Năng Lực Bá Đạo Của Tôi Trong Game Tử Thần Là Những Thiếu Nữ Xinh Đẹp

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

(Đang ra)

Thiếu gia hung ác sao có thể là Thánh nữ?

Hán Đường Quy Lai - 漢唐歸來

Vinnie, người đầy tham vọng và đã thổ lộ tình yêu của mình với công chúa thời thơ ấu trong nhiều năm, đã bị từ chối trước công chúng. Bông hồng bị giẫm đạp một cách tàn nhẫn, và cô gái đã thờ ơ bỏ đi

533 31364

Tác Giả Bị Hắt Hủi Trong Game Hẹn Hò Võ Hiệp

(Đang ra)

Tác Giả Bị Hắt Hủi Trong Game Hẹn Hò Võ Hiệp

Chưa biết

Muốn giữ được cái mạng này, hắn buộc phải đào tẩu.

105 1122

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

(Đang ra)

Nữ Võ Sư Tóc Hồng Khốn Kiếp Của Học Viện

jjangppareuntokki

Vậy mà tôi lại chuyển sinh thành một người như thế.

377 1734

Elf nuôi dạy trẻ

(Đang ra)

Elf nuôi dạy trẻ

O동글군O

*Tác phẩm nuôi dạy trẻ em đầu tiên trên Novelpia dành cho người lớn.

337 15690

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

(Đang ra)

Sinh Tồn Trên Chuyến Tàu: Ta Có Thể Cường Hóa Vạn Vật

Thính Khổng Tước

【 Xin ngồi vững và nắm chắc — đoàn tàu sắp tiến vào trạm đầu tiên… 】

655 2604

Thắp Lại Thanh Xuân

(Đang ra)

Thắp Lại Thanh Xuân

蜜汁姬

vậy nên trước hết hãy chăm chỉ học tập cho tốt đã.

623 4133

Tập 19: Hồi Cuối - Cuộc Chiến Đoạt Lấy Bầu Trời - Chương 63: Có ngại gì?

Chương 63: Có ngại gì?

Chương 63: Có ngại gì?

Thế nào là chính, thế nào là tà?

Đối mặt với quân đoàn Cổ Ác Ma, Thánh Quân đơn thương độc mã ngăn cản, mở Bảo khố Phúc Thiên hiệu triệu vô số người chơi đi theo, đó là chính.

Chính, là lòng người vậy.

Không thẹn với lương tâm, thuận theo hướng đi của trái tim.

Nhưng ranh giới chính tà chưa bao giờ là bất biến.

Khi quân đội các nước như Trung Quốc, Mỹ tiến vào châu Âu, vô số người chơi nối gót ùa đến châu Âu, khai chiến với Thánh Quân và hội tương trợ.

Khi người chơi, dân thường, binh lính tham chiến lên tới con số hàng triệu người, kéo trận chiến lan rộng khắp cả châu Âu, thật sự chém giết đến mức kẻ sống người chết, máu chảy thành sông.

Thánh Quân, vẫn là chính sao?

Bất kể là những người chơi đã tử trận, hay những người may mắn sống sót giữa đống thi thể ngổn ngang, đều không khỏi nghi hoặc.

Ta nhặt vật phẩm đặc biệt cắm trên đất lên, theo chân Thánh Quân, theo chân hội tương trợ để chống trả các tổ chức trên toàn châu Âu, rốt cuộc là vì cái gì?

Vì tự do?

Vì tự do ư?

Nhưng... ta có lúc nào không được tự do sao?

Hay nói cách khác, nếu trò chơi sinh tử là xiềng xích duy nhất, thì sự phản kháng hiện tại của chúng ta, liệu có thể phá vỡ được gông cùm đó không?

Những kẻ còn sống, vẫn đang nắm chặt vũ khí kháng cự.

Càng phản kháng, càng hoài nghi.

Càng hoài nghi, sức lực càng hao mòn, dần mất đi động lực chiến đấu.

Bọn họ bị ánh sáng chói lọi chiếu rọi màn đêm của Bảo khố Phúc Thiên kích thích lòng nhiệt huyết mà lao vào chiến trường.

Nhưng khi trận chiến rơi vào bế tắc, khi đích thân bước chân vào chiến trường, đồng đội xung quanh không ngừng ngã xuống, nhìn cảnh máu chảy thành sông, bi kịch liên tiếp diễn ra.

