

Khả thi!

Thải Vân Chi Nam nghĩ là làm, tìm một cái đồ đằng gần nhất liều mạng chạy tới.

Khi khoảng cách đến đồ đằng càng lúc càng gần, ánh mắt Thải Vân Chi Nam cũng càng lúc càng tàn nhẫn.

Ta đếch tin, kéo quái chạy thẳng về phía đồ đằng, quái vật sẽ ưu tiên đuổi theo ta mà không tấn công đồ đằng!

Thải Vân Chi Nam lấy hết sức bình sinh, tăng tốc đột ngột lướt qua đồ đằng.

Sau đó vô cùng tự tin xoay người, hét lớn về phía quái vật và đồ đằng sau lưng: "Cho các ngươi lừa ta này, chịu sự trừng phạt đi... Hả???!"

Không đợi Thải Vân Chi Nam nói hết câu, hắn lại trợn tròn mắt.

Đúng như hắn dự đoán, quái vật da đỏ lao về phía đồ đằng, trong tình huống cách đồ đằng đặc biệt gần, chúng ưu tiên tấn công đồ đằng.

Nhưng mà... Ninh Vũ Vũ lại nhìn thấu thao tác của Thải Vân Chi Nam, sớm đã giết đến quanh quái vật da đỏ, kéo hận thù của chúng đi, sau đó lách qua đồ đằng tiếp tục đuổi theo Thải Vân Chi Nam.

Vào khoảnh khắc này, Thải Vân Chi Nam tuyệt vọng.

"Vãi chưởng, không chơi kiểu này nhé!"

Thải Vân Chi Nam nghiến răng, cũng nổi cơn điên, quay đầu chạy.

Chạy thẳng về phía một đồ đằng khác của phe mình, đứng ngay cạnh đồ đằng rồi đứng im bất động.

Thải Vân Chi Nam: "Cô đến đây đi, cô lại đây đi!"

Tôi xem cô bảo vệ đồ đằng kiểu gì!

Ninh Vũ Vũ vừa dụ quái vừa kinh hô: "Người anh em, có thao tác đấy!"

Cứ như vậy, Ninh Vũ Vũ lấy vị trí đồ đằng của Thải Vân Chi Nam làm tâm, bán kính khoảng 7 mét, kéo ba con quái vật da đỏ chạy vòng quanh, thực sự không cách nào lao vào Thải Vân Chi Nam.

Thải Vân Chi Nam sau khi nghĩ ra cách phá giải, không khỏi có chút vui vẻ.

"Tôi vào nè", "Tôi ra nè", "Cô lại đây đi" kiểu đắc ý được hai giây, sau đó cũng thực sự mệt mỏi.

Thừa cơ hội này nhanh chóng nghỉ ngơi, hai tay chống đầu gối thở hổn hển, không quên giễu cợt: "Ha ha, cũng chỉ đến thế mà thôi."

Ninh Vũ Vũ nghe vậy, trong lúc đang chạy nhanh hơi nghiêng đầu, bím tóc đung đưa sau gáy, con ngươi màu xanh nước biển liếc xéo về phía khóe mắt.

Dùng một ánh mắt cực kỳ khinh thường và xem thường nhìn Thải Vân Chi Nam, hừ lạnh nói: "Thật sự, là thế sao?"

"Đồ ngốc, nhìn xung quanh anh xem!"

Thải Vân Chi Nam nghe vậy sững sờ, lưng lạnh toát, dường như đã nghĩ thông suốt điều gì.

Nhanh chóng ngẩng đầu nhìn quanh, khi thấy rõ tình hình xung quanh, mồ hôi lạnh trên trán đã không kiểm soát được mà chảy xuống.

Vừa nãy vì quá tập trung vào cuộc rượt đuổi nên không chú ý.

Hóa ra, ngoài ba con quái vật bị Ninh Vũ Vũ kéo hận thù, những con quái vật vỏ đen còn lại cũng đã đến rừng cây, đang bị Thiên Bạch Đào, người biến mất từ đầu, kéo hận thù chạy vòng lớn!

Cái này chưa tính, quái vật đợt hai cũng đã giết đến rừng cây.

Hai nhóm tổng cộng hơn 40 con quái vật bộ dạng dữ tợn, tỏa ra mùi máu tanh dưới sự dẫn dụ của Thiên Bạch Đào và Ninh Vũ Vũ, bây giờ đang từ từ thu hẹp vòng vây về phía vị trí đồ đằng của hắn!

Rời khỏi đồ đằng, sẽ bị Ninh Vũ Vũ dụ quái đuổi theo mài chết.

Không rời khỏi đồ đằng, khi quái vật tiếp tục thu hẹp vòng vây ngày càng nhiều, hắn sớm muộn gì cũng sẽ bị vây chết tại đây.

Thì ra trong lúc bất tri bất giác, hắn đã bị "chiếu tướng".

Không, không phải bị chiếu tướng, mà là thua cờ!

Thải Vân Chi Nam xoay người, mờ mịt nhìn quái vật xung quanh, ánh mắt dần bị sự tuyệt vọng và không cam lòng lấp đầy.

Nếu là đồng đội, thì nhóm Vũ Đế thực sự có tố chất rất cao, rất tuyệt vời.

Nhưng mà, bọn họ tuyệt đối không phải đồng đội của hắn.

Một lát sau, Thải Vân Chi Nam hung hăng cắn răng.

Ngẩng đầu, trừng mắt nhìn Ninh Vũ Vũ, âm lãnh nói: "Mối thù này, Thải Vân Chi Nam ta nhớ kỹ!"

Thanh toán 500 điểm.

Đổi phe, mua sắm kích hoạt!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!