Nhiệt huyết đó cũng dần nguội lạnh.

Thay vào đó là đôi chân run rẩy, đôi tay run rẩy, càng ngày càng sợ hãi hốt hoảng, hoàn toàn mất đi phương hướng.

"Mình rốt cuộc, đang làm cái gì vậy?"

Người chơi bình thường sẽ chất vấn ý nghĩa của việc đi theo Thánh Quân khởi nghĩa.

Những thanh niên còn chưa phải người chơi, càng trở nên sợ hãi và hoảng loạn khi bị quân đội trấn áp, khi tận mắt chứng kiến máu và cái chết, bắt đầu nhận ra bản thân rốt cuộc đang làm ra những chuyện gì.

So với phe Y Mặc, người tham chiến được đảm bảo sẽ không chết.

Được đảm bảo hỗ trợ cho những trò chơi tương lai, trợ cấp sinh hoạt cơ bản, gia đình người thân sẽ có người lo liệu chuyện hậu sự.

Những người chơi châu Âu đi theo cuộc nổi dậy của Thánh Quân, những người điều hành hội tương trợ nhận ra rằng.

Dường như ngoài bầu máu nóng và mỗi người một món vật phẩm đặc biệt, thì họ chỉ còn lại mỗi vật phẩm đặc biệt và bầu máu nóng mà thôi...

Nghĩ kỹ lại thì...

Có vẻ như họ thực sự đã biến cục diện vốn dĩ không hỗn loạn cho lắm, trở nên hỗn loạn vô cùng, làm ra những chuyện chẳng mấy "chính nghĩa".

Khi người chết quá nhiều, khi người chơi sợ chết khiếp, nhận ra mình không thể giành chiến thắng.

Cái chính của Thánh Quân, cũng liền biến thành tà.

Cục diện toàn bộ chiến trường châu Âu.

Hàng triệu người của Thánh Quân, hàng triệu vật phẩm đặc biệt nghe thì oách đấy.

Nhưng khi đối mặt với quân đội tinh nhuệ, trang bị vũ khí hiện đại, thì lại tỏ ra không thể chống đỡ nổi một đòn.

Đối với người chơi đỉnh cấp, súng đạn đe dọa rất ít, vật phẩm đặc biệt có thể xem như hổ mọc thêm cánh.

Nhưng với người bình thường, người chơi tầm trung và thấp.

Vật phẩm đặc biệt, có lẽ còn kém xa so với súng ống về độ thực dụng và tính sát thương.

Người chơi đỉnh cao, khoảng cách bảy bước có lẽ đao nhanh hơn.

Nhưng với người chơi bình thường, trong vòng bảy bước, đứa cầm súng có thể nã chết đứa cầm đao không biết bao nhiêu lần, bất chấp mọi thứ xông vào thì súng đạn mang tính thống trị tuyệt đối!

Cứ như vậy.

Theo đà quân đội Trung - Mỹ tiến vào, người chơi hai nước toàn lực tham chiến.

Đám đông hàng triệu người ô hợp của Thánh Quân, chỉ trụ được chưa đầy 3 tiếng đồng hồ đã bắt đầu đại bại.

Và một khi sự tháo chạy bắt đầu, thì tốc độ lây lan quả thực giống hệt như hiệu ứng domino, như núi lở tuyết sụp vậy.

Y Mặc xách thi thể của Nhà Viết Kịch, đứng sừng sững trên không trung lục địa châu Âu.

Nhìn xuống dưới, lửa khói mịt mù, những bức tường đổ nát chất đầy xác chết, ngay cả dân thường cũng bị vạ lây, rơi vào cảnh màn trời chiếu đất, khổ không tả xiết.

Sắc mặt Nhà Viết Kịch trắng bệch, tinh thần suy sụp: "Y Mặc, được rồi đấy, có thể dừng tay được rồi..."

"Phần lớn người của hội tương trợ, đã bị đánh tơi bời không còn ý chí chiến đấu, không muốn tiếp tục đánh nữa..."

Nhà Viết Kịch quả thực muốn đọ sức với Y Mặc một phen.

Nhưng tận mắt chứng kiến ván cược này lan rộng đến dân thường, khiến họ phải chịu tai ương, trong lòng gã cũng cuộn lên từng đợt hối hận.

Sắc mặt Y Mặc dửng dưng, nhìn về phía những người tị nạn trong khói lửa mịt mù, lẩm bẩm: "Đây là lựa chọn của ông, là lựa chọn của Thánh Quân."

"Một khi các người muốn lôi kéo quần chúng, dùng dân ý và lòng dân làm con tin để giành được 'nhân hòa', thì việc vô số dân thường vô tội bị vạ lây cũng là điều không thể tránh khỏi."

"Chỉ có dùng liều thuốc mạnh nhất, mới có thể triệt để đập tan các người."

"Nhà Viết Kịch."

"Cung đã giương thì không có tên quay đầu, đây là bước đi bắt buộc phải đi."

"Game giáng lâm ở vòng lặp thứ 2, bom hạt nhân, rồi đến virus gen ở vòng lặp thứ 3, đã là toàn dân chịu tai ương rồi."

"Ông có thể đổ lỗi cho vấn đề của trò chơi sinh tử, đổ lỗi cho sự tà ác của Hội Sáng Thế, đổ lỗi cho sự độc ác vô tình của tôi, rồi nhân danh phe chính nghĩa lên án tôi, tiếp tục đối đầu với tôi."

"Nhưng ở vòng lặp 4, toàn bộ châu Âu gặp họa, các người khó mà từ chối trách nhiệm."

"Còn vì sao lại trách các người mà không trách tôi, chỉ vì các người quá phế, các người thua rồi."

"Chính nghĩa, luôn luôn thuộc về kẻ chiến thắng."

"He he..."

"Núp trên tòa tháp cao, ngay cả quá trình diễn ra cũng không dám đối mặt, ông lấy tư cách gì mà trưng ra vẻ mặt xót thương thế gian."

Y Mặc nói đến đây, trong ánh mắt chợt lóe lên một tia không đành lòng, anh lắc đầu: "Tàn nhẫn, quả thực tàn nhẫn."

"Dù cho có bao nhiêu lần đi chăng nữa."

"Mỗi khi nhìn thấy dân thường gặp nạn, tôi đều cảm thấy vô cùng khó chịu, trong thâm tâm rất muốn đưa tay ra giúp đỡ."

"Nhưng... đây là con đường bắt buộc phải trải qua, bắt buộc phải đi."

"Chỉ khi trải qua máu và nước mắt thực sự, nếm trải sự tàn khốc thực sự, thì mới biết hòa bình trân quý và đáng giá nhường nào."

"Đám người chơi cấp trung và thấp này."

"Rõ ràng không có thực lực, rõ ràng chẳng biết cái gì cả."

"Vậy mà cứ cắm đầu cắm cổ theo Thánh Quân khởi nghĩa, khuấy đảo cục diện toàn châu Âu thành một mớ hỗn độn, thậm chí kéo cả dân thường xuống nước... đúng là làm càn làm bậy quá mức!"

Y Mặc nói tới đây, liền im lặng một hồi.

Lát sau, anh khẽ lắc đầu.

"Tuy nhiên... đại khái là tôi hiểu được."

"Bởi vì hiểu được, nên tôi mới cùng ông ta tiếp tục trò chơi này, cùng bọn họ chơi tiếp..."

"Với những người chơi phe ta tham gia trận chiến này, tôi đã hứa điều gì, nhất định sẽ thực hiện được."

"Và cũng giống như vậy."

"Với kẻ thù..."

"Những người chơi chọn đứng về phía Thánh Quân, bất kể mạnh yếu ra sao, tôi sẽ không tha cho một ai, giết không tha!"

"Tôn trọng bản thân mình, cũng chính là đang tôn trọng đối thủ."

Y Mặc nói xong, nhìn về phía Mệnh Vận ở đằng đối diện.

Sau mười mấy giây nhìn nhau.

Y Mặc tiện tay ném thân thể dở sống dở chết của Nhà Viết Kịch về phía Mệnh Vận: "Cô và Thánh Quân, quả thực đã cho toàn bộ người chơi ở châu Âu một cú lừa ngoạn mục."

"He he he... tạm biệt nhé."

Trong câu nói kết lại đó.

Y Mặc đã biến mất khỏi không trung, bặt vô âm tín, để lại Mệnh Vận một tay ôm Chung Yên, một tay ôm Nhà Viết Kịch.

"Thua rồi, thua thảm hại..."

"Mệnh Vận, bất kể là ta hay Chung Yên, rốt cuộc vẫn mãi chỉ là quân cờ của cô phải không?"

Trong câu hỏi của Nhà Viết Kịch.

Gió đêm lướt qua, vạt áo choàng đen của Mệnh Vận khẽ lay động, như đang nhẹ nhàng lắc đầu: "Dưới thiên đạo, chúng sinh bình đẳng, có ai lại không phải là quân cờ của quy luật thế gian này?"

"Có thể hiểu được mình là một quân cờ, trở thành một quân cờ còn có chút giá trị lợi dụng, đã là một điều hạnh phúc rồi..."

.

Paris - Pháp.

Thành phố nổi tiếng toàn thế giới với sự lãng mạn và thời trang này.

Sau khi trở thành chiến trường chính của châu Âu trong trận chiến cuối cùng, hứng chịu vài giờ chiến đấu ác liệt, nay đã hoang tàn đổ nát.

Tựa như món đồ thủy tinh bị ném mạnh từ trên cao xuống, vỡ vụn tan tành.

Thế lực hội tương trợ đứng sau Thánh Quân đã thảm bại không còn manh giáp.

Bầu máu nóng lúc ban đầu giờ đã hóa thành máu tươi, tưới đẫm lên đống tro tàn và phế tích của lục địa châu Âu.

Thế nhưng Thánh Quân, người đã chiến đấu liên tục nhiều giờ liền.

Lại vẫn đang trụ vững, chưa một lần gục ngã, cũng chẳng để lộ một tia suy sụp, sừng sững như một chiến thần.

Xung quanh chiến trường, có không ít người chơi quen thuộc thuộc phe Y Mặc.

Justice League có Alice, Wonder Woman, Mr. Tony, Hòa Kiên Hội có Bắc Tây, Tạc Dạ Tây Phong, Người Mộng Mơ, còn có Triệu Nguyệt và Bạch Vũ của đội 2 Entropy đến châu Âu chi viện, cùng với Thiết Huyết của đội chủ lực Entropy.

Ngay lúc này, ngoại trừ Mr. Tony, Thiết Huyết và Tạc Dạ Tây Phong.

Những người chơi còn lại thậm chí không có tư cách nhúng tay vào, trong một trận chiến đỉnh cao, chỉ cần ló đầu ra là bị giây sát!

"Niệm Động Lực!"

"Thiên Sứ Trọng Tổ!"

"Nhục Thân Thành Thánh!"

Quả cầu ánh sáng màu hồng rực rỡ từ vũ khí công nghệ siêu tương lai Thiên Sứ Trọng Tổ của Tạc Dạ Tây Phong đang liên tục nhảy nhót trên chiến trường.

Thiết Huyết sử dụng Niệm Động Lực tận dụng mọi thứ có thể dùng được xung quanh, biến tất cả thành vũ khí ném thẳng về phía Thánh Quân.

Sau khi hai tay cầm súng máy Gatling càn quét điên cuồng mà không thu được hiệu quả, Mr. Tony vung vẩy hai cánh tay, sải những bước chân khoa trương, phóng như bay trên đống đổ nát lao vào cận chiến với Thánh Quân!

Thánh Quân ngồi xếp bằng trên một tảng đá lớn, xung quanh cắm chi chít hàng ngàn vật phẩm đặc biệt.

"Trường dạ mạn mạn, duy kiếm tác bạn."

"Hahaha... Trảm!"

Hàng trăm thanh trường kiếm vật phẩm đặc biệt bay lượn đan chéo vào nhau.

Rượt đuổi quả cầu ánh sáng màu hồng của Thiên Sứ Trọng Tổ, cản phá cơn mưa gạch đá do Niệm Động Lực của Thiết Huyết ném tới, đồng thời cũng lao về phía Mr. Tony đang xông tới.

Đoàng đoàng đoàng đoàng đoàng đoàng đoàng đoàng ——!

Cơn mưa đá của Thiết Huyết bị đánh nát vụn như mưa.

Để tránh bị Niệm Động Lực của Thiết Huyết khống chế, hàng trăm vật phẩm đao kiếm không tiếp tục truy kích Thiết Huyết, thay vào đó là hàng chục vũ khí công nghệ tương lai bắn ra những viên đạn năng lượng xối xả về phía Thiết Huyết!

Bùm ——!

Xoẹt ——!

Thiết Huyết lập tức né tránh đổi vị trí, trong lúc chạy băng băng, những cơn mưa đá vẫn không ngừng rơi xuống, va chạm dữ dội với vật phẩm đặc biệt của Thánh Quân, trong chốc lát tạo ra một trận chiến bất phân thắng bại.

Ngược lại, quả cầu ánh sáng màu hồng của Thiên Sứ Trọng Tổ do Tạc Dạ Tây Phong điều khiển.

Lại có một quỹ đạo di chuyển đầy quỷ dị, thành công lách qua tầng tầng lớp lớp vật phẩm đặc biệt, đập thẳng vào vị trí của Thánh Quân.

Vụ nổ và ánh lửa chói lòa bùng lên rực rỡ.

Nhưng chẳng mảy may làm sứt mẻ lấy một cọng tóc của Thánh Quân, chẳng qua chỉ là lớp vỏ bảo vệ từ vô số vật phẩm đặc biệt của ông lại vỡ thêm vài cái mà thôi.

Cùng lúc đó.

Mr. Tony đã sát phạt đến trước mặt Thánh Quân.

"Haha, đánh thôi!"

Gã đàn ông cứng như thép, dựa vào Nhục Thân Thành Thánh tung cú đấm trời giáng, cũng có thể phá vỡ vạn pháp.

"Hahaha, hay lắm, vậy thì đánh!"

Tính cách của Mr. Tony và Thánh Quân khá hợp nhau, đều thuộc tuýp người thẳng thắn và hào sảng.

Thánh Quân chẳng chút ngần ngại, cười lớn một tiếng, hai tay tóm lấy hai thanh đại đao vật phẩm đặc biệt, chém thẳng về phía Mr. Tony với sức mạnh kinh hồn.

Bốp —— Bốp!

Lưỡi đao và nắm đấm của Mr. Tony va vào nhau, làm bắn ra những tia lửa sáng rực.

Nắm đấm của Mr. Tony hằn lên một vệt trắng, hai thanh đại đao trong tay Thánh Quân thì xuất hiện những vết nứt, rõ ràng đang có xu hướng vỡ nát.

Bốp —— Bốp bốp bốp ——!

Và rồi.

Bóng quyền của Mr. Tony trút xuống như mưa.

Vật phẩm đặc biệt của Thánh Quân cũng liên tục rơi xuống, gươm đao cứ rớt rồi lại được cầm lên không ngừng nghỉ.

Mồ hôi túa ra, tia lửa văng khắp nơi, thần binh lợi khí gãy vụn la liệt, nắm đấm của Mr. Tony cũng đẫm máu.

Chỉ trong nháy mắt, hai người đã giao đấu không dưới cả trăm chiêu!

Cùng lúc đó, đòn tấn công từ Niệm Động Lực của Thiết Huyết và phi kiếm của Thánh Quân vẫn đang đan chéo dữ dội.

Với vô số tia sáng năng lượng và những quả cầu màu hồng nhảy nhót lao tới, Thánh Quân và Mr. Tony vừa đánh vừa di chuyển thay đổi vị trí với tốc độ cực nhanh.

Hạng hai trên bảng tổng hợp - Thánh Quân.

Đối đầu với hạng 6 Mr. Tony, hạng 12 Thiết Huyết, hạng 38 Tạc Dạ Tây Phong.

Nhịp độ trận đấu cực nhanh, mang lại cảm giác có thể mài mòn cả đại đạo, nhưng cuối cùng vẫn không đi đến đâu, hai bên vẫn giằng co bất phân thắng bại.

Số lượng người chơi đứng ngoài quan chiến đã lên tới con số hàng ngàn.

Thỉnh thoảng cũng có vài người chơi muốn lao vào hỗ trợ, nhưng đều bị đồng đội đi cùng cản lại.

Cứ tưởng mọi người hùa nhau ném thẻ bài vào mặt Thánh Quân là có cơ hội hạ gục ông ta, kiểu như đấm loạn xà ngầu chết luôn lão sư phụ.

Nhưng thực tế, người kiểm soát hàng triệu vật phẩm đặc biệt đứng đầu châu Âu vẫn luôn là Thánh Quân. Người ta vật phẩm gì mà chẳng có, mấy cái loại vô hiệu hóa hay bảo mệnh thì có cả rổ, muốn dùng thẻ bài đánh bại Thánh Quân, độ khó quả thật là cực kỳ cao.

Sở dĩ những người chơi vòng ngoài có thể an toàn quan chiến.

Cũng hoàn toàn nhờ Thánh Quân, Mr. Tony, Thiết Huyết, Tạc Dạ Tây Phong cố ý kiềm chế, hạn chế tối đa việc gây vạ lây cho người xung quanh.

Bằng không, nếu Thánh Quân tung vật phẩm đặc biệt tấn công vô tội vạ, thì thử hỏi có mấy ai chống cự nổi, chạy thoát nổi đây?

Cấp bậc từ T0 trở lên.

Đa phần đã không còn là thứ có thể dùng chiến thuật lấy thịt đè người mà thắng được nữa rồi.

Và cứ như vậy, trận chiến lại kéo dài thêm 20 phút mà không có kết quả gì.

Mr. Tony, Thiết Huyết, Tạc Dạ Tây Phong cũng đã nhìn rõ tình thế, dự định chuyển sang lối đánh tiêu hao, đọ xem ai cạn kiệt tinh thần lực và sức chịu đựng của thiên phú trước.

Vù ——!

Một cơn gió đêm thốc qua.

Ba người không hẹn mà cùng dừng tay, lùi lại.

Thánh Quân cũng nhấc tay lên, hàng ngàn vật phẩm đặc biệt lập tức rơi vào trạng thái chờ mệnh lệnh, ông ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm.

"Haha."

"Đến rồi, cuối cùng cậu cũng đến rồi."

"Ta biết ngay mà, Mệnh Vận, Nhà Viết Kịch, Chung Yên ba người bọn họ không thể đánh bại được cậu!"

Giữa bầu trời đêm tĩnh lặng.

Y Mặc lơ lửng trên không trung, không biết đã xuất hiện từ khi nào.

Thần thái tự nhiên, ánh mắt bình thản, không có lấy một gợn sóng cảm xúc.

Chỉ có hình bóng của Thánh Quân phản chiếu trong ánh mắt, anh đã khóa chặt ông ta: "Mệnh Vận đã đầu hàng rồi."

"Ông không còn cơ hội nào nữa, mục đích thực sự cũng đã đạt được, vẫn không chịu đầu hàng sao?"

Thánh Quân ngửa mặt lên trời cười lớn: "Ha, hahaha!!!"

"Nếu chỉ vì biết trước kết cục thắng thua mà từ bỏ trò chơi, vậy chẳng phải quá nhạt nhẽo sao!"

"Y Mặc."

"Ta và cậu là cùng một loại người chơi, cậu phải hiểu chứ!"

"Không chơi đến giây phút cuối cùng, không dốc cạn toàn lực, vậy thì thà đừng chơi còn hơn!"

Y Mặc khẽ nghiêng đầu, một tia sáng thoáng xẹt qua đôi mắt: "Cũng có những game giải trí, game làm ruộng, đâu cần nhiều nhiệt huyết và kích thích đến thế."

"Tôi không phủ nhận khi tôi đắm chìm, tôi cũng sẽ hoàn toàn tận hưởng trò chơi."

"Dù thừa biết đây là trò chơi sinh tử, biết làm vậy sẽ rất tàn nhẫn với những người chơi đang chật vật sống sót..."

Y Mặc nói đến đây, không khuyên hàng nữa: "Được rồi, tôi có thể hiểu ông."

"Có bài tẩy mà không lôi ra dùng, chắc khó chịu lắm phải không?"

"Vậy tôi, sẽ làm thỏa ước nguyện của ông, đánh bại ông triệt để..."

"Chẳng qua là..."

"Nếu chọn tôi làm đối thủ, ông sẽ chẳng có lấy một chút trải nghiệm game nào, chẳng thấy thú vị tẹo nào..."

Thánh Quân cười sảng khoái: "Hahaha, thì có ngại gì đâu?!"

"Dốc cạn toàn lực chiến đấu, để rồi bị kẻ thù nghiền nát một cách dễ dàng, chưa hẳn đã không có niềm vui trong đó!"

Ánh mắt Y Mặc trở nên lạnh lùng: "Chỉ khiến người ta cảm thấy nhàm chán hơn mà thôi."

Vừa dứt lời, anh giơ ngón tay chỉ lên trời, giọng điệu nhạt nhẽo: "Ba Ngàn Thế Giới."

"Thêm quy tắc, cấm dùng vật phẩm đặc biệt."

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!